"Năm hai, là giai đoạn quan trọng nhất của trung học phổ thông!" Trương Kiến Thanh hung hăng ném giáo án xuống bàn, không cần nghi ngờ, lớp bên cạnh cũng có thể nghe được.
"Các em có phải là kết quả liên thi không ảnh hưởng gì đúng không? Lần sau lại tiếp tục cố gắng đúng không?"
"Các em còn nhớ đến thành tích lúc mới vào lớp không! Các em có thấy có lỗi với lớp học hiện tại không? Tôi thấy kì sau các em thi chia lớp, nên không muốn ở chung một lớp nữa!"
"Vốn dĩ thành tích của em đã kém rồi mà..." Lục Sơ Hành nhỏ giọng nói.
"Lục Sơ Hành! Đi ra ngoài đứng cho tôi!"
Trương Kiến Thanh đang trong cơn giận dữ, nhất là trong đợt thi này, Bạch Huỷ bị bắt vì gian lận.
Trước kia Bạch Huỷ rõ ràng là học sinh ngoan, nhưng lại gây nên chuyện gian lận này, mặc dù gian lận không thành công, nhưng cũng vẫn là gian lận, bị bắt tại trận.
Đối với học sinh mà nói, gian lận là một hành động rất nghiêm trọng.
Thẩm Dũ liếc sang bên cạnh, hơi có chút đồng tình.
Trường Kiến Thanh nhìn chằm chằm vào Lục Sơ Hành đi ra ngoài xong rồi, mới nói tiếp: "Liên thi lần này, lớp chúng ta đứng thứ tư toàn trường."
Vừa dứt lời, một trận thán phục "Con mẹ nó" "ĐM".
Dù gì cũng tiến bộ hơn thi tháng.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ít nhất chủ nhiệm lớp cũng sẽ không làm khó bọn họ quá nhiều.
Thẩm Dũ vẫn chưa dám thở dài.
Cậu không có quá nhiều kì vọng đối với chia lớp học kì kế của năm hai, dù gì thì với thành tích của cậu, muốn thi được vào lớp 1 rất khó, chắc sẽ không thể học cùng lớp với Hoắc Duệ.
Chỉ là cậu hi vọng thành tích của mình có thể từ từ tiến bộ, dù là tiến được vài vị trí thôi cũng được.
Vì hồi hộp, ngay cả sống lưng của cậu cũng ưỡn thẳng tăm tắp, tay phải không tự chủ mà nắm lấy trang sách, tay trái đặt trên đầu gối, vốn đang nắm chặt lấy quần đồng phục.
Nhưng đột nhiên có một bàn tay đặt lên mu bàn tay của cậu.
Dưới bàn học, bàn tay này nắm chặt lấy tay cậu, ép ngón tay cậu phải đan vào ngón tay của mình.
Thẩm Dũ hơi ngạc nhiên, theo phản xạ nhìn xung quanh.
Không có ai để ý đến bọn họ.
Đối phương hơi nhăn mày nghiêng đầu nhìn cậu, tựa như không hài lòng với dáng vẻ hồi hộp không chịu được này của cậu, cái nắm tay dần dần chặt hơn, mười ngón tay dường như không còn chút khe hở nào.
Trong lòng Thẩm Dũ đột nhiên bình tĩnh lại.
Người này, luôn dùng những phương thức kì quặc để an ủi mình.
Cậu nghĩ nghĩ, cười khẽ một tiếng.
Trương Kiến Thanh: "Lại còn cười! Thấy thành tích này của mình tốt quá rồi hả!"
Thẩm Dũ lập tức thu lại biểu tình, thậm chí còn rút tay mình về.
Tuy nhiên tên đầu sỏ kia lại nắm chặt hơn, dường như còn rất vui vẻ, còn chạm vào lòng bàn tay cậu mấy cái.
Mặt Thẩm Dũ đỏ ngay lập tức.
Ở trong lớp, mặc dù không phải ánh mắt mọi người dõi theo, nhưng có lúc sẽ bị người phát hiện ra, bên tai là giọng của giáo viên, tiếng nói nhỏ của các bạn.
Trương Kiến Thanh vẫn còn tiếp tục: "Có phải cảm thấy có tiến bộ không?"
"Lúc thi tháng lớp chúng ta thiếu mấy người? Liên thi lần này thì sao? Ngoại trừ không điểm tiếng Anh của Bạch Huỷ ra..." Lời ông vừa dứt, một đám người nhìn về phía Bạch Huỷ, mà sắc mặt Bạch Huỷ đã trắng bệch.
"Học tập là chuyện của các em, trước đó tôi đã nói rồi, về tự kiểm điểm cho tôi!"
"Thành tích đứng nhất toàn trường lần này vẫn là lớp chúng ta, trước tiên năm hai năm mươi lớp chúng ta tổng cộng có ba bạn, đứng đầu các môn học..." Nói đến đây, Trương Kiến Thanh dừng một lúc, nhìn về phía Hoắc Duệ ngồi cuối lớp, vẫn bình thản như thế, căn bản là không nghe ông nói gì.
"Đứng đầu năm môn đều là Hoắc Duệ, những môn phụ khác tạm thời chưa biết điểm, thứ hạng trong thành phố cũng chưa công bố, lần này không ít bạn tiến bộ, cũng không ít bạn tụt lùi! Dĩ nhiên còn có bạn Tống Dương vẫn luôn chung thành với vị trí bét lớp."
Tống Dương gãi gãi gáy, còn cười rất vui vẻ.
Trương Kiến Thanh cười nhạt.
"Như bạn Thẩm Dũ, lần thi này xếp thứ ba mươi trong lớp, tiến bộ rất lớn."
Lớp bọn họ tổng cộng có bốn mươi người.
Mặc dù được khen ngợi, nhưng quả thật Thẩm Dũ không vui vẻ như vậy.
Quả nhiên thành tích không chỉ là ngày một ngày hai đã đạt được.
Chỉ là với thành tích hiện tại của cậu, muốn thi vào cùng trường với Hoắc Duệ, nói đơn giản thì là một trời một vực.
Lần thi này cậu làm khá ổn, nguyên nhân lớn là trước khi thi Hoắc Duệ khoanh vùng cho cậu, phạm vi nội dung thi cũng nhỏ.
Trương Kiến Thanh lại khen ngợi mấy bạn nữa, nhắc đến mấy bạn thành tích tụt lùi, những điều này sau khi thi mọi người cũng đã quen, có giáo viên nào không hi vọng học sinh của mình gần thêm một tầng.
Nói xong những chuyện này, Trương Kiến Thanh lại bảo cán sự môn toán trả lại bài thi, tiện thể gọi Lục Sơ Hành về lớp, bắt đầu chữa đề thi toán.
Hết giờ học.
"Bạn cùng bàn quá toẹt, từ ba mươi chín đến ba mươi! Chín hạng luôn!
Lục Sơ hành cầm phiếu trả lời, biểu tình còn kích động hơn của bản thân Thẩm Dũ.
Mặc dù là lời khen ngợi thật, thậm chí là hâm mộ, Lục Sơ Hành vẫn nhận được ánh mắt như dao găm của Hoắc Duệ.
Thẩm Dũ liếc mắt nhìn phiếu trả lời của Lục Sơ Hành.
Được lắm, 30 điểm đỏ thắm luôn.
Đột nhiên cậu cảm giác được một loại thành tựu không thể giải thích được.
Tính toán một chút, loại trừ chữ "Giải" ở cuối bài, chắc cũng đã lấy được hơn hai mươi điểm rồi.
Lần này độ khó của môn toán bậc trung trở lên, 82 điểm của cậu dù gì cũng đã được đứng giữa lớp, là môn duy nhất không kéo điểm trung bình của lớp xuống.
Nhưng lại nhìn sang phiếu trả lời của Hoắc Duệ.
150 điểm tối đa, ngay cả Trương Kiến Thanh cũng nói đề thi hơi khó, người này lấy được hơn 145 điểm, trừ một ý nhỏ cuối của bài cuối cùng, thuộc phạm vi thi học sinh giỏi quốc gia, Trương Kiến Thanh vừa nãy dứt khoát không giảng, sau này thi đại học sẽ không thi vào loại bài này.
Nhưng mới nãy Thẩm Dũ tận mắt nhìn thấy giấy nháp của Hoắc Duệ, ý nhỏ kia rõ ràng đã được giải rồi.
Gần đây trường học có tin đồn tìm người tham gia thi toán quốc gia, nếu như có giải, sau này thi vào đại học sẽ được cộng điểm.
Hoắc Duệ hiển nhiên là không thèm cái cộng điểm này.
Người so với người, thật muốn tức chết người.
Cũng may mà người này là bạn trai mình, vẫn có chút kiêu ngạo.
Thẩm Dũ nghĩ nghĩ, trên mặt mang theo ý cười.
Không phải chỉ có chút kiêu ngạo, mà là rất kiêu ngạo.
Sau một tuần có kết quả, không khí học tập trong lớp chỉ có tăng chứ không hề giảm.
Ngược lại lại khiến cho sắc mặt Trương Kiến Thanh hoà hoãn một tuần.
Một tuần trôi qua rất nhanh, tối thứ sau, năm người vào siêu thị.
Thẩm Dũ nói: "Tôi đi mua đồ ăn, các cậu có thể đi lấy chút đồ ăn vặt và đồ uống."
Dù sao thì mai là sinh nhật Hoắc Duệ, hắn muốn ăn gì tự mình chọn cũng không vấn đề gì.
Lục Sơ Hành nói: "Ấy, tôi muốn ăn thịt! Mua thêm thịt nha!"
Thẩm Dũ cười đáp.
Sắc mặt Hoắc Duệ còn khó ở hơn lúc mới vào.
Năm người chia làm hai nhóm.
Tối thứ sau siêu thị có nhiều ngừi, nhất là quầy rau và quầy thịt, phần lớp đều là người trẻ sau khi tan làm đến mua thức ăn, hoặc là vợ chồng son, chen chúc một chỗ, các cặp nói chuyện, tư thế thân mật.
Thẩm Dũ đẩy xe nhỏ, đi ngang hàng Hoắc Duệ, vai chạm vai, "Muốn ăn gì?"
Hoắc Duệ khẽ hừ một tiếng, như đứa trẻ con cáu kỉnh vậy.
Thẩm Dũ dừng lại, hắn cũng dừng lại.
Thẩm Dũ đứng ở trước quầy rau xanh, quay đầu nhìn hắn, trong mắt có tia sáng loé lên: "Nói đi, muốn ăn gì."
Giọng còn rất hung ác.
Hoắc Duệ hơi rủ mắt xuống.
Hay lắm, còn học được uy hiếp nữa.
Hỏi hắn có đi siêu thị không, cũng không nói là dẫn thêm ba cái bóng đèn đi cùng.
"Được, vậy để tôi kéo thêm người đi." Giọng Thẩm Dũ mềm nhũn, lại nhích lại gần Hoắc Duệ.
Siêu thị nhiều người, không thích hợp để làm động tác thân mật.
Hoắc Duệ cười nhẹ: "Cậu cố ý hả?"
Rõ ràng là không tin.
Thẩm Dũ ách một tiếng, "Không phải tôi chỉ đích danh cậu sao? Ở chung với nhau một lúc rất khó..."
Cậu còn chưa nói xong, chân đã bị chạm một cái.
Một bé trai chưa cao bằng chân cậu va vào người cậu, một câu xin lỗi cũng không có, chạy mất.
Sau lưng có người lớn đi theo, dường như chả có vấn đề gì, vẫn chậm rãi chọn đồ.
Sắc mặt của Hoắc Duệ lại đen đi, nếu như không phải vì có nhiều người, Thẩm Dũ cảm thấy hắn đã chạy theo tính sổ với đứa trẻ.
Thẩm Dũ kéo tay hắn: "Càng ngày càng nhiều người."
Hoắc Duệ rốt cuộc cũng chịu đi về phía trước một bước.
Nghiêng người chặn bên phải của Thẩm Dũ lại.
Đứa trẻ vừa nãy vẫn chạy đi chạy lại ở bên phải, cảm giác có thể va vào người bất cứ lúc nào, người lớn cũng chẳng ngó ngàng gì tới.
"Có muốn cần tây không?"
Hoắc Duệ: "Tuỳ."
Thẩm Dũ: "...!Được, vậy thì bắp cải?"
Hoắc Duệ: "Tuỳ."
Thẩm Dũ: "...!Có muốn tôi không?"
Hoắc Duệ: "Muốn."
Tai Thẩm Dũ vừa đỏ vừa tức: "Tôi còn tưởng cậu trả lời tự động, cái gì cũng tuỳ."
Hoắc Duệ nghe ý nhạo báng trong giọng nói của cậu, một tay chống lên quầy, một tay khác vòng sau lưng Thẩm Dũ, cánh tay không biết vô tình hay cố ý đụng phải lưng cậu, cuối cùng rơi xuống bên eo cậu, gần như ôm người trong vòng tay, đến cả chân cũng sát lại gần một chỗ.
Thẩm Dũ kinh ngạc một chút.
Quá nhiều người bên cạnh, không biết là ai chen tới một chút, cánh tay Hoắc Duệ dính luôn lên eo của cậu, tuy nhiên bởi vì mặc nhiều đồ, không cảm nhận được nhiệt độ của đối phương.
"Cậu lùi về sau chút đi." Thẩm Dũ nói.
Hoắc Duệ sầm mặt lại: "Không."
Tai Thẩm Dũ càng đỏ hơn, hơi thở người này bên tai cậu, phạm quy quá mức rồi.
Hoắc Duệ lại dán lại gần người cậu hơn, dường như là cố ý.
Mặc dù xung quanh nhiều người, nhưng mọi người đều đang vội vã bận bịu, không ai để ý đến bọn họ, hoặc là cũng chỉ liếc một cái, cũng sẽ chỉ nghĩ là hai đứa bạn thân đang chơi đùa.
Thẩm Dũ bình ổn hơi thở, nhỏ giọng tiến đến bên tai Hoắc Duệ: "Bạn trai, cậu lùi về phía sau một chút đi, cậu như vậy làm sao tôi chọn được đồ ăn đây."
Một tiếng bạn trai này đè thấp giọng, có chút mềm.
Ánh mắt Hoắc Duệ nhìn chằm chằm vào gáy cậu, hai giây sau, tự động lùi về phía sau, từ bên phải vòng sang bên trái.
Đứa trẻ vừa nãy lại chạy tới.
Thẩm Dũ thở phào nhẹ nhõm.
"Ăn thịt gà không?"
Hoắc Duệ đổi sang cách trả lời khác: "Cậu nấu được thì tôi ăn."
Thẩm Dũ gật đầu một cái: "Tôi làm được nhiều món, nhưng lâu rồi chưa nấu nướng gì thì phải, không biết tay nghề thế nào rồi."
Kiếp trước cậu học nấu nướng rất nhiều món, càng về sau công việc càng bận rộn cũng không thể làm nữa, nhưng mùi vị kia thì hẳn