Sáng hôm đó, trên Đại Trúc Phong, mọi người đều vui mừng phấn khởi, nhất là bọn đệ tử, ai nấy mặt mày tươi rói, tuy có chút căng thẳng, nhưng
nỗi vui mừng đã át hết đi.
Trong tất cả mọi người, chỉ có đại sư huynh Tống Đại Nhân, lão nhị Ngô Đại Nghĩa, lão tam Trịnh Đại Lễ và lão tứ Hà Đại Trí là đã từng tham gia kỳ Thất Mạch Hội Võ trước, còn lão
ngũ Lữ Đại Tín, lão lục Đỗ Tất Thư đều là các đệ tử mới được Điền Bất
Dịch thâu nạp trong vòng mấy chục năm gần đây, thêm Điền Linh Nhi và
Trương Tiểu Phàm tuổi còn rất trẻ, thì càng chưa được chứng kiến sự kiện quan trọng một giáp mới diễn ra một lần này bao giờ.
Điền Linh
Nhi là cao hứng nhất, nhân lúc cha mẹ đang hoàn tất những chuẩn bị cuối
cùng, cứ xoắn lấy Tống Đại Nhân vốn nhiều kinh nghiệm, tía lia hỏi không ngừng: "Đại sư huynh, Thất Mạch Hội Võ quả thật có nhiều đồng môn đi
như vậy ư?"
Tống Đại Nhân mỉm cười, hiển nhiên là tâm trạng đang rất vui vẻ, đáp: "Không sai, Thất Mạch Hội Võ là sự kiện lớn nhất của
phái ta, đồng môn ở các chi phái ai cũng coi nó như đại sự hàng đầu.
Những người đại diện lên tỷ thí ai cũng là nhân vật nổi bật xuất chúng,
còn cái vẻ tráng lệ lộng lẫy ở đó thì càng không phải nói."
Lúc
đó lão tứ Hà Đại Trí đứng một bên nghe thấy, bèn bước lại, khẽ nháy mắt
với Điền Linh Nhi, rồi cười: "Tiểu sư muội, muội có chút không rõ, kỳ
thực đại sư huynh vẫn có chuyện chưa nói ra hết."
Điền Linh Nhi kêu "á", không để ý đến vẻ kinh ngạc của Tống Đại Nhân, vội hỏi: "Là chuyện gì, tứ sư huynh?"
Hà Đại Trí mỉm cười: "Tại nơi diễn ra đại thí hội võ, giữa lớp lớp đồng
môn vây quanh dễ đông tới hàng trăm, người thắng cuộc đứng trên đài cao
tiếng vỗ tay như sấm động, tất nhiên là rất đắc ý rồi, nhưng nếu có vài
vị sư muội trẻ tuổi xinh đẹp ở chi phái khác tiến đến tỏ vẻ hoàn toàn bị chinh phục trước đại sư huynh, rồi cất tiếng hoan hô, thế chẳng phải
càng là một chuyện sung sướng lớn của đời người ư?" Nói đến đây, y lấy
vẻ mặt đứng đắn nghiêm trang quay sang Tống Đại Nhân, hỏi: "Đại sư
huynh, huynh bảo có phải không?"
Khuôn mặt Tống Đại Nhân chợt nhiên đỏ bừng .
Điền Linh Nhi trông thấy, rất lấy làm lạ, hỏi: "Đại sư huynh, sao bỗng dưng lại đỏ mặt?"
Tống Đại Nhân lắc đầu như con rối, đáp vội vàng: "Không có, không có, ta đâu có đỏ..."
Hà Đại Trí ho một tiếng, thấy xung quanh các sư huynh đệ khác không biết
đã xúm cả lại từ khi nào. Mấy người trẻ như Đỗ Tất Thư và Trương Tiểu
Phàm thì chưa hiểu mô tê gì, nhưng Ngô Đại Nghĩa và Trịnh Đại Lễ đều
đang mủm mỉm, Hà Đại Trí bèn cười nói: "Ôi dà, nhị sư huynh và tam sư
huynh cũng ở đây, độ này trí nhớ của đệ không được tốt lắm, hình như
trong kỳ đại thí lần trước, lúc đại sư huynh thắng liền hai trận tiến
vào vòng thứ ba, có một vị sư muội đồng môn trẻ trung kiều diễm, í, tên
là gì quên béng mất..."
Ngô Đại Nghĩa lập tức nối theo: "À, ta
nhớ cũng không rõ lắm, nhưng hình như là một vị sư muội đồng môn bên
Tiểu Trúc Phong, dung mạo rất là mỹ miều, có điều tên thì..."
Trịnh Đại Lễ vẻ mặt rất tươi, nói: "Tên, thì chúng ta đã quên cả, nhưng trong trận hôm đó người ấy vỗ tay to nhất, lại thêm cái vẻ đầu mày cuối mắt
với đại sư huynh, chúng ta đều nhớ rành rành."
"Ồ!"
Lời
vừa nói ra, mọi người ồn ào cả lên, Điền Linh Nhi tra khảo trước nhất:
"Đại sư huynh, là vị sư tỷ đồng môn nào, lại đối xử tốt với huynh như
vậy?"
Tống Đại Nhân lúng ta lúng túng, lườm Hà Đại Trí một cách
dữ tợn, rồi cười khan: "Không, làm gì có chuyện ấy, muội đừng nghe tứ sư huynh nói bậy. Văn Mẫn sư muội bên Tiểu Trúc Phong chỉ vì kính trọng sư nương mình, mới cổ vũ chúng ta nhiệt tình hơn một chút mà thôi."
"Í?" Hà Đại Trí lập tức hét lên: "Đại sư huynh, thế thì lạ thật nhỉ, đệ và
nhị sư huynh tam sư huynh đều không biết tên họ của người ấy, làm sao
huynh lại đọc ngay ra được danh tính người ta? Nói gì thì cũng tại Văn
Mẫn sư tỷ đối với đại sư huynh tốt thế kia mà..."
Mọi người cười ầm lên, Tống Đại Nhân tự biết là lỡ lời, càng biết là luận về miệng
lưỡi thì không sao theo kịp Hà Đại Trí vốn thông minh nhất ở Đại Trúc
Phong này, càng nói nhiều càng sai nhiều, lập tức hừ một tiếng, làm mặt
dầy, cười khan bảo: "Toàn những người vô tích sự, ha ha, ta đi xem sư
phụ sư nương xong xuôi chưa?"
Điền Linh Nhi còn muốn truy vấn,
nhưng Tống Đại Nhân chuồn lẹ hơn gió, nháy mắt đã chẳng thấy bóng dáng
đâu nữa, cô đành nắm lấy Hà Đại Trí, cặp mắt to long lanh đầy háo hức,
hỏi: "Tứ sư huynh, huynh nói mau, Văn Mẫn sư tỷ đó rốt cục hình dáng ra
sao?"
Hà Đại Trí cười đáp: "Tiểu sư muội, chẳng phải là muội
thường cùng sư nương về bên Tiểu Trúc Phong thăm Thủy Nguyệt Đại Sư hay
sao, chẳng lẽ từ xưa tới giờ chưa từng gặp qua Văn Mẫn sư tỷ, người ấy
là đệ tử đắc ý nhất của Thuỷ Nguyệt Đại Sư đấy."
Điền Linh Nhi
lắc đầu: "Khi muội và mẹ sang Tiểu Trúc Phong đều tìm thẳng đến Thuỷ
Nguyệt Đại Sư, quen biết rất ít sư tỷ đồng môn, huynh nói mau đi!"
Hà Đại Trí cười đáp: "Vội gì, vội gì, hôm nay chúng ta tới chi phái chính
Thông Thiên Phong tham gia Thất Mạch Hội Võ, chắc là muội sẽ gặp được
người ấy thôi."
Điền Linh Nhi "ồ" một tiếng, đảo mắt, tựa hồ nhớ ra điều gì, nói: "Thảo nào vừa sớm đã thấy đại sư huynh hớn ha hớn hở,
thì ra là trong lòng đã nuôi sẵn mưu đồ!"
Mọi người ngây ra, rồi sực hiểu, cùng phá lên cười lớn, Điền Linh Nhi cũng cười, những căng
thẳng về Thất Mạch Hội Võ theo đó đều tan biến cả. Ánh mắt cô chuyển từ
người này sang người khác, thấy ai cũng rạng rỡ, tâm trạng rất tốt.
Nhưng khi nhìn đến Trương Tiểu Phàm, lòng bỗng chững lại, Trương Tiểu
Phàm tuy cười, nhưng mấy năm thân thiết với nhau giúp Điền Linh Nhi vừa
nhìn là nhận ra ngay dáng vẻ hắn có chút lơ đễnh.
Nhằm lúc mọi người cười nói ầm ỹ, Điền Linh Nhi rón rén lại bên Trương Tiểu Phàm, khe khẽ hỏi: "Tiểu Phàm, đệ có chuyện gì à?"
Trương Tiểu Phàm ngây người, khoé miệng mấp máy, tay phải vô tình xoa xoa ngực, rốt cục chỉ nói: "Không có đâu, sư tỷ."
Điền Linh Nhi nhìn hắn, hỏi thẳng: "Là vật gì, đưa ta xem?"
Trương Tiểu Phàm do dự một lát, lôi từ trong bọc ra một vật đưa cho Điền Linh
Nhi, cô ta không xem còn khá, xem rồi thì rất đỗi kinh ngạc, kêu lên:
"Đệ mang cái que cời đen đúa này bên mình làm gì?"
Trương Tiểu
Phàm thấy vẻ mặt Điền Linh Nhi kinh ngạc, pha lẫn chút trách móc, bèn ấp úng đáp: "Sư phụ ân điển, cho đệ đi cùng mở mang kiến thức, đệ tu tập
nông cạn, không có pháp bảo gì, cũng không thể dùng..."
Điền
Linh Nhi bỗng nhiên hiểu ra, không nhịn được bèn phá lên cười: "A, ha
ha, như vậy đấy, đệ định mang cái, cái que cời lò này đi tham dự Thất
Mạch Hội Võ? Thanh Vân Môn hơn hai ngàn năm nay, tòi ra lục sư huynh tu
luyện pháp bảo xúc xắc vốn đã là cổ quái rồi, chẳng ngờ, thật chẳng ngờ, đệ, đệ lại, lại mang cái que cời đi... ha ha ha ha, ta, ta cười chết
mất thôi."
Các đệ tử Đại Trúc Phong đứng bên kia thấy Điền Linh
Nhi đột nhiên cười phá lên, bèn nhao nhao ùa tới, hỏi rõ sự tình, không
nén được cũng lại cười ầm ỹ, Trương Tiểu Phàm nhìn xung quanh sư huynh
sư tỷ ai cũng mặt mày hả hê vui vẻ, trong lòng bất giác trào dâng một
cơn phẫn nộ.
Cơn phẫn nộ trong đáy lòng hắn phút chốc cũng qua, nhưng quá dữ dội, gần như làm Trương Tiểu Phàm nghẹt thở.
Hắn cúi thấp đầu, nắm chặt thanh cời lò xấu xí, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc của nó thấm vào lòng bàn tay.
"Tiểu Phàm." Điền Linh Nhi đột ngột thu nụ cười, nghiêm chỉnh nói: "Xin lỗi đệ."
Trương Tiểu Phàm giật mình, ngửng đầu lên
Điền Linh Nhi nói: "Ta vốn đã muốn cho đệ một thứ bảo bối làm cảnh, để đệ ra ngoài khỏi bị các đồng môn khác chê cười. Nhưng những ngày này mẹ ép ta tu hành dữ quá, ta lại quên mất."
Trương Tiểu Phàm lơ đãng lắc đầu, nói: "Sư tỷ, tỷ chú ý tu hành, không cần phải nghĩ đến đệ."
Điền Linh Nhi vỗ vỗ vai hắn, mỉm cười nói: "Có điều cũng chẳng sao, mọi
người đều biết bản lĩnh của đệ rồi, lần này đi là để mở rộng tầm mắt mà
thôi." Cô ta hạ thấp giọng: "Nếu có người nào bắt nạt đệ, đệ nhất định
phải nói với ta, hừ, ta sẽ lập tức vì đệ mà ra mặt."
Trương Tiểu Phàm nhìn ánh mắt thân thiết của sư tỷ, không hoài nghi chút nào về lời hứa của nàng, thậm chí thiện ý của tất cả mọi người trong lúc nói cười, hắn đều cảm thấy. Nhưng mà, nhưng mà, là tình cảm gì lại dào dạt lên
như thế, là ngọn lửa nào đang hừng hực cháy trong tim, đến nỗi gần như
làm hắn không còn thở được?
Điền Linh Nhi vẫn cười hi hi, vỗ vai tiểu sư đệ mà cô yêu quý nhất, khe khẽ nói: "Bảo cho đệ biết, trên
Thông Thiên Phong rất nhiều nơi thú vị, lần này tới nơi chúng ta lén
chạy đi chơi, nhé?"
Trương Tiểu Phàm thấy dung nhan mỹ lệ láy
động trước mắt, bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào mặt nàng, hắn cúi
đầu, trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào, cũng rất phiền não, tâm sự thiếu niên, phảng phất trăm mối cảm xúc, khe khẽ đáp: "Vâng, sư tỷ."
Điền Linh Nhi tươi mặt mỉm cười, chợt nghe tiếng Hà Đại Trí sau lưng nói: "Sư phụ và sư nương đến."
Mọi người quay mình lại, thấy từ trong Thủ Tĩnh Đường, Điền Bất Dịch và Tô
Như đi ra. Điền Bất Dịch toàn thân mặc trường bào màu thiên thanh, khí
độ trang nghiêm, nếu không phải thân hình hơi thấp một chút, bụng lại
hơi to một chút, thì đúng là có khí phái tông sư khiến người ta phải
kính ngưỡng. Còn Tô Như thì nhìn mà loá mắt, vẫn dáng điệu và tư thái
hơn người, hôm nay bà khoác tấm áo dài lục nhạt, trên đầu cài ngọc chạm
hình hoa, kim thoa, hàng mi dồi phấn, làn da mỡ đông, ánh mắt như nước,
bờ môi hàm tiếu, quả thật là khuynh đảo chúng sinh.
Tống Đại
Nhân đi phía sau họ, gương mặt trang nghiêm. Bọn sư đệ vừa nhìn thấy y,
ai nấy trên mặt đều không thể giữ được sự ngay ngắn, có vẻ kỳ quái như
cười mà không phải cười. Sau lưng Tống Đại Nhân là con chó vàng và con
khỉ xám. Tiểu Hôi bây giờ dường như đã quen với việc ngồi trên lưng Đại
Hoàng, lúc này thấy Trương Tiểu Phàm đứng ở đằng trước, nó bèn kêu lên
mấy tiếng chí chí chí chí , từ trên lưng Đại Hoàng tụt phắt xuống, chạy đến chỗ Trương Tiểu Phàm, lọ mà lọ mọ trèo lên vai hắn.
Điền
Bất Dịch nhìn bọn đệ tử, gật gật đầu, nói: "Đi thôi." rồi lão phất tay
phải, dẫn kiếm quyết, một luồng ánh đỏ loé sáng, thanh tiên kiếm Xích
Linh nổi danh bấy lâu vút lên, xích quang rọi xa vạn dặm, đúng là tiên
gia chí bảo. Điền Bất Dịch đang định đạp lên trước, bỗng nhiên ống quần
bị kéo lại, lão quay đầu nhìn, thì ra là bị Đại Hoàng ngoạm chặt lấy,
con chó vàng lão nuôi từ nhỏ tới lớn cứ lắc đầu, mồm ư ử (vì đang
ngoạm ống quần) rên mãi không ngừng, đuôi thì ngoáy tít, hai con mắt
không hề chớp, nhìn thẳng vào Điền Bất Dịch.
Điền Bất Dịch do dự
một lát, miệng lẩm bẩm gì không rõ, nhưng vẫn phất tay áo, cuốn Đại
Hoàng lại, rồi chớp mình lên thanh Xích Linh, gọi Tô Như, phá không đi
trước.
Tô Như lắc đầu khẽ cười, nói với mọi người. "Các con cũng đi luôn nhé." Ngừng một chút, lại nói với Tống Đại Nhân: "Đại Nhân,
Tiểu Phàm tu vi chưa đủ, con đưa y theo."
Tống Đại Nhân gật đầu: "Vâng."
Tô Như gật gật đầu, không rõ động tác ra sao, rồi một luồng sáng màu lục
nhạt chớp nháng, phảng phất như màu áo, đưa bà vọt lên giữa trời xanh,
hướng theo đạo xích quang của Điền Bất Dịch mà đi.
Trong các đệ
tử của Đại Trúc Phong, có Ngô Đại Nghĩa, Trịnh Đại Lễ và Lữ Đại Tín tu
hành chưa tới tầng thứ tư, không thể khu ngự pháp bảo. Lúc ấy Tống Đại
Nhân đi về phía Trương Tiểu Phàm, còn lại Hà Đại Trí, Đỗ Tất Thư và Điền Linh Nhi cứ một người kèm một người khác, ai nấy lên đường. Pháp bảo
của Điền Linh Nhi là Hổ Phách Chu Lăng , của Hà Đại Trí là Giang Sơn
Bút , rất phù hợp với niềm yêu thích sách vở của y, buồn cười nhất là
pháp bảo xúc xắc của Đỗ Tất Thư, vừa mới vút lên, bạch quang loé sáng,
ba hạt xúc xắc xoay tít rồi phình lớn gấp mười lần, quay mãi giữa không
trung, các chấm số luân phiên xuất hiện, nếu luận về dụng cụ đánh bạc
trong thiên hạ, không thể có loại nào sánh bằng.
Lão ngũ Lữ Đại
Tín dè dặt tiến lên nhìn kỹ, nhăn nhó nói với Đỗ Tất Thư: "Lão lục, cái
vật này của đệ chắc không đến nỗi rớt từ trên trời xuống đấy chứ?"
Đỗ Tất Thư vuốt lông mày, tinh nghịch bảo: "Ngũ sư huynh, hay là chúng ta
đánh cược, nếu nó rớt thì coi như huynh thắng, đệ sẽ..."
Lữ Đại Tín xì một cái: "Thế thì huynh đâu dám thắng ván cược này?"
Đỗ Tất Thư ngẩn ra, nói: "Cũng đúng!"
Tống Đại Nhân đi đến trước mặt Trương Tiểu Phàm, mỉm cười hỏi: "Tiểu Phàm, đệ chuẩn bị xong chưa?"
Trương Tiểu Phàm toan gật đầu, thốt nhiên Tiểu Hôi trên vai kêu ré lên, hai
người cùng ngạc nhiên, lại thấy Tiểu Hôi một lúc thì chỉ chỉ tay lên
trời, một lúc lại quay sang Trương Tiểu Phàm tự chỉ chỉ vào mình, Trương Tiểu Phàm ngây nguời, hỏi: "Mày cũng muốn đi?"
Tiểu Hôi lập tức cười toét miệng, Trương Tiểu Phàm do dự một lát, nhìn Tống Đại Nhân,
Tống Đại Nhân nghĩ ngợi, rồi cười: "Đằng nào sư phụ cũng đã mang Đại
Hoàng đi rồi, chúng ta đưa Tiểu Hôi theo vậy."
Trương Tiểu Phàm mừng rỡ gật đầu, Tiểu Hôi còn mừng rỡ hơn.
Tống Đại Nhân quay lại nói với những người khác: "Chúng ta cũng đi thôi, nếu không, đến muộn sư phụ lại mắng đấy." Mọi người ứng tiếng, ai nấy đều
ngự lên pháp bảo đi, Điền Linh Nhi trước lúc xuất phát còn lại bên mình
Trương Tiểu Phàm dặn: "Cẩn thận nhé, phải ôm chặt sư huynh đó."
Trương Tiểu Phàm gật đầu, nói: "Biết rồi, sư tỷ."
Điền Linh Nhi khẽ cười với hắn, dẫn pháp quyết, Hổ Phách Chu Lăng nổi ráng
tà, phá không lướt đi. Tống Đại Nhân cũng rút pháp bảo của mình là tiên
kiếm Thập Hổ ra. Y là đại đệ tử của Đại Trúc Phong, tuy các sư đệ tu
luyện nhiều loại pháp bảo khác nhau, nhưng y vẫn tu luyện tiên kiếm.
Thập Hổ Kiếm toàn một màu vàng, dài bốn thước, rộng bằng ba ngón tay,
về kích thước thì tương đối lớn trong các loại tiên kiếm, đáng tiếc là
uy lực của nó không tương xứng với kích thước ấy.
Tống Đại Nhân
kéo Trương Tiểu Phàm cùng lên, Trương Tiểu Phàm trước đây đã có kinh
nghiệm cưỡi trên Hổ Phách Chu Lăng của Điền Linh Nhi, hắn đặt chân lên
Thập Hổ , nó hơi trĩu xuống, rồi cân bằng lại ngay, hắn không còn kinh
hoảng quá, nhưng Tiểu Hôi thì khác, nó ôm chặt lấy đầu Trương Tiểu Phàm.
Tống Đại Nhân hơi mỉm cười, nói: "Tiểu sư đệ, chúng ta đi nào." Nói đoạn, tay phải trỏ pháp quyết lên trời, Thập Hổ phát tiếng rung
khe khẽ, thanh kiếm vốn đang lơ lửng ngang mặt đất vụt bật cao lên ba
thước, Trương Tiểu Phàm bất giác giữ chặt lấy Tống Đại Nhân.
Lúc ấy, một cơn gió núi lùa tới, Thập Hổ từ từ hướng mũi kiếm chếch lên,
khi nó nghiêng khoảng bảy mươi độ, Trương Tiểu Phàm hoàn toàn phải dựa
sát ôm chặt lấy Tống Đại Nhân mới không bị rớt xuống đất, một tiếng gió
rít vang, Thập Hổ vọt thẳng lên trời.
Trương Tiểu Phàm đứng
trên tiên kiếm, tay ôm đại sư huynh, lòng tuy hồi hộp, nhưng bất luận
thế nào cũng không nỡ nhắm mắt lại. Chỉ thấy núi non xanh tươi nơi Đại
Trúc Phong cách mình mỗi lúc một xa, hốt nhiên trước mặt loá sáng, họ
xuyên vào một dải mây trắng mênh mang, dày đặc, không nhìn rõ gì nữa cả.
Lúc ấy trên-dưới, trước-sau đều là mây trắng bồng bềnh, gió lớn rú gào không ngừng, thân hình Trương Tiểu Phàm hơi run rẩy, phần vì
căng thẳng, phần vì xúc động. Đạp mây trắng giữa trời xanh, cứ như là
giấc mộng cõi nào!
Mây ngập mênh mang, chẳng biết đã đi được bao lâu, chính vào lúc Trương Tiểu Phàm đang dần bình tĩnh lại, bỗng dưng
thêm một phen kinh ngạc, Thập Hổ tiên kiếm giữa tiếng rít phá không
lanh lảnh, vọt ra khỏi biển mây mù.
Trời bao la như đại dương úp ngược, xanh trong thuần khiết, vô cùng vô tận, hùng vỹ tráng quan. Khi
vọt ra khỏi biển mây mù, thấy mây trắng tuột khỏi chân như bọt nước,
quyến luyến trải dài mãi theo đà lướt, lại như sóng nhỏ, gợn lên giữa
từng không.
Trời trong trẻo như vừa được gột rửa, Thập Hổ tiên kiếm vọt lên, đến độ cao cách biển mây mênh mang dưới chân chừng ba
trăm trượng, Tống Đại Nhân mới giữ thân kiếm theo phương ngang, nhằm
thẳng hướng Thông Thiên Phong lướt tới.
Nơi xa, một ngọn núi cao ngập, không, một ngọn núi hùng vỹ cao ngập trong mây, ngạo nhiên sừng
sững. Ở đó mây trắng thấp thoáng, văng vẳng có tiếng chuông ngân nga
giữa trời đất. Thông Thiên Phong, đúng là ngọn thông đến thanh thiên.
Trương Tiểu Phàm nín thở, phóng mắt nhìn, dưới bầu trời xanh vô tận, bên ngọn
núi hùng vỹ, vấn vít bay lượn vô số vệt sáng nhiều màu sắc, càng đến gần Thông Thiên Phong, càng thấy những vệt sáng ấy dày đặc.
Trương
Tiểu Phàm biết đó đều là pháp bảo do các đệ tử Thanh Vân Môn khu dụng,
vì pháp bảo phân theo ngũ hành nên sinh ra nhiều màu sắc khác nhau,
trông rực rỡ rất đẹp. Những vệt sáng như mưa đá màu, chảy ào ào về phía
ngọn núi, cảnh tượng thật tráng lệ. Họ và Thập Hổ tiên kiếm, cũng
nhanh chóng hoà vào dòng màu rực rỡ này.
Kèm theo tiếng rít,
Tống Đại Nhân cùng Trương Tiểu Phàm ngự kiếm hạ xuống một quảng trường
rất lớn. Vừa chạm đất, con khỉ Tiểu Hôi đã nghiêng đông ngó tây, rồi tụt khỏi vai Trương Tiểu Phàm, đi tới đi lui trên quảng trường, tỏ vẻ cao
hứng. Trương Tiểu Phàm mặc kệ nó, phóng mắt nhìn, thấy nơi đây lan can
bạch ngọc, tiên khí phảng phất, giữa quảng trường có chín cái đỉnh đồng
lớn, xếp thành ba hàng, mỗi hàng ba cái. Điều khiến người ta kinh ngạc
nhất là, nơi này rất nhiều mây, mây phủ quanh mỗi bước đi, khiến người
ta có cảm giác như mình là tiên vậy.
Trương Tiểu Phàm ngắm cảnh, cảm thấy rất quen mắt, sực nhớ ra đây là Vân Hải thuộc Thanh Vân Lục Cảnh mà hắn đã từng đến trong ngày đầu lên núi Thanh Vân. Năm năm
không gặp, nơi này vẫn như xưa, chẳng thay đổi gì, chỉ có điều cái vẻ mỹ lệ mơ màng ấy, hôm nay so với năm năm về trước thì náo nhiệt hơn nhiều.
Trên quảng trường lúc này sôi động vô cùng, những đệ tử đến
tham dự Thất Mạch Hội Võ xưa nay chắc là dùng nơi này để tạm nghỉ chân,
nhìn ra xa, thấy nhấp nhô toàn là đầu người, dễ phải có đến hàng trăm.
Những người đứng nơi đây, phần lớn đều khoác trang phục Thanh Vân Môn,
đạo có tục có, nam có nữ có, trong đó lớp trẻ tuổi tương đối nhiều, anh
khí dào dạt, có thể thấy mấy năm nay Thanh Vân Môn rất chú ý gây dựng sự nghiệp, đã cất công bồi dưỡng đệ tử mới.
Quảng trường tụ tập
hàng trăm người mà xem ra vẫn rất rộng rãi. Tống Đại Nhân đưa mắt ngó
quanh, chợt nghe đằng xa có tiếng gọi trong trẻo: "Đại sư huynh, bọn
muội ở đây này."
Tống Đại Nhân và Trương Tiểu Phàm nhìn về phía
ấy, thì thấy mấy người của Đại Trúc Phong, người vừa cất tiếng gọi là
Điền Linh Nhi, đứng bên một cái đỉnh đồng lớn giữa quảng trường, đang
giơ tay vẫy.
Tống Đại Nhân đáp lời, cùng Trương Tiểu Phàm đi
lại. Trương Tiểu Phàm vừa đi vừa ngó bốn xung quanh, thấy đệ tử của các
chi phái khác túm năm tụm ba thành từng nhóm, trông đều rạng rỡ và sôi
nổi bàn tán, xem ra chẳng có ai lại không tràn ngập hi vọng về đại thí
Thất Mạch Hội Võ sắp diễn ra.
Họ đi đến nơi, Hà Đại Trí đứng sau lưng Điền Linh Nhi cất tiếng hỏi trước: "Đại sư huynh, đi đường ổn cả chứ?"
Tống Đại Nhân mỉm cười đáp: "Đến đây đâu phải lần đầu, còn có thể có chuyện gì được?"
Điền Linh Nhi liếc Trương Tiểu Phàm, cười hỏi: "Tiểu Phàm, cảnh sắc trên đường có đẹp không?"
Trương Tiểu Phàm hồi tưởng lại cảnh sắc tráng lệ đẹp mắt động lòng trên trời lúc nãy, thật thà đáp "Đẹp cực kỳ."
Điền Linh Nhi cười hi hi, vỗ vai hắn bảo: "Sau này đệ cố gắng lên một chút,
đợi luyện xong pháp bảo có thể đằng không mà đi, đệ hãy tự mình bay trên trời cao xanh mà xem cho thoả."
Trương Tiểu Phàm không nói, nhưng mặt lộ nét cười, gật đầu thật mạnh.
Tống Đại Nhân nhìn xung quanh, hỏi Hà Đại Trí: "Tứ sư đệ, sư phụ sư nương đâu nhỉ?"
Hà Đại Trí đáp: "Mấy người bọn đệ theo sư phụ sư nương đến đây, thì đạo
huynh lo việc tiếp tân của chi phái chính đã đưa sư phụ sư nương lên
Ngọc Thanh Quán rồi, nói là thủ toạ trưởng lão của bảy chi phái gặp mặt
trước một chút, cuối cùng sẽ thương nghị chi tiết về kỳ đại thí năm nay. Sư phụ dặn chúng ta chờ ở đây."
Tống Đại Nhân khẽ gật đầu, rồi
vẫy vẫy tay, gọi bọn sư đệ đến gần, nhìn khắp bốn xung quanh, thấp giọng khẽ bảo: "Ta thấy các chi phái khác có rất nhiều sư huynh đệ lạ mặt,
các đệ hãy lại đây một lát, xem xem có tin tức gì không?"
Hà Đại Trí lắc lắc đầu, nói: "Đệ cũng có cảm giác như vậy, xem ra các chi phái đồng môn mấy năm nay thu nạp không ít người mới."
Lão nhị Ngô
Đại Nghĩa nhìn quanh, nói: "Người mới thì không ít, nhưng ta đoán đến
mai thượng đài tỷ thí, phần lớn vẫn là những sư huynh đệ đã tu tập tinh
thâm trước đây, thêm nữa về mặt kinh nghiệm thì bọn họ vẫn..."
Tống Đại Nhân thốt nhiên thở dài, nói: "Nhị sư đệ, chưa chắc đâu, đệ còn nhớ Lâm Kinh Vũ đệ tử trẻ tuổi của Long Thủ Phong đến truyền tin hai năm về trước không?"
Ngô Đại Nghĩa sững sờ, rồi trầm lặng hẳn, mọi
người nhìn nhau, đều không nói gì, chỉ có Trương Tiểu Phàm trong lòng
chợt trào lên một thứ tình cảm phức tạp, tựa như vui mừng, tựa như
ngưỡng mộ, lại phảng phất chút đố kỵ nữa.
"Gã đó tính làm quái gì?" bỗng nhiên một giọng lạnh lẽo vang lên.
Mọi người kinh ngạc, nhìn ra thì chính là Điền Linh Nhi, chỉ thấy khuôn mặt kiều diễm hơi ửng đỏ, đôi mắt đẹp trợn tròn, giọng nói thì hằn học: "Y
không đến tham dự lần tỷ thí này thì thôi, nếu dám đến, tốt nhất gọi y
đến gặp muội, lúc đó muội sẽ cùng y tranh phân thắng phụ!"
Ai
nấy nhìn nhau ngơ ngác, lão lục Đỗ Tất Thư xưa nay tinh nhanh, phản ứng
mau lẹ, liền cười bảo: "Tiểu sư muội nói đúng lắm, nếu mà vừa khéo gặp
nhau, ha ha, các vị sư huynh, hay là chúng ta đánh cược, xem ai thắng ai thua..."
"Đi đi đi!" lão ngũ Lữ Đại Tín đứng bên cạnh y giơ chân đá cho một cái.
Tống Đại Nhân cười mất một lúc, đang định nói, chợt nghe sau lưng tiếng ho
khẽ, rồi một giọng con gái nhẹ nhàng cất lên: "Tống sư huynh, lâu lắm
rồi không gặp."
Tống Đại Nhân vụt như bị giáng một đòn chí tử.