Trúc Mã Ve Vãn Thanh Mai

Ước Hẹn


trước sau

Đúng thế, Úc Cẩn đã nhập số di động của Hứa Vi Mộ vào điện thoại của Kha Thuấn Ngôn.

Mặc dù thừa nhận Kha Thuấn Ngôn rất xuất sắc, nhưng rõ ràng anh ta không thích hợp với cô. Không hẳn chỉ vì trong lòng cô chỉ chấp nhận mỗi Hứa Vi Mộ mà còn vì Kha Thuấn Ngôn con người này quá khó hiểu, khiến cô không có cảm giác nắm chắc.

Nếu như anh ta thật sự có hứng thú với cô, sau đó thông qua Hứa Vi Mộ tiếp cận cô, lúc đó cô cũng nên thực sự hết hy vọng.

******

Hứa Vi Mộ đã gọi điện cho Trương Hạo hỏi buổi xem mắt hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Trương Hạo lúng túng trả lời: “Hứa tổng, hôm đó bạn gái của tôi đến tìm tôi ăn cơm, vì vậy… đã nhờ em họ của cô ấy đi xem mắt thay tôi. Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Hứa Vi Mộ hừ lạnh: “Xem ra Trương quản lý đối với mệnh lệnh của cấp trên bình thường đều làm qua loa cho xong việc, ai cũng có thể thay thế đuợc?”

Anh ta bị Hứa tổng không phân biệt phải trái nói như vậy thì hơi hoảng sợ: “Bởi vì chính ngài nói buổi xem mắt này chỉ cần đi gặp qua loa là được, không cần quan tâm nhiều nên tôi cảm thấy ai đi thì cũng giống nhau.”

Hứa Vi Mộ nghiêm nghị hỏi lại: “Như nhau?”

Trán anh ta toát mồ hôi lạnh: “Vậy…Đã xảy ra chuyện gì sao?” “Nếu như có xảy ra chuyện thật, tôi lập tức sa thải anh, anh tốt nhất mong cho em họ của anh biết đều một chút.”

Trương Hạo không hiểu nổi cuối cùng đã xảy ra chuyện gì. Kha Thuấn Ngôn bình thường rất cơ trí giảo hoạt, không đến nỗi nào gây đã ra phiền phức chứ, hơn nữa con mắt của anh ta luôn cao hơn đầu vì vậy chắc chắc sẽ không coi trọng Úc Cẩn.

Trương Hạo nghĩ vậy lập tức gọi điện thoại cho Kha Thuấn Ngôn hỏi han tình hình: “Thuấn Ngôn, chuyện đi xem mắt ổn không vậy?”

Kha Thuấn Ngôn nhíu mày hỏi lại: “Có thể xảy ra chuyện gì nhỉ?”

Anh ta yên tâm một chút: “Vừa rồi Hứa tổng gọi anh mắng một trận, cứ tưởng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn chứ.”

Kha Thuấn Ngôn trong lòng cười lạnh nhưng ngoài miệng thì nói: “Anh yên tâm, chẳng những không có chuyện gì mà ngược lại em còn phải cảm ơn anh nữa.”

Trương Hạo càng nghe càng mù mờ như giăng sương mù.

Kha Thuấn Ngôn cúp điện thoại, nhìn dãy số điện thoại của Hứa Vi Mộ suy tư chốc lát rồi cũng hiểu. Xem ra, Hứa Vi Mộ này khẩn trương như vậy là có ý đồ với Úc Cẩn.

*****

Úc Cẩn mau chóng đem sự việc liên quan đến Kha Thuấn Ngôn quên sạch sẽ. Nói thật, cô cũng không tin thông qua xem mắt sẽ nên cơm cháo gì, trừ phi một bên nhiệt tình chủ động, nếu không hai bên sẽ hoàn toàn chẳng có liên quan.

Cô đã thắng trận này, nhưng đền lúc đưa ra yêu cầu thì lại không dám mở miệng.

Ngược lại Hứa Vi Mộ quả thật rất kỳ lạ, ngày đó ở trong văn phòng nổi cáu với cô, mấy ngày nay lại lẽo đẽo bám riết, luôn hỏi cô có yêu cầu gì anh ta cũng sẵn sàng đáp ứng.

Thật buồn cười, yêu cầu gì cũng đáp ứng? Nếu là yêu cầu kết hôn thì sao?

Úc Cẩn trong lòng rối rắm như tơ vò, không biết có nên hay không. Cô nghĩ, nếu như bị Hứa Vi Mộ từ chối thì cứ nói chỉ là đùa một chút thôi, dù sao bọn họ lớn lên bên nhau cũng đùa giỡn quen rồi. Ngộ nhỡ Hứa Vi Mộ lúc ấy thần kinh có vấn đề đồng ý với mình, chẳng phải cô tự tìm thêm rắc rối sao!

Lâm Khê đã biến mất nhiều năm rồi mà anh cũng không có bạn gái khác, có phải anh vẫn không quên được cô ấy?

Mà Úc Cẩn cũng không dám hỏi anh chuyện đó, không cần phải nhắc lại chuyện không vui đã qua.

Trong lúc cô còn chưa quyết định thì nhận được một cú điện thoại xa lạ. Cô do dự nhìn màn hình vẫn đổ chuông không ngừng, cuối cùng cũng ấn trả lời: “Alô?”

“Úc đại tiểu thư, có còn nhớ tôi không?”

Theo giọng nói kia rõ ràng là Kha Thuấn Ngôn.

Úc Cẩn nhíu mày, tại sao anh ta lại có số của mình?

“Làm sao anh biết số điện thoại của tôi?”

Kha Thuấn Ngôn thờ ơ nói: “Chỉ là một dãy số, hỏi thì sẽ biết thôi, đâu có gì khó.”

Úc Cẩn khi nghe như vậy nghĩ chắc chắn là Hứa Vi Mộ đã cho anh ta, trong lòng không khỏi chua xót. Việc anh cho đối tượng xem mắt số liên lạc cùng với việc nhanh chóng đem cô gả đi thì có gì khác nhau đâu. Vậy mà mình lại còn ngu ngốc tự hỏi có nên đưa ra yêu cầu kết hôn, thật đúng là không biết xấu hổ.

Hai mươi mấy năm rồi, nếu Hứa Vi Mộ cũng có ý nghĩ đó thì họ đã sớm đã thành đôi, không biết chính mình đang cố gắng mơ tưởng hi vọng cái gì nữa?

Úc Cẩn nhàn nhạt trả lời: “Anh tìm tôi có chuyện gì?”

Kha Thuấn Ngôn thật thất vọng không ngờ rằng cô nàng thật sự không có hứng thú với mình, nhưng mà sớm đầu hàng không phải là tác phong của anh ta, nhất là đối với phái nữ.

“Không biết Úc tiểu thư có thể nể mặt cùng tôi đi ăn tối?”

Nếu là bình thường Úc Cẩn sẽ từ chối dứt khoát, nhưng hiện giờ cô cũng muốn tính toán cho tương lai của mình một chút. Cô luôn muốn kết hôn, mặc dù Kha Thuấn Ngôn hơi nguy hiểm nhưng ngộ nhỡ anh ta thật lòng với mình thì sao? xem ra cũng là một kết cục tốt đẹp.

Vì vậy cô đồng ý: “Được.”

Bên kia, Kha Thuấn Ngôn tươi cười nói: “Bảy giờ tối ở nhà hàng Nghi Tĩnh, không gặp không về.”

Úc Cẩn sửng sốt, nhà hàng Nghi Tĩnh, cô và Hứa Vi Mộ đã từng đến đó, lúc đó còn có cả Lâm Khê, nhưng sau đó bọn họ lại chia tay.

*****

Buổi tối, nhà hàng Nghi Tĩnh.

Kha Thuấn Ngôn đã có mặt lúc sáu giờ rưỡi.

Điều thứ nhất trong sách lược theo đuổi phụ nữ: Không được trễ hẹn, luôn phải thể hiện mình là một người đàn ông phong độ, cuối cùng phải cho phụ nữ cảm nhận được sự tôn trọng.

Anh ta vừa ngồi chờ vừa nhớ đến vẻ mặt ngày hôm ấy của Úc Cẩn, thật là một cô gái đặc biệt. Thanh mai của Hứa Vi Mộ, thiên kim đại tiểu thư của Úc thị, hòn ngọc quý trên tay Úc Quốc Bình, thế nhưng không hề có tính tình kiêu căng của một thiên kim tiểu thư, ngược lại rất chân thật, đáng yêu.

Điều kiện tốt như vậy còn cần phải đi xem mắt sao?

Đến đây lại nhớ tới giọng điệu dè chừng bảo vệ của Hứa Vi Mộ, xem ra anh ta đối với Úc Cẩn cũng không phải là không có ý, nhưng mà nói là anh trai bảo vệ em gái thì cũng hợp tình hợp lý.

Hứa Vi Mộ không đồng ý cho anh ta số
điện thoại của Úc Cẩn thì anh cũng tự có biện pháp tìm ra. Dù gì cũng làm trong lĩnh vực IT, nếu việc nhỏ này mà cũng gây khó khăn cho anh chẳng phải là tổn hại đến danh tiếng của công ty khoa học kỹ thuật Thiển Dịch sao?

Úc Cẩn đến nơi lúc bảy giờ mười lăm.

Điều thứ nhất trong sách lược được theo đuổi: Con gái đến trễ là điều tất nhiên; không đợi được thì cũng đừng nên để ý.

Trên mặt Kha Thuấn Ngôn không có biểu hiện gì là mất kiên nhẫn, khi nhìn thấy cô liền vẫy tay.

Cô tỏ vẻ vui vẻ ngồi xuống, đối với việc mình đến trễ xem như không có gì xảy ra, Kha Thuấn Ngôn tất nhiên cũng sẽ không dám truy cứu. Chỉ một chút này mà anh cũng không nhịn được thì làm sao theo đuổi được Úc Cẩn?

“Em ăn gì?”

Điều thứ hai trong sách lược được theo đuổi: Dựa vào cách gọi món sẽ nhìn ra phẩm chất thật sự của người đàn ông.

Úc Cẩn nói: “Tôi ăn gì cũng được, anh chọn món đi.”

Điều thứ hai trong sách lược theo đuổi: Lúc gọi món, đàn ông phải có chủ kiến, không được nói tùy tiện.

Kha Thuấn Ngôn nhớ lại lần đi xem mắt trước đây, cô ấy gọi một món canh tiềm, sườn xào chua ngọt, cà ri cua, xà lách trộn dầu hào, bánh pho mát nhân đậu đỏ, thức uống là nước chanh.

Anh ta gọi phục vụ đến nhả ra một tràng món vừa ghi nhớ trong đầu, Úc Cẩn nhíu mày, sao tệ vậy? Chả có món nào mình thích nhưng hên là khẩu vị của bản tiểu thư cũng không đến nỗi quá kén chọn đấy nhá.

Sau đó Kha Thuấn Ngôn tranh thủ dò hỏi: “Tại sao em lại lưu số của anh trai em cho anh?”

“Anh trai?”

Nhận thấy khi nhắc đến danh xưng này cô ấy có chút không được tự nhiên, anh tiếp tục nói: “Anh đã gọi điện thoại cho em, nhưng có một người đàn ông nghe máy, anh ta còn nói rằng là anh trai em.”

Úc Cẩn ngớ ra cười cười: “Đúng vậy, đó là anh trai của tôi.”

Kha Thuấn Ngôn rất nhạy bén, chỉ cần hỏi vài câu là có thể nhận ra giữ cô và Hứa Vi Mộ không hề đơn giản. Hơn nữa tại sao Hứa Vi Mộ là người sắp xếp buổi xem mắt mà lại không cho người khác số điện thoại của cô, điều này không thể không làm cho người ta nghi ngờ.

Anh ta cố ý hẹn Úc Cẩn ăn tối, tất nhiên là đã có ý định tấn công đối phương. Phong cách của cô đơn giản phóng khoáng, không hề giả tạo khiến anh cảm thấy rất thú vị. Dáng vẻ kệch cỡm, dịu dàng thùy mị đáng yêu gì đó nhìn chán ngấy rồi. Thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị cũng tốt, huống hồ Úc Cẩn này khiến cho người khác vừa gặp đã yêu thích.

Kha Thuấn Ngôn thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình đối với cô. Úc Cẩn đang uống canh thì bị lởi tỏ tình của anh làm cho hoảng sợ đến sặc cả canh.

Không ngờ anh ta lại bạo dạn như vậy, xem ra mình nên đi ra ngoài mở mang thêm tầm mắt rồi. Cô từng tuổi này mà chưa từng có lấy một người bạn trai, tất cả tuổi thanh xuân đều bị chó gặm mất rồi. Không phải, chính xác là đã bị Hứa Vi Mộ gặm mất.

Kha Thuấn Ngôn cũng không phải là loại người đơn giản, gì chứ con mắt nhìn người của cô cũng không tệ lắm. Nhìn vào mắt anh ta, cô có cảm giác chính mình là một con mồi, mà anh ta thì đang hưởng thụ thú vui của việc săn mồi.

“Tôi không thích chơi trò chinh phục.”

Úc Cẩn cố ý nói như vậy để nhắc khéo anh ta đừng phí công vô ít. Tính tình của cô thật ra không tệ, muốn chinh phục cũng rất đơn giản, không cần phải tốn nhiều công sức như vậy.

Kha Thuấn Ngôn sửng sốt khựng lại, thì ra cô cũng rất thông minh, việc này đúng là nằm ngoài dự tính nhưng không sao cả.

Hắn cười tỏ vẻ chân thành nhìn cô: “Anh tin rằng lâu ngày chúng ta sẽ dần có tình cảm.”

Úc Cẩn bó tay, thì ra nói chuyện với người âm ngoan như vậy cũng thật nhức đầu. Nhưng Kha Thuấn Ngôn kia nhìn thế nào cũng rất hợp gu của cô, chỉ cần nhìn vẻ ngoài thôi thì rất thích rồi. Nếu đã muốn nghiêm túc yêu đương thì nên tìm một đối tượng thuận mắt còn hơn là bị bắt ép. Huống hồ đây chính là đối tượng Hứa Vi Mộ đã sắp xếp cho cô.

Sau khi dùng cơm xong Kha Thuấn Ngôn đề nghị đi xem phim, Úc Cẩn có chút ngạc nhiên. Cô chưa từng trải qua yêu đương, dù biết đi xem phim là một hoạt động cần thiết của các cặp đôi nhưng cô đã có kinh nghiệm đâu chứ. Ngay cả việc đi cùng với Hứa Vi Mộ cô cũng chưa từng nghĩ đến, thật không muốn nhìn vật lại nhớ đến người.

Trong đầu tái hiện lại cảnh Lâm Khê vẻ mặt si mê kể lể khoe khoang: “Khi phim chiếu được hơn một nửa, Hứa Vi Mộ đột nhiên nghiêng người hôn tớ…”

Nghĩ đến đây là ứa gan sôi cả máu, bởi vậy cô mới sinh ra ác cảm đối với việc đi xem phim. Vừa định từ chối, phía sau lại truyền đến một giọng nam trầm: “Úc Cẩn?!”

Cô xoay đầu lại, thì ra là Hứa Vi Mộ. Chắc chắn anh ấy đến đây xã giao, một thân tây trang chỉnh tề, mấy người đàn ông bên cạnh cũng thế.

Cảnh tượng này quả thật có chút buồn cười. Cũng chính tại nơi này, anh và Lâm Khê từng anh anh em em bên nhau, còn cô chỉ là một người ngoài.

Nhưng bây giờ, anh đứng bên ngoài còn người bên cạnh cô lúc này là Kha Thuấn Ngôn. Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Truyện 5s


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện