Trùng Sinh Làm Ảnh Hậu Mang Thai Của Giới Giải Trí

Chương 44


trước sau



"Cậu nói cô ta còn chưa tới? Không phải là sợ rồi sao?"
"Chắc chắn rồi! Lâm trận bỏ chạy, làm con rùa đen rút đầu chứ sao..."
"Ai kêu cô ta lúc trước khoe khoang khoác lác, dám nói bảy ngày liền có thể hoàn thành? ! Ậy ―― đáng đời! Lại dám khiêu chiến chị Gia Nam!"
"Cũng không biết Diêm giáo sư đánh giá cao cô ta điểm nào, lại còn phát thư mời."
"Vóc người xinh đẹp lại có kỹ năng quyến rũ, khiến Diêm giáo sư mê mẩn, nên lòng mở rộng chào đón đó mà…”
Triệu Gia Nam thường hay cầm đầu đám nữ sinh cùng nhiểu chuyện, thêm mắm dặm muối.
Các nam sinh thì rất ngại, họ là nam nhi, là người của khoa học, không muốn chuyện tầm thường ngồi lê tám chuyện người khác.!
Bình thường cũng không muốn chạm mặt đám nữ sinh ồn ào này, nhưng hôm nay chạm mặt không né kịp.
Kỳ thật, trong lòng bọn họ cũng thật khó chịu.
Dạ Cô Tinh dáng người xinh đẹp, bọn họ đơn nhiên hi vọng phòng thí nghiệm có thể giữ lại bóng hồng như cô, cho dù không giúp được gì, mệt mỏi cũng có thể ngắm một chút cũng vui lòng!
Hơn nữa Dạ Cô Tinh là đệ tử nhập môn chính miệng Diêm giáo sư thừa nhận, nhất định có điểm hơn người.

Ánh mắt nhìn người của Diêm giáo sư luôn sắc bén độc đáo, cô gái này nhất định không phải chỉ là để trang trí đơn giản như vậy.
Cho dù trong lòng bọn họ còn nghi ngờ năng lực Dạ Cô Tinh, cũng có chút bất bình vì thái độ ưu ái của Diêm Đông Bình với cô ấy , nhưng bọn họ tuyệt đối tin tưởng tính cách của giáo sư.

Những tin đồn đó cơ bản đều nhảm nhí.
Hôm nay, họ thấy Triệu Gia Nam quả thật quá coi thường người..
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tuy nhiên, với Dạ Cô Tinh họ cũng thấy cô cũng có sự tự đại, cũng có chút coi thường người.
Toàn bộ thành viên phòng thí nghiệm cộng lại cũng không chắc có thể làm xong công việc, cô dựa vào cái gì cảm thấy một mình có thể hoàn thành, thế mà còn khoe khoang khoác lác ―― bảy ngày nếu là quá nhiều, năm ngày cũng được!
Cô cũng chỉ là một sinh viên chưa tốt nghiệp...!Chuyện này đem mặt mũi đàn anh bọn họ để ở đâu?
Nếu cô tự muốn tìm đường chết, bọn họ cũng vui vẻ quan sát sự tình trong im lặng!
"Giáo sư, đệ tử ruột của thầy sẽ không lâm trận bỏ chạy chứ, chắc là không tới rồi?"
Một nữ sinh dứt lời, mấy nữ sinh khác cùng che mặt nhìn nhau cười chế giễu.
Diêm Đông Bình sắc mặt nghiêm túc, không nói gì.
"Thế nào, mọi người đến sớm như vậy để chờ tôi hả?"
Dạ Cô Tinh cười nhạt bước vào, áo sơ mi trắng, kết hợp với quần jean đơn giản, đôi chân nhỏ, tóc đuôi ngựa buộc hờ hững sau đầu, cả người đều bừng bừng sức sống trẻ trung như ánh mặt trời.
Khi cô vừa bước vào, không gian dường như tỏa sáng, cả máy móc vô tri cũng như có luồng sinh khí.
Rõ ràng trong mắt cô lãnh đạm như vậy, nhưng khiến cho cho người ta cảm thấy một năng lượng an toàn trầm ổn, dường như ...!tỏa sáng?!
Không nói lời mâu thuẫn ai, bình thường thôi cũng tỏ ra được sự hòa ái.

Diêm Đông Bình hai mắt sáng rỡ, hắn không nhìn lầm người, dù thắng hay thua, nhất định phải có dũng khí xông pha chiến trường!!
Vẻ ghen tị chợt lóe lên trong mắt Triệu Gia Nam.

Cô khẽ ho một tiếng rồi bật cười nói: "Chúng ta nên cổ vụ bạn học Dạ, dù sao không phải ai cũng có dũng khí mỉm cười trước thất bại, cho dù đó chỉ là một nụ cười miễn cưỡng ..."..."
Còn cười xán lạn như vậy sao? Thời điểm cô khóc sắp đến rồi!
Dạ Cô Tinh chớp nhẹ đôi mi thanh tú, mỉm cười tự nhiên, "Đàn chị quá khen.

Không đến cuối cùng, hươu chết vào tay ai cũng còn chưa biết, chị nói thì đúng sao?"
"Chính xác.

Nhưng mà để cho công bằng, tôi đã mời mấy vị sáng lập phòng thí nghiệm đến tham dự, sư muội, cô không có ý kiến gì chứ?"
Triệu Gia Nam vừa dứt lời, năm vị giáo sư lớn tuổi chậm rãi bước vào.
Họ đều là sao bắc đẩu trong lĩnh vực vật lý hạt nhân của cả nước, cùng với Diêm Đông Bình, sáng lập Phòng thí nghiệm Vật lý Hạt nhân B.
Triệu Gia Nam ánh mắt đắc ý, cô đã phải cầu xin rất lâu ông nội mới chịu đồng ý.
Dạ Cô Tinh thầm nghĩ xem ra lần này Triệu Gia Nam không có ý định buông tha cho cô.
Diêm Đông Bình liền quay sang nhìn cô.

Người sáng suốt vừa nhìn liền hiểu, Triệu gia Nam làm như vậy chính là không muốn để cho Diêm Đông Bình thiên vị.
Dựa vào tình hình hiện tại, một khi Dạ Cô Tinh thua cuộc, ngay cả Diêm Đông Bình ra mặt cũng không bảo vệ được cô!
Quả nhiên, Diêm Đông Bình sắc mặt trở nên có chút khó coi, sự lo lắng trong mắt hiện rõ.
Nhưng đành mỉm cười tiến lên chào hỏi bọn người vừa đến: "Lão Triệu, các ngươi sao lại tới đây? Thật sự là khách quý khách quý..."

A phi ―― lão hồ ly! Bình thường chẳng thấy đến phòng thí nghiệm, hôm nay lại tới để hỗ trợ cháu gái!
"Lão Diêm, ta nghe nói ngươi ông thu nhận học trò giỏi, hôm nay tới diện kiến một chút! Các ngươi nói đúng không?"
Bốn người còn lại đồng lọat gật đầu phụ họa.
"Đúng vậy a, Lão Diêm.

Nghe nói trong trường còn gây không ít sóng gió, ngay cả hiệu trưởng và thư ký cũng bị kinh động!! Chúng ta nhất thời hiếu kì, đến xem rốt cuộc là nhân tài ưu tú cỡ nào, mà ông giấu kỹ như vậy !"
"Có thể lọt vào mắt Diêm giáo sư, chắc chắn là không tầm thường, chúng ta cũng tới học hỏi, xem làm sao chọn đồ đệ..."
"Diêm giáo sư cao tay, chúng ta sao có thể không biết?"
Năm lão già, ngươi một câu ta một câu, tâng bốc Dạ Cô Tinh lên tận trời!
Chuyện đánh cược hôm nay bọn họ đã sớm biết,

sở dĩ đến cũng là vì muốn làm Diêm Đông Bình khó xử.
Trong nhiều năm như vậy, Diêm Đông Bình dựa vào vị trí độc tôn của mình trong lĩnh vực vật lý hạt nhân mà quản lý phòng thí nghiệm, bất kể là nghiên cứu khoa học hay giảng dạy, mọi thứ đều ở thế thượng phong.
Năm người sớm đã ghen ghét rất sâu đối với ông, chỉ là vẫn luôn lo ngại sức ảnh hưởng của ông trong ngành giáo dục, nên không dám công khai trở mặt.
Bọn họ tuy là nhà khoa học, nhưng cũng là con người mà.

Con người không tránh khỏi dục niệm –nghi ngờ lẫn nhau, lòng dạ tiểu nhân, tham luyến hư vinh.
Nhất là là ở độ tuổi của họ, địa vị và danh vọng đặc biệt quan trọng.
Ai mà không muốn làm nhất chi độc tú Hồng Mai?
Nhưng hết lần này tới lần khác bị Diêm Đông Bình cản đường!
Phải biết, Diêm Đông Bình nhỏ hơn bọn họ đúng năm tuổi!
Sóng sau đè sóng trước, nhưng sóng trước sao có thể cam tâm chết tại trên bờ cát? !
Cho nên, năm người "Cùng chung chí hướng" bí mật thành lập một liên minh nhỏ và đồng lòng nhắm vào Diêm Đông Bình.
Diêm Đông Bình sớm đã biết rõ tính toán trong lòng năm người, khịt mũi coi thường.

Ông tuy đam mê nghiên cứu khoa học, quên mất chính mình, thế nhưng không ngốc! Đạo lí đối nhân xử thế dù không giỏi, nhưng cũng không phải không hiểu.
Vốn đã biết ý đồ xấu của bọn họ, ông chỉ cần đề phòng, không nhất thiết vạch mặt, tự tìm phiền toái cho mình!
Vì vậy, dù không hài lòng về nhau, nhưng hai bên vẫn duy trì một vẻ ngoài hòa bình, có một sự cân bằng tinh tế được giữ giữa hai bên.
Thế nhưng sự hiện diện của Dạ Cô Tinh dường như đã đánh vỡ xu thế cân bằng ...
Diêm Đông Bình quyết tâm, vạch mặt cũng tốt, tiếp tục diễn cũng được, ông quyết tâm bảo vệ học trò cùa mình!
Mà năm người này nhất định phải đuổi Dạ Cô Tinh ra khỏiphòng thí nghiệm mới bằng sao!
Là học trò kiêu ngạo của ông ư? Ta sẽ lập tức loại trừ , để cảnh cáo ông Diêm Đông Bình ―― gừng càng già càng cay!
Hiện tại chính là nhìn kết quả cuối cùng này!
"Tất cả mọi người đã đến đông đủ, Dạ Cô Tinh số liệu phân tích của cô đâu?" Triệu Gia Nam dáng người cao cao, đứng khoanh tay, ánh mắt đầy khinh thường, đắc thắng hùng hổ ép người nói!
Hôm nay, có ông nội ở đây, Dạ Cô Tinh cho dù muốn chống chế cũng không được!
Trong tiềm thức, cô cảm thấy Dạ Cô Tinh nhất định sẽ thua!
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngựơc lại trước sự tấn công tâm lý độc đoán của Triệu Gia Nam, Dạ Cô Tinh chỉ tỏ ra bình thản, bộ dáng không rụt rè cũng không tức giận, bình tĩnh như nước chảy, lãnh đạm như băng mỏng.
Diêm Đông Bình thỏa mãn gật gật đầu ―― gặp không sợ hãi, thần thái trầm ổn,quả ông không nhìn lầm người.
Có lẽ, cô thật sự đem lại bất ngờ...
Ngay cả năm người còn lại cũng không khỏi âm thầm tán thưởng ánh mắt nhìn người của Diêm Đông Bình.

Cô bé này tuyệt đối không chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp!
Ít nhất thì phẩm chất tâm lý cũng tốt đến vững vàng.
"Bạn học Diệp, nếu đã như vậy, hãy cho mọi người xem bản báo cáo phân tích của cô." Triệu lão mỉm cười, cố gắng làm ra vẻ tử tế, hắn cũng không muốn cuối cùng bị người ta nói "Lấy lớn hiếp nhỏ" !
Ông đã biết được toàn bộ sự tình của vụ cá cược này từ cháu gái của mình.

Mặc dù phản ứng của Dạ Cô Tinh vừa rồi thật đáng tán thưởng, nhưng ông không tin một sinh viên chưa tốt nghiệp chỉ dựa vào sức một mình có thể hoàn thành công việc của cả đội!
Dạ Cô tự nhiên không có phản đối, đưa một xấp tài liệu cho Diêm Đông Bình: "Sư phụ tin tưởng con không?"
Diêm Đông Bình ngây ra khi nghe Dạ Cô Tinh gọi mình một tiếng “Sư phụ”, sau đó vô cùng hoan hỷ.
Sư phụ, thầy, mặc dù chỉ có kém một chữ, nhưng ý vị lại khác nhua rất nhiều.
Cho tới nay đều là Diêm Đông Bình nhiệt tình, tự nhận Dạ Cô Tinh làm học trò, luôn gọi “tiểu đồ đệ", "Tiểu đồ đệ".

Nhưng Dạ Cô Tinh trước nay đều lãnh đạm không phản ứng.

Toàn đại học khoa vật lý hạt nhân B học sinh đều gọi “ thầy”.
Nói thật, ông luôn đoán không được đứa nhỏ này, cũng hiểu có một số việc gấp không được, nhưng trong lòng khó tránh khỏi thất vọng.
Hôm nay một tiếng này "Sư phụ", chứng tỏ Dạ Cô Tinh ở trước mặt tất cả mọi người thừa nhận sự tôn trọng với ông!
"Học trò ngoan, sư phụ đương nhiên tin tưởng vô điều kiện ngươi! Một mực vung ra tay đi làm, không được còn có sư phu thay ngươi chống đỡ!"
Diêm Đông Bình lời nói như chém đinh chặt sắt, ngầm khẳng định dù thắng thua, ông luôn đứng vế phía Dạ Cô Tinh!
Sắc mặt mọi ngươi đều trở nên có chút khó coi ――
Trắng trợn thiên vị đến vậy, dựa vào tính tình thẳng thắn của Diêm Đông Bình, sự tình lớn rồi.
Diêm Đông Bình lại chợt thấy khoan khoái ―― lão đây thiên vị, thì sao nào? !
Dạ Cô Tinh mỉm cười, khóe miệng mấy phần ấm áp.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện