Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ

Chương 22: Yêu liên xuất thế (1)


trước sau

Lúc Tư Lăng quan sát cảnh vật chung quanh, mấy tên đệ tử phái Thiên Tông cũng phát hiện tiền bối môn phái của bọn hắn ở trong đám người, hơn nữa còn là hai vị sư bá Kim Đan kỳ, theo thứ tự là Chân Thủy chân nhân và Tịnh Thủy chân nhân, mà vị Tịnh Thủy chân nhân kia là một nữ tu Kim Đan kỳ.

Tiêu Trạc lập tức mang theo bọn Tô Hồng Phi đến bên cạnh hai vị tiền bối môn phái. Ở vùng đất không biết tên đầy hung hiểm này, dĩ nhiên là ở cùng tu sĩ cấp cao của môn phái mới tương đối an toàn. Nguyệt Thiên Dạ chần chừ một chút, đến lúc Tịnh Thủy chân nhân nhàn nhạt nhìn sang thì áy náy mà liếc nhìn Tư Lăng, cũng vội vàng đi theo.

Tư Lăng nhún vai không để ý, hiện tại hắn không chỉ cần quan sát hoàn cảnh chung quanh, chú ý những người kia muốn làm gì, còn phải phòng ngừa con yêu thú kích động mà nhào vào sơn cốc. Bên người mang theo con yêu thú kỳ lạ này, so với người bên ngoài Tư Lăng càng biết nhiều hơn một chút. Hắn biết chắc dị bảo trong sơn cốc này tuyệt đối hoàn toàn khác biệt, như thế mới làm nó nóng nảy như vậy.

Bởi vì trước sơn cốc có tu sĩ Kim Đan bảo vệ, cho nên những người khác dù cho có muốn vào bên trong dò xét cỡ nào thì cũng phải cân nhắc một tý. Quy tắc tu tiên giới chính là như vậy, người mạnh là vua, ngươi không có thực lực không có vốn liếng, như vậy chỉ có thể cho nhường đường cho kẻ mạnh, tuân thủ quy củ mà kẻ mạnh định ra.

”Chân Thủy sư bá, Tịnh Thủy sư bá.” Đám người Tiêu Trạc cung kính hành lễ.

Chân Thủy chân nhân hờ hững gật đầu, liền quay đầu chuyên chú nhìn vào sơn cốc.

Tịnh Thủy chân nhân mỉm cười với bọn họ, mà bên người Tịnh Thủy chân nhân, một hồng y thiếu nữ nhìn thấy mấy người họ thì hai mắt toả sáng, trực tiếp nhảy qua kéo lấy ống tay áo Tiêu Trạc, ngây thơ kêu một tiếng:“Tiêu sư huynh ~~ “

Tiêu Trạc không dấu vết kéo tay áo về, trên mặt mang theo nụ cười khéo léo hờ hững, vuốt cằm nói: “Thanh Ly sư muội.”

Liễu Thành Phong và Tô Hồng Phi cũng sôi nổi chào hỏi cùng thiếu nữ này, xem ra khá là quen thuộc. Đồng thời, Tô Hồng Phi cũng không vết tích mà liếc nhìn Nguyệt Thiên Dạ, khóe môi mỉm cười, tựa hồ hơi có ý vị cười trên sự đau khổ của người khác.

Thiếu nữ này tên là Lý Thanh Ly, là cháu gái của Tịnh Thủy chân nhân, tu vi chỉ có Luyện Khí kỳ tầng mười, nhưng người ta lại có vị cô cô Kim Đan kỳ, vì lẽ đó nên ở Thiên Tông phái cũng được cho là nhân vật nghênh ngang mà đi tắt[1]. Mà người ở phái Thiên Tông đều biết nàng ta ngưỡng mộ Tiêu Trạc, trông mong có thể cùng Tiêu Trạc kết thành đạo lữ song tu. Lúc này thấy được Tiêu Trạc, nàng ta tự nhiên là quấn lấy hắn nói chuyện, đồng thời vô tình hay cố ý bài trừ Nguyệt Thiên Dạ ở ngoài.

[1] 横着走: đi ngang. Ở đây là chỉ người có chỗ dựa, thay vì phải khó khăn vượt qua con đường thì có thể đi tắt ngang, nhanh hơn.(?? @-@)

Nguyệt Thiên Dạ rõ ràng địch ý của nàng ta đối với mình, đối diện với ánh mắt áy náy của Tiêu Trạc, chỉ là cười nhạt một tiếng, một bộ dáng không để ở trong lòng.

Tịnh Thủy chân nhân tâm tư khá là tinh tế tỉ mỉ, nhìn biểu hiện của mọi người ở trong mắt, không hề nói gì, ôn hòa mà cười nói: “Tiêu Trạc, lát nữa vào sơn cốc các ngươi phải cẩn thận, bất luận bên trong là cái dị bảo gì, đoạt không được cũng không quan trọng, cố che chở mấy sư đệ cùng sư muội của con là được.” Sau đó liếc nhìn Nguyệt Thiên Dạ đứng ở phía sau cùng, ánh mắt hơi u ám.

Tiêu Trạc trong lòng rùng mình, biết mình gần đây giao du thân thiết cùng Nguyệt Thiên Dạ, làm trưởng bối trong môn phái chú ý tới Nguyệt Thiên Dạ. Bất quá lại suy nghĩ, Nguyệt Thiên Dạ rất có thiên phú, còn là luyện đan sư tứ phẩm, đủ để trở thành đệ tử nội môn. Nếu như Nguyệt Thiên Dạ tương lai lại thêm tiến bộ mà được tiến vào, khi đó hắn muốn cùng Nguyệt Thiên Dạ kết làm đạo lữ song tu có lẽ trưởng bối trong phái cũng sẽ không phản đối. Nghĩ như vậy, liền thản nhiên.

Mà Nguyệt Thiên Dạ lúc này căn bản không chú ý tới Tịnh Thủy chân nhân cùng Lý Thanh Ly đang nhìn mình với ánh mắt bất thiện, tâm thần đã bị sơn cốc hấp dẫn, không tự chủ được mà xoa xoa lòng bàn tay phải. Không ai biết được, nơi này kỳ thực có một cái tuỳ thân không gian không thuộc về thế giới này. Không giống với những cái giới tử không gian kia[2], không gian này vô cùng kỳ lạ hiếm thấy, không chỉ có linh tuyền, tỉ lệ thời gian của không gian và thế giới hiện thực là 1: 10, càng hiếm thấy hơn chính là, đây là một cái tuỳ thân không gian có thể thăng cấp.

[2]Cũng là không gian, không giống Túi trữ vật chỉ có thể chứa đồ vật không có sự sống, Giới tử không gian có thể chứa sinh linh có sinh mệnh.

Nàng căn bản vốn không phải người ở thế giới này, ở một lần làm nhiệm vụ thì bị bằng hữu bán đứng bỏ mình, sau đó bám thân vào trên người “Nguyệt Thiên Dạ” ở thế giới này. Vốn khối thân thể này chỉ là ngũ linh căn kém cỏi nhất, sau đó phát hiện cái tuỳ thân không gian thần kỳ kia, có được trợ giúp của lượng lớn linh thảo, linh đan trong không gian, còn có pháp bảo đếm mãi không hết hỗ trợ, mới làm cho tu vi của nàng tăng tiến, không tới một năm thành công được Trúc Cơ.

Mà ngay mới vừa rồi, trong sơn cốc đột nhiên truyền đến một trận dị động, làm cho không gian trong lòng bàn tay nàng rục rịch, chắc hẳn là đồ vật có thể làm cho không gian thăng cấp. Nguyệt Thiên Dạ mím môi, trong lòng đã có quyết định, dù thế nào nàng cũng nhất định phải lấy được thứ trong sơn cốc.

Không chỉ Nguyệt Thiên Dạ có thể cảm giác được dị động trong sơn cốc, hơn mười người tu sĩ Kim Đan kỳ ở đây cũng cảm giác được, nhất thời hơi biến sắc. Làn sóng linh khí tinh khiết mạnh mẽ như vậy, vô cùng hấp dẫn tâm hồn của người khác, khiến người ta không nhịn được muốn đi vào tìm tòi hư thực. Hơn nữa tu vi càng cao, chịu đựng hấp dẫn càng lớn.

Bởi vì không biết là món đồ gì, hơn nữa trong sơn cốc lại có bày cấm chế, lại có tu sĩ Kim Đan kỳ canh giữ ở lối vào sơn cốc, chỉ cần bọn họ không đi vào, những người khác cũng khó có thể đi vào tra xét.

”Chư
vị, xem tình huống này dị bảo sắp xuất thế rồi!” Một vị tu sĩ Kim Đan trầm giọng nói.

Lời vừa nói ra, sơn cốc là một trận vắng lặng trầm mặc, tựa hồ cả hô hấp cũng cực kỳ cẩn thận.

Lúc này, một vị tu sĩ Kim Đan phái Thanh Vũ - Lương Quân hỏi: “Trần đạo hữu có biết được là dị bảo gì không?”

Sở dĩ hỏi như vậy, là bởi vì vị Trần đạo hữu - Trần Mẫn Nhiên này là người có tu vi cao nhất trong bọn họ, đã là Kim Đan hậu kỳ đỉnh cao, chỉ thiếu chút nữa liền có thể kết thành Nguyên Anh. Bất quá muốn kết thành Nguyên Anh cũng không dễ dàng, không biết thế gian này có bao nhiêu tu sĩ Kim Đan chính là không cam lòng ngã xuống ở cửa ải cuối cùng này.

Trần tu sĩ lắc đầu, nói rằng: “Tạm thời còn không cách nào biết là dị bảo gì, nhưng qua luồng khí tức này, có lẽ là một loại linh thảo -- không, không đúng, là Yêu Liên!” Trần Mẫn Nhiên đột nhiên cảm nhận được cái gì, sắc mặt đại biến, thất thanh sợ hãi kêu: “Yêu Liên xuất thế rồi!”

Không chỉ Trần Mẫn Nhiên có thể cảm giác được, tu sĩ nắm giữ Mộc linh căn ở đây cũng có thể cảm giác được loại xao động cực hạn kia, linh căn thuộc tính Mộc trong cơ thể dường như muốn đáp lời với cây Yêu Liên nơi phương xa này, trong thần sắc si mê liền muốn bước vào sơn cốc. Đến tận lúc bị tu sĩ Kim Đan canh giữ ở trước sơn cốc đánh bay, thì mới khôi phục lý trí.

Nhìn thấy tình cảnh này, người ở chỗ này ồ lên, nghị luận sôi nổi. Tu sĩ cấp thấp và tán tu chắc hẳn không biết Yêu Liên là vật gì, nhưng phần lớn xuất thân từ danh môn đại phái, các đệ tử ở đây tất nhiên biết được, vì lẽ đó những người không rõ cũng lén lút vểnh tai lên lắng nghe người chung quanh giải thích.

Hoá ra Yêu Liên cũng không thuộc vật của thế gian, mà chính là dị bảo do thiên địa sinh ra, nghe nói điều kiện sinh trưởng cực kỳ khắc nghiệt, hơn nữa có tính ngẫu nhiên, cũng không phải sinh trưởng lớn lên ở một địa phương cố định.“Yêu Liên” này đã có một chữ “Yêu”, như vậy chính là có chút quan hệ cùng yêu thú. Nó xưa nay chỉ sinh trưởng ở nơi yêu thú sinh sống, mỗi khi Yêu Liên xuất thế, đều cần mấy triệu thậm chí mấy chục triệu máu tươi của yêu thú tưới lên mới có thể nở hoa kết quả. Ở đại lục Thương Vũ, trăm ngàn năm qua số lần Yêu Liên xuất hiện có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng mỗi một lần xuất hiện không biết tử thương bao nhiêu yêu thú mới có thể thúc đẩy Yêu Liên chín mùi kết hạt, hơn nữa mỗi lần kết quả, đều sẽ tạo thành một trận gió tanh mưa máu.

Hơn nữa tác dụng của Yêu Liên vô cùng nghịch thiên, yêu thú cấp cao ăn nó lập tức có thể hóa thành hình người, không cần trải qua lôi kiếp, đối với yêu thú mà nói đây là cái mê hoặc không thể coi thường. Mà nhân tu ăn nó, không chỉ có thể tăng tiến tu vi, trực tiếp vượt hai cấp, thậm chí tăng thêm hai ngàn năm tuổi thọ. Phải biết, tu luyện đến Kim Đan kỳ, tu sĩ cũng chỉ có tuổi thọ 2000 năm, nếu như đạt được thêm 2000 năm nữa, trên con đường Vấn Đỉnh [3] Thiên Đạo này có thể đi được càng xa, kết Nguyên Anh càng là điều chắc chắn.

[3]Vấn đỉnh 问鼎: Chỉ sự tranh đoạt quyền lực, địa vị,.... ở đây là Thiên đạo.

Còn có nghĩa là một đỉnh, một ngưỡng cửa cần vượt qua.

Chờ nghe xong giải thích này, hết thảy những người tu tiên đều động lòng.

Tư Lăng tự nhiên cũng động tâm, nhưng rất nhanh liền tỉnh lại. Tư Lăng có suy tính của mình, hắn xưa nay không phải người lỗ mãng vô tri, rất rõ ràng thực lực bây giờ của bản thân. Hắn chỉ là một tán tu cấp thấp, trên người vừa không có cái pháp bảo gì bảo mệnh, căn bản không thể cùng những tu sĩ Kim Đan kỳ danh môn đại phái kia cướp giật Yêu Liên; hơn nữa, bị Yêu Liên hấp dẫn đến còn có những yêu thú cấp cao ở Thập Vạn Sơn Mạch, có thể nói là nguy hiểm tầng tầng, hơi không cẩn thận liền có thể bị người cùng đến cướp dị bảo sát hại.

Yêu Liên tuy tốt đến nghịch thiên, nhưng cũng phải có mệnh đi cướp mới được. Vì lẽ vũng nước bẩn lần này hắn vẫn là không đến góp vui thì tốt hơn.

Có cùng ý nghĩ như Tư Lăng cũng không ít, cho nên khi mấy tu sĩ Kim Đan đồng thời phá cấm chế ở cửa sơn cốc, rất nhiều người ào ạt bay vào sơn cốc, thì còn có rất nhiều người không nhúc nhích. Ánh mắt bọn hắn lấp loé một chút, cuối cùng rút lui.

Tư Lăng đang muốn theo những người kia cùng nhau rút lui ly khai nơi này, ai biết lại bị con yêu thú trên bả vai kia ngậm lỗ tai trái của hắn, tàn nhẫn mà cắn một cái, tuy rằng không có cắn đứt lỗ tai, nhưng cũng đau đớn vô cùng. Càng làm cho hắn sợ hãi chính là, không biết nó đã làm gì, thế nhưng lại khiến toàn thân hắn tê dại, không thể động đậy.

Tư Lăng trong lòng kinh hãi không ngớt, nhận thức đối với con yêu thú này lại một lần nữa đổi mới.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện