Trước Khi Ngủ Vương Gia Luôn Nghe Thấy Ám Hầu Niệm Chú Thanh Tâm

Chương 10


trước sau

Chương 10: Cái gì cũng không thiếu, chỉ thiếu cùng mỹ nhân qua đêm xuân

Đảo mắt trời đã sập tối, người trên đường vắng hẳn, Biên Trọng Hoa bắt đầu dọn sạp.

Kỳ Từ ở bên cạnh hỏi: "Ngươi phải về báo cáo à?"

Biên Trọng Hoa cười nói: "Đúng vậy, sau này ngươi có dự định gì không?"

Kỳ Từ nhìn ánh hoàng hôn xa xăm rồi khẽ nói: "Ta muốn đi kinh thành."

"Đi kinh thành làm gì?"

"Trước đây ta bị kẻ khác hãm hại bán vào thanh lâu, toàn bộ gia sản bị lấy đi, trong đó có di vật của mẹ ta nên ta muốn đi đòi lại."

Nói thì dễ nhưng kinh thành lớn như vậy, Kỳ Từ biết đi đâu tìm người đây?

Biên Trọng Hoa cũng không chất vấn Kỳ Từ mà chỉ mỉm cười ôn hòa: "Ừ, tiện đường đi chung nhé."

Kỳ Từ giúp Biên Trọng Hoa cất sạp gỗ nặng nề: "Không đi chung được, ta không có lộ phí, ta phải để dành đủ tiền rồi mới đi kinh thành."

Biên Trọng Hoa giao hết số bạc kiếm được hôm nay cho Kỳ Từ: "Đây, cái này cho ngươi, đủ làm lộ phí rồi đấy."

Kỳ Từ cầm bạc ngẩn người hồi lâu rồi mở miệng nói: "Tạ ơn...... Ta...... Ta sẽ báo đáp ngươi."

Biên Trọng Hoa bật cười: "Báo đáp thế nào? Tiền tài ta không thiếu, quyền cao chức trọng ta không thèm, chỉ thiếu cùng mỹ nhân qua đêm xuân thôi, ngươi báo đáp được không?"

Kỳ Từ đỏ mặt lắp bắp: "Ta...... Ta...... Nếu ngươi muốn......"

Biên Trọng Hoa ngắt lời y: "Không, ta không muốn."

Chẳng hiểu sao trong lòng Kỳ Từ đột nhiên chùng xuống.

Y còn chưa kịp nhận ra sao mình lại có cảm giác này thì đã thấy Biên Trọng Hoa bình thản nói tiếp: "Mặc dù ta không phải chính nhân quân tử nhưng cũng không muốn thừa nước đục thả câu, đúng rồi, trước khi đi kinh thành ngươi có chuyện gì cần làm không?"

"Ta muốn đi cúng bái mẹ ta."

-

Hai người tới trước một căn nhà gỗ cũ nát dưới chân núi ở ngoại ô, sau nhà trồng một vườn trúc xanh tươi, ánh trăng dập dờn, cây cối xào xạc.

Trong nhà gỗ chật hẹp phủ đầy bụi bặm, chai lọ nằm ngổn ngang, Kỳ Từ thắp ngọn nến đã tàn đến nỗi sắp thấy đáy trên bàn, đảo mắt nhìn quanh rồi khẽ lầm bầm: "Ta biết ngay là tiền bạc đều bị lấy đi mà......"

Biên Trọng Hoa thoáng thấy ở góc tường có một chiếc chong chóng cũ nát liền nhặt lên hỏi: "Đây là của ngươi à?"

Kỳ Từ lắc đầu: "Không phải, của A Ly đấy."

"A Ly là ai?"

Bàn tay rũ xuống bên hông Kỳ Từ chậm rãi siết lại thành quyền.

Mặc dù đã hơn ba năm trôi qua nhưng Kỳ Từ vẫn nhớ như in ngày đó, trời chiều ngả bóng về Tây, khói bếp bay khắp tiểu trấn, năm đó Kỳ Từ mười sáu tuổi, mẫu thân đã qua đời bốn năm, Kỳ Từ sống một mình nhờ vào sự giúp đỡ của hàng xóm.

Hôm đó y viết mười mấy bức thư cho Lưu đại gia ở thành Đông nên được trả chút

bạc vụn, lúc đi ngang qua y quán trên trấn thì nghe có tiếng ầm ĩ.

Một thiếu niên cỡ tuổi y đang ôm một bé gái mười hai, mười ba tuổi bị người trong y quán đuổi ra: "Cút đi, không có tiền thì khám bệnh cái gì? Ngươi đã thiếu bao nhiêu tiền rồi mà còn muốn nợ hả?"

Thiếu niên kia quỳ xuống đất dập đầu kêu khóc: "Ta sẽ trả, ta nhất định sẽ trả lại, cầu xin các ngươi mau cứu muội muội ta với."

Thanh âm kia tê tâm liệt phế từ đầu đường vọng đến cuối phố.

Kỳ Từ kéo thiếu niên đứng dậy rồi lấy bạc vụn ra mua thuốc, đưa thiếu niên và muội muội của hắn về nhà rồi sắc thuốc cho muội muội đang thoi thóp kia.

Thiếu niên tên Hứa Nhuận còn bé gái tên Hứa Ly, bọn họ ở lại nhà Kỳ Từ suốt ba năm.

Hứa Nhuận kể với Kỳ Từ rằng bọn họ đến từ ngoại ô kinh thành, người trong nhà bị cướp gϊếŧ sạch, còn hắn và muội muội trốn thoát được nên chạy trốn đến đây.

Hứa Ly bệnh tật triền miên, sức khỏe cực kém, ngày ngày ho khan phải uống thuốc nhưng cực kỳ ngoan ngoãn hiểu chuyện, chẳng những không tăng thêm gánh nặng cho hai vị ca ca mà còn dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp sạch sẽ.

Hứa Nhuận vì muốn chữa khỏi bệnh cho muội muội nên ở đợ cho nhà địa chủ, làm việc liều mạng bất kể ngày đêm nên ngã bệnh mấy lần, khỏi bệnh lại tiếp tục liều mạng, Kỳ Từ có khuyên thế nào cũng vô ích.

Ba người từ xa lạ đến thân quen, sống nương tựa lẫn nhau rồi cùng lớn lên, hiểu rõ tính ý nhau, thân như người nhà.

Nghe Kỳ Từ kể xong, Biên Trọng Hoa nhíu mày: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó....." Ánh mắt Kỳ Từ rơi vào chiếc chong chóng cũ nát trong tay Biên Trọng Hoa, que gỗ của chong chóng được quấn một sợi dây cột tóc màu đỏ bám đầy bụi nên đã phai màu, giống như quá khứ hoà thuận vui vẻ dưới ánh mặt trời ấm áp giờ chỉ còn là sự ghê tởm.

Sau đó Hứa Ly đột nhiên bệnh nặng, ho ra máu rồi hôn mê bất tỉnh, đại phu trên trấn nói không cứu được mà phải đi kinh thành tìm danh y.

Ba người không có nhiều tiền như vậy, Hứa Nhuận tuyệt vọng suy sụp ba ngày, sau đó cướp di vật của mẫu thân Kỳ Từ rồi chuốc mê y bán vào thanh lâu.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện