Trước Khi Ngủ Vương Gia Luôn Nghe Thấy Ám Hầu Niệm Chú Thanh Tâm

Chương 104


trước sau

Chương 104: Quá khứ của Biên đại nhân

A Liên cảm thấy mình đang mơ.

Một giấc mơ rất dài.

Nàng mơ thấy lúc nhỏ mình luôn bị bà tử trong phủ răn dạy: Phải biết nhìn sắc mặt chủ, nói chuyện ít thôi, làm việc nhiều vào, nếu không sẽ bị đánh đuổi ra khỏi phủ!

Sau đó một cô nương trạc tuổi đến nắm tay nàng, nét mặt cô nương kia tươi như hoa, ấm áp như nắng, nàng nói: "Ngươi đừng sợ, ngươi muốn nói gì thì cứ nói nấy, không sao, ta sẽ không để ngươi ủy khuất đâu."

Sau đó A Liên bừng tỉnh.

Nghênh đón nàng là hiện thực tàn khốc.

Khi nô bộc đến báo cho Kỳ Từ biết A Liên tỉnh lại thì đã là buổi sáng ngày thứ hai sau khi Kỳ Từ đưa nàng về.

Kỳ Từ đến thăm nàng, ai ngờ vừa gặp mặt thì A Liên đã níu tay áo y chật vật nhào xuống giường, sau đó quỳ lạy Kỳ Từ.

Kỳ Từ giật nảy mình, vội vàng gọi những người khác vào đỡ nàng dậy.

A Liên không chịu đứng lên mà khóc nói: "Vương gia, xin hãy mau cứu quận chúa đi, chắc chắn nàng vẫn còn sống."

Kỳ Từ sững sờ: "Quận chúa?"

Thế là A Liên kể lại chuyện hôm đó cho Kỳ Từ.

Kỳ Từ không ngờ còn có nội tình thê thảm như thế, sau khi sững sờ thì vội vàng trấn an A Liên, hứa với nàng sẽ đi tìm Ngọc Mộ Dao rồi bảo nàng cứ yên tâm ở đây nghỉ ngơi thật tốt.

A Liên cứ thế ở lại phủ Vương gia, Kỳ Từ cũng không nuốt lời mà ngay trong ngày lập tức đến ngoại ô tìm Ngọc Mộ Dao khắp nơi.

Nhưng đã lâu như vậy Ngọc Mộ Dao đang ở đâu?

Ngọc Mộ Dao nhớ mình ngất đi trong mưa tầm tã.

Khi nàng tỉnh lại mở mắt ra thì phát hiện quần áo khô ráo chứ không hề ẩm ướt.

Nàng nhìn quanh mới biết mình đang ở trên một vách núi cheo leo.

Sau lúc mờ mịt, nỗi bi thương vì mất đi người thân lập tức dâng lên khiến tim nàng đau buốt không sao thở nổi.

"Dao nhi."

Bỗng nhiên có người gọi nàng.

Ngọc Mộ Dao ngẩng đầu lên, sau đó lập tức mở to mắt.

Nàng trông thấy Bắc An quận vương và Bắc An vương phi đứng ngay trước mắt, dịu dàng mỉm cười với mình như xưa.

Ngọc Mộ Dao chẳng còn đoái hoài gì nữa mà lảo đảo đứng dậy lao tới chỗ họ, sau đó được vòng tay họ ôm chặt.

"Dao nhi, con chịu khổ rồi." Bắc An quận vương vuốt tóc nàng.

Đột nhiên nỗi ủy khuất không cách nào kìm nén dâng lên trong lòng Ngọc Mộ Dao, nàng vùi đầu òa khóc.

Bắc An quận vương và Bắc An vương phi cũng không nóng lòng mà lẳng lặng chờ Ngọc Mộ Dao khóc đủ, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng, Ngọc Mộ Dao nức nở: "Chẳng phải cha mẹ đã....."

"Dao nhi, chúng ta thương con ở nhân gian bơ vơ không nơi nương tựa nên đã xin một vị tiên sư đừng cho chúng ta vào luân hồi mà đến nhân gian với con, nhưng chúng ta phải giúp ông ấy làm một chuyện." Bắc An vương phi ôn nhu nói.

"Chuyện gì ạ?" Ngọc Mộ Dao vội hỏi.

Nàng muốn quận vương và Vương phi trở về với mình bất kể là dùng cách gì.

"Đến đây." Bắc An vương phi nắm tay Ngọc Mộ Dao chỉ về phía trước.

Ngọc Mộ Dao nhìn theo hướng bà chỉ thì thấy một trận phong ấn giống như cây dù sắt khổng lồ chĩa thẳng lên trời, trên dù treo đầy bùa vàng kỳ quái.

"Dao nhi, rút cái này ra đi." Bắc An quận vương nói.

Ngọc Mộ Dao đi tới thấy trên bùa vàng viết đầy những chữ đỏ như máu "ai đụng vào sẽ chết", nàng co rúm lại rồi quay đầu muốn hỏi Bắc An quận vương và Vương phi đây là vật gì.

Nhưng Bắc An quận vương và Bắc An vương phi đã biến mất đột ngột như khi xuất hiện.

"Cha, mẹ?!" Ngọc Mộ Dao luống cuống chạy tới, ai ngờ bị vấp hòn đá ngã nhào xuống đất.

Cát đá làm cổ tay và đầu gối nàng trầy trụa rỉ máu.

Ngọc Mộ Dao mím chặt môi, trong lòng tràn đầy sợ hãi, nàng chậm chạp ôm lấy mình đứng lặng hồi lâu, sau đó đứng dậy đi đến trước cây dù đưa tay nắm chặt cán dù, cố hết sức xô đẩy nó cho đến khi sức cùng lực kiệt.

Rốt cuộc cán dù sắt bị rút lên một đoạn, một đám khói đen lượn lờ trên không trung nắm lấy thời cơ này quấn quanh cán dù.

Bùa vàng trên dù bỗng nhiên phát ra

ánh sáng đỏ khiến Ngọc Mộ Dao bị đẩy lùi mấy mét.

Pháp trận kia ầm ầm sụp đổ, cát bụi bay mù mịt, Ngọc Mộ Dao che miệng ho mấy tiếng rồi đưa tay xua đi bụi bặm.

Sau đó nàng sững sờ tại chỗ.

Bắc An quận vương và Bắc An vương phi đứng trong màn khói bụi mỉm cười vươn tay ra với nàng.

Ngọc Mộ Dao bất chấp đầu gối đau đớn lao tới ôm chặt lấy họ.

Nhưng chỉ một giây sau Bắc An quận vương và Bắc An vương phi đã hóa thành một đám khói đen chui tọt vào người Ngọc Mộ Dao!

Cùng lúc đó, trong Ám Hầu Môn ở kinh thành, Lý quốc sư đang duy trì pháp trận đột ngột phun ra một ngụm máu.

Tần Dịch Thương và Lâm Bạch Cốc đều sững sờ, vội vàng hỏi: "Có chuyện gì thế?!"

Lý quốc sư lộ vẻ bối rối hiếm thấy, hắn ngẩng lên nói: "Nguy rồi, trận phong ấn ngoài thành đã bị phá. Mau đưa Biên đại nhân về đi!"

Lý quốc sư vừa dứt lời thì trong không trung chợt vang lên một tiếng cười quỷ dị đứt quãng như có kẻ đang điên cuồng cười to mà bị hụt hơi.

Rõ ràng lúc nãy ngoài phòng vẫn còn sáng trưng mà giờ đột nhiên tối đen như mực, gió lốc rít gào.

Lý quốc sư cắn răng niệm chú thi pháp khiến pháp trận tỏa ra ánh sáng đỏ chói mắt, sợi dây đỏ ở giữa bị kéo căng như sắp đứt.

Ngoài phòng đột nhiên xông vào một đám khói đen phá tung cửa gỗ rồi lao tới chỗ sợi dây đỏ giữa pháp trận.

Lâm Bạch Cốc phản ứng cực nhanh, y xông tới muốn bảo vệ sợi dây đỏ nhưng đã muộn, đám khói đen nhanh hơn một bước hất văng Lâm Bạch Cốc.

Con ngươi Tần Dịch Thương co rụt lại, tiến lên bảo vệ Lâm Bạch Cốc, ôm y lăn mấy vòng trên mặt đất rồi đâm sầm vào tường.

Ngay khi đám khói đen chạm đến sợi dây đỏ thì lập tức biến mất trong pháp trận, ba người vội vàng nhìn lại thì thấy sợi dây kia đã đứt thành mấy đoạn.

Sắc mặt Lý quốc sư trắng bệch, run rẩy thì thào: "Nguy rồi nguy rồi....."

Lại nói đến Biên Trọng Hoa, hắn bị ánh sáng lóe lên từ pháp trận buộc phải nhắm chặt mắt, khi mở ra thì phát hiện mình đã không còn trong phòng.

Hắn thấy mình đứng trên một Thiên Đàn.

Gió núi thổi vù vù, trên Thiên Đàn đặt một chiếc đỉnh bằng đồng, một người mặc áo bào màu vàng đang vấn thiên xem bói.

Cạnh đỉnh đồng dựng một bia đá, phía trên có ba chữ "Đế Hồng Thị" vô cùng nổi bật.

Dưới Thiên Đàn có mấy chục người mặc áo bào vàng đứng cung kính, vẻ mặt ai cũng nghiêm trang như đang làm lễ gì đó.

Biên Trọng Hoa đi tới đi lui mới phát hiện không ai chú ý tới mình, hắn muốn xê dịch đồ đạc bên cạnh nhưng lại nhận ra mình chỉ là hư ảnh nên không thể chạm vào bất cứ thứ gì, chỉ có thể lẳng lặng nhìn khung cảnh trước mắt.

Người áo vàng xem bói trên Thiên Đàn đột nhiên khựng lại, sau đó phun ra một ngụm máu tươi, hắn ngã xuống đất co quắp trợn trừng mắt nhưng tay lại chấm máu mình viết ra mấy chữ trên mặt đất.

Một người áo vàng bên dưới dẫn đầu đi nhanh tới phía trước.

Biên Trọng Hoa tò mò đi theo hắn lên Thiên Đàn để xem người kia viết gì.

Trên mặt đất bị máu tươi nhuộm đỏ có ba chữ được viết hết sức rõ ràng.

Biên Trọng Hoa.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện