Trước Khi Ngủ Vương Gia Luôn Nghe Thấy Ám Hầu Niệm Chú Thanh Tâm

Chương 45


trước sau

Chương 45: Chắc không phải ngươi có tình cảm với ta đấy chứ

Lâm Bạch Cốc rũ mắt nói: "Ngươi là hổ Côn Sơn, không cần phải như thế."

Đột nhiên Tần Dịch Thương lại mỉm cười, hắn ngắt lời Lâm Bạch Cốc: "Tiểu Bạch Điểu, ngươi còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"

Lâm Bạch Cốc giật mình ngước nhìn Tần Dịch Thương.

Tần Dịch Thương xòe ra quạt tranh thuỷ mặc, vừa phe phẩy vừa cười nói: "Có phải ngươi quên rồi không, nhưng ta thì nhớ rõ lắm, trước kia ta tu luyện một mình trên đỉnh núi tuyết Côn Luân, chợt có một ngày cảm thấy nhàm chán nên vụиɠ ŧяộʍ trèo xuống núi Côn Luân du ngoạn, ai ngờ gặp phải hung thú Cùng Kỳ, Cùng Kỳ muốn lấy nội đan của ta nên đánh ta thương tích đầy mình, ta sợ hãi chạy trốn tới chân núi Bình Đỉnh."

Khi đó Tần Dịch Thương vẫn còn là bạch hổ nằm thoi thóp trên mặt đất nhìn Cùng Kỳ ở cách đó không xa, miệng phả ra mùi tanh, giang rộng đôi cánh chậm rãi đi tới chỗ mình.

Nỗi sợ hãi, tuyệt vọng, không cam lòng tràn ngập khắp người, Tần Dịch Thương dốc hết sức lực muốn đứng dậy nhưng chỉ có thể gầm lên một tiếng bi tráng.

Khi móng vuốt sắc bén của Cùng Kỳ sắp xé toạc ngực hắn thì bỗng nhiên một đám lửa cháy hừng hực từ đâu bay đến lao thẳng vào Cùng Kỳ.

Khói dày cuồn cuộn, ánh sáng rực rỡ, Tần Dịch Thương chợt cảm thấy mình bay bổng lên cao.

Hắn ngẩng đầu nhìn thấy một con chim trắng.

Chân hạc, đuôi công, toàn thân lông vũ trắng như tuyết, sáng như ngọc quý, giương cánh che trời.

Ngay khoảnh khắc đó Tần Dịch Thương đã chìm sâu.

Lâm Bạch Cốc cứ thế cứu được Tần Dịch Thương, y cẩn thận chăm sóc Tần Dịch Thương rồi đưa hắn về núi Côn Luân.

Nhưng cũng vì vậy mà gây ra tai hoạ.

Cùng Kỳ nhớ mối thù này nên bò lên núi Bình Đỉnh phá kết giới của tộc Phượng Hoàng, bắt đầu đại khai sát giới.

Lâm Bạch Cốc ra sức chống cự nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn tộc nhân bị Cùng Kỳ cắn xé nuốt chửng, cuối cùng máu nhuộm núi Bình Đỉnh.

Lâm Bạch Cốc cực kỳ bi ai gào thét, đang chuẩn bị đồng quy vu tận với Cùng Kỳ thì Biên Trọng Hoa xuất hiện.

Biên Trọng Hoa ra tay đánh bại Cùng Kỳ để cứu Lâm Bạch Cốc và tộc nhân của y, biến nguy thành an.

Lâm Bạch Cốc biết họa do mình gây ra nên trong lòng hổ thẹn với tộc nhân, không muốn ở lại núi Bình Đỉnh, vì báo ân mà trích máu thề

hẹn từ nay đi theo Biên Trọng Hoa như chủ tớ cả đời.

Tần Dịch Thương xếp lại quạt thủy mặc rồi cười nói với Lâm Bạch Cốc: "Ngươi xem thế gian này đi, từ nơi sâu xa đã kết nhân quả, trước đó ngươi bảo vệ ta, hắn bảo vệ ngươi, bây giờ ngươi bảo vệ hắn, ta bảo vệ ngươi, vì vậy Tiểu Bạch Điểu ngươi cũng đừng khuyên ta nữa, chẳng qua đều là cam tâm tình nguyện mà thôi."

Lâm Bạch Cốc trầm mặc hồi lâu rồi cúi đầu đưa tay dìu Tần Dịch Thương: "Chân ngươi đau, ta đưa ngươi về."

"Ừ." Tần Dịch Thương khẽ thở dài, đang cảm thấy trong lòng có chút khó chịu thì chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hoang mang hỏi: "Tiểu Bạch Điểu, ta thích ngươi lâu như vậy, sao tự nhiên ngươi lại muốn khuyên ta?"

Lâm Bạch Cốc khựng lại.

Tần Dịch Thương cầm quạt gõ cằm, càng thêm nghi hoặc: "Ngươi luôn nói mình vô tình vô dục, vậy bất kể ta có thích ngươi hay không thì ngươi cũng sẽ thấy không quan trọng, càng không để ý mới đúng chứ."

Lâm Bạch Cốc im lặng.

Tần Dịch Thương đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội trêu đùa Lâm Bạch Cốc, cười hì hì rồi nói với vẻ khoa trương: "Chắc không phải ngươi có tình cảm với ta đấy chứ?"

Hắn đoán Lâm Bạch Cốc nhất định sẽ trả lời: Ngươi nghĩ nhiều rồi, hoặc là lạnh nhạt quay lưng đi.

Tần Dịch Thương đã chuẩn bị tinh thần túm vai y kéo lại, ai ngờ Lâm Bạch Cốc chỉ đứng tại chỗ cúi đầu không nói một lời.

Điều này lại khiến Tần Dịch Thương hoảng hốt, hắn vội cười gượng mấy tiếng rồi nói: "Ta chỉ đùa thôi, đừng giận mà, ta biết cả đời ngươi sẽ chỉ đi theo một người, ta chỉ là......"

Lâm Bạch Cốc ngẩng đầu ngắt lời Tần Dịch Thương: "Ta không biết."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện