Trước Khi Ngủ Vương Gia Luôn Nghe Thấy Ám Hầu Niệm Chú Thanh Tâm

Chương 68


trước sau

Chương 68: Nếu than đau thì ngươi có thấy ta yếu đuối lắm không

Tần Dịch Thương nghiêm trang nói với Lâm Bạch Cốc: "Nhưng ta không yên tâm ngươi một thân một mình."

Lâm Bạch Cốc bình thản hỏi: "Có gì mà không yên tâm?"

Tần Dịch Thương: "Đường về kinh xa xôi, lỡ gặp phải hung thú hay yêu vật gì...."

Lâm Bạch Cốc: "Gặp thì gặp, ta đâu phải vô dụng."

Tần Dịch Thương nói: "Cái này khác chứ, dù bây giờ ngươi có thể một tay che trời hay xoay chuyển càn khôn thì ta vẫn không yên tâm, đây mới là khác biệt, hiểu chưa?"

Lâm Bạch Cốc không hiểu: "Vậy ngươi muốn sao?"

Tần Dịch Thương vươn tay ra với Lâm Bạch Cốc: "Nào, ôm một cái."

Lâm Bạch Cốc: "Ngươi là Hổ Vương núi Côn Luân chứ đâu phải hổ con núi Côn Luân."

Tần Dịch Thương vẫn kiên quyết ôm Lâm Bạch Cốc vào lòng rồi vỗ lưng y, dặn dò y cẩn thận, sau đó mới biến mất giữa khu rừng. Hơi ấm còn lưu lại trên người, một trận gió đêm thổi qua, Lâm Bạch Cốc đột nhiên thấy lạnh, trong lòng lại hối hận vì lúc nãy không ôm lại Tần Dịch Thương. Cũng chỉ ôm một cái mà thôi.

Sao mình lại keo kiệt như vậy?

Lần sau vẫn nên ôm hắn đi.

Trong phòng, Biên Trọng Hoa vội vàng đi tới trước giường Kỳ Từ, thấy quần áo y rộng mở, cổ có vết bóp, trên trán và khóe miệng chảy máu, lồng ngực và cánh tay trơn láng bây giờ chằng chịt vết bầm tím, con ngươi trong mắt Biên Trọng Hoa co rụt, không giấu được sự đau lòng của mình.

Biên Trọng Hoa ngồi xuống cạnh giường ôm Kỳ Từ lên để y dựa vào ngực mình, lại đưa tay xoa bụng Kỳ Từ kiểm tra xem trong người y còn yêu khí hay không.

Kỳ Từ mơ màng phát giác có người đụng mình thì vô thức giãy dụa.

Biên Trọng Hoa ôm chặt y dịu dàng trấn an: "Là ta đây."

Kỳ Từ thả lỏng người, nói thều thào: "Ta biết ngươi sẽ đến cứu ta mà."

Biên Trọng Hoa trầm giọng: "Ta đến muộn rồi."

Hắn sờ bụng Kỳ Từ nhưng không phát hiện được yêu khí của rắn, cuối cùng nỗi áy náy mới vơi đi chút ít.

Biên Trọng Hoa sửa sang quần áo Kỳ Từ, chợt nghe y hỏi: "Thị vệ bên ngoài có phải đã bị người lông vũ gϊếŧ rồi không?"

Biên Trọng Hoa nói: "Sao ngươi không hỏi xem thương tích của mình thế nào? Chẳng lẽ không đau à?"

Kỳ Từ co ro như sợ lạnh, vô thức cọ xát trong ngực Biên Trọng Hoa, hơn nửa ngày mới hiểu ý Biên Trọng Hoa, y nói: "Nếu kêu đau thì ngươi có thấy ta yếu đuối lắm không?"

Biên Trọng Hoa lập tức giận quá hóa cười, hắn nghĩ ngợi rồi nói: "Vậy ta và ngươi cùng kêu đau, hai chúng ta cùng yếu đuối, thế nào?"

Lần này Kỳ Từ phản ứng rất nhanh, y ngẩng phắt lên, một mắt còn dính máu, mắt kia hiện rõ vẻ lo lắng, y hỏi: "Ngươi cũng bị thương sao? Ngươi đau ở đâu?"

Biên Trọng Hoa chỉ vào ngực trái của mình: "Không bị thương nhưng rất đau."

Kỳ Từ mở to mắt, vẻ mặt mờ mịt, hơn nửa ngày mới thốt ra năm chữ: "Đau thì tìm đại phu."

Biên Trọng Hoa âm thầm thở dài, nhẹ nhàng bế Kỳ Từ lên rồi lầm bầm: "Đại phu không chữa được."

Kỳ Từ bị bế bổng lên, tuy Biên Trọng Hoa ôm rất ấm áp, cánh tay mạnh mẽ nhưng Kỳ Từ vẫn lo lắng nắm chặt quần áo Biên Trọng Hoa.

Biên Trọng Hoa hỏi: "Sao thế? Ta không làm ngươi ngã đâu."

Kỳ Từ nói: "Ta sợ ngươi đột ngột quăng ta lên, đầu ta đau, chịu không nổi."

Biên Trọng Hoa: "....."

Biên Trọng Hoa nhớ lại hành động trước đây của mình rồi nhìn người đang thấp thỏm trong ngực.

Đột nhiên cảm thấy con đường mình theo đuổi người ta dài dằng dặc, lại còn nhiều ngăn cách, chờ lần sau uống rượu nhất định phải uống say đến mất

lý trí mới được.

Biên Trọng Hoa nghiến răng âm thầm hạ quyết tâm, không nói lý lẽ với Kỳ Từ nữa mà ôm y ra khỏi căn phòng đầy máu me rồi tìm chỗ sạch sẽ bó thuốc chữa thương cho y.

Sau khi biết yêu vật bị diệt trừ, mọi nhà ở Lục gia trang khua chiêng gõ trống đốt pháo vô cùng náo nhiệt, bầu không khí ngột ngạt trước kia bị quét sạch, bình yên lại trở về với thôn nhỏ này.

Lục Nhân lão gia và mấy phú thương khác mở tiệc chiêu đãi người dân cả thôn ăn uống suốt ba ngày.

Tất nhiên người bọn họ muốn mở tiệc chiêu đãi nhất là Biên Trọng Hoa, nếu không có hắn thì chẳng biết những công tử này còn phải chịu tra tấn thống khổ bao lâu.

Đáng tiếc buổi tiệc ngày đó Biên Trọng Hoa không xuất hiện mà chỉ có hai ám hầu khác.

Hỏi tại sao à?

Xin thưa rằng: Trước đó sơ sẩy hại Vương gia bị thương nên giờ Biên đại nhân đang trông nom Vương gia một tấc cũng không rời.

Lục Nhân lão gia cực kỳ sợ hãi, dù sao Vương gia thân phận tôn quý bị thương trong nhà mình, hắn sợ sẽ bị trách tội, nghe câu trả lời này thì không dám hỏi nhiều nữa mà chỉ khúm núm vâng dạ.

Lúc này Kỳ Từ đang thoải mái ngồi dựa vào nhuyễn tháp quấn chăn bông, bên cạnh đặt chậu than sưởi ấm, tay bưng cháo loãng chậm rãi uống.

Trên trán y quấn vải trắng, vết bóp trên cổ cũng mờ đi nhiều.

Biên Trọng Hoa đứng một bên nói với y: "Sớm lên đường thôi, thôn này nhỏ quá tìm không ra dược liệu tốt, chúng ta mau đến thành trấn kế tiếp đi." Kỳ Từ gật đầu nói: "Ngươi đừng quá khẩn trương, ta cũng đâu phải được nuông chiều từ nhỏ đến lớn, mấy vết thương này có đáng gì."

Biên Trọng Hoa cười nói: "Ngươi sớm chữa khỏi vết thương mới có thể uống rượu với ta chứ, chẳng lẽ ngươi không muốn biết bí mật thứ ba của ta sao?"

Đây là lần đầu tiên Biên Trọng Hoa nhắc đến hai chữ bí mật khi đang tỉnh táo.

Kỳ Từ thoáng sửng sốt, sau đó cười nói: "Thì ra lúc ngươi tỉnh cũng sẽ nhắc tới, vậy chẳng phải bây giờ có thể nói với ta rồi sao?"

Biên Trọng Hoa nói: "Hai bí mật trước nếu ngươi hỏi ta lúc tỉnh táo thì ta sẽ nói cho ngươi biết, nhưng bí mật thứ ba này nhất định phải uống rượu mới có can đảm nói ra."

Kỳ Từ húp muỗng cháo cuối cùng rồi trêu chọc Biên Trọng Hoa: "Biên đại nhân ngài đang nhử mồi đấy à."

Biên Trọng Hoa cầm lấy chén từ tay Kỳ Từ, chỉ cười mà không nói gì.

Kỳ Từ vặn hỏi: "Mặc dù chưa thể nói ra nhưng bí mật này liên quan tới cái gì chắc có thể tiết lộ chút ít chứ?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện