Trước Khi Ngủ Vương Gia Luôn Nghe Thấy Ám Hầu Niệm Chú Thanh Tâm

Chương 86


trước sau

Chương 86: Đêm dài đằng đẵng ngủ không được, tìm ngươi uống rượu

Kỳ Từ giật mình nắm lấy ngón tay Biên Trọng Hoa rồi kéo chăn bọc kín người.

"Hử?" Biên Trọng Hoa ung dung rút tay lại rồi hỏi, "Sao? Đau không?"

Kỳ Từ nuốt khan lắc đầu: "Không đau, không sao, đừng lo, ta... ta chỉ thấy hơi lạnh thôi."

Trong lòng Biên Trọng Hoa cảm thấy tiếc nuối nhưng ngoài mặt vẫn cười: "Ừm, không đau thì tốt, đúng là không bị thương thật."

Hai người đang nói chuyện thì Dược bà bà đem quần áo vừa mượn về, Kỳ Từ thấy không cần quấn chăn che thân nữa mới thở phào nhẹ nhõm cầm quần áo rồi cảm kích tạ ơn Dược bà bà.

Dược bà bà nhìn y chằm chằm, đột nhiên nói: "Hài tử, mặc đồ xong để ta bắt mạch cho ngươi nhé."

Kỳ Từ vâng dạ gật đầu rồi đứng dậy sang phòng khác mặc đồ.

Dược bà bà ra phòng ngoài tìm ghế ngồi xuống, vẫn chưa hết bàng hoàng.

Lúc đó rõ ràng bà thấy Kỳ Từ đã..........

Tại sao........

Dược bà bà ngổn ngang trăm mối, khẽ lầm bầm: "Chẳng lẽ đứa bé kia thật sự không phải người sao?"

Bà đang nghĩ miên man thì Kỳ Từ đã mặc đồ xong đi ra.

Dược bà bà lấy lại tinh thần, chỉ vào ghế đối diện mình bảo Kỳ Từ ngồi xuống, Kỳ Từ ngoan ngoãn nghe theo rồi vén tay áo lên cho Dược bà bà bắt mạch.

Dược bà bà lấy miếng vải xếp lại lót dưới cổ tay Kỳ Từ, đặt ba ngón lên cổ tay chỉ thấy mạch tượng bình ổn, không nổi không chìm hoàn toàn chẳng khác gì người thường, bà lâm vào trầm tư, chậm rãi nhíu mày.

Kỳ Từ thấy vẻ mặt này của bà liền hỏi: "Bà bà, sao rồi ạ?"

"Ngươi......" Dược bà bà ấp úng không biết nên nói gì, "Có thấy đau chỗ nào không?"

Kỳ Từ lắc đầu.

"Vậy có cảm thấy chỗ nào khác lạ không?"

"Khác lạ?" Kỳ Từ mơ hồ, "Khác lạ gì ạ?"

"Không có gì." Dược bà bà lắc đầu thở dài, lẩm bẩm nói: "Thôi, mệnh do trời định, không sao thì tốt rồi."

Kỳ Từ muốn hỏi thêm nhưng bị mấy câu của Dược bà bà cắt ngang, bỗng nhiên Kỳ Từ sực nhớ ra gì đó nên đi nhanh vào phòng, vội vàng hỏi Biên Trọng Hoa nằm trên giường: "Lúc nãy ngươi nhìn lưng và gáy ta không thấy vết thương hay vết sẹo nào à?"

Thấy Biên Trọng Hoa lắc đầu, Kỳ Từ cũng sửng sốt.

"Sao vậy?" Biên Trọng Hoa hỏi.

"Trên gáy ta phải có sẹo mới đúng, trước kia bị bắt vào thanh lâu đã bị đóng dấu ở đó mà." Kỳ Từ vừa nói vừa kéo vạt áo ra xem, vết bớt màu đỏ trước ngực vẫn còn.

Màu đỏ chói mắt như đang nhắc lại chuyện cũ trước kia.

Nghe Kỳ Từ nói xong, Biên Trọng Hoa cũng nhíu mày.

Trước đó hai người bị niềm vui trùng phùng làm cho mê muội, giờ nghĩ kỹ lại toàn là chuyện kỳ quái.

Nếu hai người cùng ngã xuống vách núi thì tại sao bảy ngày sau Kỳ Từ mới tỉnh? Hơn nữa còn chẳng bị tổn hại gì?

Trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì?

Hai người đang im lặng nhìn nhau thì ngoài phòng chợt vang lên tiếng hét của Dược bà bà.

Kỳ Từ lập tức lao ra khỏi phòng: "Bà bà sao vậy?!"

Dược bà bà đứng ngoài sân, ngón tay run rẩy chỉ về phía hồ chôn rồng.

Kỳ Từ nhìn theo ngón tay bà cũng sợ ngây người.

Hồ nước biến thành một hố sâu khổng lồ, nước hồ khô cạn không còn một giọt, đá sỏi gỗ vụn cỏ dại phủ đầy đáy hố, hoàn toàn chẳng có chút sức sống nào.

Dược bà bà nhìn thấy quan tài hôm đó mình đẩy xuống.

Nắp quan tài bị mở ra, bên trong chỉ còn tập tranh bị ngâm nước nát nhừ.

Không có thi thể.

Biên Trọng Hoa đi đứng bất tiện nên là người cuối cùng ra khỏi nhà gỗ, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì không khỏi sững sờ, sau đó nhíu mày.

"Đây...." Dược bà bà lắp bắp nói không nên lời, "Đây là chuyện gì chứ?"

Câu hỏi bay theo gió, không ai có thể trả lời.

Sau lúc khiếp sợ chỉ còn lại hoang mang và khó hiểu, Dược bà bà định nói chuyện này với người trong thôn nên bảo Biên Trọng Hoa và Kỳ Từ về phòng, còn mình vội vàng đi vào thôn.

Biên Trọng Hoa biết có chuyện khác thường tất có yêu ma nên bảo Kỳ Từ: "Ngày mai chúng ta lên đường về kinh thành đi."

Kỳ Từ thảng thốt: "Gấp quá vậy."

Biên Trọng Hoa nói: "Yêu vật kỳ dị gặp phải khi hộ tống ngươi suốt đoạn đường này còn nhiều hơn ta thấy trong một năm đi làm nhiệm vụ, không mau trở về e là sẽ còn gặp

nhiều nữa, nhưng ta cũng thắc mắc lắm đây, trên người ngươi có gì quý hiếm sao?"

Nói xong hắn đặt hai tay lên vai Kỳ Từ hết xoay trái lại xoay phải.

Kỳ Từ để mặc Biên Trọng Hoa xoay mình rồi hỏi: "Sức khỏe ngươi có chịu nổi đi đường mệt nhọc không?"

Biên Trọng Hoa cố ý cúi đầu thở dài: "Hầy, nói tới vết thương của ta......"

Kỳ Từ lập tức căng thẳng.

Biên Trọng Hoa liếc trộm Kỳ Từ, thấy trên mặt y lộ vẻ bất an thì nhịn không được nhếch lên khóe miệng, sau đó vội vàng đè xuống rồi tiếp tục bày ra vẻ mặt thương tâm, ngữ khí đầy bi thương: "Vết thương của ta ấy à..."

Kỳ Từ hoảng hốt: "Rốt cuộc vết thương của ngươi thế nào hả?"

Biên Trọng Hoa thẫn thờ nhìn về xa xăm: "Vết thương trên người ta chắc chỉ mấy ngày nữa sẽ khỏi hẳn, sau khi về kinh không thể tiếp tục lười biếng xin nghỉ nữa rồi, haizzz!"

Kỳ Từ: "......"

Ngày hôm sau, hai người đeo hành lý trên lưng, lưu luyến không rời tạm biệt Dược bà bà, Dược bà bà trả "di vật" cho Kỳ Từ, y ngại ngùng cất kỹ rồi cảm kích tạ ơn Dược bà bà.

Cuối cùng Dược bà bà vẫn không nói ra chuyện Kỳ Từ đã chết một lần, chỉ thở dài thở ngắn dặn y đi đường cẩn thận.

Hai người cứ thế lên đường về kinh.

Trong thời gian này Biên Trọng Hoa thử vận khí điều tức nhưng vẫn thấy toàn thân đau đớn, không thể gắng sức nên đành thôi, định sau khi về kinh sẽ nhờ Lý quốc sư giúp đỡ.

Đường về kinh xa xôi, nếu cứ đi bộ thì chẳng biết đến ngày tháng năm nào mới tới, hai người tìm một thành trấn định nghỉ qua đêm rồi hôm sau mua hai con ngựa tiếp tục lên đường.

Trước đó chuyện cả thôn bị chết thảm dưới khe vực bị truyền ra khiến lòng người bàng hoàng, ông chủ và tiểu nhị trong khách điếm đều lộ vẻ bất an, trên đường chẳng có một ai.

Hai người thuê hai phòng rồi tự mình thu xếp nghỉ ngơi, Kỳ Từ pha một chậu nước nóng, lấy ra lệnh bài và đồng xu sáng nay Dược bà bà đưa cho mình cẩn thận rửa đi vết máu rồi lau khô cất kỹ.

Làm xong Kỳ Từ nhớ ra Dược bà bà còn trả lại mình một vật khác, thế là mở hành lý lấy ra một cái hộp.

Đây là vật Biên Trọng Hoa ném cho y nhờ giữ hộ trước khi đấu với Thao Thiết.

Kỳ Từ thấy hộp gỗ kia cũng dính máu nên đổ hương bên trong ra bàn, sau khi lau sạch hộp gỗ mới cẩn thận cầm hương trên bàn cất vào lại, kết quả không cẩn thận làm rơi một cây.

Kỳ Từ vội vàng cúi xuống nhặt, chợt thấy cây hương kia có một hàng chữ cực nhỏ, Kỳ Từ tò mò cầm hương đưa lại gần ánh nến xem thử, ai ngờ hương kia rất dễ bắt lửa, rõ ràng cách ngọn nến một đoạn mà lại đột nhiên bừng cháy!

Kỳ Từ giật nảy mình, vội vàng dập lửa nhưng quá muộn. Hương đã bị thắp lên.

Kỳ Từ đành phải cắm hương vào khe gạch ở góc phòng, định lát nữa đền bù cho Biên Trọng Hoa.

Nhưng y vừa cắm hương xong đứng dậy thì chợt nghe tiếng đập cửa.

"Ai đó?" Kỳ Từ ngờ vực hỏi.

"Ta đây." Tiếng cười quen thuộc vọng vào làm tim Kỳ Từ hẫng đi một nhịp.

Kỳ Từ vội vàng ra mở cửa, trông thấy Biên Trọng Hoa đem theo hai vò rượu đứng ngoài cửa mỉm cười nhẹ nhàng: "Đêm dài đằng đẵng ngủ không được, tìm ngươi uống rượu đây."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện