Nhận tiền công của người ta rồi thì phải làm việc, Thẩm Mỹ Ảnh bình tĩnh lại, ưỡn ngực hỏi: “Gia khi nào mới đến nam viện?”
"Không vội, biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng." Tống Lương Thần sờ sờ cằm nói: "Ta trước giao cho ngươi một nhiệm vụ, đi đến chỗ Văn thị nói chuyện phiếm, xem xem cô nương nhà họ Cổ là người thế nào."
“Được” Thẩm Mỹ Ảnh gật đầu: “Gia dẫn đường đi.”
"Ừm." Tống Lương Thần tự nhiên đi về phía trước, vừa đi hắn liền ý thức được có gì đó không đúng, nửa khuôn mặt tối sầm, quay lại nhìn nàng: "Ngươi coi ta như người hầu sao?"
Mỹ Ảnh vẻ mặt nghiêm túc nói: "Chúng ta hiện tại là quan hệ hợp tác hai bên cùng có lợi.
Xin Gia đừng câu nệ tiểu tiết.
Có thể thuận lợi trở về phủ Thế Tử, tránh khỏi nỗi khổ bị ép hôn mới là ưu tiên hàng đầu."
Có ý nghĩa! Tống Lương Thần quay đầu tiếp tục dẫn đường, đại cục mới là quan trọng nhất, hắn vì cái gì cùng người khác quan tâm chuyện này.
Theo sau Ngọc Thụ và Lâm Phong liếc nhìn nhau, trong mắt đều nhìn thấy cùng một suy nghĩ: chủ tử của bọn họ gần đây tựa hồ có chút ngốc, ngốc đến mức không nhận ra.
Văn thị đã nhận được tin tức từ Yến Vương trước Tam Trụ Hương, nghe nói Thẩm thị đã bị hưu bỏ, việc cần làm tiếp theo là lập tức đưa Cổ Tu Dung lên ngôi.
Nghĩ đến cũng không dễ dàng, Thế tử gia trong hôn sự đặc biệt bướng bỉnh, nếu Vương gia không có động thái kỳ quái thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện này, Vương gia thật sự túc trí đa mưu!
Văn thị cúi đầu mỉm cười bưng trà đang định uống một ngụm thư thư giãn giãn thì nhìn thấy một người đang tươi cười bước vào cửa.
“Dì Văn.” Thẩm Mỹ Ảnh vẫn mặc một bộ quần áo lộng lẫy, dáng vẻ tao nhã đoan trang, khi bước vào khẽ gật đầu với bà, trong mắt mang theo nụ cười ấm áp: “Còn đang lo không tìm được người để nói chuyện, may mắn là Người vẫn chưa đi nghỉ."
Văn thị sửng sốt một chút, nhìn chiếc trâm phượng vàng đung đưa trong búi tóc của nàng, có chút không phản ứng.
Không phải đã bị Thế tử hưu bỏ rồi sao? Theo lý mà nói, nên gỡ bỏ xiêm y Thế tử phi, tháo trâm phượng vàng rời khỏi Vương phủ mới đúng, sao còn tìm đến nói chuyện với bà? Vẻ mặt của trông rất tự nhiên, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Sau khi bình tĩnh lại, Văn thị đứng dậy mỉm cười chào nàng: "Ta thường không có nghỉ trưa.
Ngươi...!vừa từ thư phòng ra à?"
Mỹ Ảnh cười ngượng ngùng nói: “Ta mới từ chỗ của Thế tử tới, chàng ấy vừa cãi nhau với ta, còn viết hưu thư luôn chứ, ta khóc một hồi thì chàng mới lấy lại hưu thư để xin lỗi ta rồi.
Vốn dĩ đã muốn trở về Thế tử phủ, không ngờ đến là không thể ra khỏi phủ này, cũng không có việc gì làm, ta liền nghĩ đến tìm dì Văn nói chuyện."
Văn thị sửng sốt: “Hưu thư đã đưa rồi, còn có thể thu lại sao?".
"Là vậy đúng không? Ta cũng không đồng ý.
Ai có thể nghĩ tới Thế tử sẽ khóc lóc cầu xin ta tha thứ." Thẩm Mỹ Ảnh không đỏ mặt nói: "hàiii, khiến một nam nhân phải cúi đầu, thật không dễ dàng, nên là ta đưa lại cho chàng hưu thư rồi, nhân duyên với chàng ấy, cũng có thể coi là bền vững ”.
Sắc mặt Văn thị trở nên nghiêm túc trong chốc lát, sau đó lại mỉm cười nói: “Cái này
...!cho thấy Thế tử thực sự coi trọng ngươi.
Nhưng hưu thư đã được đưa ra trước mặt Vương gia, nên nếu muốn lấy lại…”
"Ừm, ta biết, Thế tử đã đi tìm Vương gia nói chuyện rồi." Thẩm Mỹ Ảnh cười nói: "Chỉ cần hộ tịch chưa bị thu hồi, ta vẫn là Thế tử phi, đúng không?"
“…Đúng.” Văn thị mỉm cười kéo nàng ngồi xuống bên cạnh: “Chỉ là...!Vương gia hình như có ý định hứa hẹn cô nương Cổ gia cho Thế tử.”
“Ồ?” Thẩm Mỹ Ảnh vẻ mặt căng thẳng: “Cô nương đó là người như nào? Ta chỉ biết nàng là con gái của Cổ tướng quân, nàng có xinh đẹp hơn ta không?”
Văn thị dừng lại, liếc nhìn vết sẹo trên mặt nàng, cười nói: “Đích nữ Cổ gia tự nhiên là có tư sắc xuất chúng, vả lại còn có thể múa uyển chuyển mỹ lệ, nghe nói tại trấn biên, vô số tướng sĩ si mê nàng, hiện tại đã đến tuổi gả chồng, nên Vương gia có ý định cho nàng ngồi vị trí Thế tử phi.”
"Ra là vậy.” Mỹ Ảnh trên mặt tràn đầy lo lắng: “Nói như này, vị trí Thế tử phi của ta vẫn là ngồi không yên sao?”
“Kỳ thật ngươi làm trắc phi cũng không tệ lắm.” Văn Thị cười nói: “Ngươi mấy cái khác cũng không tệ, chỉ là gả lần hai này dù sao nghe cũng không hay ho gì, làm chính thất sao có thể khiến Thế tử xấu mặt được".
Nhìn xem, một người hai người đều là hồ ly ngàn năm, khi thuyết phục Thế tử chấp nhận nàng đã nói gì? Nói nàng là con gái Hứa gia, cũng không có gì ủy khuất với Thế tử.
Bây giờ muốn nàng nhường vị, lại nói là nàng làm xấu mặt Tống Lương Thần.
Đều là cao thủ hết, trước sau mâu thuẫn mặt cũng không mang sắc hồng!
Thẩm Mỹ Ảnh vẻ mặt bướng bỉnh nói: “Cho dù là vậy, ta cũng không cam lòng mất đi vị trí Thái tử phi một cách vô ích.
Ta muốn gặp Cổ cô