Trưởng Công Chúa

Chương 115


trước sau



Bùi Văn Tuyên vừa rời khỏi cung, Phúc Lai liền trình kết quả đối chiếu chữ viết trên lá bùa lên cho Lý Minh.
"Bệ hạ", Phúc Lai cung kính nói, "Chữ viết trên lá bùa, là giả"
Lý Minh cầm lá bùa đặt trên mâm lên săm soi một phen.

Phúc Lai đứng một bên yên lặng chờ đợi, sau hồi lâu, Lý Minh mới thở dài, "Phúc Lai, ngươi biết khi làm quân vương, cái khó nhất là gì không?"
"Bệ hạ hỏi vậy...", Phúc Lai mỉm cười, "Nô tài làm gì hiểu được mấy chuyện như vậy ạ?"
Lý Minh nhìn lá bùa, chốc lát sau, ông đặt lá bùa xuống bàn, đứng dậy, "Chính là những kẻ xung quanh ngươi, ai cũng có thể đang lừa ngươi cả.

Người khác muốn được nghe nói thật chẳng tốn chút công, trẫm muốn nghe nói thật, lại nhận được hàng tá lời nói dối, còn phải tự đi tìm chân tướng.

Nhưng điều đáng sợ nhất chính là, sự thật kia, ai cũng biết cả"
Lý Minh ra khỏi Ngự thư phòng, Phúc Lai đi theo phía sau, hai người chậm rãi đi trên hành lang, Lý Minh thong thả nói, "Bọn họ nắm được điểm yếu của ngươi, khống chế cảm xúc của ngươi, ngươi cho rằng ngươi có thể tìm được sự thật nhưng thực chất, những thứ gọi là sự thật kia, chẳng qua chỉ là thứ được chắp vá từ vô số những lời nói dối thật giả lẫn lộn mà thôi"
"Ngươi cứ nhìn lá bùa này đi, từ việc bắt ép Bùi Văn Tuyên thăng lên chức Lại bộ thị lang đến việc Hoằng Đức nói Bình Lạc âm thầm cấu kết với Thái tử, có chuyện nào mà chẳng đâm thẳng vào suy tư trong lòng trẫm? Biết trẫm lo lắng điều gì, họ liền cho trẫm nhìn thấy cái đấy.

Lá bùa này nhiều điểm sơ hở như vậy, trẫm còn chưa nhìn ra, ngươi nói xem, rõ ràng đang là chuyện giữa Thái tử và Bình Lạc, tại sao lại có thể dính dáng đến Bùi Văn Tuyên?"
"Bệ hạ thánh minh, cuối cùng luôn có thể tự mình giải quyết", Phúc Lai nịnh hót nói, Lý Minh cười nhạo một tiếng, "Thánh minh? Ta thánh minh ở đâu? Lá bùa có vấn đề, chẳng lẽ Bùi Văn Tuyên lại không có vấn đề? Ai biết được những gì hắn nói là thật hay giả?"
Xem ở Wattpad chính thức để ủng hộ editor nhé
Lý Minh nói rồi chợt dừng bước, đưa mắt nhìn mảng hoa cỏ nơi đình viện.
Tháng ba, thời tiết bắt đầu ấm lên, hoa cỏ xung quanh đình tràn ngập sức sống.

Ông cảm thấy có chút mệt, không kiềm được hỏi, "Phúc Lai, ngươi cảm thấy, trong số họ ai mới là người đang nói thật?"

"Bệ hạ khó xử lão nô ạ"
"Nói đi", Lý Minh hờ hững lên tiếng, "Cứ xem như đang nói chuyện phiếm thôi, nói sai cũng không sao"
"Nô tài cảm thấy...!Trên đời này, bất kể là thứ gì, dù bề ngoài có thay đổi ra sao thì bản chất vẫn như cũ", Phúc Lai đắn đo từng câu từng chữ nói, "Không ai sẽ không có lý do gì, hao phí hết sức lực làm chuyện gì đó.

Ngài xem, xét lại từng việc xảy ra, nếu Nhu phi nương nương nói thật, Bùi đại nhân chủ động đi giành chức Lại bộ thị lang, Công chúa lén bảo pháp sư Hoằng Đức trì hoãn hôn sự của Thái tử, vậy việc thừa nhận lá bùa nhân duyên kia thật sự là của mình và Bùi đại nhân nhằm mục đích gì? Nếu Bùi đại nhân nói thật, việc Lại bộ thị lang là có người tính kế hắn và Điện hạ, sau đó còn bị pháp sư Hoằng Đức vu hãm, lại có người dùng lá bùa để ly gián Bệ hạ và họ, vậy thì người đứng sau mọi chuyện, đang âm mưu chuyện gì?"
Lý Minh nghe Phúc Lai nói, chẳng hề lên tiếng.
Ông không ngừng suy ngẫm về ý đồ của mọi người, chẳng bao lâu sau, ông đã thấy đầu hơi đau, không kiềm được nâng tay, xoa xoa trán, "Thôi, không nghĩ nữa"
"Bên ngoài gió lớn, Bệ hạ vẫn nên về nghỉ ngơi đi ạ", Phúc Lai tiến lên trước, đỡ lấy Lý Minh.

Lý Minh cũng mặc ông ta đỡ mình, vừa đi, vừa có chút bất đắc dĩ nói, "Trẫm già rồi, sức khỏe cũng xuống dốc"
"Bệ hạ chỉ là có chút mệt mà thôi"
Phúc Lai thong thả nói, "Nghỉ ngơi một chút liền sẽ khỏe ngay.

Nô tài lập tức sẽ gọi thái y đến, điều dưỡng một chút, Ngài không cần lo lắng"
"Ừm", Lý Minh được Phúc Lai dìu đi vào phòng, Phúc Lai nhìn ông một cái, chậm rãi hỏi, "Bệ hạ, về chuyện hòa ly giữa Phò mã và Bình Lạc Điện hạ, hiện tại phải soạn chỉ ạ?"
Lý Minh nghe Phúc Lai nói vậy, chỉ thấy đầu càng đau hơn.
"Trước đừng bàn đến chuyện đó", ông khẽ phất tay.
Phúc Lai đỡ Lý Minh nằm xuống giường, thấp giọng hỏi, "Còn về chuyện pháp sư Hoằng Đức vì sao tiến cung, có cần điều tra không ạ?"
Lý Minh không đáp, Phúc Lai duỗi tay giúp Lý Minh xoa đầu, ngữ điệu cũng chậm lại, "Nhu phi nương nương tính tình ôn hòa, làm gì cũng đều lấy lệnh của Bệ hạ làm chuẩn.

Hiện tại lại chủ động mang pháp sư Hoằng Đức tiến cung, sau lưng e là có tiểu nhân châm ngòi, nô tài lo rằng..."
"Ngươi đi điều tra đi"
Lý Minh không muốn nghe những thứ này nữa, nhưng cũng biết không thể trì hoãn quá lâu, vì trì hoãn một khắc sẽ khiến mọi chuyện càng khó làm rõ hơn một chút.

Ông phất tay, xoay người sang chỗ khác, "Gọi thái y đến châm cứu cho trẫm"
Phúc Lai đáp một tiếng, đưa mắt ra hiệu cho tiểu thái giám bên cạnh, tiểu thái giám hiểu ý, ra ngoài.
Lý Minh vừa nói đau đầu, trong cung liền nháo nhào cả lên, lúc này Bùi Văn Tuyên cũng đã về đến phủ Công chúa.

Khi hỏi Lý Dung đang ở đâu, hắn mới biết được nàng đang ngủ.
Đêm qua lăn lộn một đêm, nàng hẳn cũng mệt mỏi.

Bùi Văn Tuyên nghĩ một chốc, cho người dọn dẹp nội viện xong liền đến thư phòng.
Vừa vào nội viện, hắn liền trực tiếp trở về phòng ngủ, Đồng Nghiệp không khỏi có chút tò mò hỏi, "Công tử không phải nói đi thư phòng sao ạ?"
Bùi Văn Tuyên dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc liếc cậu một cái, "Ngoại viện nhiều người, ta và Điện hạ còn đang trong thời gian tranh chấp, đừng để ai biết ta đến thăm Điện hạ"
Đồng Nghiệp có chút không theo kịp, nhưng Bùi Văn Tuyên đã đuổi cậu ra ngoài, "Đứng hầu ở cửa thư phòng đi, ai đến tìm thì cứ nói ta đang ở bên trong làm việc"
Đồng Nghiệp ngơ ngác gật đầu, nhìn Bùi Văn Tuyên bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Sau khi ngẩn ngơ một lát, cậu mới nhớ ra mình phải làm gì, nhanh chóng chạy đến trước cửa thư phòng đứng canh gác.
Lý Dung đêm qua quá mệt, buồn ngủ cực kì, nàng nằm trên giường ngủ, khi Bùi Văn Tuyên vào cũng không biết.
Bùi Văn Tuyên nhẹ nhàng đóng cửa lại, cởi quan phục, khống chế để tiếng nước khi rửa tay không quá lớn.

Lý Dung nghe thấy tiếng nước, rốt cuộc mở mắt, trong lúc mơ màng nhìn thấy hình bóng của một thanh niên, nàng hàm hồ gọi, "Văn Tuyên?"

Tiếng gọi kia như tiếng nỉ non, khiến Bùi Văn Tuyên tức khắc nhớ đến hình ảnh đêm qua.
Hắn đặt tay trong nước, nhắm mắt điều chỉnh cảm xúc một chốc, đồng thời lên tiếng, "Nàng cứ ngủ đi, ta về rồi"
Lý Dung còn có chút buồn ngủ, nhưng vì còn đang bận lòng chuyện trong cung, nàng dứt khoát nằm bò trên giường, một bàn tay rũ bên mép giường, nhắm hai mắt hàm hồ hỏi, "Phụ hoàng đã nói gì với chàng?"
Bùi Văn Tuyên rửa sạch tay xong liền đến bên cạnh nàng, Lý Dung không mở mắt nhưng cảm nhận được hắn bế mình lên, dịch vào bên trong một chút.

Bùi Văn Tuyên xốc chăn chui vào, lúc này Lý Dung liền duỗi tay qua, quấn lên cổ hắn, chẳng khác gì một chú mèo dựa lên ngực hắn, lẩm bẩm nói, "Có phải ông ấy muốn chúng ta hòa ly không?"
Xem ở Wattpad chính thức để ủng hộ editor nhé
"Chưa nói", trong lòng Bùi Văn Tuyên hiện tại chính là ôn hương nhuyễn ngọc, khiến hắn thích đến nỗi không nỡ buông tay, đồng thời lại có chút dày vò.

Hắn nhìn lên tường, tay lại không có mục tiêu vuốt ve lưng Lý Dung, như trấn an một đứa trẻ mà thong thả nói, "Là ta chủ động nhắc đến, ta cáo trạng nàng"
Nói xong, Bùi Văn Tuyên bật cười, hắn cúi đầu dùng chóp mũi cọ lên chóp mũi Lý Dung, "Ta có một chú mèo nhỏ luôn chỉ biết cào

ta cắn ta, nên ta không cần nữa"
Lý Dung nghe hắn nói vậy, không khỏi bật cười nói, "Được rồi được rồi, ta thành thật xin lỗi ngài, nhưng không phải chàng cũng trói ta sao?"
Bùi Văn Tuyên chỉ cười không nói, Lý Dung nằm trong lòng hắn ngây người một lát mới hỏi, "Sau đó thì sao?"
"Sau đó ta tố cáo Nhu phi, nói bà ta dùng lá bùa lừa nàng, nhắc nhở Bệ hạ có lẽ ông đang bị người khác lợi dụng.

Tiếp theo Bệ hạ nói sẽ hạ chiếu chỉ để chúng ta hòa ly, sau đó ta trở về"
"Chàng cáo trạng ngược lại Nhu phi?", Lý Dung bật cười, "Phụ hoàng vẫn luôn thiên vị bà ta, e rằng như vậy không có tác dụng gì đâu"
"Nếu chỉ nói Nhu phi hãm hại nàng, đương nhiên sẽ không có tác dụng gì, hai người vốn là đối thủ, việc Bệ hạ phải làm chỉ là giữ được ở thế cân bằng, không để hai người làm gì quá đáng"
Bùi Văn Tuyên nói, có chút kiềm chế không được, dứt khoát xoay người đè lên người Lý Dung, tay như khẩy đàn, âm thanh trong trẻo, trong sự nhã nhặn mang theo một chút phong lưu, thong thả nói, "Nhưng nếu khiến Bệ hạ cảm thấy có người đang lợi dụng Nhu phi nhằm đả kích mục đích thật sự của ông ấy, thế thì ông ấy sẽ không chấp nhận được"
"Mục đích của ông ấy?", Lý Dung nhắm hai mắt, âm điệu có chút run rẩy.
Bùi Văn Tuyên biết Lý Dung nhất thời không nghĩ ra, liền nhắc nhở nàng, "Mọi thứ Bệ hạ làm, mục đích chẳng qua là để mở rộng quyền lực của mình.

Đối thủ lớn nhất của ông ấy, thật chất chính là hoàng tộc, thế gia.

Ông ấy lập Túc Vương, sủng ái Nhu phi, cũng là vì điều này.

Mà nay lập Đốc tra ti, trọng dụng ta, lý do cũng chẳng khác gì.

Bệ hạ để ý chuyện ta lên chức, chuyện nàng và Thái Tử cấu kết, còn cả chuyện tình cảm của chúng ta, thật ra đều là vì sợ hãi chúng ta trên thực tế là quân cờ của thế gia.

Nhưng còn về Nhu phi, ông ấy thật sự không sợ sao?"
Hơi thở của Bùi Văn Tuyên phun trên làn da của Lý Dung, nàng lắng nghe hắn bình tĩnh đàm luận chính sự, không khỏi nắm chặt khăn trải giường, cố gắng khiến bản thân phải bình tĩnh.
Hiện tại như thể là một cuộc giằng co giữa hai người, xem ai sẽ là người thua cuộc.

Nhưng Lý Dung lại không muốn thua ở một nơi thế này.
Vì thế, một người không ngừng uyển chuyển khiêu khích, như thể đang tìm một cơ hội để tiến công.

Mà một người khác lại canh phòng nghiêm ngặt, lù lù bất động, muốn xem xem đối phương sẽ tung ra thủ đoạn gì.
(Tây: ôi mắc lạy hai anh chị )
"Cho nên ý của chàng là...", Lý Dung suy tư, ngữ điệu khống chế cực tốt, "Là muốn Bệ hạ phát hiện địch ý của Nhu phi với ta.

Bà ta bị thế gia lợi dụng, trở thành con rối trong tay họ?"

Lý Dung nói, hai mắt nhắm chặt, "Chỉ dựa vào một lời cáo trạng này của chàng e rằng không có tác dụng gì đâu"
"Không sao", Bùi Văn Tuyên khẽ cười nói, "Thời điểm chơi cờ, cờ luôn phải đánh từng quân từng quân một"
Nói xong, Bùi Văn Tuyên luồn tay qua lưng nàng, hơi ôm nàng lên, sau đó trực tiếp hôn xuống.
Nụ hôn này hoàn toàn khác với trước đây, như thể sau khi khởi động, làm nóng cơ thể mới tiến vào chủ đề chính.
Cảm giác mất trọng lực đột nhiên ập đến khiến Lý Dung theo bản năng cảm thấy khẩn trương, nhưng sau đó cảm giác ấy lại bị hòa tan bởi vô số cảm xúc khác.
Bùi Văn Tuyên nhẹ nhàng cắn mút môi nàng, như thể đang dạy bảo mà nói, "Nàng thật sự cho rằng, y đứng trong tối tính kế ta, trong lòng còn nắm chắc, ta không tính kế lại được y sao?"
Dù hắn không nói rõ "y" là ai, nhưng Lý Dung lại từ động tác mang theo chút cường thế này mà đoán được, người hắn đang nói đến là nhân vật nào.
Lý Dung không khỏi bật cười hỏi, "Kiếp trước thua rồi, chàng còn không phục?"
Nghe nàng nói vậy, Bùi Văn Tuyên liền lật Lý Dung lại, đè sát nàng xuống giường.
"Nàng còn dám nói?", hắn cười khẽ nói, "Nếu không phải vì để ý đến cảm xúc của nàng, y sớm phải chết trăm ngàn lần rồi"
"Mạnh miệng ai không làm được nha?", Lý Dung cười tủm tỉm khiêu khích hắn, "Bùi đại nhân, dù sao cũng phải có chút thành tích gì đó chứng minh mới được chứ?"
Bùi Văn Tuyên nghe vậy liền trào phúng bật cười thành tiếng, hắn biết nàng chỉ đang nói đùa, nhưng vẫn mang theo sự nghiêm túc.
Hắn bắt lấy cằm nàng nói, "Cứ chờ xem"
Lý Dung thấy hắn lại nổi tính trẻ con, không kiềm được phì cười thành tiếng.

Bùi Văn Tuyên thấy nàng cười trong lòng không khỏi có chút bực bội, nhưng ngoài mặt hắn lại không thể hiện cảm xúc gì, chỉ quyết định làm nàng không thể tiếp tục cười.
Chẳng mấy chốc, Lý Dung đã thật sự cười không nổi nữa.
Sau một hồi, Lý Dung có chút không chịu được nữa, khàn giọng hỏi, "Chàng không định làm sao?"
Xem ở Wattpad chính thức để ủng hộ editor nhé
"Nàng nghỉ ngơi thêm hai ngày"
Bùi Văn Tuyên cúi đầu khẽ hôn nàng, "Bằng không sẽ đau đấy"
Lý Dung không đáp, nàng nhẫn nại trong chốc lát, cuối cùng khi không chịu nổi nữa, nàng không kiềm được đập xuống ván giường, quát khẽ, "Không làm liền cút xuống ngay!"
Bùi Văn Tuyên động tác cứng đờ, một lát sau, hắn hít sâu một hơi, đứng dậy thả màn giường xuống.
"Ta kiểm tra một chút", người đứng sau màn giường khàn giọng hỏi, "Xem nàng có khỏe không ấy mà"
Lý Dung, "..."
Nàng không muốn để ý đến hắn, mặt không cảm xúc nhìn Bùi Văn Tuyên quần áo xộc xệch, quỳ gối nơi đầu giường nói muốn nghiêm túc kiểm tra giúp nàng.
"Bổn cung hiện tại cảnh cáo chàng một lần"
Thần sắc nàng cực kì lạnh lùng, "Nếu còn dám nói ta như thế, ta sẽ đá chàng xuống, sau đó dẫm lên mặt chàng và nhảy điệu Hồ Toàn Vũ"
Bùi Văn Tuyên nghe vậy liền ngẩng đầu khẽ cười.

Sau khi cẩn thận xác nhận xong, hắn rốt cuộc có thể khẳng định, Lý Dung đã khỏe lại rồi.
Đêm qua hắn vốn cũng để tâm chăm sóc, cũng không có vết thương gì, sau khi thức dậy còn thoa thuốc, hiện tại sức khỏe đã chẳng khác bình thường là bao.
"Phu nhân muốn nhảy điệu Hồ Toàn Vũ, nhớ sớm báo với vi phu một tiếng, ta sẽ chuẩn bị quần áo giúp nàng", Bùi Văn Tuyên không hề buông váy Lý Dung ra, ngược lại còn cầm váy nàng lên, sau đó cúi người xuống, "Nàng muốn nhảy ở đâu cũng được"
"Trên mặt cũng được, trên người cũng được, trong lòng cũng không vấn đề".



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện