Trưởng Công Chúa

Giành gia tài


trước sau

Bùi Văn Tuyên vừa nói thế, những người có mặt đều quay sang nhìn nhau, Lý Dung phe phẩy quạt ngồi một bên xem kịch vui.


Sau hồi lâu, Bùi Huyền Thanh chậm rãi nói, "Gia tài phụ thân cháu để lại rất lớn, tuy cháu đã lớn khôn nhưng suy cho cùng tuổi vẫn còn nhỏ, trước đây chưa từng có kinh nghiệm quản lý tài sản, vẫn nên để chuyện đó cho Nhị thẩm cháu làm"


"Tổ phụ nói đùa rồi", Bùi Văn Tuyên mỉm cười, "Văn Tuyên hiện tại làm quan ở Ngự sử đài, cũng thành gia lập thất, dù thế nào cũng đã là người trưởng thành nên không có lý nào lại để các trưởng bối lao tâm vì mình. Hơn nữa, mẫu thân Văn Tuyên vẫn còn đây, gia sản phụ thân để lại cho dù Văn Tuyên không quản lý nổi cũng phải do mẫu thân quản lý, không dám làm phiền các vị trưởng bối nhọc lòng"


"Vậy cứ hỏi mẫu thân cháu đi", Bùi Huyền Thanh nghe Bùi Văn Tuyên nói thế cũng không tiện nói nhiều, ông quay đầu sang nhìn Ôn thị, "Ôn thị, trước đây là con nhờ người nhà giúp quản lý sản nghiệp nên tộc ta đã bảo Lễ Hiền gánh vác. Con nên nói với Văn Tuyên rõ ràng, kẻo nó hiểu nhầm"


Ôn thị bị chỉ đích danh, Bùi Văn Tuyên nhìn bà, Ôn thị liền lấy hết dũng khí, cung kính nói, "Công công* nói phải, con dâu đã nói với Văn Tuyên và nó cũng hiểu rõ chuyện này. Nhưng Văn Tuyên đã trưởng thành, theo lý cũng đến tuổi quản lý chuyện nhà, nếu nhị thúc vẫn tiếp tục quản e rằng sẽ dẫn đến xa cách"


(*cách gọi cha chồng xưa)


Trước khi Ôn thị rời khỏi phủ, Lý Dung đã cho người hướng dẫn bà nói như trên. Dưới ánh nhìn chăm chú của nhiều người, bà không dám nâng mắt, tuy vẫn run rẩy song cuối cùng vẫn suôn sẻ nói hết được.


Những lời này của Ôn thị khiến sắc mặt ai nấy đều có chút biến đổi.


Bùi Lễ Văn cười lạnh, "Đại tẩu ở phủ Công chúa mấy ngày quả nhiên không lãng phí, mới bao lâu thôi mà đã hoài nghi người nhà rồi. Nhị ca, huynh cũng đừng quản nữa, lòng tốt lại bị xem là lòng lang dạ sói, coi như nuôi nhầm hai con bạch nhãn lang*"


(*ý chỉ nuôi ong tay áo, nuôi kẻ phản bội)


"Tam thúc...", Ôn thị nghe Bùi Lễ Văn nói thế liền vội vàng lên tiếng muốn giải thích, "Bọn ta cũng..."


"Trong lòng mẫu thân cũng có suy nghĩ giống như cháu vậy", Bùi Văn Tuyên thấy Ôn thị muốn giải thích liền trực tiếp ngắt lời. Hắn nhìn Bùi Huyền Thanh nói, "Không bằng ngày mai cháu lại về nhà, thanh toán rõ ràng sản nghiệp dưới danh nghĩa của mình. Tổ phụ thấy thế nào ạ?"


Bùi Huyền Thanh không đáp, bên cạnh một vị tộc lão khẽ ho một tiếng, chậm rãi nói, "Lễ Chi là đứa trẻ xuất sắc nhất trong Bùi gia chúng ta, lúc hắn còn trẻ cũng là chúng ta xem chừng, chăm sóc hắn. Trên con đường làm quan, cũng là người nhà không ngừng nâng đỡ. Những thứ hắn để lại tuy thật sự là của Văn Tuyên song người trong nhà không thể cứ thế trơ mắt nhìn nó biến mất. Văn Tuyên hiện tại làm thế này chính là quá liều lĩnh, ông nhìn mấy chuyện xảy ra gần đây xem, đã có bao nhiêu thế gia bất mãn với hắn. Theo ta thấy, bọn trẻ vẫn cần rèn luyện nhiều hơn mới được"


Người đó vừa mở lời, ai nấy đều phụ họa đồng ý. Lý Dung ngồi một bên uống trà, miệng ngậm nét cười nhìn Bùi Văn Tuyên, hắn ung dung đứng giữa sảnh, bên môi là nụ cười như gió xuân tháng ba, không hề có chút ác ý. Tiếp đến nàng nghe thấy hắn từ tốn nói, "Năm đó, khi phụ thân vừa vào Hoa kinh cũng xấp xỉ tuổi cháu bây giờ. Lúc ấy, Thánh thượng vẫn còn là Thái tử, khoa cử còn chưa được lập ra, phụ thân phải chạy tới chạy lui trong Hoa kinh cuối cùng mới có thể trở thành tâm phúc của Thái tử, đưa Bùi gia gà chó thăng thiên. Nhưng mà, phụ thân chỉ là một hàn tộc, làm thế nào để trở thành tâm phúc của Thái tử?"


Bùi Văn Tuyên mỉm cười chất vấn, mọi người nghe xong không nói gì. Bùi Văn Tuyên khẽ phủi tay áo, hắn cúi thấp đầu, tiếp tục nói, "Có rất nhiều chuyện trong lòng mọi người đều hiểu rõ ràng. Bùi gia xuất thân từ đâu, các vị trưởng bối đương nhiên cũng biết rõ. Bệ hạ lập Đốc tra ti mục đích là gì? Các vị trưởng bối nói Văn Tuyên liều lĩnh, nói danh tiếng của Văn Tuyên trong các thế gia không tốt, còn vì lấy lòng các thế gia mà đánh Văn Tuyên", Bùi Văn Tuyên bật cười thành tiếng, quét mắt nhìn một vòng, "Vậy chi bằng chúng ta tiến cung, để Bệ hạ cho một lời bình phán?"


"Có bao nhiêu triều thần quỳ trước cửa Ngự thư phòng lâu như vậy mà Bệ hạ còn không thèm gặp chỉ vì giữ lại chút mặt mũi cho họ. Các vị trưởng bối, vẫn mong các vị không cần cô phụ tấm lòng của Bệ hạ"


Mọi người không ai đáp lời, những gì Bùi Văn Tuyên nói họ không phải chưa từng nghĩ đến. Lần trước bị Lý Dung mắng, bọn họ càng nhận thức rõ ràng điều đó. Nhưng thứ nhất, tài sản Bùi Lễ chi để lại quá nhiều, thứ hai hiện tại Bùi Lễ Hiền quyền cao chức trọng như thế cũng không dễ đắc tội, mọi người đành phải nói giúp ông ta.


Mà hiện tại, trong lời nói của Bùi Văn Tuyên lại tràn ngập uy hiếp. Thái độ của Hoàng đế đã rất rõ ràng, e rằng đã bất mãn với Bùi gia, song vì Bùi Lễ Hiền đang nắm giữ chức vị cao nên vẫn phải cho chút mặt mũi. Nếu Ôn thị sống chết không bỏ còn dễ nói, ít nhất đó là là chuyện nội bộ Bùi gia, Hoàng đế cũng không quản được nhiều đến vậy. Nhưng hiện tại Ôn thị đã bị Bùi Văn Tuyên xúi giục, thật sự làm lớn đến nỗi Hoàng đế đều biết, bọn họ sợ rằng không có kết cục tốt.


Bùi Văn Tuyên thấy đám đông bắt đầu dao động, ngữ điệu cũng dịu xuống, "Hôm qua Văn Tuyên vốn có thể cùng tam thúc giằng co trước cửa Ngự thư phòng nhưng Văn Tuyên thật sự không muốn như thế. Bản thân con dù sao cũng là người nhà họ Bùi, cả gia tộc vẫn nên bao bọc giúp đỡ nhau. Trong nhà dù có nháo loạn thế nào thì cũng nên là nội bộ tự mình phân xử, không thể để người khác chê cười"


"Hiện nay dù Văn Tuyên không quá xuất sắc, chẳng thể so sánh với tiên phụ, nhưng ở Ngự sử đài cũng có chút quyền lực. Sau này trên quan trường vẫn còn cần các vị trong gia tộc chiếu cố nhiều hơn. Hôm nay ta và Điện hạ đến đây cũng không phải muốn gây tranh chấp. Các vị trưởng bối đều tề tựu, ta cũng muốn nói rõ một số việc. Ta là người của Bùi gia, trước đây đã vậy, ngày sau cũng sẽ như thế. Hiện ta đã thành hôn với Bình Lạc Điện hạ, Bùi gia bất luận thế nào đều không thể thoát khỏi quan hệ với Điện hạ. Các trưởng bối hiện tại lấy lòng các thế gia, bọn họ cũng chưa chắc xem trọng chúng ta, đã vậy không bằng một lòng một dạ đi theo Bệ hạ và Công chúa. Sau này chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, các thế gia sao có thể uy hiếp chúng ta đây?"


Trong những lời nói an ủi trên, Bùi Văn Tuyên không có ý gì khác ngoài nói cho họ biết, hắn hiện tại đã có chỗ dựa, có năng lực, tương lai cũng vô cùng sáng lạn, kêu gọi mọi người đứng về phía hắn.


Đánh một cái lại cho một quả táo, ai nấy đều bắt đầu suy ngẫm. Bùi Huyền Thanh do dự một chốc, cuối cùng lên tiếng, "Cháu là một đứa trẻ tốt, trước đây là chúng ta hiểu lầm cháu. Cháu có thể có được những suy nghĩ nhường này, tổ phụ được an ủi vô cùng. Lề Hiền à", Bùi Huyền Thanh nhìn Bùi Lễ Hiền, có ý thăm dò hỏi, "Cháu trai cũng đã lớn cả rồi, chi bằng, cứ theo hắn nói mà làm?"


Mọi người đều nhìn về phía Bùi Lễ Hiền, tuy không ai nói gì nhưng trong ánh mắt, ít nhiều cũng mang theo niềm hy vọng, mong Bùi Lễ Hiền đồng ý.


Bùi Lễ Hiền than một tiếng, "Ban đầu khi tiếp nhận chuyện này, ta cũng từng nói với đại tẩu chuyện này có lẽ sẽ gây xa cách nhưng đại tẩu không tin, luôn nói Văn Tuyên không phải là đứa trẻ như vậy. Hiện tại nhìn xem..."


Bùi Lễ Hiền khẽ lắc đầu cười khổ, "Thôi bỏ đi"


Mấy lời chỉ chó mắng mèo này rõ ràng muốn tố cáo hai mẹ con Bùi Văn Tuyên chính là thứ vong ân phụ nghĩa. Bùi Văn Tuyên không để trong lòng, mấy người chú này của hắn không ai là đèn cạn dầu, hắn cũng quen rồi. Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng nói gì đã nghe bên cạnh truyền đến một giọng nói run rầy, "Chú... sao chú có thể nói như vậy?"


Ai nấy đều kinh ngạc nhìn sang thì thấy lúc này Ôn thị bỗng nhiên đứng bật dậy, bà nhìn Bùi Lễ Hiền, không biết tính tình vốn nhu nhược như bà lấy dũng khí từ đâu

lại lên tiếng khiển trách, "Ban đầu chính chú khuyên ta, nói rằng Văn Tuyên hãy còn nhỏ lại phải về quê thủ hiếu, sức khỏe ta không tốt sợ bị người khác lừa nên mới đem hết tài sản đưa cho chú thím giữ giúp. Sau này nếu Văn Tuyên có trở về, chú sẽ giúp hắn học cách quản lý rồi đưa tiền lại cho hắn. Hiện tại hắn quay lại rồi, ta không tiện đòi tiền chú, hôm nay lại không dễ dàng mới bỏ hết mặt mũi mà nói ra chuyện này, thế mà chú còn không muốn trả tiền? Chú... sao chú có thể vô sỉ như thế chứ?"


Ôn thị tuy nói lắp bắp không hoàn chỉnh song lại vô cùng mộc mạc, đến cả Lý Dung nghe thấy Ôn thị nói trắng ra như thế cũng không khỏi "Phốc" một tiếng phụt cười.


Khi mọi người nhìn sang, Lý Dung vội vàng nói, "Xin lỗi, là ta xuất thần. Các ngươi đừng quản ta, tiếp tục đi"


Bùi Văn Tuyên sao có thể không biết nàng cười chuyện gì, hắn bất đắc dĩ nhìn nàng, khẽ ho nói, "Nhị thúc, cháu không hề nghi ngờ lòng tốt của chú, chỉ là hiện tại cháu thật sự cần tiền để làm việc. Nếu chú cứ thế giữ mãi không đưa cũng không tốt, đúng không ạ?"


Bùi Lễ Hiền bị Ôn thị mắng sắc mặt lúc xanh lúc trắng, ông ta chưa kịp nói gì đã bị Ôn thì giành trước nói, "Hay lắm, thì ra chú luôn lừa ta. Ta tin chú như vậy, chú thể nhưng lừa ta? Chú nói đi, chú đã làm bao nhiêu chuyện có lỗi với con trai ta rồi? Ta xem chú như đệ đệ ruột, sao chú có thể tàn nhẫn như thế hả?"


Ôn thị nói năng chân tình tha thiết, khóc như hoa lê đái vũ, thấy thế Bùi Lễ Hiền vội vã nói, "Đại tẩu, không phải như tẩu nghĩ đâu, tẩu nghe ta giải thích đã..."


"Chú trả tiền lại đi", cảm xúc của Ôn thị đột biến, tựa như một nữ nhân chua ngoa nơi phố thị, ầm ĩ hét lên, "Đó là tiền của con ta! Ta bị chú lừa, là ta có lỗi với Văn Tuyên, hôm nay nếu chú không chịu trả tiền, ta... ta... ta sẽ đâm đầu chết chú cho xem!"


Lý Dung nghe Ôn thị nói thế có chút không hiểu ý của bà, là bà lỡ miệng nói muốn đâm đầu vào tường chết hay thật sự muốn dùng đầu đâm chết Bùi Lễ Hiền?


Nàng vốn cho rằng tính cách của Ôn thị chính là nhu nhược đến phiền lòng. Thế nhưng hôm nay khi nhìn tình cảnh này, nàng lại phát hiện bà có vài phần đáng yêu.


Bùi Văn Tuyên thấy Ôn thị càn quấy cũng có chút vi diệu, hắn dứt khoát không lên tiếng, cứ thế quan sát Ôn thị và Bùi Lễ Hiền giằng co.


Con người Ôn thị vốn không nói lý lẽ, hôm nay vừa khóc vừa nháo, Bùi Lễ Hiền cũng hết cách với bà. Ôn thị kể ra rõ ràng những gì mà khi xưa Bùi Lễ Hiền từng hứa hẹn đảm bảo, khi kể đến năm đó Bùi Lễ Chi nâng đỡ, chiếu cố Bùi Lễ Hiền ra sao, dưới sự kích động, bà thế nhưng không nhịn được xông về phía ông ta.


Toàn trường một mảng hỗn loạn, tất cả mọi người vội vàng tiến lên, vừa kéo vừa khuyên, có thế nói phi thường náo nhiệt.


Không dễ gì mới kéo Ôn thị ra xa, phát quan của Bùi Lễ Hiền bị Ôn thị giật lệch, mặt cũng bị cào vài đường. Ông bị những người khác can ngăn một bên, khi nhìn thấy Ôn thị được Bùi Văn Tuyên đỡ lấy khóc đến chết đi sống lại, ông phẫn nộ quát, "Phàm là chuyện gì cũng phải tuần tự trước sau, chậm rãi mà làm, đại tẩu không thể vô lý như vậy được! Tiền không phải là ta không trả chỉ là hiện nay Văn Tuyên bận rộn việc triều chính, đột nhiên đưa cho hắn, hắn quản nổi không? Đưa tẩu tẩu cũng quản không nổi! Ta để phu nhân của ta tiếp tục quản lý, Văn Tuyên kiểm tra sổ sách, đợi sau này khi hết bận rộn, lại để hắn từ từ tiếp quản. Sao tẩu có thể không hiểu lòng tốt thế này chứ?"


"Ta không quan tâm", Ôn thị khóc lớn, "Là chú ức hiếp chúng ta cô nhi quả phụ, muốn hại chết Văn Tuyên, ta không quan tâm, chú trả tiền cho ta, trả tiền cho ta!"


Ôn thị câu nào câu nấy đều là tiền khiến ai cũng cảm thấy vừa thẹn lại vừa nhục nhã. Bùi Văn Tuyên dìu Ôn thị, lên tiếng khuyên bảo bà. Lý Dung nghe đến đây liền đặt ly trà xuống, chậm rãi lên tiếng, "Không phải chỉ là quản lý tiền thôi sao?"


Lý Dung vừa cất lời, mọi người chợt trở nên yên lặng. Nàng đứng lên, cười tủm tỉm nói, "Để ta quản là được rồi?"


"Công chúa thân phận cao quý!"


Bùi Lễ Hiền nghe Lý Dung nói thế vội vã nói, "Mấy chuyện vặt vãnh này sao có thể khiến Công chúa nhọc lòng?"


"Thân phận ta có cao quý thế nào, ta cũng là thê tử của Văn Tuyên"


Lý Dung vừa nói vừa đi đến bên cạnh Bùi Văn Tuyên, khoác tay lên cánh tay của hắn sau đó mỉm cười nhìn Bùi Lễ Hiền, "Những chuyện như quản lý tiền bạc, vốn dĩ nên do thê tử làm. Văn Tuyên triều chính bận rộn, ta đương nhiên phải giúp chàng rồi"


"Hiện nay Điện hạ đã lập Đốc tra ti, công việc cũng không ít, e rằng..."


"Không sao cả", Lý Dung lập tức ngắt lời Bùi Lễ Hiền, vô cùng chân thành nói, "Vì Văn Tuyên, ta có cực khổ thế nào cũng đáng giá. Hơn nữa, Đốc tra ti cũng chẳng có chuyện gì làm, chỉ là treo cái danh để đó thôi nên nhị thúc cứ yên tâm. Còn về chuyện tiền nong", Lý Dung dường như không nhịn được, rốt cục bật cười thành tiếng, "Bổn cung vốn có đất phong, mấy khoản tiền này cũng không được xem quá lớn, gộp lại quản lý một lượt cũng chẳng phải việc to tát. Nhị thúc", Lý Dung thấp giọng, tựa như nhắc nhở nói, "Thu lại tâm tư của ngài đi, hửm?"


Sắc mặt của Bùi Lễ Hiền cực kì khó coi, Bùi Văn Tuyên cúi đầu khẽ cười một tiếng.


Hắn thật sự cũng không quan tâm tiếp theo đây Bùi Lễ Hiền sẽ trả lời thế nào, chỉ là không nhịn được nhấn mạnh một lần, "Phu nhân ta nói rất đúng, nhị thúc, ngài yên tâm đi, nàng rất lợi hại!"


♪Góc tám nhảm♪


Các chị em ăn tết vui vẻ không nào, đầu năm làm một chương về tiền tài cho cả năm phát đạt nhá, hihi


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện