Trường Hận

Thành thân 1


trước sau

Tôi ở lại trong khách điếm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm mấy ngày, sau đó liền tiếp tục lên đường.

Phu xe sau khi đưa tôi đến nơi giao giới với Đại Phụng triều thì dừng lại không chịu đi tiếp nữa, thế là tôi đành đi tìm thuê một chiếc xe ngựa khác.

Lúc trước, hôn lễ của tôi với Thẩm Hành được ấn định vào ngày mùng Mười tháng Ba, bây giờ đã là mùng Bảy tháng Ba rồi, vậy mà vẫn không có tin tức gì lớn truyền ra. Sau khi đặt chân tới Đại Phụng triều, tôi thậm chí còn nghe thấy có người bàn luận về chuyện đại hôn của Thái tử nữa.

Tôi suy nghĩ một chút, đoán chừng Thẩm Hành sẽ tương kế tựu kế cưới luôn Bích Dung, như thế Thiên Long triều và Đại Phụng triều sẽ có thể tiếp tục giao hảo, không đến nỗi vì tôi mà trở mặt với nhau.

Có điều vấn đề để tôi cần suy nghĩ trước mắt là phải đi đâu để thuê được xe ngựa.

Tôi vừa mới đến Đại Phụng triều, lạ người lạ đất, đã thế phong tục của Đại Phụng triều còn khác hẳn Thiên Long triều, cư xử với nữ tử cực kỳ nghiêm khắc, tôi chỉ mới đi lại trên đường một lát thôi mà đã bị không ít ánh mắt dò xét nhìn vào rồi.

Cuối cùng, tôi tìm đến một người trông có vẻ khá thân thiện để hỏi xem nên đi đâu thuê được xe ngựa.

Người đó xem như không tệ, không chỉ không nhìn tôi bằng ánh mắt quái dị mà còn đích thân dẫn tôi tới chỗ thuê xe ngựa, còn nói cho tôi nghe không ít điều cần chú ý ở Đại Phụng triều. Tôi nhất nhất lắng nghe, cảm thấy thực là quá ư phiền phức, thầm nhủ chờ sau khi phong ba qua đi cứ nên thu dọn hành lý trở về Thiên Long triều thì hơn.

Tôi thuê một chiếc xe ngựa thuộc loại tốt nhất.

Phu xe trông có vẻ khá trung hậu thật thà, y hỏi tôi muốn đi đâu.

Tôi suy nghĩ một lát rồi bèn hỏi: “Chỗ này của các vị có thị trấn nào nằm ở nơi hẻo lánh không? Ở cách đô thành càng xa càng tốt!”

Phu xe nói: “Có chứ, có chứ, nhưng phải đi vòng qua một ngọn núi mới được. Có điều trên ngọn núi đó thường xuyên có sơn tặc xuất hiện, cô nương đi một mình thế này e là hơi nguy hiểm.”

Tôi nghĩ thầm trên đường tới đây mình ngay cả một con ruồi cũng chưa từng gặp phải, chắc sẽ không xui xẻo tới mức như thế đâu, hơn nữa với số ám khí sẵn có trên người thì tự bảo vệ bản thân hẳn là không có vấn đề gì, thế là tôi bèn nói: “Không sao.”

Đường núi gập ghềnh trắc trở, xe ngựa nẩy lên nẩy xuống không ngừng, khiến tôi thấy rất buồn nôn.

Tôi lấy hồ lô ra uống liền mấy ngụm nước trắng, cố đè nén cảm giác khó chịu trong lồng ngực lại, nhưng xem chừng chẳng có bao nhiêu hiệu quả. Tôi đành vén rèm xe lên, nói với phu xe: “Đi chậm một chút, ta thấy hơi khó chịu.”

Phu xe bật cười, nói: “Cô nương hẳn là đang bị say xe rồi.”

Tôi khẽ “ừm” một tiếng.

Phu xe cho xe ngựa đi chậm lại, sau đó nói: “Trong xe có thuốc chữa chứng say xe đấy, cô nương lấy mà dùng thử, hữu hiệu lắm. À, nó được đặt trong gói đồ màu xanh lam ấy.”

Tôi rất nhanh đã tìm thấy một chiếc bình ngọc đựng thuốc được làm cực kỳ tinh xảo, chất ngọc bóng loáng mịn màng, bên trên không chút tì vết, ngay cả cái nút gỗ đậy miệng bình cũng là loại thượng hạng. Tôi dám khẳng định, nếu mang bình thuốc này đi cầm ở tiệm cầm đồ, gã phu xe này hoàn toàn có thể không cần làm gì trong vòng mấy năm.

Tôi cất giọng bình thản hỏi: “Bình thuốc này ngươi mua từ đâu về vậy? Trông đẹp quá đi!”

Phu xe lộ rõ vẻ hoang mang đáp: “Tôi… tôi nhặt được đấy.”

Tôi hỏi gặng: “Nhặt được ở đâu thế? Để hôm nào đó ta cũng đi nhặt một cái khác về xem sao.”

Bàn tay đang cầm dây cương ngựa trở nên cứng đờ, ánh mắt thì lập lòe không ngớt, phu xe lúng túng nói: “Quên… quên mất rồi, nhặt được từ lâu lắm rồi.” Hơi thở trở nên có chút dồn dập, y vội vã nói tiếp: “Cô nương, nếu cô say xe thì tốt nhất là hãy nhắm mắt lại mà nghỉ ngơi đi, chớ nói quá nhiều. Bên ngoài này trời lạnh, cô nương cứ nên buông rèm xuống thì hơn.”

Dứt lời, không đợi tôi đáp lại, phu xe đã tự động kéo rèm xe xuống.

Tôi nghe thấy phu xe ở bên ngoài thở hồng hộc liên hồi.

Tôi cạy cái nút gỗ kia ra rồi dùng thử thuốc, thấy thứ thuốc này quả là hiệu nghiệm, chỉ vừa mới uống vào một lát thôi mà trong bụng tôi đã bốc lên một làn khí ấm, cảm giác khó chịu nơi lồng ngực nhanh chóng bị đánh tan, hơn nữa khi uống thuốc tôi còn ngửi thấy mùi bạc hà mát rượi nữa.

Tôi vén rèm xe lên ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, thấy trên những cành cây trơ trọi đã bắt đầu nhú ra chồi non mơn mởn, các loài hoa nở dịp xuân sớm cũng đã khoe sắc cả rồi, đủ những màu xanh đỏ tím vàng trộn lẫn vào nhau. Từ phía trước chợt có một làn gió núi thổi tới, tuy rằng khá lạnh nhưng lại mang theo sức sống tràn đầy của vạn vật trong buồi đầu xuân.

Có điều, cảnh xuân trong núi đẹp thì quả là rất đẹp, song tôi lại chẳng có lòng dạ đâu mà ngắm nhìn.

Quãng thời gian trước tôi cứ dối mình dối người, cho là mình mới lần đầu xa nhà, gặp một số chuyện quái lạ cũng không có gì đáng phải ngạc nhiên, mà thậm chí tôi còn từng tự an ủi mình một phen nữa. Nhưng lúc này đây, tôi thực sự không thể nào tiếp tục dối mình dối người thêm nữa được.

Chiếc bình ngọc tinh xảo này tôi vừa sờ vào đã biết ngay đó là đồ của Thẩm Hành.

Kỳ thực tỉ mỉ ngẫm lại, khi đó tôi chỉ khoác một chiếc áo choàng màu đen có mũ lên người mà đã nghĩ là có thể gạt được đôi mắt lửa ngươi vàng của Thẩm Hành, thực là quá ư ngu xuẩn. Thẩm Hành là ai chứ? Hạng người như tôi mà có thể dối gạt được y ư?

Hiện giờ cách thời điểm đại hôn chỉ còn có ba ngày, Thẩm Hành có lẽ đã không nhịn được nữa rồi. Bằng không với sự cẩn thận của y, nếu không muốn để tôi phát hiện ra thì tuyệt đối không bao giờ đưa cho phu xe chiếc bình ngọc này.

Lần này đoán chừng y muốn quang minh chính đại mượn chiếc bình ngọc này để nói với tôi rằng mọi chuyện y đều biết rõ cả, tôi đừng mong trốn được.

Nhưng tôi lại không muốn để cho Thẩm Hành được như ý nguyện, y đã không chịu cho tôi trốn, vậy tôi phải trốn cho y xem.

Lẽ nào y còn có thể trói nghiến tôi lại rồi mang về thành thân được chắc?

Tôi lại vén rèm xe lên lần nữa, hỏi phu xe: “Nơi này cách thị trấn còn bao xa? Phải đi về hướng nào?”

“Không xa nữa rồi, chỉ cần đi thêm khoảng nửa canh giờ đường núi nữa là tới.” Phu xe vừa nói vừa đưa tay chỉ về phía chân núi ở đằng xa. “Cô nương nhìn thấy chưa? Thị trấn nằm ở chỗ kia kìa.”

Tôi nói: “Xem chừng đã gần lắm rồi.” Sau đó lại hỏi tiếp: “Trong ngọn núi này có dã thú gì không?”

“Làm gì có, trong ngọn núi này chỉ có mỗi sơn tặc là nhiều thôi, còn dã thú thì sớm đã bị săn hết sạch rồi.”

Tôi đưa mắt ngó nhìn xung quanh một chút. “Dọc đường đi ta làm gì thấy gã sơn tặc nào đâu, chắc sơn tặc cũng chỉ là thứ nói ra để dọa người chứ gì.”

“Không phải vậy đâu, là sự thật đấy. Mới không lâu trước đây còn có một vị thương nhân bị chúng cướp, bao nhiêu rương hòm vàng bạc đều mất hết cả. Cô nương, lời này không thể nói bừa được đâu! Bây giờ chúng ta đang đi trên đường núi, kỵ nhất là nói tới sơn tặc, cô nương không gặp phải sơn tặc là nhờ vào may mắn cả đấy.” Phu xe tỏ ra khá kích động, còn trừng mắt lên mà nói tới nỗi mặt đỏ tía tai.

“Ồ? Vậy sơn tặc thường hay xuất hiện ở chỗ nào?”

Phu xe đáp: “Cái này thì không nói chắc được, có điều theo như tin tức truyền về thì mấy lần gần đây nhất chuyện cướp bóc đều phát sinh ở chỗ rẽ phía trước. Nghe đồn bọn sơn tặc rất thích dồn người ta vào góc chết ở nơi đó.”

Tôi ngấm ngầm ghi nhớ tất thảy vào lòng.

Sau khi buông rèm xe xuống, tôi khoác chiếc áo choàng màu đen kia lên người, lại quấn bọc hành lý màu đỏ sẫm ở ngang hông, kế đó liền khẽ ho một tiếng, nói: “Dừng xe, con người có ba việc gấp không nhịn được, ngươi ở đây đợi ta một lát.”

Tôi nhảy xuống xe ngựa, tức tốc đi vào trong khu rừng bên cạnh.

Phu xe lớn tiếng hô lên sau lưng tôi: “Cô nương, nhớ cẩn thận một chút nhé.”

Kỳ thực tôi không sợ gì sơn tặc cả, dọc đường đi tới đây tôi có thể bình an vô sự như vậy đoán chừng là nhờ vào công lao của Thẩm Hành, cho nên đám sơn tặc ở vùng này hẳn cũng không thể gây rắc rối. Bây giờ tôi chỉ lo một điều là phải làm sao để tránh khỏi tai mắt của Thẩm Hành, xe ngựa thì tuyệt đối không thể quay lại được nữa, vì tay phu xe đó nhất định là sớm đã bị Thẩm Hành mua chuộc rồi, tôi mà quay về thì chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp.

Tôi lẳng lặng quan sát tình hình bốn phía xung quanh một lát, thấy rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc thỉnh thoảng vang lên.

Nhưng tôi biết quanh đây nhất định là có ám vệ tồn tại.

Ám vệ đến vô ảnh đi vô tung, bản lĩnh của bọn họ tôi sớm đã được lãnh giáo ở chỗ của A Phù rồi, mà huống chi đây còn là ám vệ của Thái tử một nước, bản lĩnh ắt lại càng xuất thần nhập hóa hơn A Phù một bậc.

Chỉ là bây giờ tôi chuẩn bị đi vệ sinh, chắc hẳn bọn họ phải có điều kiêng kỵ mới đúng.

Tôi chui vào trong một lùm cỏ cao ngang thân người, ngồi xổm xuống làm bộ như đang đi vệ sinh, sau đó rón ra rón rén đi bằng mũi bàn chân bỏ trốn. Nhưng tôi còn chưa đi được mấy bước, từ phía không xa đã vang lên tiếng ngựa hí hoảng loạn, tiếp đến còn có tiếng đao kiếm được rút ra khỏi vỏ.

Tôi nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của phu xe.

Đoán chừng phu xe đã gặp phải sơn tặc rồi.

Có điều tôi cũng biết là người của Thẩm Hành đang đi theo phía sau, sơn tặc thì làm sao mà đấu lại Thẩm Hành cho nổi. Quả nhiên, rất nhanh sau đó tôi đã nghe thấy tiếng đao kiếm va nhau vang lại. Phu xe vốn không mang vũ khí, sơn tặc thì không thể nào quân ta đánh quân mình, cho nên chỉ có khả năng là đã có người đến ứng cứu phu xe.

Bây giờ chính là thời cơ tốt cho tôi bỏ trốn.

Tôi lập tức lủi ra khỏi bụi cỏ, cứ thế co cẳng chạy đi trong rừng. Sau khi ra khỏi khu rừng, tôi nhìn thấy phía trước mặt có một thị trấn nhỏ, nhưng đúng vào lúc này lại chợt có mấy kẻ chẳng biết là từ đâu nhảy ra chặn đường tôi,
ai nấy đều vận đồ màu xám, mặt đeo khăn xám, trên người tỏa ra sát khí bừng bừng.

Sơn tặc với sát thủ khác nhau như thế nào thì tôi vẫn còn có thể phân biệt ra được.

Tôi chớp chớp mắt, hỏi: “Tìm ta sao?”

Cùng lúc ấy, bên trong áo choàng tôi ngấm ngầm tháo chiếc vòng bạc đeo trên cổ tay xuống.

“Bớt nói lời thừa đi, ngày này năm sau chính là ngày giỗ đầu của ngươi.” Lời còn chưa dứt, một kẻ áo xám đã trực tiếp vung kiếm chém về phía tôi. Tôi nghiêng đầu tránh được, đồng thời ném gói bột thuốc trong tay về phía hắn.

Chẳng ngờ gã áo xám này lại phản ứng cực nhanh, lập tức nhảy qua một bên tránh khỏi.

Tôi bất giác cả kinh.

Trong mắt kẻ áo xám đó lộ vẻ giễu cợt. “Loại ám khí này ta còn chưa thèm để vào trong mắt.”

Khẩu âm này…

Tôi quát to: “Ngươi là người Thiên Long triều!”

Kẻ áo xám đó cười khẩy nói: “Nói cho ngươi biết cũng chẳng sao, ta đã nhận lệnh tới đây để lấy tính mạng ngươi, ngươi muốn trách thì hãy tự trách mình đã phá hoại đại nghiệp của đại Hoàng tử đi.”

Một kẻ áo xám khác thúc giục: “Mau giải quyết ả ta đi! Hiếm có dịp nào Thẩm Hành sơ sẩy thế này, chờ sau khi hắn qua đây rồi thì muốn làm gì cũng đều chẳng dễ dàng đâu!”

Tôi hỏi: “Các ngươi là do Tư Mã Cẩn Du phái đến ư?”

“Ngươi không cần biết nhiều như vậy.”

Kẻ áo xám vừa lên tiếng thúc giục đột nhiên rút kiếm ra, cứ thế đâm thẳng về phía tôi. Lúc này tôi không kìm được thầm cảm thấy may mắn tột cùng vì đã học được từ chỗ Thẩm Hành không ít chiêu số trốn chạy, nhát kiếm của kẻ áo xám này tuy nhanh nhưng hãy còn chưa thể so được với Thẩm Hành.

Tôi nhanh nhẹn tránh khỏi, cùng lúc ấy lại đưa tay ấn vào chiếc khuy bảo thạch trên dái tai, một mũi kim bạc tức thì bắn ra.

Chỉ nghe “rầm” một tiếng vang lên, kẻ áo xám kia tức thì đổ gục xuống đất.

Tôi co cẳng chạy, lại một lần nữa chui tọt vào trong khu rừng mà mình vừa mới từ bên trong đó chạy ra. Khu rừng này cây cối rậm rạp, có không ít nơi có thể ẩn nấp, có điều hiện giờ tôi đang nôn nóng, nhất thời chẳng thèm quan tâm đến điều này, chỉ biết cấm đầu lao về phía trước.

Không tính tới kẻ áo xám đã ngã xuống, lúc này hãy còn ba kẻ khác đang đuổi theo tôi. Tôi chỉ là một nữ tử yếu đuối, thế mà giờ đây lại phải đồng thời đối mặt với ba tên sát thủ, muốn thắng được bọn chúng quả thực là còn khó hơn lên trời.

Bỗng nghe “chíu” một tiếng vang lên, từ nơi vai trái truyền tới cảm giác đau nhói, rồi tôi cảm thấy hai chân mềm oặt đi, thân thể cứ thế bổ nhào xuống đất.

“Xem ra ta đã coi thường ngươi rồi, thực không ngờ trên người ngươi lại có nhiều ám khí như vậy.” Đây là giọng của kẻ áo xám vừa rồi.

Tôi cố gắng ngẩng đầu lên nhìn một cách khó khăn, thấy kẻ áo xám đó cầm cung trong tay, lúc này đang đứng trước mặt tôi mà cúi đầu nhìn xuống. Từ nơi vai trái không ngừng truyền tới những cơn đau đớn tột cùng, tôi cúi đầu nhìn, thấy có một mũi tên đã đâm thấu qua vai mình, trên đầu mũi tên còn dính máu.

Trong tình huống như bây giờ, tôi không ngờ còn có tâm tư mà phát hiện mình chẳng khác nào một con quạ đen bị bắn rơi.

Kết cục của tôi chỉ e chẳng tốt đẹp gì…

Một kẻ áo xám khác không chút nể nang vung chân đá tôi một cái thật mạnh, làm tôi đau đến nỗi phải nhíu chặt đôi mày. Chỉ nghe hắn cất giọng thô bỉ nói: “Cái bộ dạng khi cau mày này quả đúng là không tệ…”

“Phì, ngươi thì chỉ khoái cái mòn này thôi.”

Máu trên vai chảy ra càng lúc càng nhiều, cảnh vật trước mắt tôi cũng theo đó mà dần trở nên mờ mịt. Giữa cơn mơ màng, tôi nhìn thấy có một kẻ áo xám rút ra một con dao găm sắc bén, liền không kìm được nhủ thầm, nếu như kiếp này của tôi kết thúc ở đây, liệu Thẩm Hành và Tư Mã Cẩn Du có bám theo tôi tới kiếp sau không nhỉ?

Đột nhiên, kẻ áo xám đó biến hẳn sắc mặt, rồi chỉ sau nháy mắt đám người áo xám đang bao vây xung quanh tôi đã đổ gục xuống đất. Còn tôi lúc này đã được ôm chặt trong một vòng tay ấm áp, bên tai không ngừng vang lên giọng nói đầy vẻ hoang mang lo lắng của Thẩm Hành.

“A Uyển, A Uyển, A Uyển…”

Tôi không còn sức để trả lời, chỉ cảm thấy giọng nói của Thẩm Hành hình như càng lúc càng rời xa mình hơn, cảnh vật trước mắt thì dần trở nên mơ hồ, cuối cùng biến thành một đốm đen nhỏ xíu.

Khi tỉnh lại, tôi cảm thấy vai mình vẫn còn rấm rứt đau, vừa mở mắt ra tôi không chút bất ngờ khi lập tức nhìn thấy Thẩm Hành. Y lúc này đang ngồi bên cạnh giường, tay cầm một bát thuốc mà không ngừng khuấy nhẹ.

Tôi vốn cứ ngỡ sau khi tỉnh lại mình sẽ ở trong phủ Thái tử, có điều quan sát tình hình xung quanh một lát thì thấy nơi này thật không giống với phủ Thái tử chút nào, có vẻ giống một khách điếm hơn.

“A Uyển, tỉnh rồi sao?” Trên mặt Thẩm Hành lập tức lộ ra một tia mừng rỡ. “Thuốc đang còn ấm, con uống vào là vai sẽ không còn đau nữa đâu.”

Y cẩn thận đỡ tôi ngồi dậy, sau đó lại kê vào sau lưng tôi một chiếc gối mềm. “Trên mũi tên đó không có độc, con yên tâm. Bây giờ miệng vết thương chắc vẫn còn khá đau, nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng chừng nửa tháng là sẽ ổn thôi. Thuốc có hơi đắng, con cố chịu đựng một chút. Ta đã chuẩn bị sẵn mứt rồi, còn là loại mứt của Trân Tu Bách Vị mà con thường ngày thích ăn nhất đấy.”

“Con…”

“Suỵt, đừng nói gì cả. Có chuyện gì chờ sau khi vết thương lành lại rồi hãy nói. Bây giờ uống thuốc đi.”

Thẩm Hành tỏ ra hết sức kiên quyết, thế là tôi đành ngoan ngoãn vâng theo lời y, uống sạch thuốc trong bát. Tôi vừa đặt bát thuốc xuống, Thẩm Hành lập tức ân cần đưa mứt tới. Tôi cắn thử một miếng, thấy mùi vị rất tuyệt, xem ra đây đúng là loại mứt đặc chế của Trân Tu Bách Vị rồi.

Tôi tò mò hỏi: “Nơi này không phải là Đại Phụng triều ư?”

Thẩm Hành đáp: “Ta đã tìm gặp ông chủ của Trân Tu Bách Vị và mua được bí quyết làm mứt tổ truyền từ chỗ ông ta.” Rồi y lại cười hỏi: “Có muốn ăn nữa không?”

Tôi khẽ lắc đầu, nói: “Sư phụ, chúng ta cần phải nói chuyện một chút.” Tôi ngước mắt lên chăm chú nhìn Thẩm Hành, nói tiếp: “Lần đào…”

Thẩm Hành cất tiếng cắt ngang lời tôi: “Đám sát thủ đó là do thế lực tàn dư của tiền triều ở Thiên Long triều phái tới.”

Tôi sững người ra, lại nghe Thẩm Hành nói tiếp: “A Uyển, bọn chúng muốn giết con, nhưng có ta ở đây, sẽ không có bất cứ kẻ nào có thể làm hại được con. Lần này ta quả thực đã sơ suất, không thể bảo vệ chu toàn cho con…”

Tôi hơi hé miệng ra, nhưng còn chưa kịp nói gì thì Thẩm Hành đã nói: “Con đừng vội nói gì, cứ nghe ta nói đã. Lần này ta đã cứu mạng con, đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Vậy là con nợ ta một ân tình, đúng không?”

Tôi lại gật đầu lần nữa.

“Đã nợ người ta ân tình thì cần phải báo đáp, đúng không?”

“Đúng.”

“Vậy, con định bao giờ thì báo đáp ta? Định báo đáp như thế nào?” Thẩm Hành nhìn tôi chăm chú. “Con cũng biết đấy, ta là Thái tử một nước, không thiếu thứ gì cả. A Uyển, con là người thông minh, con hẳn biết rõ mong muốn của ta là gì.”

Tôi mím chặt môi, mãi một hồi lâu sau mới nói: “Con biết.”

Kỳ thực sau khi được Thẩm Hành ứng cứu, tôi biết là mình không thể đào hôn được nữa rồi, vì dù có trốn đi xa đến mấy thì cũng sẽ bị y bắt về thôi. Lần này mọi đường đi nước bước của tôi đều bị Thẩm Hành nắm rõ mồn một, tôi nghĩ dù sát thủ không xuất hiện thì tôi cũng khó có cách nào trốn thoát khỏi lòng bàn tay y được.

Hơn nữa… thế lực tàn dư của tiền triều ở Thiên Long triều còn đang nhìn chằm chặp vào tôi, tôi mà trốn đi một mình thì quả thực là không an toàn.

Cho nên, bây giờ tôi chỉ có thể ngoan ngoãn mà làm Thái tử phi thôi.

Tôi ngó nhìn Thẩm Hành, thấy y dường như vừa thở phào một hơi, trong ánh mắt nhìn về phía tôi có thêm mấy tia dịu dàng. Kế đó, y đưa tay tới định xoa đầu tôi, tôi hơi rụt người về phía sau một chút.

Y buồn bả thu tay về, thấp giọng nói: “Ta biết là con không muốn gả cho ta, cũng biết là con ghét ta vì ta rốt lại cũng giống như Tư Mã Cẩn Du, chỉ toàn bày mưu tính kế với con. Nhưng chỉ cần con chịu ở lại bên cạnh ta, vậy là được rồi. A Uyển, ta sẽ đối tốt với con, thật đấy.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện