Trường Hận

Phiên Ngoại : Tư Mã Cẩn Du


trước sau

Tần gia với Tạ gia đã qua lại rất thân thiết từ thế hệ trước, Tần phu nhân và Tạ phu nhân từ nhỏ cũng là bạn tốt chốn khuê phòng, càng trùng hợp hơn là hai người đều được chẩn mang thai trong cùng một ngày. Hai nhà vô cùng vui mừng, liền tính đợi sau khi đứa bé được sinh ra, nếu là nam và nữ sẽ định hôn ước cho con.

Không ngờ đứa trẻ nhà họ Tần vừa được sinh ra không lâu thì Tần phụ bị nhiễm bệnh nặng. Tần phu nhân mời đại sư đức cao vọng trọng của Phật môn tới, đại sư nói trong vòng mười năm Tần gia không nên có hôn sự.

Vì thế chuyện đính ước giữa hai nhà Tần Tạ liền tạm thời được gác lại. Trải qua sự chữa trị của các danh y, thân thể Tần phụ cũng dần dần tốt hơn, cùng lúc đó ông đặt tên cho con là Mộc Viễn. Đến ngày chọn đồ vật đoán tương lai, trong Tần gia rất náo nhiệt, trên bàn gỗ dài được bày rất nhiều đồ vật.

Tạ phu nhân cũng ôm Tiểu Tạ Uyển vừa đầy tháng đến góp vui.

Tiểu Mộc Viễn đi chầm chậm trên bàn dài, ánh mắt tròn liên tục chuyển động không ngừng, bàn tay nhỏ mập mạp sờ hết thứ này đến thứ khác, rồi cười khanh khách, nhưng cũng không cầm lên, chỉ sờ một chút rồi bỏ ra.

Tần phu nhân che miệng cười nói: “Thằng nhóc này bình thường rất thích mấy thứ màu vàng lóng lánh, ta thấy Nhị thúc mang tới bàn tính bằng vàng chói mắt, có khi Mộc Viễn sẽ chọn thứ đó đấy.”

Tạ phu nhân cũng cười nói: “Tần gia làm buôn, chọn bàn tính kế thừa nghiệp cha cũng rất tốt.”

Đang nói chuyện thì Tiểu Tạ Uyển ê a mấy tiếng, rồi vung cánh tay nhỏ.

Tần phu nhân thấy Tiểu Tạ Uyển phấn điêu ngọc mài[1], trong lòng liền nghĩ, con gái của A Thiến và Tạ Nam Phong cùng Mộc Viễn nhà mình môn đăng hộ đối, hai bên cũng hiểu rõ nhau, về sau thành thân gia cũng là chuyện không thể tốt hơn.

[1] Phấn điêu ngọc mài: dùng để hình dung em bé trắng noãn, đáng yêu.

Nghĩ như thế, Tần phu nhân càng nhìn Tạ Uyển lại càng vừa lòng, nụ cười trên mặt cũng tươi tắn hơn.

“Xem ra A Uyển cũng muốn chọn đồ rồi, A Thiến, đến lúc A Uyển chọn đồ vật đoán tương lai nhất định phải nói với ta một tiếng, ta sẽ chọn một vật đoán tương lai đưa qua đó.” Tần phu nhân cười cười, “Đến đây, để ta ôm một cái.”

Tần phu nhân ôm lấy Tiểu Tạ Uyển, “Ui cha, dễ thương chưa này, sau này nhất định là đại mỹ nhân đó.”

Tiểu Tạ Uyển tất nhiên không nghe hiểu người lớn đang nói gì, giờ phút này bé chỉ chăm chú nhìn khối ngọc trắng khắc hoa sen[2] trên bàn, khoảng chừng chỉ to bằng nắm tay của đứa trẻ mới sinh.

[2] Ngọc trắng khắc hoa sen – Bạch ngọc liên hoa.

“Ê a ê a…”

Tạ phu nhân nhìn theo ánh mắt của con gái, cười nói: “Đóa hoa sen này điêu khắc tinh xảo thật.”

Tần phu nhân nói: “Thiên môn cùng nhà ta có chút giao tình, đóa bạch ngọc liên hoa này cũng do Thiên môn đưa tới.”

Vừa dứt lời, Tiểu Tạ Uyển đã vùng vẫy lộn xộn, Tần phu nhân nhất thời không ôm nổi làm Tiểu Tạ Uyển ngã xuống bàn dài, may mà trên bàn có trải một tấm đệm bông, nên ngã xuống cũng không bị đau.

Tiểu Tạ Uyển vừa ngã đã trở mình, trong đôi mắt như quả nho đen phản chiếu hình ảnh đóa bạch ngọc liên hoa.

Đưa tay tới, nắm được nó, Tiểu Tạ Uyển thỏa mãn cười khanh khách.

Tần phu nhân và Tạ phu nhân nhìn nhau cười, Tần phu nhân nói: “Xem ra A Uyển rất muốn làm đệ tử của Thiên môn đây.”

Tạ phu nhân nói: “Haiz, A Uyển nghịch quá à.” Vừa dứt lời, Tạ phu nhân xoay người chuẩn bị ôm lấy con gái nhà mình, mà lúc này, bàn tay mập mạp của Tiểu Mộc Viễn đã cầm lấy chân Tiểu Tạ Uyển, nắm thật chặt không chịu buông.

Cảnh này thật có chút kỳ quái, bé gái cầm khối sen ngọc cười khanh khách, bé trai nắm lấy chân bé gái cũng cười vui vẻ không ngừng.

Mọi người xung quanh liền sửng sốt, vẫn là Tần phu nhân phản ứng đầu tiên, trêu chọc:

“Xem ra, sau này con trai ta cần vợ không cần mẹ nữa rồi.”

Tạ phu nhân cũng cười ha ha.



Sau hôm chọn đồ vật đoán tương lai đó, người Tiểu Mộc Viễn thích nhất là Tiểu Tạ Uyển. Vài năm trôi qua, hai đứa nhỏ bước đi chưa vững ngày ấy nay cũng dần lớn lên, Tần gia và Tạ gia vẫn tình cảm như trước, Tần Mộc Viễn cũng thường qua phủ tìm Tạ Uyển chơi.

Trưởng bối hai nhà cũng rất vui vẻ khi thấy vậy.

Ngày nào đó, Nhị thúc của Tần gia từ Tây Vực trở về, mang theo không ít đồ chơi kỳ lạ, trong đó có một hộp bật ra tượng gỗ điêu khắc sơn dương. Tần Mộc Viễn vừa thấy, lập tức liền thích vô cùng, hắn nói thẳng:

“Nhị thúc, con thích cái này ạ.”

“Cha, con cũng thích, con muốn cái này!”

Tần nhị thúc có một đứa con trai, nhỏ hơn Tần Mộc Viễn một tuổi.

“Của huynh!”

“Không, của đệ!”

Hai đứa trẻ trừng đối phương, không ai nhường ai. Tần phu nhân thấy thế, liền nói với Tần Mộc Viễn:

“Con lớn hơn Mộc Trinh một tuổi, lớn phải nhường bé, biết không?”

Tần Mộc Viễn không muốn, “Nhưng...”

Tần phu nhân ngắt lời Tần Mộc Viễn: “Không được nhưng gì hết, con đã quên mẹ kể cho con nghe chuyện ‘Khổng Dung nhường lê’[3] hả?”

[3] Khổng Dung nhường lê: Khổng Dung khi còn bé thông minh học giỏi, tất cả mọi người đều khen ông tuổi nhỏ kỳ tài, Khổng Dung rất lễ phép, được cha mẹ yêu thương. Một ngày bạn của phụ thân tặng một mâm lê cho huynh đệ của ông. Phụ thân gọi tiểu đệ nhỏ nhất chọn, tiểu đệ chọn quả lớn nhất. Phụ thân để Khổng Dung chọn, ông chọn quả nhỏ nhất. Khổng Dung nói: “Vì tuổi con còn bé, hẳn nên ăn quả lê nhỏ, quả lê lớn để dành các ca ca.” Phụ thân nghe xong hết sức vui mừng: “Nhưng đệ đệ còn nhỏ hơn con?” Khổng Dung nói: “Bởi vì đệ đệ nhỏ hơn con nên con sẽ nhường cho hắn”. Chuyện xưa Khổng Dung nhường lê, rất nhanh truyền khắp Trung Quốc, Tiểu Khổng Dung đã trở thành hình tượng đẹp để cha mẹ dùng đó để giáo dục con cái.

Tần Mộc Trinh ôm hộp gỗ, vô cùng đắc ý hất mặt nhìn Tần Mộc Viễn.

Tần Mộc Viễn mím môi, mắt nhìn chằm chằm hộp gỗ. Nửa tháng sau, Tần Mộc Viễn cố gắng tìm đồ chơi mới lạ để đổi lấy hộp gỗ của Tần Mộc Trinh. Sau khi biết chuyện, Tần phu nhân cười nói với Tần phụ:

“Con chúng ta còn nhỏ tuổi, không biết tính giống ai mà cố chấp quá.”

Tần phụ cũng không biết cố chấp có gì không tốt, hắn ôm lấy Tần Mộc Viễn, cười ha ha hỏi:

“Mộc Viễn, nếu Mộc Trinh không muốn đổi với con, vậy con sẽ làm gì bây giờ?”

Tần Mộc Viễn nghĩ nghĩ, trả lời bằng giọng non nớt mà nghiêm túc: “Quấn lấy đệ ấy, dùng mọi cách đến khi đệ ấy đồng ý đổi với con mới thôi.”

Tần phụ nói: “Cố chấp cũng tốt, nếu sau này con có thể dùng thái độ ấy vào việc học, sau này cũng có thể làm Trạng Nguyên.” Chỉ tiếc Tần phụ không ngờ, đứa nhỏ nhà mình cố chấp thì cố chấp, nhưng không dùng vào chính đạo, mà lại tiếp tục dùng phần chấp niệm đó sang kiếp sau.



Sau khi Tần Mộc Viễn biết chuyện lúc nhỏ khi hắn còn chưa sinh ra thì mẹ đã cùng
Tạ phu nhân ước định hôn sự, hắn vui mừng rạo rực, có một thời gian vài đêm liền hắn đều mơ thấy Tạ Uyển trở thành nương tử của hắn. Mộng qua đi, Tần Mộc Viễn liền tính nhẩm xem mình còn cách mười năm ước định kia bao nhiêu ngày, hắn sợ tân nương của mình sẽ bị người khác cướp mất.

Phải biết rằng mẹ của Tạ Uyển vốn là đại mỹ nhân, còn phụ thân lại anh tuấn phi phàm, Tạ Uyển còn chưa trưởng thành cũng đã rất được mọi người yêu thích, đợi đến khi nàng trưởng thành chẳng phải sẽ khiến nhiều kẻ mơ ước? Tần Mộc Viễn rất lo lắng, mỗi ngày hắn đành phải dính lấy Tạ Uyển, đem toàn bộ những nhân vật có khả năng sẽ thành tình địch của mình loại bỏ từng tên một.

Từ nhỏ đến lớn, nam nhân Tạ Uyển quen biết cũng chỉ có mình Tần Mộc Viễn, những nam tử khác đừng nói là nói chuyện, chỉ cần Tạ Uyển mới lướt mắt nhìn qua, thì vẻ mặt của Tần Mộc Viễn sẽ không vui, từ đó nam tử kia sẽ không xuất hiện trước mặt nàng nữa. Nói thật, Tạ Uyển thích Thẩm Hoành, một phần nhỏ là do Tần Mộc Viễn. Nếu Tần Mộc Viễn không tiêu diệt toàn bộ nam tử xung quanh Tạ Uyển, làm nam nhân Tạ Uyển biết nhiều nhất cũng chỉ có Tần Mộc Viễn, thì sẽ không khiến Tạ Uyển vừa thấy Thẩm Yến thì tim liền đập thình thịch.

Tần Mộc Viễn thích Tạ Uyển, toàn bộ Tần gia đều biết, Tạ gia cũng đã nghe đồn.

Tạ Nam Phong cũng khá thích Tần Mộc Viễn, chẳng qua Tạ Uyển là hòn ngọc quý trên tay Tạ Nam Phong, Tạ Nam Phong muốn chọn con rể tất nhiên phải chọn kỹ lưỡng, Tần gia không tệ, nhưng Tạ Nam Phong luôn cảm thấy sẽ có chàng rể xứng với con gái mình hơn.

Mười năm trôi qua, Tần phụ và Tần phu nhân tới cửa nhắc tới hôn ước đã định ngày đó.

Tạ Nam Phong khẽ vuốt râu ngắn, cười ha ha nói: “Không vội không vội, con bé còn nhỏ, qua hai năm nữa cũng không muộn.” Ý tứ của Tạ Nam Phong là muốn chờ thêm hai năm nữa, hắn sẽ chọn lựa kỹ một lần nữa, nếu thật sự không chọn được nam tử xuất chúng hơn thì hôn sự này sẽ được định.

Tần phụ làm sao không hiểu ý của Tạ Nam Phong chứ, Tạ gia phú khả địch quốc, lại chỉ sinh được hai người con gái, muốn chọn chàng rể tốt nhất cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Dù sao ông cũng tin phẩm hạnh và tấm lòng của con mình đối với Tạ Uyển, trong thành Thiệu Lăng to lớn này, cũng không thể tìm ra người tốt hơn.

Tần Mộc Viễn càng muốn ra sức thể hiện tài năng của mình trước mặt Tạ Nam Phong, sợ Tạ Nam Phong không hài lòng sẽ để người khác làm con rể của ông. Chỉ tiếc Tần Mộc Viễn phòng đi phòng lại, lại quên phòng sư phụ của Tạ Uyển. Mà Tần Mộc Viễn cũng đã tính sai một bước, Tạ Nam Phong tất nhiên muốn tìm một chàng rể vừa lòng ông, nhưng dù có vừa lòng tới đâu cũng không bằng tình yêu đã nảy mầm trong lòng con gái ông.

Hai năm sau, Tần gia lại tới cửa cầu hôn.

Tạ Nam Phong cười khổ mà nói: “Vốn ta cũng có ý muốn chọn Mộc Viễn, nhưng con gái của ta...” Tạ Nam Phong thở dài, “Cũng không biết nó học ở đâu mà nói nó muốn tự chọn người để lấy, bằng không sẽ tình nguyện đi làm ni cô cũng không lập gia đình. Ta với A Thiến không làm gì được. Haiz, con gái lớn rồi, cũng không nghe theo cha mẹ nữa, đều do ngày thường ta với A Thiến chiều nó quá.”

Tạ phu nhân cũng nói: “Những năm gần đây, nam tử bên cạnh A Uyển cũng chỉ có mình Mộc Viễn. Chắc sau này con bé cũng sẽ chọn Mộc Viễn thôi, dù sao cũng là con gái, da mặt mỏng, chờ cập kê rồi cũng không phải do con bé chọn.”

Tần phụ và Tần phu nhân đều hiểu rất rõ tình cảm con mình dành cho Tạ Uyển, cũng nghĩ trong thành Thiệu Lăng này, người xứng đôi với con trai mình cũng chỉ có A Uyển nhà họ Tạ. Nghĩ đến lễ cập kê của Tạ Uyển cũng chỉ hai năm nữa là tới, hai năm mà thôi, Tần gia vẫn có thể chờ được.

Đáng tiếc hai năm sau, Tạ Uyển lập gia đình, nhưng tân lang lại không phải con trai mình.

Tần Mộc Viễn chỉ thấy Thẩm Yến một lần, vì biết đối phương là sư phụ của A Uyển, nên Tần Mộc Viễn cũng không để ý. Dù sao sư phụ cũng là sư phụ, trong đó cũng có chữ “phụ”, đó là rào cản không thể vượt qua.

Chẳng qua rào cản này có cao hơn nữa thì Tạ Uyển vẫn hạ quyết tâm để vượt qua, cái gì cũng không thể ngăn cản tình cảm nàng dành cho Thẩm Yến.

Ngày Tạ Uyển xuất giá, Tần Mộc Viễn cực kỳ hận Thẩm Yến, hắn cảm thấy bảo vật trân quý hắn cất giữ nhiều năm đã bị cướp đi rồi. Tần Mộc Viễn từng muốn chọn một đêm nguyệt hắc phong cao để giết chết Thẩm Yến, nhưng nghĩ lại, cảm thấy cách này không thể được. Thẩm Yến võ công cao cường, hắn đánh không lại. Nếu thật sự giết Thẩm Yến thì Tạ Uyển sẽ hận hắn mất.

Tần Mộc Viễn quyết định tìm cách khác.

Rất nhanh, Tần Mộc Viễn đã âm thầm tra được Thẩm Yến luyện Bích Lạc Hoàng Tuyền, là một người vô tâm, đời này sẽ không động tâm động tình. Tần Mộc Viễn biết cơ hội đã tới.

Thẩm Yến sẽ không yêu A Uyển, như vậy một ngày nào đó A Uyển sẽ nản lòng thoái chí.

Hắn chỉ cần chờ đến ngày A Uyển nản lòng thoái chí, sau đó sẽ quang minh chính đại xuất hiện trước mặt A Uyển, sẽ xoa dịu trái tim tổn thương của nàng. Đến lúc đó, A Uyển sẽ biết ai mới tốt với nàng, thế gian này cũng chỉ có Tần Mộc Viễn hắn mà thôi.

Sau đó hắn đã thật sự đợi được ngày Tạ Uyển nản lòng với Thẩm Yến, chỉ là khi ấy hắn và Tạ Uyển đã biển trời cách biệt.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện