Trường Phong Độ

Chương 171: Thành tần bị công phá


trước sau

Cố Cửu Tư nói làm tất cả mọi người trầm mặc, hắn bình tĩnh nhìn Giang Hà, “Cữu cữu, hiện tại là thời điểm đặc biệt.”

Không liều mạng thì sao có đường sống?

Bọn họ không binh không tướng nhưng lại muốn cân bằng cùng lúc thế lực ba nước nên lấy đâu ra thời gian nghỉ ngơi hồi sức?

Giang Hà cũng hiểu ý Cố Cửu Tư, ông thở dài rồi vỗ vai hắn và đành chấp nhận, “Cứ làm theo lời ngươi vậy.”

Tuy Giang Hà không nắm giữ thực quyền nhưng ông sở hữu nhiều tòa nhà ở những khu vực của tầng lớp thấp nhất. Bọn họ vạch ra con đường trốn thoát khẩn cấp cho Cố Cửu Tư, sau đó sai người đi chuẩn bị.

Hôm sau, Tây Phượng luyện múa tại nhạc phường còn Dương Huy mới sáng sớm đã ghé qua. Hai người tán tỉnh nhau một hồi, Tây Phượng được Dương Huy kéo tới chỗ khuất mà ôm vào lòng. Tây Phượng thấp thỏm đưa lưng về phía Dương Huy, nàng ấy khẽ thở dốc, “Ngài sẽ nghênh đón ta vào phủ chứ?”

“Chỉ cần ngươi tình nguyện thôi,” Dương Huy bật cười rồi thì thầm bên tai nàng ấy, “ta đã xin phép bệ hạ.”

“Xin phép bệ hạ?!” Tây Phượng vui mừng quay đầu lại. “Bệ hạ đồng ý không?”

“Chỉ là một vũ cơ,” Dương Huy thấy nàng ấy phấn khích thì bất giác cười sung sướng, “nên bệ hạ đâu gây khó dễ.”

Tây Phượng nghe vậy bèn nhón chân hôn Dương Huy một cái, ông hiếm khi được hưởng thụ nữ nhân thế này nên chỉ cười ha hả. Nàng ấy đang định nói gì đó nhưng đột nhiên cau mày, Dương Huy lo lắng hỏi, “Sao thế?”

“Trong bữa tiệc hôm qua,” Tây Phượng thận trọng ngước nhìn ông, “ta thấy hình như bệ hạ tranh cãi với hai vị tướng quân khác. Bệ hạ thật sự sẽ không gây khó dễ cho ngài à?”

Lời nhắc nhở này khiến sắc mặt Dương Huy thoáng biến đổi nhưng ông vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh để nhàn nhạt đáp, “Bệ hạ độ lượng nhân đức, chuyện đêm qua nghiêm trọng nên không trách ngài được. Bệ hạ rất nhân hậu với ta, ngươi yên tâm đi.”

“Ngài nói vậy là ta yên lòng rồi.”

Tây Phượng áp sát và dùng cả cơ thể quấn lấy ông, nàng ấy vui vẻ hỏi, “Bao giờ ngài đến đón ta?”

Dương Huy suy tư bảo, “Ngày mai?”

Ông ôm eo Tây Phượng rồi cúi đầu hít một hơi thật sâu ở cần cổ nàng ấy, say đắm nói, “Ngươi thơm quá. Tối nay nhớ thu xếp hành lý, sáng sớm mai ta sẽ phái người tới nhạc phường đón ngươi.”

“Ta chờ ngài đấy,” Tây Phượng hạ giọng nỉ non, “mai sau ta là người của ngài nên hãy đối tốt với ta.”

“Tất nhiên rồi,” Dương Huy cười sảng khoái.

Lúc hai người quyến luyến nói lời tạm biệt đã là hoàng hôn, Tây Phượng trở về phòng mình tại nhạc phường rồi bắt đầu trang điểm.

Nàng ấy tô điểm khuôn mặt thật diễm lệ với đường kẻ mắt mỏng, trông vô cùng xinh đẹp động lòng người.

Khi mặt trời lặn, Nguyệt nương đến phòng nàng ấy rồi khẽ giục, “Người của Lưu công công tới, ngươi nhanh tay lên.”

Tây Phượng đáp một tiếng, nàng ấy duyên dáng đứng dậy cúi chào Nguyệt nương và nhẹ nhàng nói, “Đa tạ ngài đã chiếu cố ta.”

Nguyệt nương đáp lễ, “Chúng ta phải cảm ơn ngươi mới đúng.”

Hai người đứng thẳng lưng nhìn đối phương trong phút chốc rồi nở nụ cười.

“Mau đi đi,” Nguyệt nương thúc giục.

Tây Phượng gật đầu, nàng ấy nhanh chóng ra ngoài và bước lên cỗ kiệu do trong cung đưa tới. Kiệu nhỏ nâng nàng ấy vào cung, sau đó Tây Phượng đứng chờ ngoài tẩm điện. Ở đây có vài nữ tử đang đợi giống nàng ấy, Tây Phượng nhận ra họ cũng là vũ cơ của nhạc phường.

Nhan sắc mấy vũ cơ này kém xa nàng ấy, cả người bọn họ còn run bần bật. Bên trong truyền đến tiếng Phạm Ngọc mắng chửi ai đó, chẳng mấy chốc, mọi người nghe thấy một nữ tử hét lên. Lát sau, cửa tẩm điện mở ra và thi thể nữ tử được khiêng đi.

Tây Phượng lẫn các nữ tử kia dõi theo người ta khiêng nàng ấy rời khỏi đây, kế tiếp bên trong vang lên giọng nói mất kiên nhẫn của Phạm Ngọc, “Vào đi.”

Tây Phượng nghe vậy liền cất bước tiến vào, những vũ cơ khác sợ hãi theo sau nàng ấy. Phạm Ngọc quay đầu lại và thấy Tây Phượng cung kính hành lễ với hắn, “Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Nàng ấy trái ngược hẳn với mấy nữ tử run lẩy bẩy, Phạm Ngọc nhướn mày, “Ngươi có vẻ không sợ trẫm.”

“Bệ hạ là thiên tử,” Tây Phượng kính cẩn bảo, “mạng của nô tỳ thuộc về bệ hạ. Nô tỳ cam tâm tình nguyện chết vì bệ hạ, có gì đáng sợ đâu?”

“Thật sao?” Phạm Ngọc càng nhướn mày cao hơn, hắn lấy thanh kiếm ở bên cạnh rồi ném tới chỗ nàng ấy. “Tự cắt cổ đi.”

Nghe đến đây, Lưu Thiện tính mở miệng thì Tây Phượng đã dứt khoát rút kiếm kề vào cổ mình. Không đợi Lưu Thiện lên tiếng, Phạm Ngọc mau chóng ngăn lại, “Chờ chút!”

Phạm Ngọc ngồi thẳng dậy, hắn nhìn Tây Phượng mà chỉ tay bảo, “Ngươi, đêm nay ở lại đây.”

Tây Phượng buông kiếm rồi uyển chuyển dập đầu lạy Phạm Ngọc, “Tạ ân sủng của bệ hạ.”

“Đám còn lại,” Phạm Ngọc dùng giọng điệu chán ngấy ra lệnh, “vứt cho chó ăn.”

“Bệ hạ!”

Các nữ tử trong phòng lập tức gào khóc, Phạm Ngọc quay đầu nhìn về phía Lưu Thiện khiến hắn vội phất tay, “Mau lôi xuống hết!”

Lưu Thiện vừa sai khiến người khác vừa theo họ ra ngoài, khi mọi người đi hết thì trong phòng chỉ còn Phạm Ngọc và Tây Phượng. Phạm Ngọc nghiền ngẫm quan sát Tây Phượng, “Mạng của ngươi thuộc về trẫm?”

“Vâng,” Tây Phượng kiên định trả lời.

Phạm Ngọc dựa vào đầu giường lặng lẽ nhìn Tây Phượng, sau một hồi, hắn bật cười, “Ngươi thích trẫm à?”

Tây Phượng không đáp trả, nàng ấy chăm chú ngắm nhìn vị đế vương thiếu niên ở trên giường. Khuôn mặt hắn cũng khá khôi ngô, cổ áo rộng cùng những sợi tóc tán loạn khiến hắn khoác lên mình vẻ chán nản mà đáng lẽ hắn không nên sở hữu. Ánh mắt Tây Phượng điềm tĩnh lại dịu dàng, lát sau, nàng ấy vẫn giữ động tác quỳ để lại gần rồi đặt tay lên má Phạm Ngọc.

“Ta đau lòng cho bệ hạ.”

“Đau lòng?” Phạm Ngọc giễu cợt, “Trẫm có gì mà làm ngươi đau lòng? Hỏi ngươi thích trẫm hay không, ngươi lại nói đau lòng, thế là không thích hả?”

“Bệ hạ,” Tây Phượng thở dài, “khi chúng ta thích một người thì mới có thể đau lòng.”

Phạm Ngọc sững sờ trước những lời này. Tây Phượng nhìn thẳng vào mắt hắn, Phạm Ngọc cảm tưởng nàng ấy nắm giữ cặp mắt nhìn thấu lòng người. Nàng ấy từ tốn nói, “Nếu xung quanh có nhiều người thích bệ hạ, hà cớ gì ngài lại hỏi nô tỳ như thế?”

“Nô tỳ chỉ là một vũ cơ, sao sánh bằng thiên tử như bệ hạ.” Tây Phượng dựa vào ngực Phạm Ngọc mà thủ thỉ, “Cái thích của nô tỳ vô giá trị nhưng bệ hạ đã hỏi thì nô tỳ xin nói thật.”

“Nô tỳ đến đây vì thích ngài.”

“Bệ hạ còn nhớ năm ngài cưỡi ngựa vào Đông Đô với thân phận thái tử không?”

Tây Phượng hỏi khiến Phạm Ngọc ngẩn ngơ, hắn chậm chạp nhớ lại ngày hắn theo Phạm Hiên vào Đông Đô. Thuở ấy hắn cho rằng thiên hạ cuối cùng đã thuộc về phụ tử bọn họ, ai cũng nguyện trung thành với hắn và tôn kính lẫn yêu thích hắn từ tận đáy lòng.

Vì thế hắn ngập tràn hứng khởi, cả cơ thể toát lên sự ngông cuồng. Ngày đó bá tánh đứng chật kín đường phố nghênh đón bọn họ vào thành, tuy không quỳ nhưng vẫn làm hắn cao hứng tột độ.

Tây Phượng dựa vào lòng Phạm Ngọc, ngón tay vẽ bâng quơ lên ngực hắn. Nàng ấy thổ lộ, “Vừa nhìn thấy dáng vẻ bệ hạ khi đó, nô tỳ đã vô cùng yêu thích.”

Lời này khiến Phạm Ngọc lặng thinh, hắn đẩy Tây Phượng ngã xuống giường rồi kéo rèm.

Sáng sớm hôm sau, Cố Cửu Tư mới thức dậy liền nhận được tin tức trong cung–

Phạm Ngọc sắc phong Tây Phượng làm quý phi.

Từ ngày Phạm Ngọc đăng cơ tới nay, đây là phi tử chính thức đầu tiên.

Việc này vượt ngoài dự kiến của mọi người, ngay cả Cố Cửu Tư cũng chẳng ngờ nổi. Song với bọn họ mà nói, chuyện ấy cực kỳ có lợi; nó chứng minh Phạm Ngọc ít nhiều cũng thích Tây Phượng.

Cố Cửu Tư suy nghĩ và quay sang hỏi Vọng Lai, “Chu đại nhân đi tới đâu rồi?”

“Chậm nhất là năm ngày nữa,” Vọng Lai căng thẳng đáp, “Chu Cao Lãng sẽ đến Đông Đô.”

“Còn Thẩm Minh?”

“Tin sáng nay báo lại,” Vọng Lai hạ thấp giọng, “thành Tần e rằng sắp thất thủ. Trong vòng năm ngày, bọn họ cần lui về Thủ Nam Quan để trấn giữ.”

Thủ Nam Quan là địa điểm hiểm yếu nhất Dự Châu – hay thậm chí của toàn Đại Hạ. Nếu lui về trấn giữ Thủ Nam Quan, trận chiến này sẽ thuận lợi hơn nhiều cho Thẩm Minh.

Nhưng đây là chuyện bất khả thi.

“Ngọc Như gửi tin chưa?” Cố Cửu Tư hấp tấp nói. “Ngọc Như không giải quyết ổn thỏa Hoàng Hà thì Thẩm Minh tuyệt đối chẳng thể tới bảo vệ Thủ Nam Quan.”

Thượng du Thủ Nam Quan chính là Hoàng Hà, sở dĩ Lạc Tử Thương chưa động đến Hoàng Hà vì y đang chờ Thẩm Minh lui về trấn giữ Thủ Nam Quan. Một khi Thẩm Minh đến đó, Hoàng Hà vỡ đê sẽ cuốn trôi toàn bộ tám vạn binh lính lẫn bá tánh trong thành.

“Phu nhân vẫn đang tìm,” Vọng Lai bẩm báo. “Thư hôm qua viết rằng mỗi ngày phu nhân ngủ không đầy hai canh giờ, chỉ sợ sức khỏe ngài ấy chả chịu nổi nữa.”

Thông tin trên khiến Cố Cửu Tư cụp mắt xuống, hắn đặt tay lên sa bàn thật lâu mới chậm rãi lên tiếng, “Ngươi sai người nhắn nàng…”

Song chưa nói hết câu thì Cố Cửu Tư im bặt, cuối cùng hắn bảo, “Thôi, đừng nói gì hết.”

Có gì để nói đâu?

Hắn còn biết làm gì nữa chứ?

Mọi lời an ủi chẳng qua đều dành cho hắn, cứ như nói một câu dặn dò tương đương với một hành động thiết thực. Nhưng trên thực tế, không đến trước mặt nàng để giúp đỡ – dù chỉ là rót một chén nước chăng nữa – thì thốt ra mấy lời vô ích vì muốn an ủi bản thân có nghĩa lý gì?

Cố Cửu Tư hít sâu một hơi, hắn quay lại căn dặn Vọng Lai, “Sau khi Dương Huy gặp Tây Phượng, hãy sắp xếp cho ta gặp ba vị đại nhân.”

Vọng Lai tuân lệnh rồi nhanh nhẹn lui xuống đi thu xếp.

Tin Tây Phượng được phong làm quý phi mau chóng lan truyền khắp nơi. Dương Huy cũng không phải ngoại lệ, ông nhận được tin tức này tại phủ đệ. Người do ông phái đi đón Tây Phượng mới từ nhạc phường về cùng cỗ kiệu trống rỗng, hạ nhân thấp thỏm bẩm báo, “Quản lý nhạc phường bảo tối qua người trong cung triệu tập một nhóm vũ cơ vào cung. Tây Phượng nằm trong số đó, nàng ấy được giữ lại qua đêm.”

“Nói bậy!” Dương Huy tức khắc nổi giận khi nghe mấy lời này. “Ta đã cầu bệ hạ và ngài cũng đồng ý ban nàng cho ta. Bên nhạc phường không biết hay sao mà còn đưa nàng vào cung?!”

“Quản lý…quản lý…”

Thấy người đang quỳ nơm nớp lo sợ, Dương Huy phát giác sự việc còn bí ẩn gì đó nên nhíu mày, “Nói!”

“Quản lý lén tiết lộ với nô tài rằng người trong cung chỉ đích danh nàng ấy.”

Lời này khiến Dương Huy sửng sốt. Ông xin Phạm Ngọc ban Tây Phượng cho mình, hắn đáp ứng nhưng sau lại có xích mích với hai vị tướng quân, hiện giờ còn triệu Tây Phượng vào cung…

Mâu thuẫn giữa Phạm Ngọc với Tư Mã Nam và Vi Đạt Thành thực chất là một lời cảnh cáo. Ông hiểu Phạm Ngọc đang răn dạy bọn họ, như vậy Tây Phượng…

Một đống ý niệm tràn vào đầu Dương Huy làm ông phẫn nộ.

Dương Huy trung thành lẫn tận tâm với Phạm Ngọc nhưng hắn vì muốn thăm dò mà đoạt người của ông, thử hỏi sao ông có thể nín giận?

Ông đang định vào cung chất vấn Phạm Ngọc song mới đến cổng, tin Tây Phượng được phong làm quý phi truyền đến. Nếu chỉ là giữ lại qua đêm thì ông đòi còn được, nhưng đòi một quý phi là chuyện không tưởng.

Dương Huy thẫn thờ đứng tại cổng, thị vệ thân cận thì thào, “Đại nhân, cỏ thơm mọc khắp thiên hạ, ngài quên đi nhé?”

Câu nói ấy càng khiến Dương Huy khó chịu nhưng ông cũng hết cách rồi nên đành hít sâu một hơi và xoay người quay về phủ đệ.

Trong lúc Cố Cửu Tư triển khai kế hoạch, Liễu Ngọc Như dẫn người đi kiểm tra hầu hết những địa điểm do Lạc Tử Thương tu sửa dựa theo đánh dấu trên bản đồ. Những địa điểm ấy bao gồm một khúc sông nằm ở nơi hiểm trở; nó chảy xuyên qua núi và giấu mình giữa chốn hoang dã, để tới đó phải mất một ngày. Nếu có thể thì nàng muốn kiểm tra khúc sông này cuối cùng nhưng vậy sẽ kéo dài thời gian, vì thế nàng phân công mọi người đến địa điểm khác còn mình đích thân chỉ huy đội ngũ tới kiểm tra nơi đây.

Khi mặt trời mọc, Liễu Ngọc Như dẫn người vô núi.

Nàng đã sớm trút bỏ váy áo lụa là lẫn trâm vàng trâm ngọc để khoác lên trang phục sẫm màu làm từ sợi đay. Chân nàng mang đôi giày rơm thuận tiện cho đi đường, tóc dùng dây cột cao, đầu đội chiếc nón lá úa vàng, tay cầm gậy trúc như bao người mà tiến vào núi.

Mộc Nam ở phía trước chém cỏ mở đường, đi giữa chừng thì hắn bất chợt cất tiếng, “Có người đã đi qua con đường này.”

Liễu Ngọc Như nghe Mộc Nam thông báo bèn ngẩng đầu lên, nàng uể oải hỏi, “Núi hoang mà cũng có người ra vào sao?”

Mộc Nam cúi xuống quan sát các nhánh cây dẹp lép rồi trả lời, “Mới đi qua thôi, coi bộ còn là người giàu có nữa.” Hắn lôi một mảnh vải bị lá cây móc rách ra khỏi bụi cỏ. “Ngài xem, chất liệu vải không tồi chút nào.”

Nghe đến đây, Liễu Ngọc Như liền thấy bất an. Nàng bước đến lấy mảnh vải từ tay Mộc Nam và hết sờ lại ngửi. Sau đấy nàng đột nhiên biến sắc rồi ra lệnh, “Mau đuổi theo!”

“Phu nhân?” Mộc Nam hơi bối rối.

Liễu Ngọc Như nôn nóng chỉ thị nhóm người ở phía sau, “Cấp tốc rời núi cầu chi viện, bảo rằng Lạc Tử Thương đã sai người tới châm lửa kíp nổ nên Phó đại nhân hãy dẫn người tới đây ngay. Những người khác mau đuổi theo bọn họ cùng Mộc Nam.”

“Sao phu nhân biết?” Ấn Hồng vẫn chưa hiểu.

Liễu Ngọc Như siết chặt mảnh vải trong tay, nặng nề nói, “Đây là gấm Vân Nam của Dương Châu!”

Vừa nhắc đến Dương Châu, mọi người tức khắc căng thẳng. Mộc Nam liên hệ tới tin từ chiến trường do Thẩm Minh gửi đến vào hôm qua, hắn chỉ thoáng nghĩ thôi cũng đã hiểu ra.

Thành Tần sắp chống đỡ hết nổi, Thẩm Minh buộc phải trấn giữ Thủ Nam Quan. Một khi Thẩm Minh làm thế, bọn chúng dĩ nhiên sẽ cho nổ tung Hoàng Hà.

Mặt mũi Mộc Nam sa sầm, hắn tuân lệnh Liễu Ngọc Như rồi tức tốc truy đuổi. Những người khác được Liễu Ngọc Như phái về báo tin, cuối cùng còn mỗi Ấn Hồng và một vị tiên sinh chuyên phụ trách tu sửa đê đập đi theo nàng.

Tiên sinh kia họ Lý, là một tú tài khoảng hơn ba mươi tuổi nhưng nhờ giỏi tu sửa công trình thủy lợi nên Phó Bảo Nguyên vẫn luôn tin dùng. Liễu Ngọc Như dẫn ông đến trợ giúp, bây giờ mọi người tách ra làm Lý tiên sinh không khỏi nói, “Phu nhân, tiếp theo chúng ta đi đâu?”

Liễu Ngọc Như suy nghĩ rồi đáp, “Chúng ta cũng đến bờ sông.”

Nàng vừa dẫn đầu vừa bảo, “Có thế nào thì cứ tới bờ sông xem tình hình đã.”

Liễu Ngọc Như, Ấn Hồng, và Lý tiên sinh cẩn thận đi về phía trước. Khi đến gần bờ sông, ba người nghe thấy tiếng đánh nhau bèn vội vã ngồi núp sau bụi cỏ. Mộc Nam đang chỉ huy người bao vây ba nam nhân, phe hắn người đông thế mạnh nhưng võ nghệ của đối phương rất khá. Hai bên giằng co hồi lâu, một nam tử nghiến răng rồi đâm đầu vào giữa lòng sông và bị nước cuốn trôi. Cùng lúc ấy, Mộc Nam bắt được hai người còn lại. Liễu Ngọc Như lao tới, gấp gáp kêu lên, “Bắt sống…”

Nhưng nàng chưa nói xong thì đối phương phun ra máu tươi; bọn chúng đã cắn túi thuốc độc giấu trong miệng để tự sát.

Mọi việc diễn ra quá nhanh. Khi hoàn hồn, Mộc Nam vội vàng quỳ xuống nhận tội, “Đều tại thuộc hạ bất cẩn.”

Liễu Ngọc Như lấy lại bình tĩnh, nàng quay đầu nhìn thoáng qua đê đập rồi bảo, “Không cần nhiều lời nữa, kiểm tra trước đã. Lý tiên sinh,” nàng quay sang Lý tiên sinh, “chúng ta đi thôi.”

Liễu Ngọc Như cùng mọi người đi từ trên bờ xuống. Vị trí này nằm tại thung lũng giữa hai ngọn núi, đi thêm vài chục bước là tới lối ra. Liễu Ngọc Như nhìn lướt qua bản đồ liền phát hiện tranh mô tả công trình khác với hình ảnh trước mặt; dựa trên bản vẽ thì khúc sông Hoàng Hà này bằng phẳng chứ chẳng dốc như nàng thấy.

Liễu Ngọc Như nhíu chặt mày, nỗi hoài nghi nhắm vào địa điểm này tăng cao. Nàng đưa bản vẽ cho Lý tiên sinh rồi chỉ ra điểm khác nhau, ông cau mày và ngẩng đầu quan sát xung quanh. Sau đấy ông nhận xét, “Bọn chúng hẳn sẽ không chọn vị trí làm vỡ đê ở giữa hai ngọn núi.”

“Ta cũng nghĩ vậy.”

Liễu Ngọc Như gật đầu, hai người thương lượng rồi dẫn mọi người xuống dưới. Càng đến gần lối ra thung lũng, mọi người càng thấy trời cao đất rộng. Sau đó bọn họ phát hiện khúc sông dưới sườn núi cực kỳ dốc. Thoạt nhìn khó nhận ra vì để giảm độ dốc của sông, có người đã đắp rất nhiều đất lên nhưng ngay cả khi như thế vẫn thấy được dòng nước lao băng băng về phía trước.

Hạ du khúc sông này chính là Thủ Nam Quan, Liễu Ngọc Như đọc nhật ký công trình mới biết tại đây đã cải tạo ba mực nước. Hiện giờ là mùa mưa tháng tám, nước sông tràn qua dải phân cách từ lâu và bọn họ chỉ tiếp cận được vùng bên ngoài đập cùng vị trí của mực nước cao.

Nơi này quá dốc, vì vậy chỉ có Mộc Nam dẫn người xuống xem xét.

Chắc do địa hình hiểm trở nên việc xây đập ở đây được thực hiện cầu kỳ hơn hẳn những nơi khác; chỗ tiếp xúc với nước sông dùng đá tảng, giữa là bùn đất, bên ngoài bọc một lớp gạch đá. Nhìn con đập cực kỳ kiên cố chứ chẳng có gì bất thường.

Trong lúc nhóm người Mộc Nam kiểm tra từng vị trí tại mực nước cao, phía sau có người lục tục tới. Phó Bảo Nguyên dẫn theo người bước ra từ khu rừng, ông vừa thấy Liễu Ngọc Như liền hỏi, “Tìm thấy gì chưa?”

Liễu Ngọc Như ngoảnh đầu nhìn thoáng qua Mộc Nam, “Vẫn đang kiểm tra.”

“Để chúng ta giúp một tay.”

Phó Bảo Nguyên gấp rút sai người bên mình đi hỗ trợ khiến tốc độ nhanh hơn nhiều. Sau nửa canh giờ, Mộc Nam tiến lên thông báo, “Mọi thứ đều bình thường.”

“Sao lại thế được?!”

Liễu Ngọc Như ngỡ ngàng.

Sát thủ, khác biệt với bản vẽ, cộng thêm loại trừ những địa điểm khác thì con đập này nhìn thế nào cũng là vị trí chôn thuốc nổ.

Nhưng Mộc Nam vẫn lắc đầu, “Không có chỗ nào rỗng ruột.”

Liễu Ngọc Như lặng thinh, nàng suy nghĩ một lát mới nói, “Còn mực nước phía dưới thì sao?”

Câu hỏi trên khiến mọi người sửng sốt, Lý tiên sinh bước tới trước rồi đề nghị, “Ta xem thời gian thì bọn chúng tu sửa đúng vào mùa khô của Hoàng Hà, mực nước lúc ấy rất thấp. Chúng ta nên kiểm tra cả mực nước trung lưu và hạ lưu.”

“Nếu chôn ở hai mực nước phía dưới,” Phó Bảo Nguyên hơi hoài nghi, “thì bọn chúng nhóm lửa kiểu nào khi nước sông Hoàng Hà giờ đã dâng cao? Ta cảm thấy Lạc Tử Thương sẽ không làm vậy.”

Vấn đề này khiến Lý tiên sinh lúng túng, còn Liễu Ngọc Như vừa ngẫm nghĩ vừa quan sát đê đập. Sau đấy nàng bảo, “Ta không biết bọn họ nhóm lửa kiểu nào nhưng với tài trí của Lạc Tử Thương, y chắc chắn đã tính tới chuyện nước dâng lên. Chúng ta cứ xuống kiểm tra đi.”

Liễu Ngọc Như nói xong, mọi người nhìn nhau rồi một người đánh bạo lên tiếng, “Phu nhân, nước ở đây chảy xiết, lại không có dụng cụ hỗ trợ…”

Xung quanh là đất vàng trọc lóc, trên đê có cây nhưng là cây nhỏ mới mọc nên không thể chịu trọng lượng của một người và làm điểm cố định giúp người ta lặn sông Hoàng Hà.

Liễu Ngọc Như suy nghĩ rồi quyết định, “Một tổ hai mươi người cùng giữ dây thừng để người bơi giỏi xuống kiểm tra. Thưởng mười lượng bạc cho mỗi lần xuống.”

Mọi người nghe vậy thì không phản đối, vài người xung phong làm theo ý kiến của Liễu Ngọc Như.

Những người này cột dây thừng quanh mình và Liễu Ngọc Như cho người trên bờ giữ dây rồi mới để bọn họ lặn xuống. Cùng lúc ấy, Lý tiên sinh đi quanh con đập với hàng lông mày nhíu chặt.

Liễu Ngọc Như nhìn thoáng qua Lý tiên sinh, nàng nghi hoặc hỏi, “Tiên sinh đang xem gì thế?”

“Ta cứ thấy có gì kỳ kỳ.” Lý tiên sinh đưa mắt nhìn hai bên đập. “Ngài có cảm giác độ cao của mực nước hai bên khác nhau không?”

Liễu Ngọc Như nghe vậy liền tập trung nhìn Hoàng Hà. Mực nước hai bên quả thực không cân xứng, bên có Thủ Nam Quan ở hạ du thấp hơn; điều này đồng nghĩa với việc đê đập phía Thủ Nam Quan luôn gánh chịu sức nước lớn hơn.

“Ngoài ra,” Lý tiên sinh chỉ vào hạ du, “nơi đây rõ ràng là sườn núi nhưng khúc sông đang bằng phẳng thì đến đoạn cách đây hơn ba mươi trượng lại đột ngột dốc xuống. Thiết kế như vậy quá vô lý.”

Phải, rất vô lý. Thiết kế kiểu đó khiến sau ba mươi trượng thì nước chảy càng xiết, chưa kể còn tăng lượng công việc cho phân đoạn xây dựng phần đập trong khoảng cách kia vì phải đắp nhiều bùn đất vào đấy.

Liễu Ngọc Như bất an cùng cực, lúc này người lặn xuống sông đã lên bờ. Mộc Nam là người lên đầu tiên, hắn hổn hển chạy về báo cáo và lại lắc đầu, “Đặc ruột hết.”

Thông tin trên khiến Liễu Ngọc Như mím môi, Phó Bảo Nguyên há hốc mồm, “Chẳng lẽ phải xới tung cả con đập để tìm.”

Dựa theo quy hoạch thì đập được xây dựng thành ba lớp. Phần trong lòng sông dùng đá tảng loại lớn, đây là lớp dày nhất. Bên ngoài đá tảng là lớp đất rắn, bên ngoài lớp đất rắn là dây mây lẫn đá vụn, và lớp cuối cùng chính là gạch ngói.

Liễu Ngọc Như vốn tưởng rằng thuốc nổ sẽ được đặt ở lớp ngoài cùng nhưng mọi vị trí có khả năng cài thuốc nổ đều đặc ruột, nếu muốn tìm tiếp thì chỉ có nước xới tung cả con đập.

Khi Liễu Ngọc Như còn lưỡng lự, Mộc Nam nhớ tới một chuyện bèn nói, “À Lý tiên sinh, phía dưới không xây bằng đá mà bằng gạch thì có bình thường không?”

Tiết lộ này làm Lý tiên sinh ngẩng phắt đầu lên, “Ngươi nói cái gì?!”

Mộc Nam sợ chết khiếp bởi phản ứng của Lý tiên sinh, hắn nuốt nước bọt, “Ta sờ vách tường thì phát hiện là gạch chứ không phải đá.”

“Gạch?”

Lý tiên sinh ngẩn người giây lát rồi vọt tới cạnh lòng sông, ông ngồi khom lưng trên bờ và nhúng tay vào nước. Ông đào trong phút chốc, chau mày khi tay sờ trúng đá tảng.
Mộc Nam hấp tấp bảo, “Lý tiên sinh, không phải chỗ đó, chỗ này cơ.”

Mộc Nam đi ra phía trước chỉ chỗ cho Lý tiên sinh. Lý tiên sinh duỗi tay xuống nhưng chẳng sờ thấy gì, lát sau ông túm được một sợi dây thừng. Sợi dây rất xù xì, Lý tiên sinh sờ một hồi thì nhận ra nó được che giấu trong bùn đất. Sắc mặt Lý tiên sinh khó coi tột độ, ông sai người đưa dây đến rồi cột quanh mình và chúi hẳn người xuống để kiểm tra. Bây giờ ông mới sờ đến gạch – không chỉ có một, hai miếng mà là rất nhiều – chúng được dây thừng cố định vào lòng sông.

Lý tiên sinh hít vào một hơi dài, ông đứng dậy hướng dẫn mọi người tìm vị trí của gạch. Bọn họ tìm ra tổng cộng mười chỗ dùng dây thừng giữ gạch, chỗ cuối cùng chính là điểm kết thúc của khúc sông bằng phẳng dài ba mươi trượng.

Đống gạch được dây thừng bó thành một khối cố định trên mặt tường, hai bên là những tảng đá lớn; tức nghĩa gạch và đá xen kẽ nhau.

Liễu Ngọc Như nhìn sắc mặt trầm trọng của Lý tiên sinh liền biết có điềm xấu. Lý tiên sinh cho người mang gậy trúc dài tới rồi đo lường mực nước, ông ngồi trầm tư bên bờ sông một lúc mới đứng dậy nói với Liễu Ngọc Như, “Phu nhân, ta nghĩ Lạc Tử Thương không chôn thuốc nổ ở đây.”

“Vậy y đã làm gì?” Phó Bảo Nguyên kinh ngạc, ông không hiểu nổi.

Lý tiên sinh giải thích, “Ta đoán y đã thiết kế kỹ lưỡng địa điểm này trong quá trình tu sửa. Mọi người xem kìa, mực nước đối diện rõ ràng cao hơn bên chúng ta rất nhiều, bên chúng ta phải chịu tác động từ dòng chảy suốt một thời gian dài. Y dùng gạch ở những vị trí đáng lẽ cần xây bằng đá, hiện giờ đống gạch được dây thừng bó chặt nên tương đương với đá tảng hay một bức tường và có thể tạm thời gánh chịu dòng chảy. Nhưng nếu chúng vỡ ra thì sao?”

Vấn đề ông đặt ra khiến tâm trạng mọi người nặng trĩu, Liễu Ngọc Như vẫn cố hỏi, “Nếu chúng vỡ, con đập có chống chọi được không?”

Lý tiên sinh lắc đầu, “Thật không dám giấu giếm, ban nãy ta xem qua thấy lớp ngoài của con đập này mỏng hơn bình thường, lớp đất cũng chẳng hoàn toàn là đất rắn. Hơn nữa mực nước hai hướng nam bắc chênh lệch nên càng dễ vỡ đê. Cắt đứt dây thừng sẽ khiến đống gạch khó chống đỡ dòng nước, nếu lại thêm một cơn mưa to thì chắc chắn chúng chịu không nổi.”

Liễu Ngọc Như im lặng, nàng cắn răng nói, “Nghĩa là bọn họ cần cắt đứt dây thừng nếu muốn đê vỡ, chúng ta mà dùng xích sắt bó chặt đống gạch thì bọn họ sẽ hết cách đúng không?”

“Phải đóng cọc,” Lý tiên sinh ngại ngần đáp. “Bây giờ đang mùa lũ, lặn xuống đáy sông đóng cọc rồi lấy xích sắt buộc lại không dễ đâu.”

“Khó cũng phải làm.”

Liễu Ngọc Như ngước nhìn Phó Bảo Nguyên, “Phó đại nhân nghĩ sao?”

Phó Bảo Nguyên thoáng trầm mặc rồi quay đầu về phía mọi người.

Tất cả mọi người nhìn bọn họ, Phó Bảo Nguyên hít sâu một hơi và cất tiếng, “Các vị đã nghe rồi đấy, hôm nay chúng ta mặc kệ thì Hoàng Hà sẽ vỡ đê, dẫn đến tai họa ngập đầu cho hàng triệu bá tánh ở hạ du. Ta hỏi các vị một câu, sửa chữa hay mặc kệ?”

Mọi người im phăng phắc. Rất lâu sau, một nam nhân vạm vỡ tiến lên rồi dùng giọng Vĩnh Châu đặc sệt để hỏi, “Phu nhân, nếu chúng ta quản việc này thì ngài có thể thưởng thêm năm lượng không?”

Liễu Ngọc Như nghe hắn hỏi liền cười rộ, “Mười lượng luôn!”

Mọi người tức khắc hoan hô, Liễu Ngọc Như nhìn bọn họ cao hứng thì không khỏi nhắc nhở, “Các ngươi chớ mừng sớm như vậy, đây là công việc chết người như chơi.”

“Phu nhân,” những người đó thở dài, “nói thật với ngài thì cuộc sống mấy năm nay có lúc nào mà không phải đề phòng bị rơi đầu? Nếu Hoàng Hà ngập lụt, đâu chỉ mỗi Vĩnh Châu hay Dự Châu chết. Ngài không trả tiền thì chúng ta cũng làm.”

Những lời tâm sự trên khiến Liễu Ngọc Như mỉm cười, nàng vội bảo, “Được, ta sẽ chẳng bạc đãi các ngươi, mau bắt tay vào làm đi.”

Bạn đang �

Phân công xong, Phó Bảo Nguyên sai người tìm xích sắt dài còn Lý tiên sinh tập trung đo đạc vị trí đóng cọc lẫn chiều dài cần thiết của xích.

Hiện giờ đã là ban đêm, Liễu Ngọc Như cũng kiệt sức. Nàng nhìn mọi người bận rộn rồi dặn Mộc Nam, “Ngươi điều động hết nhân lực lại đây, Lạc Tử Thương nhất định sẽ phái người tới nên cần phòng thủ nghiêm ngặt.”

Mộc Nam gật đầu, Liễu Ngọc Như nhìn sắc trời rồi bảo, “Ta đi ngủ một lát, nhớ gọi ta dậy lúc bắt đầu đóng cọc.”

Mộc Nam đáp lại một tiếng, Liễu Ngọc Như dẫn Ấn Hồng sang chỗ khác và nằm xuống ngủ.

Trước giờ nàng toàn ngủ trên giường rộng gối êm, ngoại trừ khoảng thời gian chạy nạn cùng Cố Cửu Tư thì chưa từng chịu cảnh khốn khó. Nhất là một năm qua nàng không phải ăn khổ bao giờ, nhưng mấy ngày nay lại ăn ngập mồm.

Người nàng chi chít vết thương do bị nhánh cây cắt, chân còn phồng rộp nữa. Gần đây nàng hiếm khi ngon giấc nên chỉ cần dựa đại vào một gốc cây là có thể ngủ ngay.

Sau khi chìm vào giấc ngủ, những giấc mộng nối tiếp nhau quấy nhiễu nàng. Trong mơ là Đông Đô bị nuốt chửng bởi ngọn lửa hừng hực, Cố Cửu Tư mặc trang phục trắng với mái tóc dài tung bay và ngồi xếp bằng giữa biển lửa đang thiêu đốt hắn. Nụ cười của hắn đau xót lại trìu mến tựa thần Phật.

Nàng ôm Cố Cẩm liều mạng lao về hướng lửa cháy, nhưng hắn thốt lên một câu đơn giản, “Đừng tới đây.”

“Ta sẽ cho nàng thật nhiều ngân phiếu,” hắn nói, “ôm ngân phiếu rồi đừng khóc nữa nhé.”

Nhưng nàng trong giấc mộng nghe vậy càng khóc dữ dội hơn.

“Cố Cửu Tư…” Liễu Ngọc Như khóc đến khản cả giọng, ra sức gào tên hắn, “Cố Cửu Tư!”

Thanh âm kia như truyền từ giấc mộng này sang giấc mộng khác.

Khi Cố Cửu Tư mở bừng mắt, trời đã sáng.

Giang Hà gõ cửa phòng hắn rồi bước vào, “Hôm qua Tây Phượng đã gặp Dương Huy.”

Cố Cửu Tư ngồi trên giường, hắn co một chân lên còn một tay đặt trên đầu gối để chống trán; trông hắn như còn ngái ngủ. Giang Hà ngồi xuống, vừa rót trà cho mình vừa kể, “Dương Huy suýt nữa vạch trần Tây Phượng chính là người hắn muốn ngay trước mặt Phạm Ngọc. May Tây Phượng khống chế được tình hình rồi lén tìm hắn khóc lóc than thở. Nàng ấy cầu xin Dương Huy đừng để lộ chuyện hai người quen nhau, kẻo Phạm Ngọc giết nàng ấy vì ghen ghét. Dương Huy không nỡ nên đành đồng ý, lúc rời khỏi cung,” Giang Hà khẽ cười một tiếng, “nghe đâu còn đánh một thái giám mạo phạm hắn.”

Cố Cửu Tư dần phục hồi tinh thần trong lúc nghe Giang Hà nói, hắn gật gù rồi lảo đảo xuống giường và tự rót cho mình chén trà, “Ông ấy hẳn đang giận dữ tột độ.”

Giang Hà xoay cây quạt trong tay, ông chống cằm nhìn hắn mà thản nhiên hỏi, “Ngủ không ngon hả?”

Tay cầm chén trà của Cố Cửu Tư khựng lại, lát sau hắn gật đầu, “Mơ thấy Ngọc Như, cả A Cẩm nữa.”

“Sắp kết thúc rồi,” Giang Hà than nhẹ. “Ngày mai Chu Cao Lãng sẽ tới Đông Đô, chúng ta chả còn mấy thời gian. Hôm nay ngươi đi gặp ba vị tướng quân chứ?”

“Ừ,” Cố Cửu Tư lại gật đầu.

Được Cố Cửu Tư xác nhận, Giang Hà liên hệ một môn sinh của ông rồi kiếm cớ mời Tư Mã Nam, Vi Đạt Thành, Dương Huy. Phòng bao của một thanh lâu được chọn làm địa điểm gặp mặt, ba người tưởng là tiệc rượu bình thường chốn quan trường nên vui vẻ nhận lời. Khi tới nơi, ba người mới nhận ra hai người còn lại đều có mặt. Vi Đạt Thành kinh ngạc bật thốt, “Sao các ngươi cũng tới?”

“Phương đại nhân bảo có chuyện về Dự Châu muốn bàn với ta.” Dương Huy cau mày.

Tư Mã Nam nói, “Hắn cũng bảo ta thế.”

“Trùng hợp vậy,” Vi Đạt Thành cười rộ, “hắn cũng bảo ta y chang.”

“Thế hắn đâu?” Dương Huy bất an hỏi.

Ông vẫn đang tức giận vì vụ Tây Phượng nên mọi chuyện đều khiến ông bực bội. Dương Huy vừa dứt lời, cửa phòng mở ra. Ba người ngoảnh đầu lại liền thấy một người mặc áo choàng tiến vào, Vi Đạt Thành cười, “Phương đại nhân…”

Ông chưa nói xong, cửa phòng đã đóng lại. Cùng lúc đó, Cố Cửu Tư kéo mũ trùm xuống và lẳng lặng nhìn bọn họ.

Cả ba ngẩn người, Tư Mã Nam tức khắc đặt tay lên thân kiếm rồi lạnh lùng gọi, “Cố Cửu Tư?”

Tuy ba người không thân với Cố Cửu Tư, lại trú đóng tại Dự Châu, nhưng từng gặp hắn ở Dương Châu nên vẫn nhận ra tướng mạo hắn.

Cố Cửu Tư thấy bọn họ căng thẳng liền chắp tay cười, “Ba vị đại nhân đó giờ vẫn mạnh khỏe chứ?”

Ba người không dám nói câu nào, bọn họ cấp bách suy nghĩ nên hành động ra sao vào giờ phút này.

Lập tức gọi người đến bắt Cố Cửu Tư, hay…nghe xem hắn muốn nói gì?

Nhưng Cố Cửu Tư chẳng cho bọn họ thời gian cân nhắc, hắn bước vào phòng rồi ung dung quỳ gối bên bàn nhỏ. Hắn tự rót rượu và mở lời, “Chắc ba vị đã nghe việc bệ hạ không những chém giết Trương đại nhân lẫn Diệp đại nhân mà còn lật đổ nội các nhỉ?”

Ba người nhìn chòng chọc Cố Cửu Tư, hắn giơ chén lên ngửi mùi rượu rồi ngước nhìn bọn họ, “Chẳng lẽ ba vị đại nhân không hề sợ hãi?”

“Sao chúng ta phải sợ?” Dương Huy là người đầu tiên đáp lại, ông lạnh lẽo nói, “Chúng ta không phải loạn thần tặc tử thích phạm thượng làm loạn, người đừng phí công châm ngòi ly gián.”

“A…”

Cố Cửu Tư cúi đầu cười khẽ, hắn nhấp một ngụm rượu và từ tốn bảo, “Dương đại nhân, trước khi ta rời Đông Đô, tiên đế từng dặn riêng ta rằng mai sau phải dốc sức phò tá bệ hạ. Ngài còn tặng ta Thiên Tử Kiếm với hy vọng ta có thể đốc thúc bệ hạ làm một hoàng đế tốt.”

Cố Cửu Tư ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy mỉa mai, “Ta, Trương đại nhân, Diệp đại nhân, thậm chí cả Chu đại nhân với Giang đại nhân đều được tiên đế tuyển chọn để làm phụ chính đại thần. Chưa kể ngôi vị hoàng đế mà bệ hạ đang ngồi là do một tay cữu cữu Giang Hà của ta bảo vệ. Các ngài nghĩ chúng ta không trung thành và tận tâm với bệ hạ mà tiên đế lại thành lập nội các với ban quyền phụ chính cho chúng ta chắc? Ngài nói chúng ta phạm thượng làm loạn nhưng chính xác phải là bệ hạ xuống tay trước, chúng ta lấy đâu ra phạm thượng với làm loạn?”

Những lời trên khiến ba người im lặng. Thực chất bọn họ chỉ biết đại khái chuyện lúc đó vì nghe đơn phương từ Phạm Ngọc, nay Cố Cửu Tư lại cho bọn họ biết một phiên bản khác. Cố Cửu Tư nhìn bọn họ mà nói tiếp, “Bệ hạ trời sinh đa nghi, còn bị gian thần Lạc Tử Thương mê hoặc nên luôn ngờ vực chúng ta. Hắn thường xuyên gây khó dễ cho chúng ta vì muốn chèn ép, thấy thần tử có thê tử xinh đẹp liền mưu toan cướp đoạt đích thê của người ta, nhìn Trương đại nhân thân cận với Diệp đại nhân thì hoài nghi bọn họ kéo bè kết đảng. Ba vị tới Đông Đô lâu vậy mà vẫn chưa hiểu sao?”

Ba người cúi đầu nghiền ngẫm những gì Cố Cửu Tư nói.

Từng câu từng chữ của hắn thấm vào tận đáy lòng bọn họ.

Chiếm đoạt đích thê, hoài nghi chèn ép đều là cảnh ngộ bọn họ gặp phải gần đây.

Thấy ba người lặng thinh, Cố Cửu Tư tiếp tục, “Ta không có nhiều thời gian nên sẽ đi thẳng vào vấn đề. Ba vị đại nhân, Phạm Ngọc không phải vị vua tốt. Để bức bách Chu đại nhân tiêu hao binh lực, hắn biết Lưu Hành Tri tấn công Dự Châu song vẫn cố tình rút các ngài về Đông Đô nhằm ép buộc Chu đại nhân đến Dự Châu.”

“Lưu Hành Tri tấn công?!” Dương Huy khiếp sợ thảng thốt.

Cố Cửu Tư nhướn mày, “Ồ, các ngài không biết à? Ta còn tưởng ba vị đại nhân đã sẵn sàng nhường lại quốc thổ và bán nước cầu vinh chứ?”

“Chó chết!” Vi Đạt Thành gầm lên, “Ngươi mới bán nước cầu vinh!”

“Nếu chả bán nước cầu vinh,” giọng Cố Cửu Tư lạnh băng, hắn đập mạnh chén rượu xuống bàn, “ba vị tướng quân không bảo vệ tiền tuyến mà tới Đông Đô làm gì? Kể cả khi Chu đại nhân làm thiên tử thì Đại Hạ vẫn là Đại Hạ, không lẽ đất nước sẽ bạc đãi các ngài?”

“Bệ hạ là huyết mạch duy nhất của tiên đế,” Tư Mã Nam lãnh đạm mở miệng, “tiên đế có ơn tri ngộ với chúng ta, chúng ta không thể mặc kệ.”

“Hiểu rồi,” Cố Cửu Tư châm biếm, “bán nước bảo vệ vua, quá trung nghĩa!”

“Ngươi!”

Vi Đạt Thành vỗ bàn rồi chỉ tay về phía Cố Cửu Tư như muốn đánh hắn, Tư Mã Nam lẫn Dương Huy vội ngăn cản. Tư Mã Nam khuyên, “Đừng xúc động.”

“Đúng vậy,” Cố Cửu Tư nhoẻn miệng cười, “đừng xúc động, người giám sát các ngài đang ở bên ngoài nghe đấy.”

“Giám sát?” Mặt Vi Đạt Thành lạnh tanh.

Cố Cửu Tư uống một hơi cạn chén rượu, hắn nghịch cái chén trong tay, “Phải, ba vị không biết quanh mình đều là mật thám của Lạc Tử Thương và Phạm Ngọc ư? Từ khoảnh khắc các ngài lẫn ta tiến vào thanh lâu, bọn chúng đã theo dõi sát sao. Nếu việc các ngài ở đây ‘bí mật mưu đồ’ với ta truyền đến tai hai kẻ kia, các ngài nghĩ bệ hạ sẽ đánh giá mình thế nào?”

“Ta giết ngươi!”

Lần này Vi Đạt Thành thật sự nhịn hết nổi; bọn họ vốn bị Phạm Ngọc nghi kỵ, chuyện này mà lộ ra thì nhảy vào sông Hoàng Hà cũng chả gột sạch được.

Ông rút kiếm chĩa vào Cố Cửu Tư, hắn đứng dậy và dang tay đón lưỡi kiếm, “Tới đi!”

Hành động của hắn khiến ba người phát sợ, Cố Cửu Tư vừa nhìn chằm chặp Vi Đạt Thành vừa bước về phía trước, “Đâm vào ngực ta đi. Để ta nói các ngài biết hậu quả của việc giết ta. Chậm nhất là ngày mai Chu đại nhân tới Đông Đô và quân đội hai bên sẽ quyết chiến tại đây. Huynh đệ Thẩm Minh của ta lại đơn độc chỉ huy tám vạn người chiến đấu với quân địch nơi tiền tuyến. Những người như các ngài vì quyền thế mà đấu đá một mất một còn, chỉ mình huynh đệ ta chẳng màng sống chết bảo toàn Dự Châu!”

“Đến lúc tám vại đại quân tiền tuyến thất bại, bọn họ buộc phải lui về cố thủ Thủ Nam Quan. Nhưng Lạc Tử Thương chôn thuốc nổ tại khúc sông Hoàng Hà nằm ở thượng du Thủ Nam Quan, chỉ cần binh lính Đại Hạ tới đó, y sẽ cho nổ tung đê đập. Lúc ấy hàng triệu con dân Đại Hạ gặp tai họa còn quân đội tiền tuyến hoàn toàn tan tác.”

“Thủ Nam Quan thất thủ thì từ đấy tới Đông Đô là con đường bằng phẳng, Lưu Hành Tri có thể dẫn theo đại quân đi một mạch đến Đông Đô mà chỉ mất ba ngày thôi. Trong lúc ấy, hai đội quân tinh nhuệ của Đại Hạ chúng ta lại kẻ chết người sống. Lưu Hành Tri chả tốn sức cũng chiếm được Đông Đô. Đến ngày đó, các ngài xuống suối vàng mà gặp được tiên đế thì nhớ nói một câu. Các ngài không phụ lòng tiên đế, các ngài bán nước, diệt Đại Hạ, và hại bá tánh vì bảo vệ bệ hạ. Lúc đấy để xem tiên đế có nghĩ các ngài làm đúng không!”

Những lời này khiến sắc mặt ba người tái nhợt, Cố Cửu Tư điềm nhiên bảo, “Tiên đế mà thấy hành vi như vậy là đúng đắn thì đã không cho ta giữ Thiên Tử Kiếm, càng chẳng ban di chiếu phế bệ hạ nếu hắn thất đức.”

“Ý ngươi là,” Tư Mã Nam khôi phục vài phần lý trí để hỏi, “Lạc Tử Thương là gian tế của Lưu Hành Tri?”

“Chứ ngài nghĩ sao?” Cố Cửu Tư cười nhạo. “Không phải gian tế mà lại phá hoại Hoàng Hà?”

Tư Mã Nam không trả lời, đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Cố Cửu Tư nghe có người gõ cửa ba lần liền đứng thẳng lưng, “Các ngài cứ nghĩ kỹ, dù sao bây giờ các ngài cũng đâu giữ nổi mạng mình.”

“Ngươi có ý gì!” Dương Huy thấy hắn tới bên cửa sổ bèn cuống quít chất vấn.

Cố Cửu Tư đẩy cửa sổ ra quan sát thiên la địa võng dành cho mình, hắn cởi bỏ áo choàng rồi ngoái đầu lại cười với ba người, “Vào thời điểm quan trọng thế này, các ngài cho rằng mật đàm cùng ta lâu như thế mà Phạm Ngọc có thể bao dung các ngài ư?”

Dứt lời, hắn vung áo choàng lên và lớn tiếng hô, “Nghĩ thông suốt rồi hẵng tìm ta.”

Khoảnh khắc Cố Cửu Tư bước ra cửa sổ, mũi tên trút xuống như mưa. Cố Cửu Tư dùng áo choàng cản lại đợt mũi tên thứ nhất, sau đó hắn nghe thấy xung quanh liên tiếp vang lên tiếng kêu thảm thiết. Những mũi tên được bắn ra liền tù tì từ góc khuất gây thương tích cho mấy kẻ đứng trên cao bắn tên.

“Bắt hết bọn chúng! Hắn không đi một mình!” Có người gào lên.

Cố Cửu Tư đáp xuống mặt đất, hắn quay lại nhìn thoáng qua đám người truy đuổi và cười giễu cợt. Hắn rút kiếm rồi chạy như điên về phía trước.

Khắp nơi là đội ngũ truy sát lẫn các mũi tên bắn lén, những nơi hắn chạy qua đều đặt bẫy nên đám người đuổi theo mau chóng tụt lại đằng sau. Cố Cửu Tư vọt vào một con hẻm nhỏ, hắn xốc cái giỏ tre để mở cửa địa đạo rồi nhảy vô.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân lùng sục cả con phố. Cùng lúc ấy, Cố Cửu Tư bò ra khỏi mật đạo. Hắn thay quần áo và nghênh ngang trở về Tây Phong Lâu.

Khi đã ở trong Tây Phong Lâu, hắn thấy Giang Hà ngồi bên bàn sách nhìn một tờ giấy với vẻ mặt nặng nề.

Cố Cửu Tư nhướn mày, “Sao trông ông não nề thế?”

Giang Hà ngước nhìn hắn, ánh mắt nghiêm trọng, “Thành Tần bị công phá.”

“Ông nói cái gì?!” Cố Cửu Tư hoảng sợ quay phắt đầu lại.

Môi Giang Hà mấp máy, ông lặp lại lần nữa, “Thành Tần bị công phá, Thẩm Minh đang rút quân về Thủ Nam Quan.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện