Trường Phong Độ

Chương 175: Ngoại truyện Cố Cẩm: Khi gặp cố cẩm, hắn mới biết mình chỉ là người phàm trần


trước sau

Cố Cẩm chào đời năm Vĩnh Phúc thứ hai.

Nghe nói khi nàng sinh ra, phụ thân Cố Cửu Tư đang bận tu sửa Hoàng Hà. Nàng ra đời chưa được bao lâu thì thánh quân[1] băng hà, tân quân đăng cơ rồi phế bỏ nội các dẫn đến thiên hạ rung chuyển. Nàng còn nằm trong tã lót đã phải lang thang khắp chốn cùng mẫu thân.

Có lẽ sinh giữa thời loạn lạc khiến nàng trở nên nhát gan; tới năm ba tuổi vẫn hiếm khi nói chuyện, có nói cũng lắp ba lắp bắp. Liễu Ngọc Như lo lắng mình kiệm lời mới ảnh hưởng đến nàng, vì vậy dặn Cố Cửu Tư quan tâm dạy dỗ nàng nhiều hơn nữa. Cố Cửu Tư lắm mồm lại hướng ngoại, Cố Cẩm đi theo ông[2] thì lá gan biết đâu sẽ lớn dần.

Cố Cửu Tư thấy Liễu Ngọc Như có lý vô cùng, huống hồ mỗi lần chứng kiến Cố Cẩm nhút nhát sợ sệt trước người khác là ông đau thắt lòng. Thế nên Cố Cửu Tư ngày ngày dắt Cố Cẩm theo bên mình; trừ những lúc lên triều phải vào điện thì ông ôm nàng đi khắp nơi. Khi gặp đồng liêu, ông còn nhịn chẳng được mà khoe khoang, “Ngươi xem cô nương này đẹp không. Đúng, đây là Cẩm nhi, nữ nhi của ta đó.”

Từ đây, tuy Cố Cẩm còn nhỏ nhưng sinh hoạt giống hệt người lớn. Mỗi ngày nàng đều dậy sớm, Liễu Ngọc Như mặc cho nàng váy đẹp rồi búi kiểu tóc xinh xắn nhất, sau đó nàng được Cố Cửu Tư ôm vào cung. Trong lúc Cố Cửu Tư thảo luận chính sự ở đại điện, Mộc Nam với nàng chờ bên ngoài. Đến hồi Cố Cửu Tư hạ triều, nàng lại theo ông tới Tập Hiền Các làm việc. Buổi chiều, hai cha con cùng về nhà rồi Liễu Ngọc Như dành thời gian chơi với Cố Cẩm.

Cố Cẩm ít nói nhưng cực kỳ ngoan. Mỗi buổi sáng, Mộc Nam bày một cái ghế nhỏ và một cái bàn nhỏ cho nàng. Đồng thời, ông đưa nàng cây quạt tròn be bé làm nàng giống hệt phiên bản nhóc tỳ của một tiểu thư khuê các. Nàng vừa phe phẩy quạt vừa ngồi ngoài đại điện ngắm trời mây non nước, nhìn mặt trời mọc và đếm số mây trắng trôi ngang qua là vừa hết một buổi sáng. Lúc Cố Cửu Tư hạ triều, ông mới bước ra đã thấy một cục tròn vo mừng rỡ chạy tới trước mặt mình. Nàng giơ tay rồi nhìn ông bằng đôi mắt to ướt át, sau đấy dùng vốn từ ít ỏi để kêu, “Ôm, cha, ôm một cái!”

Khuôn mặt Cố Cẩm đáng yêu, tròn tròn hồng hồng dễ tạo thiện cảm. Nàng còn sở hữu đôi mắt trong veo tựa lưu ly, khi nàng nhìn cái gì thì trong mắt chỉ tràn ngập hình ảnh của thứ đấy, khiến người ta thỏa mãn tột độ.

Ngày nào cũng có cục tròn vo nghênh đón mình hạ triều làm hoa nở tưng bừng trong lòng Cố Cửu Tư. Diệp Thế An độc thân lâu năm và Thẩm Minh chưa sinh con càng nhìn càng ghen ghét, hai người hăng hái giành giật, “Để thúc thúc ôm, thúc thúc cũng có thể ôm!”

Nhưng Cố Cửu Tư sao cho phép kẻ khác chạm vào nữ nhi của mình? Lúc Thẩm Minh lẫn Diệp Thế An tiến lên cướp con ông, Cố Cửu Tư nhào tới bế bổng Cố Cẩm nhanh như chớp. Ông ôm nàng vào lòng, đắc ý nói, “Đi thôi, cha đưa con về, chúng ta không thèm quan tâm hai tên thúc thúc kỳ quái kia.”

Mấy lời này khiến Thẩm Minh bất mãn, ông lạnh lùng “hừ” một tiếng, “Không cho ôm thì thôi, ta với Diệp Vận đã thành thân nên chúng ta sẽ tự sinh con!”

Diệp Thế An đứng cạnh nghe vậy liền lườm ông, lạnh lùng bảo, “Hóa ra ngươi chỉ muốn Vận nhi sinh con cho mình. Quên cái dã tâm đó đi! Diệp gia có phải nuôi muội ấy cả đời thì cũng không để muội ấy gả loại người như ngươi!”

Thẩm Minh: …

Diệp Thế An vung tay áo rồi xoay người bỏ đi, Thẩm Minh cấp tốc chạy theo lấy lòng, “Cữu ca, ta nói sai rồi, ta thích Diệp Vận chứ đâu chỉ đòi con cái. Cữu ca chậm chân thôi, cữu ca!”

Cố Cẩm lên triều ngắm trời đến ngày nàng năm tuổi, lúc này người triều đình phần lớn đã quen mặt và rất yêu thích nàng. Nàng dần cảm thấy lên triều thật buồn tẻ song vào ngày đầu xuân năm nàng năm tuổi, lúc đang chán ngán nhìn bầu trời thì một tiểu ca ca lọt vào tầm mắt của nàng.

Tiểu ca ca xấp xỉ mười hai, mười ba tuổi, mặc áo choàng trắng thêu hình rồng bằng chỉ kim tuyến vàng và trên đầu cài quan ngọc nạm trân châu. Tảo triều[3] vừa bắt đầu, hắn dẫn người tới cửa đại điện rồi ánh mắt dừng ở Cố Cẩm.

Đây là tiểu ca ca đẹp nhất mà Cố Cẩm từng gặp.

Không phải nàng chưa bao giờ thấy nam nhân đẹp; phụ thân Cố Cửu Tư chính là mỹ nam tử đứng đầu Đại Hạ. Các thúc thúc của nàng – Diệp Thế An, Thẩm Minh, Lý Ngọc Xương, thậm chí là thiên tử Chu Diệp – đều sở hữu diện mạo xuất chúng. Nhưng bọn họ già quá nên tất cả là đối tượng không thể đùa giỡn trong lòng nàng. Còn tiểu ca ca này là người trẻ tuổi và khôi ngô nhất nàng từng thấy.

Tiểu ca ca không chỉ anh tuấn mà còn dịu dàng. Từ ánh mắt đầu tiên, Cố Cẩm đã ngắm hắn đến ngây người nên làm quạt tròn trong tay rớt cái “cạch”. Tiểu ca ca nhấp môi cười khẽ, hắn cất bước lại gần rồi cúi xuống nhặt quạt. Hắn ngồi xổm mà đưa quạt cho Cố Cẩm, nhỏ nhẹ dặn, “Cầm chắc nhé, đừng làm rơi nữa.”

Lời này khiến trái tim Cố Cẩm nhảy nhót loạn xạ.

Nàng muốn nói thêm mấy câu với tiểu ca ca, muốn hắn chơi đùa cùng nàng. Cố Cẩm cầm quạt tròn, nghẹn mãi mới lắp bắp, “Cảm… Cảm… Cảm… Cảm…”

Nàng muốn cảm ơn tiểu ca ca nhưng không nói nên lời, thế là nàng xấu hổ quay đầu rồi cố hết sức tặng bánh hoa mai mình thích nhất cho tiểu ca ca và tiếp tục cà lăm, “Cảm… Cảm… Cảm…”

Cố Cẩm quả thật sắp khóc tới nơi.

Hồi trước cũng y hệt thế này; nàng vừa mở miệng liền nói lắp, những người khác đều thích cười nàng. Bọn họ chả dám cười trước mặt Cố Cửu Tư lẫn Liễu Ngọc Như nhưng chỉ một hai, lần cười lén lút cũng đủ khiến Cố Cẩm hiểu. Vì vậy nàng hiếm khi trò chuyện, không nói sẽ không thành trò hề và bị người ta cười nhạo.

Hôm nay nàng khao khát muốn thể hiện nhưng kết quả vẫn đáng hổ thẹn. Lần đầu gặp bạn có thể chơi cùng đã bị cười chê làm nàng rất tủi thân, đôi mắt nàng sũng nước còn tay bóp bánh hoa mai đến méo mó. Chính lúc ấy, tiểu ca ca vươn tay nhận bánh rồi ấm áp hỏi, “Sao lại khóc? Ta dọa ngươi sợ à?”

Nghe đến đây, Cố Cẩm ngơ ngác ngẩng đầu và nhìn tiểu ca ca bằng ánh mắt khó tin. Tiểu ca ca ăn một ngụm bánh hoa mai, gật gù bảo, “Ngon lắm, cảm ơn ngươi.”

Hắn đang nói thì từ trong đại điện truyền đến tiếng thông báo, “Mời thái tử điện hạ vào điện.”

Tiểu ca ca nghe vậy bèn thong dong đứng dậy. Hắn nhẹ nhàng phủi vụn bánh trên tay rồi vuốt phẳng quần áo, sau đó cười với Cố Cẩm, “Ta vào đây, ngươi chơi tiếp đi.”

Dứt lời, tiểu ca ca cất bước dẫn người tiến vô đại điện.

Cố Cẩm hấp tấp kéo tay áo của Mộc Nam, nàng chỉ vào tiểu ca ca và gượng gạo cất tiếng, “Thái…thái tử…”

Đây là lần đầu tiên nàng thốt lên những từ mình không thường dùng, Mộc Nam thoáng sửng sốt rồi vội ngồi xổm xuống và phấn khởi nói, “Đúng, đó là thái tử điện hạ,” Mộc Nam lại gần thì thầm, “tên là Chu Bình.”

Chu Bình.

Đệ đệ cùng mẹ khác cha với Chu Diệp, cũng là trữ quân của Đại Hạ.

Lão sư của hắn là Diệp Thế An, Cố Cửu Tư, và Lý Ngọc Xương. Năm nay hắn mười ba tuổi – là năm thứ hai hắn trở thành thái tử – còn đây là lần đầu tiên hắn vào đại điện để chấp chính.

Nói không căng thẳng là nói dối nhưng hắn gặp một tiểu cô nương ngoài cửa rồi được đối phương tặng bánh hoa mai, việc này khiến hắn phân tâm và bình tĩnh lại.

Hắn vào đại điện, nghiêm túc hoàn thành buổi chấp chính hôm nay. Lúc cùng quần thần rời khỏi đại điện, hắn cười thoải mái khi vừa sánh bước bên lão sư Cố Cửu Tư vừa bàn chuyện triều chính.

Đúng lúc đó, Cố Cẩm dang hai tay và vui mừng chạy về phía mọi người.

Mọi người nhìn mãi cũng quen, Cố Cửu Tư thì ngồi khom lưng với khuôn mặt tươi cười. Ông cũng dang hai tay chờ Cố Cẩm nhào đến.

Ai ngờ đâu giây phút sắp đến trước mặt Cố Cửu Tư, Cố Cẩm đột ngột chuyển hướng và xông tới chỗ Chu Bình. Nàng vung tay, vẻ mặt đầy chờ mong khi cao hứng nói, “Ôm! Điện hạ, ôm một cái!”

Chu Bình đứng sững tại chỗ, ngay lập tức hắn cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua. Hắn quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt sâu xa lẫn lạnh băng từ Cố Cửu Tư.

Cố Cửu Tư đứng lên, ông rút lại đôi tay vừa ôm hụt nữ nhi rồi hững hờ nhận xét, “Cẩm nhi thích điện hạ thật đấy.”

“Hóa ra là con của lão sư,” trực giác Chu Bình mách bảo Cố Cửu Tư đang mất hứng, hắn vội vã khen, “hèn chi đáng yêu quá.”

Cố Cẩm thấy Chu Bình trò chuyện với Cố Cửu Tư chứ không để ý mình thì đôi mắt lại ngấn nước. Nhưng nàng vẫn bướng bỉnh giơ tay, chân nhảy nhảy, đôi mắt đầy trông chờ, “Ôm, điện hạ, ôm cơ!”

Chu Bình: …

Sao chống cự nổi sự đáng yêu này đây.

Cố Cửu Tư thấy Cố Cẩm chực khóc liền nỗ lực khống chế cảm xúc và giận dữ trách, “Nó sắp khóc mà ngươi còn không chịu bế hả!”

Chu Bình nghe ông trách bèn gấp gáp cúi xuống ôm Cố Cẩm vào lòng rồi cứng ngắc xin lỗi Cố Cửu Tư, “Lão sư, đắc tội.”

Cố Cửu Tư: …

Có Cố Cẩm bám rịt, Chu Bình đành đưa Cố Cửu Tư về tận Cố gia. Hắn cũng còn nhiều vấn đề muốn hỏi nên ở lại dùng cơm.

Trên bàn cơm, Cố Cẩm dốc sức đối đáp với Chu Bình; nàng nói lắp nhưng Chu Bình chỉ cười hiền lành chứ chả chế giễu. Song người Cố gia ai cũng trầm mặc. Sau khi tiễn Chu Bình và tới hồi chuẩn bị đi ngủ, Liễu Ngọc Như phấn chấn đề nghị trong lúc gấp quần áo, “Hôm nay Cẩm nhi nói nhiều ghê! Về sau phải để Cẩm nhi thường xuyên tiếp xúc với thái tử điện hạ.”

Nghe đến đây, Cố Cửu Tư tức khắc nổi sùng. Ông trùm chăn kín mít và đưa lưng về phía Liễu Ngọc Như, hờn dỗi hô to, “Ta không đồng ý!”

Nhưng ý chí của Cố Cẩm thật sắt đá, sáng hôm sau, Cố Cửu Tư với Liễu Ngọc Như còn ngủ thì nàng đã tới gõ cửa. Cố Cửu Tư vừa mở cửa liền thấy Cố Cẩm đứng đó, tha thiết nhìn ông, “Muốn đẹp mắt, gặp ca ca.”

Nàng nói đứt quãng nhưng Liễu Ngọc Như lẫn Cố Cửu Tư đều hiểu; nàng muốn trang điểm thật đẹp để gặp Chu Bình.

Hay thật, trái tim Cố Cửu Tư đau xót không thôi, ông chả muốn mang Cố Cẩm lên triều chút nào. Song Cố Cẩm vừa nghe ông có ý như vậy bèn ngồi một bên rồi nước mắt nàng lã chã rơi. Nữ nhi buồn bã làm Liễu Ngọc Như đau lòng, bà quyết đoán bảo, “Đi, phải đi chứ! Nếu chàng không dẫn Cẩm nhi theo, ta đích thân đưa Cẩm nhi lên triều!”

Cố Cửu Tư: …

Hết cách rồi, ông đành cắn răng mang theo Cố Cẩm.

Cố Cẩm còn nhỏ nhưng một khi đã quyết thì cứng đầu cực kỳ. Kể từ ngày đó, ngày nào nàng cũng chăm chỉ vào cung; ngẫu nhiên sẽ gặp được Chu Bình và gom hết dũng khí nói vài câu với hắn.

Nhờ nỗ lực này mà chỉ trong một năm ngắn ngủi, Cố Cẩm nói nhiều hơn cả năm năm trước gộp lại. Liễu Ngọc Như lẫn Cố Cửu Tư không hiểu sao con mình tích cực thế, vì vậy có một buổi tốt khi đang dỗ Cố Cẩm ngủ, Liễu Ngọc Như nhịn chẳng được bèn hỏi, “Sao Cẩm nhi thích thái tử ca ca vậy?”

“Huynh ấy,” Cố Cẩm lắp bắp, “không cười con.”

“Lắng…lắng nghe con nói giống cha mẹ. Không…không mất kiên nhẫn.”

Lời thổ lộ trên khiến Liễu Ngọc Như vỡ lẽ. Cố Cẩm thích Chu Bình vì hắn không chế nhạo nàng cà lăm và luôn tình nguyện chơi cùng nàng.

Liễu Ngọc Như nghe mà trong lòng chua xót, ai làm phụ mẫu cũng sẽ thấy khó chịu khi con cái ấm ức dù chỉ một chút thôi. Bà là người kiên cường song chỉ cần một câu như thế từ nữ nhi đã đủ khiến mắt bà cay cay.

Sau buổi tâm sự này, Liễu Ngọc Như thường xuyên đưa Cố Cẩm đi gặp Chu Bình. Những lúc Cố Cửu Tư dạy Chu Bình, Liễu Ngọc Như sẽ kiếm cớ muốn tìm Cố Cửu Tư để dẫn Cố Cẩm tới rồi hai mẹ con ở ngoài hành lang dõi theo cặp thầy trò. Cố Cửu Tư giảng còn Chu Bình nghe, sau một canh giờ rưỡi thì Liễu Ngọc Như dắt Cố Cẩm đến. Cố Cẩm tặng lễ vật cho Chu Bình và nói với hắn dăm ba câu là đã vui sướng vô cùng. Hơn nữa Chu Bình tốt tính, nếu rảnh rỗi còn chủ động chơi cùng Cố Cẩm một lát. Hắn sẽ chơi đá cầu, ném bao cát, nhảy ô vuông với nàng; toàn những trò đơn giản của con nít nhưng Cố Cẩm thích lắm.

Chu Bình chơi với nàng vài lần rồi chợt nhớ Cố Cẩm ngang tuổi Chu Tư Quy, hắn xin phép Cố Cửu Tư cho Cố Cẩm vào cung để khi hắn trông Chu Tư Quy cũng tiện thể trông Cố Cẩm luôn. Cố Cửu Tư rất muốn cự tuyệt, song làm vậy sẽ khiến Cố Cẩm khổ sở và Liễu Ngọc Như tức giận nên ông đành miễn cưỡng cười cung kính, “Phiền thái tử điện hạ quá.”

Thế là từ đấy Cố Cẩm thường vào cung chơi với Chu Tư Quy lẫn Chu Bình. Liễu Ngọc Như cũng sinh thêm một thằng bé tên Cố Trường An.

Mỗi ngày Chu Bình đều phải dành thời gian bầu bạn bên Chu Tư Quy, hắn tận dụng quãng thời gian này để chơi cùng Cố Cẩm nữa.

Chu Bình phải dành thời gian bên Chu Tư Quy là yêu cầu mà Chu Cao Lãng viết trong di chiếu trước khi chết. Mọi người đều hiểu ý Chu Cao Lãng; ông hy vọng Chu Bình và Chu Tư Quy xây dựng tình cảm gắn bó, tránh nảy sinh mâu thuẫn khi lập thái tử trong tương lai.

Chu Diệp làm hoàng đế thì nhất định phải lập thái tử, mấy năm qua mọi người đã quen với loạn lạc và thay đổi hoàng đế nên đã phòng bị kết quả xấu nhất từ lâu. Có vết xe đổ của Phạm Hiên, cộng thêm Chu Diệp quả quyết sẽ không tục huyền, Chu Cao Lãng chẳng yên tâm để Chu Tư Quy làm thái tử. Quan trọng hơn cả, Chu Tư Quy còn quá nhỏ nên chưa định hình rõ tính cách, thế là Chu Bình thành người được chọn.

Mạng của Chu Bình do Tần Uyển Chi cứu vì vậy Chu Diệp nói gì hắn nghe nấy, hắn còn nghiêm chỉnh nữa nên hắn là lựa chọn tốt nhất cho vị trí thái tử. Nhưng mọi người vẫn sợ quan hệ giữa hắn với Chu Tư Quy xấu đi, vì thế mỗi ngày đều để hai người chơi cùng nhau.

Nhờ vậy mà Chu Bình rất giỏi giao tiếp với con nít; sau khi đưa Cố Cẩm vào cung, hắn dẫn dắt để Cố Cẩm và Chu Tư Quy thành bạn tốt. Tuy Cố Cẩm khá hòa thuận với Chu Tư Quy nhưng có lẽ vì quen Chu Bình trước nên vẫn thích lảng vảng quanh Chu Bình hơn. Sáng sớm nàng đã vào cung, tới tối mới về nhà. Chu Bình hơi ngại, hắn thắc mắc, “Sao Cẩm nhi không thích về nhà?”

Nội tâm Cố Cẩm căng như dây đàn, nàng còn nhỏ nhưng đã vô thức che giấu mục đích thật như đó là bản năng. Nàng cảm giác “muốn ở gần huynh” là câu trả lời không phù hợp nên chỉ có thể lấp liếm, “Trường An ở nhà.”

Chu Bình hiểu ra ngay.

Hắn xót xa nhìn tiểu cô nương đang cúi đầu rồi vuốt tóc Cố Cẩm và dịu dàng an ủi, “Không sao, có ca ca ở đây.”

Lời này càng khiến Cố Cẩm cúi gằm đầu nhưng trong lòng thì quá đỗi sung sướng.

Cuộc sống của Cố Cẩm ở trong cung rất dễ chịu, Chu Bình lẫn Chu Tư Quy nghiêm túc chỉnh tật nói lắp cho nàng và cả ba còn cùng nhau chơi đùa. Khi lên bảy, nàng đã có thể nói năng trôi chảy.

Tuy không giỏi ăn nói nhưng Cố Cẩm học viết cực lẹ, đặc biệt là nàng sỡ hửu thiên phú khủng khiếp về phương diện số học. Nàng hoàn toàn được di truyền từ Liễu Ngọc Như; không những tính nhẩm nhanh mà còn nhìn sổ sách một lần là nhớ mãi.

Thời gian trôi qua, khi Cố Cẩm mười tuổi thì tiếp tục ở trong cung sẽ không hay và Chu Tư Quy cũng đã bắt đầu việc học của hắn. Dù tiếc nuối nhưng Chu Tư Quy hiểu nam nữ có khác nên đành dặn Cố Cẩm, “Cố Cẩm, mốt nhớ thường xuyên vào cung chơi nhé.”

Cố Cẩm cười cười, nàng liếc mắt nhìn Chu Bình đang đứng một bên.

Năm nay Chu Bình mười tám tuổi và sắp thành thanh niên. Hắn nhìn nàng như nhìn một đứa trẻ, ánh mắt ấy không hiểu sao khiến Cố Cẩm khổ sở. Nàng cúi đầu giấu giếm đôi mắt cay cay rồi thì thào, “Về sau ngươi với thái tử ca ca phải chăm ghé thăm ta đấy.”

“Yêu tâm,” Chu Tư Quy quả quyết, “chúng ta sẽ thường xuyên tới thăm ngươi.”

“Đừng quên ta.”

“Sao có thể chứ?” Chu Tư Quy cười rộn ràng. “Quên ai chứ sao quên ngươi được, chúng ta là bạn tốt mà.”

Nội tâm Cố Cẩm buồn bã, nàng không nói gì thêm mà chỉ ậm ừ đáp lại.

Những tháng ngày sau đó, Cố Cẩm luôn ở trong nhà. Liễu Ngọc Như đã sớm giao sổ sách cho nàng phụ trách và nàng cũng theo chân bà làm buôn bán. Cố Cửu Tư với Liễu Ngọc Như khác những bậc phụ mẫu bình thường. Bọn họ không vì nàng là nữ nhi mà qua loa chuyện dạy dỗ, cũng chẳng dạy nàng nữ tử nên gả chồng, biết thêu thùa, hay chú trọng danh tiết. Hai người dạy nàng cố gắng kiếm tiền, rèn luyện khả năng, và cách để sống tốt. Cố Cẩm không có khái niệm gả cho người khác là vinh quang, trong mắt nàng thì gả cho ai cũng như thân phận người đó đều chẳng quan trọng. Mẫu thân nói nàng cứ gả cho bất kỳ ai mà nàng thích. Đối phương nghèo túng thì nàng nuôi hắn, đối phương giàu có thì nàng cũng xứng đôi.

Nàng bận bịu kinh doanh, đồng thời âm thầm hỏi thăm tin tức về Chu Bình.

Năm nàng mười hai tuổi, Chu Bình làm lễ đội mũ; vậy là năm nay hắn có thể cưới vợ. Khi biết tin này, tim Cố Cẩm đau buốt. Đêm xuống, nàng đứng trước mặt Cố Cửu Tư với Liễu Ngọc Như mà khàn khàn nói, “Con muốn vào cung.”

Liễu Ngọc Như và Cố Cửu Tư bàng hoàng liếc nhau, Cố Cửu Tư lắp bắp, “Con…con mới mười hai… Chu thúc thúc của con già ngang cha đó…”

“Con muốn đi Đông Cung,” Cố Cẩm thành khẩn bảo.

Cố Cửu Tư nghe vậy bèn thở phào nhẹ nhõm nhưng lát sau ông hoàn hồn rồi dứt khoát bác bỏ, “Con đã đủ tuổi đâu! Hay là,” ông khuyên giải Cố Cẩm, “con còn nhỏ, không cần suy xét mấy việc này sớm như vậy…”

“Nương đã suy xét hôn sự từ hồi tám tuổi lận,” Cố Cẩm buột miệng thốt lên với đôi mắt ngấn lệ.

Cố Cửu Tư khiếp sợ nhìn Liễu Ngọc Như, bà khẽ tằng hắng rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ông căm giận lại đau buồn chất vấn, “Nàng mới tám tuổi đã coi trọng Diệp Thế An?!”

“Chàng đừng nghe con nói bậy,” Liễu Ngọc Như gấp gáp phân bua, “đứa trẻ tám tuổi nào hiểu thích là gì?”

“Con hiểu.” Cố Cẩm ngắt lời Liễu Ngọc Như, nàng nức nở, “Con thích thái tử ca ca, con phải gả cho huynh ấy, con muốn chúng con mãi mãi bên nhau. Nếu đây không phải là thích thì cái gì mới gọi là thích?”

Liễu Ngọc Như: …

Cố Cửu Tư nhìn chằm chằm Liễu Ngọc Như, vẻ mặt ấm ức cùng cực, “Trước khi thích nàng, ta chả thích ai hết á!”

“Ưm…” Liễu Ngọc Như đau hết cả đầu, gian nan đổi chủ đề, “Chúng ta nói chuyện Cẩm nhi đã.”

Đêm đó, Liễu Ngọc Như ở trong phòng giải thích cho Cố Cẩm bằng cả tình cảm lẫn lý trí. Nàng phân tích mọi góc độ để Cố Cẩm hiểu mình không thể ở bên Chu Bình, còn Cố Cẩm cứ nghẹn ngào ngậm chặt miệng. Cuối cùng Liễu Ngọc Như thở dài, “Nếu con thật lòng muốn gả cho hắn, hãy tự mình đi làm. Con mà có bản lĩnh đấy thì ta không ngăn cản nữa.”

Cố Cẩm lặng thinh cúi gằm đầu.

Liễu Ngọc Như tưởng Cố Cẩm đã giác ngộ hiện thực nên không nói gì thêm.

Vài ngày sau, Cố Cẩm bảo ra ngoài xem cửa hàng nhưng đôi phu thê lại nghe người trong cung đến báo nàng đã vào cung.

Cố Cẩm tìm Chu Tư Quy rồi xin hắn chiếu chỉ, sau đó vào cung và nhờ Chu Tư Quy dẫn nàng đến gặp Chu Diệp.

Không ai biết nàng đã nói gì với Chu Diệp, chỉ biết sau khi nàng rời đi thì Chu Diệp gọi Chu Bình vào cung. Ông hài hước nhìn Chu Bình, “Đệ nghĩ sao nếu trẫm lùi thời gian tuyển phi của đệ lại hai năm?”

Chu Bình kính cẩn trả lời, “Xin nghe theo bệ hạ.”

“A Bình,” Chu Diệp nhìn hắn rồi bỗng hỏi, “đệ có từng nghĩ thê tử tương lai của mình là người thế nào không?”

Câu hỏi trên khiến Chu Bình ngỡ ngàng, Chu Diệp biết ngay hắn chưa hề nghĩ tới. Chu Diệp bất đắc dĩ cười cười, ông phất tay, “Thôi, đệ lui xuống đi. Thê tử không phải chuyện đùa, đệ hãy tận tâm lựa chọn.”

Chu Bình đáp ứng song thật ra hắn cũng chẳng hiểu phải làm sao mới là tận tâm lựa chọn.

Trong lòng hắn, vị trí thái tử phi chỉ cần gia thế phù hợp và tính nết đoan trang là đủ rồi.

Chu Bình là thái tử của một quốc gia; mạng hắn thuộc về bá tánh và thê tử của hắn sinh ra cũng vì bá tánh.

Rời khỏi ngự thư phòng, hắn đi ngang quảng trường rồi vô tình thấy Cố Cẩm. Liễu Ngọc Như với Cố Cửu Tư tới đón nàng, tiểu cô nương cúi đầu nghe hai người răn dạy nhưng mặt nàng tươi roi rói chứ chẳng có chút ăn năn nào cả.

Thế rồi Cố Cẩm quay đầu nhìn về phía hắn.

Cô nương kia kế thừa nét đẹp thanh nhã lại cứng cỏi từ Liễu Ngọc Như, nhưng trong xương tủy là sự can đảm tiến bước của Cố Cửu Tư.

Rực rỡ mà dịu dàng.

Chu Bình ngẩn ngơ, lúc này hắn mới ý thức được Cố Cẩm đã trưởng thành.

Sau khi về nhà, Cố Cẩm nhanh chóng mời ma ma trong cung tới dạy nàng lễ nghi.

Nàng đọc sách, học lễ nghi, thậm chí còn học những môn sử dụng ngôn ngữ của quốc gia khác. Ngoài ra nàng cũng chú trọng vẻ bề ngoài, cẩn thận chăm sóc từ sợi tóc đến đầu ngón tay.

Mọi người chưa bao giờ gặp cô nương nào đẹp nhường này. Dường như nàng không thể chấp nhận mình phạm sai lầm, những gì nàng biểu lộ ra ngoài đều hoàn mỹ.

Năm nàng mười lăm tuổi, nhan sắc và tài danh của nàng đã truyền khắp Đại Hạ. Nàng xuất thân cao quý, không những tài hoa mà còn thích làm từ thiện nên sở hữu danh vọng lớn trong dân gian. Cùng năm, Chu Bình rốt cuộc bắt đầu tuyển phi.

Đợt tuyển tú này cứ như được tổ chức vì Cố Cẩm; dù xét xuất thân hay khả năng thì Cố Cẩm đều là người phù hợp nhất cho vị trí thái tử phi. Thế nên Chu Bình chẳng hề lưỡng lự khi chọn nàng.

Theo tổ chế, Chu Bình nên chọn chính phi và một trắc phi nhưng Chu Diệp đã căn dặn từ trước: Một người là đủ rồi, để về sau khỏi hối hận.

Chu Bình không hiểu ý Chu Diệp lắm, có điều ông đã dặn dò thì tất nhiên hắn sẽ tuân thủ. Vì thế hắn chỉ chọn mình Cố Cẩm.

Cố Cẩm tuổi mười lắm khác với Cố Cẩm trong trí nhớ hắn; đoan trang, nhu mì, xinh đẹp, hoàn hảo. Nhưng đêm thành hôn, khoảnh khắc nàng run rẩy ôm chặt hắn và kêu “thái tử ca ca”, trên nàng mới ẩn hiện dáng vẻ của vài năm trước đây.

Sau đó bọn họ chung sống hòa thuận, tôn trọng nhau như khách.

Tính Chu Bình nhã nhặn nên đồng nghĩa với việc hắn điềm đạm và không hay biểu lộ cảm xúc. Hắn dồn hết sức lực vào công việc quản lý nhà nước, hiếm khi để ý Cố Cẩm.

Cố Cẩm chiếu cố hắn hàng ngày, bầu bạn bên hắn, và nàng có vẻ đã đạt được cuộc sống mình luôn mong muốn. Chu Bình vẫn tốt với nàng như thuở nhỏ song dần dần, Cố Cẩm lớn lên rồi nhận ra cái tốt ấy không đặc biệt.

Nàng khao khát nhiều hơn thế.

Lòng người luôn chứa đầy khe rãnh chẳng thể lấp kín; càng tới gần hắn thì nàng càng muốn nhiều hơn, càng không chiếm được thì càng thống khổ.

Nàng chả dám than thở vì năm mười hai tuổi, Liễu Ngọc Như đã khuyên can nhưng nàng nhất quyết bước lên con đường này. Vì vậy ngoại trừ tiếp tục cố gắng, nàng không còn cách nào khác.

Nàng quen ngụy trang lẫn làm hoàn hảo mọi thứ, cũng quen chôn giấu đau khổ vào lòng. Mỗi lần Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như tới thăm, nàng đều cười nói vui vẻ. Ngay cả khi gặp Chu Tư Quy thì nàng cũng không biểu lộ gì khác thường. Cuộc sống của nàng cứ như tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Cho đến một ngày nàng đổ bệnh và lúc tỉnh lại, Liễu Ngọc Như đang ngồi bên nàng. Liễu Ngọc Như cầm tay nàng với hai hàng nước mắt tuôn rơi, Cố Cẩm khàn khàn cất tiếng, “Nương, con không sao.”

Câu này càng khiến Liễu Ngọc Như khóc dữ dội hơn, bà nhìn Cố Cẩm rồi nói đứt quãng, “Cẩm nhi, đây là những lời ta thường xuyên nói với nương thuở niên thiếu.”

Con không sao.

Đây là tình yêu sâu sắc nhất mà con cái dành cho phụ mẫu.

Năm xưa vì Tô Uyển bất lực nên Liễu Ngọc Như không tâm sự để tránh cho bà thương tâm. Hiện nay Cố Cẩm giữ im lặng vì dù Liễu Ngọc Như với Cố Cửu Tư sở hữu quyền thế ngập trời thì cũng không thể tác động tới tình cảm của một người.

Cố Cẩm phát hiện Liễu Ngọc Như lẫn Cố Cửu Tư biết hết nhưng vì giữ thể diện cho nàng, vì sợ nàng thương tâm nên không đành lòng vạch trần.

Nàng luống cuống nhìn Liễu Ngọc Như, bà sụt sịt mũi rồi thì thầm, “Con đừng lo, nếu thích và muốn ở bên hắn thì cứ làm. Ta với phụ thân con đã thương lượng cùng Chu thúc thúc, nếu con không thích cũng như không muốn ở đây nữa thì đến thời điểm thích hợp sẽ thu xếp thân phận mới cho con rời khỏi Đông Cung. Sau đó con vẫn là Cố Cẩm giữa trời cao biển rộng.”

Nghe đến đây, Cố Cẩm lẳng lặng nhìn Liễu Ngọc Như hồi lâu mới cười rộ, “Con cứ tưởng hai người đã mặc kệ con.”

“Ta và phụ thân con làm lụng vất vả nửa đời người, ngoài lý do để xây dựng một vùng trời cho hai đứa thì còn gì nữa đâu?”

Liễu Ngọc Như thở dài, nàng giơ tay vuốt tóc Cố Cẩm rồi hiền dịu bảo, “Con hãy đi về phía trước như mình mong muốn, gặp ngõ cụt thì quay đầu lại. Dù trên đời này không ai cần con,” giọng Liễu Ngọc Như nghèn nghẹn, “chúng ta vẫn ở đây.”

Những lời Liễu Ngọc Như nói khiến Cố Cẩm nhẹ nhõm hơn nhiều. Sau khi khỏi bệnh, nàng thử tiếp thu cuộc sống với Chu Bình. Song nàng không dám có con, vì thế luôn lén uống thuốc để trốn tránh sự chào đời của một đứa bé.

Nàng nỗ lực muốn Chu Bình chú ý mình nhưng e ngại bày tỏ cảm xúc nên chỉ lặng lẽ tiếp cận hắn như thuở thiếu thời. Nàng đốt huân hương hắn yêu nhất, thay hắn chọn loại mực hắn ưng ý; từ hoa cỏ đến bình sứ trong Đông Cung đều do một tay nàng thu xếp. Chu Bình hằng ngày trở về nơi in đậm bóng hình nàng.

Nhưng bóng hình này lặng thầm tựa mưa xuân tưới cỏ, Chu Bình bận rộn với quốc gia đại sự nên không hề nhận ra.

Khi Cố Cẩm mười tám tuổi và cũng là năm thứ ba bọn họ thành hôn, quần thần bắt đầu kiến nghị Chu Bình nạp trắc phi vì Cố Cẩm vẫn chưa sinh con nối dõi.

Nhờ thân phận của Cố Cẩm mà chẳng ai cả gan nói quá mức nên đống kiến nghị chỉ ở mức vừa phải, tuy nhiên Chu Bình vẫn bận tâm về chúng. Đêm hôm đó, Chu Bình bất ngờ nói với Cố Cẩm, “Chúng ta nên có con.”

Hắn lo lắng nhìn nàng, “Hay mời đại phu đến khám và kê đơn điều trị?”

Nói xong, Chu Bình như sợ nàng không vui bèn bổ sung, “Ta cũng khám.”

Lời này khiến Cố Cẩm trằn trọc mất ngủ. Tối hôm ấy, nàng nằm trên giường nghiêm túc suy tư mình có nên sinh con không.

Nàng thông minh nên hiểu rõ con cái là trách nhiệm. Nếu sinh con thì dù có Liễu Ngọc Như với Cố Cửu Tư, nàng cũng không rời Đông Cung được; nàng có thể từ bỏ Chu Bình nhưng chẳng nỡ bỏ mặc con cái.

Hoặc là không sinh chứ đã sinh thì nàng hy vọng con mình sống trong một gia đình hạnh phúc, vô tư lự lớn lên giống nàng vậy.

Nàng thức trắng đêm, sáng sớm hôm sau, nàng đột ngột gọi Chu Bình khi hắn vừa thức dậy, “Điện hạ.”

Chu Bình tò mò quay đầu lại, Cố Cẩm ôn hòa hỏi, “Nếu ta mãi không mang thai thì điện hạ sẽ làm gì?”

Chu Bình nghe vậy liền cau mày, hắn bước tới trước rồi nhẹ nhàng vuốt mặt Cố Cẩm và an ủi, “Nàng đừng lo, chúng ta sẽ tìm đại phu để điều trị nếu trường hợp đó xảy ra.”

“Nếu ta vẫn không thể mang thai dù có đại phu giúp thì sao?” Cố Cẩm cố chấp nhìn hắn.

Chu Bình do dự giây lát rồi đáp, “Vậy ta sẽ nạp trắc phi,” hắn thản nhiên nói như đây chỉ là việc công, “đến lúc ấy
đứa trẻ sẽ được nuôi dưới danh nghĩa của nàng nên không cần lo đâu.”

“Vì phụ thân của ta à?” Cố Cẩm hỏi tiếp. Sự thất lễ hiếm hoi từ nàng khiến Chu Bình nhất thời luống cuống, Cố Cẩm vừa nhìn hắn vừa nói, “Nếu không có phụ thân và ta cũng chẳng có con thì chàng sẽ làm gì?”

“A Cẩm,” Chu Bình nhíu mày trước những lời này.

Cố Cẩm hít sâu một hơi, nàng quỳ gối trên giường và cung kính hành lễ, “Điện hạ, thần thiếp quá bất an nên mới thất thố.”

Chu Bình im lặng nhìn bộ dạng này của Cố Cẩm, hắt chợt cảm thấy đầu quả tim nhói đau.

Hắn không hiểu cảm xúc ấy nên chỉ đứng yên tại chỗ thật lâu rồi tiến lên dịu dàng ôm Cố Cẩm và trấn an, “A Cẩm đừng lo, nàng sẽ ổn thôi.”

Cố Cẩm đáp lại một tiếng, thái độ hoàn toàn bình thường như mọi khi.

Chờ Chu Bình đi khuất, Cố Cẩm suy nghĩ kỹ càng rồi buổi chiều sai người đi mời Cố Cửu Tư. Nàng chăm chú nhìn Cố Cửu Tư lẫn Liễu Ngọc Như lúc hai người tới.

Cố Cẩm mặc trang phục đỏ rực, nàng cao gầy hơn hẳn hồi mới vào cung và toát lên vẻ đẹp động lòng người. Thấy Cố Cửu Tư với Liễu Ngọc Như sóng vai đến, nàng định cười nhưng khóe môi vừa cong lên thì nước mắt chảy xuống.

“Con…”

Nàng lắp bắp hệt như thuở nhỏ, “Con…con muốn về nhà.”

Cố Cửu Tư không nỡ nghe nữ nhi nói hết, ông chẳng hỏi gì mà chỉ dặn dò Liễu Ngọc Như với Cố Cẩm, “Ta vào cung gặp bệ hạ, nàng hãy giúp Cẩm nhi thu dọn hành lý.”

Cố Cửu Tư đi được một lúc thì Cố Cẩm nhận được tin Chu Diệp triệu nàng vào cung. Cố Cẩm đến cung điện với Liễu Ngọc Như, lúc bọn họ tới ngự thư phòng, Chu Diệp đang ngồi sau bàn sách còn Cố Cửu Tư và Chu Tư Quy đứng hai bên. Ba người như đã thống nhất xong hiệp định nào đó. Cố Cẩm cùng Liễu Ngọc Như quỳ trên mặt đất để hành lễ, Chu Diệp điềm tĩnh kêu hai người đứng dậy.

“Ta nghe Cửu Tư nói con muốn về nhà.” Chu Diệp nhìn nàng bằng sắc mặt nuối tiếc. “Con thật lòng nghĩ thế ư?”

Cố Cẩm cười gượng gạo, điềm đạm trả lời, “Bệ hạ, thật ra mọi người nói đúng,” nàng hạ thấp giọng, “con không hợp với điện hạ. Tất cả đều do con yêu cầu quá đáng.”

Cố Cẩm quỳ xuống rồi dập đầu trước Chu Diệp, nhã nhặn thỉnh cầu, “Mong bệ hạ chấp thuận.”

Chu Diệp lặng thinh rất lâu mới lên tiếng, “Năm đó mọi người nói hai đứa không hợp nhau; con quá cảm tính và dễ xúc động còn Bình nhi thì hoàn toàn ngược lại. Ai cũng coi thường chút tình cảm giữa hai đứa nhưng trẫm vẫn đáp ứng con là để Bình nhi đợi ba năm. Con biết vì sao không?”

“Bởi vì con quả quyết rằng trên đời này không có thứ mà người ta chẳng thể thay đổi. Xưa kia phụ thân con cũng như vậy nên ta nghĩ con đủ sức thực hiện.”

Những lời này khiến Cố Cẩm rơi lệ, thanh âm nàng run run, “Dân nữ không xứng với tình thương của bệ hạ.”

Chu Diệp đã chứng kiến quá trình Cố Cẩm trưởng thành nên khi nghe giọng nàng run rẩy, ông thở dài, “Ta sẽ gọi thái tử đến, chỉ cần đệ ấy chấp thuận thì chúng ta sẽ làm theo ý các ngươi. Đệ ấy chịu hòa ly thì hòa ly, không chịu thì con đổi thân phận khác để rời Đông Cung.”

“Tạ bệ hạ.”

Chu Diệp chẳng đáp lại, sau một hồi, hắn nói, “Bình nhi không tốt với con sao?”

“Huynh ấy rất tốt.”

“Con thật sự không thể chịu đựng?” Chu Diệp thở dài. “Bao nhiêu nữ nhân hâm mộ vị trí thái tử phi đấy, nếu A Cẩm yêu đệ ấy thì sao không làm được?”

“Chính vì yêu,” Cố Cẩm bình tĩnh đáp, “mới không thể chịu đựng.”

Không chịu nổi sự dịu dàng vĩnh viễn chẳng có lấy một gợn sóng của người này, hay thứ tình nghĩa cung cấp cả hy vọng lẫn tuyệt vọng.

Vô số lần nàng mở mắt ra rồi cho rằng hắn thuộc về mình nhưng ngay khoảnh khắc kế tiếp, chỉ cần một động tác nhỏ và một ánh mắt cũng đủ nhấn chìm nàng trong nỗi tuyệt vọng.

Hắn luôn chu toàn mọi việc chứ chẳng làm sai gì hết. Chính nàng tự chuốc khổ vào người nhưng nàng không thể cho nỗi khổ này tiếp diễn nữa.

Quỳ giúp nàng trấn định vì vậy nàng không đứng lên.

Chu Bình nhận được thông báo bèn gấp rút chạy tới, hắn hoang mang lúc thấy mọi người tập trung đông đủ. Hắn nhìn về phía Chu Tư Quy, Chu Tư Quy cố hết sức ra hiệu cho hắn nhìn Cố Cẩm. Chu Bình vẫn không hiểu, hắn hành lễ trước rồi đỡ Cố Cẩm dậy và hỏi Chu Diệp, “Hoàng huynh, có chuyện gì vậy?”

Mọi người nhìn nhau, Cố Cửu Tư ho nhẹ một tiếng rồi đề nghị, “Tốt nhất hãy để Cẩm nhi nói với điện hạ.”

Chu Diệp thấy đề xuất trên cực hợp lý, ông bảo, “Hai đứa ra thiên điện tán gẫu đi.”

Chu Bình vâng lời, hắn dắt Cố Cẩm đến thiên điện rồi hai người đứng yên mà chẳng ai nói câu nào. Chu Bình hé miệng như không biết nên đặt vấn đề thế nào, hắn cảm giác có điềm xấu nên mất hết dũng khí mở lời. Rất lâu sau, Cố Cẩm cất giọng, “Ta nói với bệ hạ,” nàng ngước nhìn hắn, “mình muốn hòa ly với chàng.”

Lời này khiến Chu Bình trợn tròn mắt.

Hắn ngơ ngác nhìn nàng, hắn chưa từng nghĩ việc như hòa ly sẽ xảy đến với mình. Cố Cẩm cúi đầu, nàng sụt sịt nói tiếp, “Ta sống buồn bã suốt mấy năm gả cho chàng. Trong mắt chàng, ta hay người khác làm thái tử phi đều như nhau vì chỉ cần phù hợp là đủ. Nhưng tính ta cũng không hợp làm thái tử phi; ta ngang tàng chứ chẳng hiền thục, lại dễ ghen tỵ. Nếu còn tiếp tục ở bên nhau chỉ khổ chính mình và ta sợ sẽ có hại cho chàng.”

“Thái tử ca ca,” Cố Cẩm ngẩng đầu, nàng chân thành nhìn Chu Bình. Nàng không gọi hắn như vậy đã nhiều năm trời, xưng hô kia khiến Chu Bình mơ hồ nhớ lại dáng vẻ năm xưa của Cố Cẩm. Hắn vừa ngẩn ngơ nhìn nàng vừa nghe nàng bảo, “Ta rất cảm kích vì được chàng chăm sóc mấy năm nay nhưng chúng ta quả thật không hợp nhau. Ta có lỗi với chàng nên nếu chàng tình nguyện thì chúng ta hòa lỳ, còn nếu chàng không muốn vì sợ mất mặt thì ta sẽ thay đổi thân phận. Sau đấy chàng cứ tuyên bố với người ngoài rằng ta đã chết.”

“Ta thật sự có lỗi với chàng trong vấn đề này vì cứ thích gì là đòi cho bằng được. Lúc muốn gả cho chàng, ta cầu xin hoàng đế thúc thúc hoãn đợt tuyển phi của chàng thêm ba năm. Hiện giờ không muốn gả nữa thì nài nỉ hòa ly. Ta hại chàng lãng phí nhiều thời gian nên ta thật lòng xin lỗi, cũng chấp nhận nếu bị chàng ghét. Nhưng ta không xin lỗi suông. Về sau ta theo mẫu thân kinh doanh, ta sẽ chia ba phần lợi nhuận của mọi cửa hàng thuộc về ta cho chàng. Chàng cần tiền để vận hành Đông Cung và cả khi trở thành hoàng đế nữa, số tiền này coi như là sự bù đắp từ ta. Nếu chàng nguyện ý, mai sau ta vĩnh viễn là muội muội của chàng. Nếu không nguyện ý…thì hy vọng chàng đừng hận phụ mẫu. Tất cả tại ta hành động theo cảm tính chứ không liên quan đến họ.”

Chu Bình im lặng cúi gằm đầu.

Đầu óc hắn choáng váng, không hiểu vì sau hắn thấy đau đớn hệt như bị người khác xẻo tim.

Hắn không biết nguyên do vì thật ra Cố Cẩm nói đúng; nàng làm thái tử phi chẳng qua vì nàng phù hợp. Hồi ấy trễ ba năm cũng vì Chu Diệp nghĩ nếu nữ nhi của Cố Cửu Tư có thể làm thái tử phi thì càng tốt. Bây giờ nàng vui hay không đều chả quan trọng, đổi một người khác là được.

Miễn là Cố gia duy trì quan hệ với hắn – chưa kể mai sau Cố Cẩm còn chia cho hắn ba phần lãi – thì tính thế nào hắn cũng được lợi.

Bọn họ còn tính toán chu đáo cả vấn đề thể diện; nàng sẽ dùng thân phận mới để rời đi. Như vậy tốt hơn nhiều cứ ở bên nhau rồi trở thành cặp phu thê bất hòa.

Chu Bình muốn đồng ý vì nàng vẫn sẽ làm vãn bối của hắn, nhưng hắn há miệng mấy lần mà chẳng nói nên lời.

Cố Cẩm thấy hắn im phăng phắc thì sợ hắn tức giận, nàng lập tức quỳ xuống và kiên định nói, “Nếu điện hạ vẫn bất mãn thì ta nguyện ý lấy mạng đền tội, chỉ mong sau đấy điện hạ cho phép ta nhận tổ quy tông.”

Chu Bình khẽ run, hắn nghĩ mình sắp ngã tới nơi. Hắn nhìn người đang quỳ trên mặt đất thật lâu rồi hỏi, “Ta không tốt với nàng sao?”

Cố Cẩm cụp mắt xuống, giọng khản đặc, “Chàng rất tốt.”

Bạn đang �

“Chẳng lẽ,” Chu Bình gian nan thốt lên, “nàng tình nguyện chết chứ không muốn ở bên ta nữa?”

Cố Cẩm không trả lời, Chu Bình nhìn nàng chằm chằm, “Nghĩ kỹ chưa?”

“Rồi.”

Chu Bình bóp cạnh bàn, hắn gian khổ nhả ra từng câu từng chữ, “Được.”

Hắn dùng lý trí khống chế bản thân, “Mọi người đã nghĩ kỹ và không hối hận thì ta đồng ý.”

“Khi kết hôn, nếu có thể ở bên nhau thì là nhân duyên, nếu không thể thì cũng là chuyện bình thường. Ta nhìn nàng lớn lên nên đương nhiên hy vọng nàng sống tốt, là ta sơ sót mới khiến nàng buồn bã trong quãng thời gian chung sống. Nàng hãy chỉ ra để ta sửa sai…”

Đang nói giữa chừng thì Chu Bình cảm thấy mình như đang thuyết phục nàng ở lại, hắn vội sửa lời, “Nàng nghĩ kỹ là được rồi. Không cần lấy mạng đền tội, chúng ta hòa ly rồi nàng trở về làm Cố đại tiểu thư. Ta cũng sẽ chiếu cố nàng nên đừng lo.”

Cố Cẩm ngậm chặt miệng, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống trong lúc nghe Chu Bình nói.

Hắn luôn như vậy; đối xử tử tế, ấm áp, chu đáo với tất cả mọi người.

Chu Bình vươn tay đỡ Cố Cẩm dậy. Hắn chỉ dùng một tay còn tay kia giấu dưới tay áo mà âm thầm run rẩy không cho ai biết.

“Đi nào,” hắn gượng cười, “ta sẽ nói chuyện với hoàng huynh.”

Cố Cẩm cúi đầu đi theo Chu Bình rồi nàng ngước nhìn Chu Bình ở phía trước mình, bóng lưng hắn khiến nàng cắn răng và nước mắt lã chã rơi. Chu Bình không dám quay đầu lại, hắn dẫn Cố Cẩm vào ngự thư phòng rồi quét mắt qua mọi người một lượt và buông nàng ra. Hắn hành lễ sau đấy nhìn về phía Chu Diệp, “Hoàng huynh, Cẩm nhi đã nói hết mọi chuyện với ta. Nếu Cẩm nhi đã quyết định thì ta không phản đối. Chúng ta sẽ hòa ly nên nàng không cần thay đổi thân phận, tương lai nàng vẫn là đại tiểu thư Cố gia. Tuy đời này không có duyên làm phu thê nhưng ta nguyện nhận nàng làm nghĩa muội, mau sau sẽ tiếp tục chiếu cố nàng.”

Hắn nói khiến mọi người liếc nhìn nhau, Chu Tư Quy nhíu mày nhưng Chu Bình chỉ cười, “Lấy giấy bút đến đây.”

Hắn thong dong như thể chuyện này chẳng ảnh hưởng gì tới hắn, Cố Cẩm đứng phía sau lại mất hết can đảm để ngẩng đầu. Chu Bình không dám nhìn Cố Cẩm nên chẳng nhận ra cảm xúc của nàng, hắn mau chóng viết thư hòa ly rồi ký tên. Hắn lặng lẽ đọc hồi lâu mới gọi, “Cẩm nhi, tới ký tên đi.”

Dứt lời, hắn buông bút rồi đến bên cửa sổ.

Cố Cẩm bước tới chiếc bàn, nàng nhìn cái tên trên thư hòa ly mà nước mắt chả thể ngừng chảy. Song nàng biết mình không nên tiếp tục, đã chẳng sinh con cho Chu Bình thì tốt nhất đừng dây dưa nữa. Nàng dùng quãng thời gian dài dằng dặc để khiến hắn cảm động, để yêu thương và bảo vệ hắn; nếu không được đáp lại thì nên chấm dứt mọi thứ.

Cố Cẩm run rẩy cầm bút ký tên, khi nàng hoàn tất nét cuối cùng, Chu Tư Quy bất giác lên tiếng, “A Cẩm…”

Cố Cẩm sắp chịu hết nổi, nàng vái chào Chu Diệp rồi xoay người bỏ đi. Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như hấp tấp hành lễ với Chu Diệp, sau đấy ra ngoài đuổi theo Cố Cẩm. Ngay cả khi bọn họ đã đi hết, Chu Bình vẫn đứng bên cửa sổ chứ không hề ngoái đầu lại. Chu Diệp thở dài, ông thu hồi thư hòa ly rồi bảo, “Nếu biết có ngày hôm nay thì trẫm đã không giúp nó.”

Nghe đến đây, Chu Bình khàn khàn chất vấn, “Vì sao năm đó hoàng huynh lại giúp nàng?”

“Sáu năm trước nó tới tìm trẫm để thổ lộ mình thích đệ, còn bảo nó hợp với đệ nữa.”

Chu Diệp quay sang nhìn hắn, “Từ nhỏ nó đã thích quấn lấy đệ và luôn nghe theo lời đệ. Sau lại vì đệ mà học lễ nghi trong cung rồi dùng tiêu chuẩn của thái tử phi để hoàn thành mọi việc. Đệ chắc biết mấy việc này hả?”

Tiết lộ trên khiến Chu Bình hoảng sợ quay phắt đầu lại, hắn sững sờ nhìn Chu Diệp.

“Nó chưa từng nhắc tới?” Chu Diệp thoáng kinh ngạc rồi cười rộ. “Cũng phải thôi, mấy cô nương tuổi này sẽ không nói ra những chuyện đó. A Bình, đệ nghĩ vì sao nó muốn gả cho đệ?”

“Vì…sao?” Chu Bình khó nhọc cất tiếng.

Hắn không bao giờ nghĩ về vấn đề ấy do hắn mặc định nàng giống mình, thành hôn vì người kia là đối tượng phù hợp.

Nàng là nữ nhi của Cố Cửu Tư, hắn là thái tử; nàng hòa nhã đoan trang, hắn sẽ cho nàng địa vị tối cao và để nàng trở thành nữ tử tôn quý nhất thiên hạ.

Hắn tưởng mình chờ ba năm vì sự phù hợp này, còn ba năm sau nàng kiên quyết tham dự tuyển tú cũng vì đấy là điều phù hợp.

Nhưng hiện tại Chu Diệp lại nói với hắn, “Vì nó thích đệ.”

“Năm nó tới tìm trẫm, Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như vốn không đồng ý vì hai người quá rành nữ nhi của mình; nó không hợp làm thái tử phi lẫn hoàng hậu. Trong tương lai, đệ sẽ có tam cung lục viện và đệ cũng không chú trọng tình yêu. Nhưng A Cẩm thì khác, nó lớn lên giữa tình cảm chân thành nên hiểu nhân duyên tốt đẹp mang dáng vẻ thế nào. Đệ bảo vị trí hoàng hậu tôn quý nhưng A Cẩm sinh ra trong giàu sang, nó nào cần đánh đổi tình cảm để lấy sự tôn quý này?”

“Đệ nghĩ vì sao nó tới chốn thâm cung? Đơn giản vì nó thích đệ.”

“Vậy hiện giờ…” Chu Bình chật vật mở miệng, “sao lại…bỏ đi?”

Nếu thích hắn thì sao lại rời khỏi hắn?

Chu Diệp ngẫm nghĩ rồi bất đắc dĩ đáp, “Chắc vì không được đáp lại suốt một thời gian dài nên từ bỏ chăng?”

Chu Diệp ngước nhìn Chu Bình, “Kỳ thật ta[4] mong hai đứa ở bên nhau. A Bình, ta là hoàng đế nhưng cũng là huynh trưởng của đệ. Ta hy vọng đời này đệ không những làm bệ hạ của bá tánh mà còn làm chính đệ nữa. Đệ sẽ có mái ấm riêng, sẽ yêu một người và được nàng đáp lại như phu thê bình thường. Đệ sẽ luyến tiếc, quý trọng, yêu thích, bầu bạn với nàng. Đệ sẽ không thể chấp nhận người khác đụng vào nàng dù chỉ một chút. Còn nàng cũng mãi mãi bên đệ, yêu thương và dùng mạng mình che chở đệ.”

Chu Diệp dường như nhớ tới ai đó nên đang nói thì im bặt.

Chu Bình ngẩn ngơ nhìn Chu Diệp, ông tới vỗ vỗ hắn rồi ôn hòa bảo, “Nhưng đã không có duyên phận thì thôi vậy.”

“Đệ không thích nó nên đành chịu thôi. Về nghỉ ngơi đi, đừng trách nó nhé.”

Nói xong, Chu Diệp ra ngoài căn dặn mọi người hãy để ý Chu Bình.

Chu Bình đứng yên trong phòng, hắn không biết tại sao cứ thấy trái tim chốc chốc lại nhói đau. Trong đầu hắn hiện lên rất nhiều người lẫn sự việc; hắn nhớ tới một Cố Cẩm nhỏ bé đứng trước mình, nhớ tới nàng mặc áo cưới và đi từng bước về phía hắn.

Không thích nàng…

Tại sao mọi người – kể cả hắn – đều nghĩ hắn không thích nàng?

Tại sao mọi người đều cho rằng thả nàng đi thì hắn sẽ không khổ sở, không đau đớn, và dễ dàng buông tay?

Mọi người thầm nhận định hắn chẳng đặt nàng vào lòng song nếu đúng như vậy, sao hắn có thể ký thư hòa ly mà còn sợ cuộc sống sau này của nàng sẽ khó khăn?

Thái giám đứng cạnh thấy Chu Bình bất ổn bèn phủ thêm áo choàng cho hắn rồi khuyên nhủ, “Điện hạ, về nghỉ ngơi thôi…”

Chu Bình cứng đờ; áo choàng còn vương mùi hương Cố Cẩm hay dùng.

Khắp nơi đều in dấu bóng hình nàng nhưng nàng lại vắng mặt trong tương của hắn. Không ở bên hắn nữa thì có lẽ sẽ đến bên người khác. Nàng còn trẻ và xinh đẹp tốt tính nên sau khi về biết đâu lại nhanh chóng gặp được ai đấy rồi thành thân sinh con. Tới lúc đó, hắn sẽ chính thức trở thành người qua đường trong đời nàng.

Nghĩ đến khả năng ấy khiến Chu Bình đau tới mức khó thở. Hắn thở đứt quãng rồi bỗng nhiên đẩy thái giám và điên cuồng xông ra ngoài.

“Cố đại nhân đâu?” Hắn chộp lấy một người rồi nóng nảy chất vấn, “Cố đại nhân đâu, có thấy Cố đại nhân không?”

Thái giám phát hoảng mà cuống quít chỉ đường cho hắn.

Trời đổ mưa nhỏ, Chu Bình chạy một mạch ra ngoài cung theo chỉ dẫn từ thái giám.

Lúc này Cố Cẩm ngồi một mình trên xe ngựa vì nàng sợ Cố Cửu Tư lẫn Liễu Ngọc Như thấy dáng vẻ khó coi của nàng. Nàng ở trong chiếc xe ngựa nhỏ phía sau bọn họ, vừa ôm thư hòa ly Chu Bình đưa vừa cuộn tròn mà khóc thảm thiết.

Tiếng mưa ngoài kia che khuất tiếng khóc của Cố Cẩm, nàng lặp đi lặp lại với mình rằng khóc xong sẽ ổn thôi.

Trên đời chả có chướng ngại nào không vượt qua được, những tháng ngày sau khi rời xa hắn cũng vậy.

Nàng quyến luyến người này suốt mười ba năm; mười ba năm cầu mà không được nhưng giờ phải miễn cưỡng từ bỏ. Hắn lớn lên trong lòng nàng, ngắt bỏ hắn chẳng khác gì xẻ thịt để máu chảy đầm đìa và chịu đựng cơn đau khó kìm nén.

Khi nàng đang khóc tới mức mất kiểm soát thì bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập rồi xe ngựa đột ngột dừng lại. Nàng hoảng hốt bám vào vách xe, sau đó màn xe được người khác cuốn lên.

Sấm sét rền vang, nàng ngẩng đầu và thấy Chu Bình đứng ngoài xe.

Nước mưa làm cả người hắn ướt nhẹp, tóc dính bết vào khuôn mặt tuấn tú của hắn. Hắn đánh mất dáng vẻ thanh nhã ngày thường mà nhìn nàng bằng ánh mắt dữ dội. Nàng hoảng loạn, nghẹn ngào hỏi, “Chàng…chàng tới đây làm gì?”

Chu Bình không vội đáp lại. Mắt hắn nhìn nàng, tay hắn siết chặt màn xe, giọng hắn khàn khàn, “Ta đến nói cho nàng một câu.”

“Câu gì?”

Chu Bình lên xe ngựa rồi tới gần nàng. Cố Cẩm hoảng sợ, nàng vô thức lùi lại nhưng hắn vẫn áp sát. Chu Bình nhìn nàng chòng chọc, hắn nghiêm túc tuyên bố, “Cố Cẩm, ta không đồng ý hòa ly.”

Dứt lời, Chu Bình giật thư hòa ly từ tay Cố Cẩm rồi xé vụn nó ngay trước mặt nàng. Cố Cẩm khiếp sợ vì hành động của Chu Bình, nàng kinh hãi la, “Chu Bình!”

“Nàng nghe cho kỹ đây.” Chu Bình đè nàng lên vách xe, thành khẩn nhìn nàng. “Ta lớn lên cùng nàng, ta dạy nàng nói chuyện, ta dạy nàng viết chữ, ta dạy nàng đọc sách, ta dạy nàng sáng tác thơ. Ta,” hắn bóp cằm nàng rồi thốt lên trước ánh mắt kinh hoàng của Cố Cẩm, “dạy nàng yêu một người.”

Lời này khiến Cố Cẩm run lẩy bẩy.

Cố Cẩm chưa từng cảm thấy hổ thẹn thế này, cứ như mình bị lột trần và không còn chút tôn nghiêm. Nàng run rẩy phản bác, “Không phải…”

“Nàng vào cung vì ta, làm thái tử phi vì ta, trở thành Cố Cẩm cũng vì ta.”

“Không phải…”

“Nàng thích ta.”

“Không…”

Chu Bình nhìn cô nương trước mặt mình, nàng ngửa đầu với đôi tay che giấu cặp mắt đang khóc tới mức làm người ta đau lòng. Bộ dạng của nàng giúp hắn bình tĩnh lại và động tác hắn nhẹ nhàng hơn, hắn nhìn nàng mà nói bằng giọng nghèn nghẹn, “Cố Cẩm, ta biết nàng còn nhỏ nhưng làm gì có đạo lý chọn một người rồi vứt bỏ.”

“Tiến đến là nàng, bỏ đi cũng là nàng…” Chu Bình khàn khàn bảo, “nàng không thể đối xử với ta như vậy.”

Mấy lời ấy khiến Cố Cẩm không muốn nhìn hắn.

“Nhưng chàng,” nàng khóc lóc, “có thích ta đâu. Ta đến hay đi thì quan trọng gì chứ?”

“Ta thích nàng,” Chu Bình chợt nói.

Cố Cẩm sững sờ, Chu Bình kéo tay nàng xuống rồi nhìn thẳng vào mắt nàng và trịnh trọng nói một lần nữa, “Ta thích nàng.”

Cố Cẩm không thốt nên lời, nàng chẳng thể tin được. Dường như Chu Bình sợ nàng nghi ngờ bèn lặp đi lặp lại, “Nếu nàng không thể sinh con thì ta cũng không cần. Bọn họ mà ép buộc, ta không làm hoàng đế nữa. Ta sẽ chẳng có hậu cung hay người khác, chỉ có nàng mới là thê tử của ta.”

“Ta thích nàng.”

Hắn cúi đầu hôn khuôn mặt ướt át của nàng, nghẹn ngào bảo, “Xin lỗi vì ta nhận ra quá trễ.”

“Ta thích nàng.”

Hắn nghĩ mình sẽ không thích ai cả.

Hắn nghĩ mình sinh ra để chuộc tội.

Hắn nghĩ mình sẽ dâng hiến cả đời cho Đại Hạ và trả giá thay bá tánh, để xứng đáng với sự hy sinh của Tần Uyển Chi.

Song khi gặp Cố Cẩm, hắn mới biết mình chỉ là người phàm trần. Hắn sẽ yêu thương, sẽ sợ hãi, sẽ ao ước có mái ấm riêng cùng một cô nương bầu bạn bên hắn cả đời.

Năm Chu Bình gần ba mươi tuổi, đứa con đầu tiên của hắn chào đời.

Cố Cẩm mới chỉ hai mươi hai, cách biệt tuổi tác làm Chu Bình lo sốt vó, nhất là khi Chu Tư Quy trở về. Hắn nhớ mãi một lời nói đùa năm xưa; lúc đó Cố Cửu Tư và Chu Diệp từng nảy sinh ý định gả Cố Cẩm cho Chu Tư Quy.

Hắn chưa bao giờ để râu, vì vậy nhìn hắn khá trẻ trung. Khi sánh bước bên Cố Cẩm, trông hai người giống một cặp phu thê thiếu niên.

Chu Tư Quy thích chơi bời và rất thân với Cố Trường An; hai người thường chọi gà bắt chim khiến mọi người cực kỳ hâm mộ. Sau đấy cả hai tính toán làm một hành trình kéo dài vạn dạm, con của quyền thần cùng vương gia khoác lên tay nải để dạo chơi giang hồ.

Nhưng Cố Cửu Tư vẫn quản Cố Trường An, hắn đi giữa chừng thì bị bắt về làm quan trong triều. Còn Chu Tư Quy một đi không trở lại, hắn nức tiếng là vương gia nhàn hạ và du ngoạn tứ phương quanh năm suốt tháng.

Mười năm sau, Chu Diệp mắc bệnh qua đời. Chu Bình đăng cơ, lấy niên hiệu là Càn Nguyên.

Dưới sự quản lý của Chu Diệp, Đại Hạ từ lâu đã thành vùng đất thái bình. Khi Chu Bình tiếp quản, hắn áp dụng chặt chẽ luật pháp cũng như phương thức vô vi nhi trị[5] để văn hóa hưng thịnh. Cuối cùng danh tiếng xuất chúng của Đại Hạ lan xa khắp mọi miền, nhận được sự tôn sùng từ vạn quốc gia.

Sử sách ca tụng thời đại của Chu Diệp lẫn Chu Bình là Minh – Càn thịnh thế[6].

Thời đại này sở hữu vị quân chủ tốt nhất, các thần tử tốt nhất, những bá tánh tốt nhất.

Riêng với Chu Bình thì thời đại này còn có Cố Cẩm, Diệp Vận, và Liễu Ngọc Như trong dáng vẻ mỹ lệ nhất của họ.

Đấy là phong cảnh hiếm gặp nhưng lại đẹp đẽ vô ngần.

Chú thích

[1] Thường dùng để chỉ vị vua có sức ảnh hưởng sâu sắc và tích cực đến các thế hệ sau.

[2] Do ngoại truyện này về đời sau nên sẽ dùng ông/bà cho thế hệ của Cố Cửu Tư nhé.

[3] Là buổi họp mỗi sáng sớm với vua.

[4] Đoạn này Chu Diệp đang tâm sự nên đổi từ “trẫm” thành “ta”.

[5] Là một đạo lý trị quốc của Đạo giáo. Nó khuyến khích dùng luật pháp ước thúc dân chúng, nhưng chính quyền không can thiệp quá nhiều mà để dân chúng tự do phát huy sức sáng tạo.

[6] “Càn” ở đây là trong niên hiệu Càn Nguyên của Chu Bình. “Minh” thì khả năng cao là niên hiệu của Chu Diệp nhưng trong truyện chưa bao giờ đề cập vấn đề này. Nói chung cụm từ này dùng để chỉ hai triều đại ấy rất thịnh vượng.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện