Trường Phong Độ

Chương 98: Ta muốn gặp Lục Vĩnh


trước sau

Liễu Ngọc Như thoáng khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Thế An như có chuyện muốn nói. Diệp Thế An nhạy bén phát hiện bèn hỏi, “Sao thế?”

“Không có gì,” Liễu Ngọc Như lấy lại tinh thần và bình tĩnh nói, “Lạc Tử Thương đúng là đã cung cấp tin tức, y bảo ta đi tìm một người.”

Nàng đưa tờ giấy cho Diệp Thế An, mặt giấy ghi cái tên “Tôn Hác” cùng địa chỉ. Diệp Thế An chẳng hề nhiều lời, hắn và Thẩm Minh lập tức gọi gia nô, sau đấy cùng Liễu Ngọc Như đến địa chỉ trên tờ giấy. Trên đường đi, Liễu Ngọc Như tóm tắt lại tình hình với Diệp Thế An lẫn Thẩm Minh. Lúc bọn họ tới địa chỉ kia thì thấy một căn nhà lụp xụp, Liễu Ngọc Như tiến lên gõ cổng. Lát sau, một nam nhân hùng hổ bước từ trong sân ra, ông ta vừa đi vừa mắng, “Ai đấy? Giờ này mà còn bắt làm việc, có cho người ta sống…”

Ông ta chưa dứt lời nhưng vừa mở cổng chính đã thấy Liễu Ngọc Như thì muốn đóng cửa theo bản năng. Liễu Ngọc Như gấp rút chạy lại chặn cổng, nàng vội la lên, “Tôn tiên sinh, ngài đừng sợ…”

Thẩm Minh thấy Tôn Hác ló đầu ra liền nhanh nhẹn sải bước lại gần và dùng một chân đạp vào cổng chính, khiến cả cổng lẫn người đều bị đá bay. Tôn Hác ngã xuống mặt đất, đang định xoay người chạy thì bị Thẩm Minh giữ chặt vai rồi nhấc chân đạp làm ông ta ngã quỵ. Thẩm Minh đè lên vai ông ta, giận dữ nói, “Chạy cái gì mà chạy! Đang hỏi chuyện ngươi đấy!”

“Thẩm Minh!” Liễu Ngọc Như ngăn cản hắn, nàng vội vàng lại gần và nói với Tôn Hác, “Tôn tiên sinh, chúng ta tới đây vì có chuyện muốn hỏi ngài. Ngài đừng sợ, chúng ta sẽ không làm gì ngài cả.”

Tôn Hác chả dám nhìn Liễu Ngọc Như, ông ta thấp thỏm bảo, “Ta chỉ là một thợ rèn, không quen biết quý nhân như mấy người, mấy người tìm ta làm gì?”

Liễu Ngọc Như chưa vội đáp, nàng ngồi xổm trước mặt Tôn Hác rồi nghiêm túc hỏi, “Ngài có quen Lưu Xuân không?”

“Không quen,” Tôn Hác quyết đoán trả lời.

Liễu Ngọc Như thở dài, “Tôn tiên sinh, ngài đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Diệp Thế An đã sai người loạt soát phòng Tôn Hác. Liễu Ngọc Như nhìn lướt qua bên ngoài và bảo Thẩm Minh, “Sửa cổng rồi dẫn người vào trong đi.”

Dứt lời, nàng đứng dậy bước vào trong phòng.

Thẩm Minh chỉ thị người sửa lại cổng còn hắn đích thân áp giải Tôn Hác vào phòng. Liễu Ngọc Như để Tôn Hác ngồi xuống, bình thản nói, “Tôn tiên sinh, ta tới đây vì ngài chắc chắn có quen Lưu Xuân và cũng liên quan đến ông ta nữa. Ta biết trước khi chết Lưu Xuân đã giao vài thứ cho ngài. Ngài cầm mấy thứ này không an toàn đâu, vì tính mạng người nhà thì tốt nhất ngài nên giao nộp chúng.”

Tôn Hác im thin thít, thân mình ông ta run nhè nhẹ.

Liễu Ngọc Như nhấp ngụm trà, giọng điệu lạnh nhạt, “Tôn Hác, ta đã tìm tới tận nhà thì dù ngài ngậm chặt miệng, chúng ta cũng có rất nhiều biện pháp khiến ngài gặp phiền toái. Tiếp tục kéo dài thì chỉ có hại cho ngài thôi.”

Người của Liễu Ngọc Như đang kiểm tra khắp nơi trong phòng, Tôn Hác hít sâu một hơi rồi đưa mắt nhìn Thẩm Minh, “Đại nhân có thuốc lá không?”

Thẩm Minh liếc nhìn Liễu Ngọc Như, thấy nàng gật đầu bèn sai cấp dưới đang đứng cạnh hắn, “Tìm lão tam rồi mang bao thuốc tới đây.”

Cấp dưới xoay người đi ra ngoài, chẳng mấy chốc đã mang trở về một cái túi nhỏ. Tôn Hác run rẩy lấy thuốc lá từ trong túi ra rồi cầm tẩu thuốc ở trên bàn và bỏ thuốc lá vào tẩu. Người ở gần đấy châm lửa cho ông ta, Tôn Hác hút một hơi thật sâu rồi nhả khói. Lát sau, trông Tôn Hác đột nhiên già sọm hẳn đi, ông ta chậm rãi lên tiếng, “Kỳ thật lúc lão Lưu mới chết, ta đã biết sớm muộn sẽ có ngày hôm nay. Ta chỉ không ngờ hắn chết sớm như vậy.”

Liễu Ngọc Như im lặng, Tôn Hác lại hút vài hơi. Dường như ông ta đã bình tĩnh lại nên mệt mỏi nói, “Giường của ta rỗng ruột, đồ hắn trao cho ta ở bên trong giường, các ngươi lấy đi.”

Thẩm Minh nghe vậy bèn nhanh chóng dẫn người đi tìm, trong phòng còn lại hai thị vệ có trách nhiệm bảo vệ Liễu Ngọc Như. Liễu Ngọc Như rót trà cho Tôn Hác, ôn hòa khẳng định, “Chúng ta không phải kẻ ác, ngài đã giao đồ thì chúng ta sẽ bảo đảm cho sự an toàn của ngài.”

Tôn Hác uể oải gật đầu, Liễu Ngọc Như hiếu kỳ hỏi, “Ngài và Lưu đại nhân là bằng hữu?”

“Đồng hương,” Tôn Hác vừa hút thuốc vừa chậm chạp trả lời, “hồi còn nhỏ hay chơi với nhau. Năm ta tám tuổi, lũ lụt ập đến. Vì thiên tai nên ta bị nương bán đi nhưng hắn tốt số, được quý nhân nhận nuôi. Đến ngày gặp lại thì hắn đã làm quan.”

“Hắn không xấu, có rất nhiều đồng hương của chúng ta nghe lời hắn. Ta nhát gan mới không muốn cùng hắn làm mấy việc có thể rơi đầu, ta chỉ muốn chăm sóc cho nương nên chả qua lại với hắn. Nhưng hắn vẫn luôn giúp đỡ ta, tiền chữa bệnh cho nương ta cũng do hắn chi trả.”

“Hiện giờ bá mẫu vẫn khỏe chứ?”

“Ta đưa bà về nông thôn rồi.” Tôn Hác thở dài. “Lưu Xuân vừa gặp chuyện là ta biết nguy tới nơi. Nhưng ta đã sống ở đây nhiều năm như vậy thì có đi nơi khác sợ cũng sẽ chết đói. Nương ta bệnh nặng nên cần thuốc thang, ta đành ở lại trong thành sống ngày nào hay ngày đó. Ngày nào ta cũng nghĩ các ngươi sắp đến rồi, song vẫn luôn hy vọng các ngươi chưa phát hiện gì hết và sẽ chẳng xuất hiện.”

Tôn Hác cười khổ sở, “May là các ngươi chẳng phải hạng người đại gian đại ác, ta cũng không quá sợ hãi.”

“Ngài yên tâm,” Liễu Ngọc Như xác nhận một lần nữa, “ngài lẫn bá mẫu đều an toàn, chúng ta sẽ chiếu cố hai người.”

Tôn Hác gật gù, Liễu Ngọc Như nghĩ ngợi rồi hỏi, “Ngài có biết những việc Lưu Xuân làm không?”

“Biết một ít.” Tôn Hác phủi phủi tàn thuốc. “Hắn quản lý Thương Bộ từ thời tiền triều. Mấy chuyện hắn làm cũng cần đồng hương hỗ trợ nên ta có nghe nói qua.”

“Ông ta đã làm thế nào?”

Liễu Ngọc Như giả vờ mình biết Lưu Xuân đã làm gì rồi cố gắng dò hỏi. Tôn Hác chẳng định giấu giếm, ông ta vừa hút thuốc vừa đáp, “Từ kho bạc đi ra phải công khai cởi đồ cho người ta kiểm tra. Để phòng ngừa ăn trộm thì trước khi vào kiểm một lần, khi đi ra lại kiểm lần nữa. Bọn họ đã suy nghĩ rất nhiều biện pháp, ví dụ như giấu trong ấm trà. Rót nước một lần vào ấm trà trước mặt người kiểm tra là coi như qua cửa.”

Liễu Ngọc Như nhíu mày, “Chỉ cần rót nước một lần là qua cửa?”

“Đó là chuyện sau này.” Tôn Hác đáp, “Về sau mọi người có nhiều bạc nên mua chuộc cả người kiểm tra, ai cũng thầm biết
mấy màn kiểm tra chỉ để diễn trò thôi.”

Liễu Ngọc Như ngẩn người. Nàng chợt phát hiện không chỉ Lục Vĩnh và Lưu Xuân dính líu đến vấn đề của kho bạc mà sợ rằng toàn Hộ Bộ đều có liên quan.

Liễu Ngọc Như trầm mặc, Tôn Hác nói tiếp, “Ban đầu mọi người vẫn lo lắng nên giấu trong mông của mình rồi bí mật mang ra ngoài. Tuy mỗi lần chỉ lấy được một số lượng nhỏ nhưng trải qua năm rộng tháng dài tích cóp thì chẳng ít chút nào. Dần dần mọi người đều cảm thấy sẽ không xảy ra sự cố. Nào ngờ,” Tôn Hác thở dài, “cuối cùng vẫn bại lộ.”

Tôn Hác đưa mắt nhìn Liễu Ngọc Như, “Phu nhân, những người kia có thể sống sót chứ?”

Liễu Ngọc Như biết Tôn Hác đang hỏi về những người theo chân Lưu Xuân tham gia vào việc này. Liễu Ngọc Như trầm tư một hồi mới trả lời, “Không chắc chắn, nhưng nếu giảm thiểu được thiệt hại thì vẫn có hy vọng.”

Tôn Hác không nói gì nữa, ông ta lại hút thuốc, khuôn mặt tràn đầy vẻ sầu lo.

Gần như tất cả đồng hương của bọn họ đều dính líu tới Lưu Xuân, chỉ mình ông ta luôn đứng ngoài cuộc nên hiếm ai biết mối quan hệ giữa hai người. Chính vì lý do này mà Lưu Xuân mới gửi gắm sổ sách ở chỗ ông ta.

Song rốt cuộc ông ta vẫn giao nộp sổ sách cho người khác.

Tôn Hác chẳng biết mình có làm đúng không nhưng nghĩ nhiều cũng vô ích, người tồn tại trên đời phải sống vì bản thân.

Trong lúc hai người nói chuyện, Thẩm Minh mang một cái hộp tới. Liễu Ngọc Như cầm chiếc hộp, phát hiện ngoại trừ sổ sách còn có rất nhiều thư từ.

Liễu Ngọc Như ngẫu nhiên đọc vài lá thì xác nhận đây là thư từ qua lại giữa Lưu Xuân và Lục Vĩnh, ngoài ra còn khẩu cung của Lục Vĩnh do Lưu Xuân ghi lại lẫn chứng thực. Liễu Ngọc Như kiểm tra hết đồ trong hộp rồi đậy nắp lại, nàng đứng lên nói, “Đưa Tôn tiên sinh về Cố phủ, phải bảo vệ ngài ấy thật kỹ. Đồng thời phái người đi nông thôn đón mẫu thân của Tôn tiên sinh lên đây.”

Thẩm Minh đáp ứng xong liền hành động ngay.

Liễu Ngọc Như cầm hộp, nàng nói với Diệp Thế An, “Diệp đại ca, ta phải đi gặp Cửu Tư.”

Diệp Thế An nói ngay, “Ta đi cùng muội.”

Hai người không để phí thời gian, Liễu Ngọc Như ôm chứng cứ lên xe ngựa rồi đi một mạch tới nhà tù Hình Bộ. Liễu Ngọc Như đã báo trước cho ngục tốt nên lúc tới nàng được ngục tốt dẫn vào ngay.

Hiện giờ nàng đã vô cùng thân quen với người của Hình Bộ, rất nhiều người tiêu tiền tới thăm tù nhưng ra tay hào phóng như Liễu Ngọc Như lại chẳng có mấy.

Sự hào phóng của Liễu Ngọc Như không chỉ ở việc cho nhiều tiền mà nàng còn quan tâm người khác, họ thiếu cái gì thì nàng đưa cái đấy; thật sự khiến người ta hài lòng. Người Hình Bộ gặp Liễu Ngọc Như đều mặt mày hớn hở, thậm chí nhiều người còn kết bạn với nàng và coi nàng như người một nhà.

Nhờ quan hệ “người một nhà”, Liễu Ngọc Như càng thuận lợi thăm viếng Cố Cửu Tư; trời chưa tối mà nàng đã đến nhà tù. Nàng cùng Diệp Thế An đi tới trước mặt Cố Cửu Tư, tay nàng ôm lấy chiếc hộp. Bạn đang �

Liễu Ngọc Như thuật lại toàn bộ mọi việc cho Cố Cửu Tư, hắn vừa nghe đã hiểu. Lúc nàng nói xong, hắn ngồi xếp bằng dưới đất, tay nhẹ nhàng gõ lên mặt đất. Sau một hồi, hắn cất tiếng, “Thế nên chuyện ăn trộm kho bạc đã bắt đầu từ thời tiền triều?”

“Đúng vậy.”

“Lưu Xuân ngồi ở vị trí Thương Bộ Ti lang bao lâu rồi?”

Cố Cửu Tư nhìn về phía Diệp Thế An, Diệp Thế An đực mặt ra trong giây lát rồi vội đáp, “Gần mười năm.”

Cố Cửu Tư nhắm mắt lại, mất một lúc lâu hắn mới nói tiếp, “Lúc ta kiểm kê số dư của tiền triều là dựa theo sổ sách. Nếu bọn họ bắt đầu bòn rút kho bạc từ thời tiền triều thì hiện tại tuyệt đối không thể có con số ba mươi triệu lượng.”

“Việc này đã vượt qua giới hạn chịu đựng của bệ hạ,” Cố Cửu Tư lẩm bẩm.

Liễu Ngọc Như thấy Cố Cửu Tư trầm ngâm thì không thể không hỏi, “Vậy bây giờ phải làm sao?”

“Thật sự chả có giải pháp hoàn hảo,” Diệp Thế An thở dài, “chỉ có thể chọn một trong hai giữa Cửu Tư và Lục Đại nhân. Hiện nay sổ con trong triều yêu cầu xử lý nghiêm khắc Cửu Tư như tuyết rơi chồng chất trên bàn của bệ hạ. Nếu không cho bọn họ kết luận thì bọn họ sẽ chẳng bỏ qua.”

“Thế này đi,” Diệp Thế An quyết đoán đề nghị, “giao nộp chứng cứ và bắt Lục Vĩnh nhận tội.”

Cố Cửu Tư không đáp lại, hắn xoay tròn cây bút trên tay như đang suy ngẫm.

Liễu Ngọc Như cũng không nói câu nào, nàng vừa cau mày vừa rót trà cho Cố Cửu Tư.

Im lặng hồi lâu, Cố Cửu Tư bất chợt lên tiếng, “Ta muốn gặp Lục Vĩnh.”

Diệp Thế An ngớ người, “Ngươi còn muốn gặp ông ta làm gì?”

Cố Cửu Tư nhìn Liễu Ngọc Như, nàng buông chén trà, nét mặt chẳng có chút lưỡng lự.

“Ta sẽ thu xếp ngay,” nàng quả quyết mở miệng.

Cố Cửu Tư gật đầu, Diệp Thế An hơi lúng túng, “Cửu Tư, ngươi đang nghĩ gì?”

“Lạc Tử Thương sẽ không dễ dàng buông tay như vậy.”

Cố Cửu Tư bình tĩnh đáp, “E rằng Lạc Tử Thương cố tình đưa cho Ngọc Như người tên Tôn Hác này.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện