Trước khi ra ngoài, Đới Húc và Phương Viên còn mới xem tin tức trên báo chí, cho dù khi ấy điều khiến Phương Viên vô cùng khó chịu chính là thái độ hống hách cao ngạo, nhưng cô không hề có ác cảm với Daily Life, cô vốn cho rằng mình có thể nhắm mắt làm ngơ, cùng lắm thì sắp tới không đọc báo xã hội nữa, dù sao mỗi ngày đều có nhiều chuyện xảy ra như vậy, hơn nữa dù là chuyện xấu hay chuyện tốt thì đó vẫn là báo lá cải, sẽ không có ai theo dõi tiến triển đến cuối cùng.
Nhưng, suy nghĩ này của cô thật sự quá ngây thơ. Trên đường về Cục Công An, Đường Hoằng Nghiệp gọi điện cho Đới Húc, nói có phóng viên tới phỏng vấn, bị anh và Thang Lực bắt gặp, Đường Hoằng Nghiệp dứt khoát từ chối yêu cầu phỏng vấn khiến đối phương không hài lòng, mà Thang Lực thì không cần phải nói, thời điểm anh không muốn nói chuyện, miệng có thể ngậm chặt hơn vỏ trai. Phóng viên kia lúc đầu thấy thái độ của Đường Hoằng Nghiệp vô cùng kiên quyết, liền muốn nỗ lực bên chỗ Thang Lực, kết quả phóng viên kia thất bại có thể nghĩ đến, nhưng hắn không từ bỏ như vậy, thời điểm Đường Hoằng Nghiệp gọi điện tới, hắn còn loanh quanh bên ngoài đội hình sự, muốn tìm người có thể để hắn phỏng vấn.
Đường Hoằng Nghiệp gọi tới là muốn nhắc nhở Đới Húc và Phương Viên chuyện này, bảo họ chuẩn bị sẵn tư tưởng, hoặc dứt khoát vòng đi làm chuyện khác, miễn cho bị cuốn vào.
Phương Viên hỏi Đới Húc có chuyện gì, Đới Húc nhún vai: "Đại khái là trong phòng có muỗi nên không dám ngủ. Bọn họ muốn phỏng vấn, đó là công việc của họ. Chúng ta không quản được, nhưng lại không tiện phối hợp, đó là sự thật khách quan, mỗi nghề mỗi công việc, không thể vì không hỗ trợ người ta mà tránh né nhiệm vụ của mình, em nói xem có phải không?"
Phương Viên gật đầu. Đối với quyết định này của Đới Húc cô không hề kinh ngạc, thời gian ở chung càng lâu, cô càng cảm thấy tính cách bình thản ung dung và kiên định với suy nghĩ của mình từ Đới Húc rất đáng để học tập, bản thân cô trước đây quá để ý cách nhìn của người khác, luôn hùa theo số đông, kết quả tự khiến chính mình mệt mỏi, người khác chưa chắc đã ghi nhận, đến cuối cùng ngược lại làm giảm sự tự tin của bản thân.
Thật ra suy nghĩ một chút, chỉ cần không gây ảnh hưởng tới mọi người, cô cứ sống theo cách mà cô thích thì có gì sai? Người ta chẳng qua chỉ có quyền bình luận mà thôi. Cô nên học theo Đới Húc, bỏ mặc những thị phi xung quanh.
Sau khi quyết định, hai người vẫn theo kế hoạch lái xe trực tiếp về Cục Công An. Đỗ xe xong, vừa lên lầu liền thấy hai đồng nghiệp đang khuyên một người đi, đối phương lại không thuận theo, liên tiếp lớn tiếng lý luận, một hai đòi phải vào trong. Từ xa Phương Viên đã nhận ra đây là người quen, còn không phải phóng viên thực tập Hướng Văn Ngạn hôm đó làm việc ở công viên trò chơi, còn tỏ thái độ không tốt sao?
Nói không chừng tin tức trên báo hôm nay là kiệt tác của hắn.
Thời điểm Phương Viên nhìn thấy Hướng Ngạn Văn, Hướng Ngạn Văn cũng trông thấy bọn họ, hắn trừng mắt khịt mũi với hai đồng nghiệp: "Được rồi, hai anh không cho tôi vào trong, tôi đây cũng không cần, dù sao tôi tới đây là tìm bọn họ, bọn họ vừa lúc đã quay về, chẳng lẽ hai anh còn định nói tôi không có quyền phỏng vấn bọn họ hả?"
Sự kiên nhẫn của hai đồng nghiệp kia đương nhiên đã sắp tới giới hạn, sắc mặt rất khó coi, trong đó có một người tương đối thân với Đới Húc, vừa thấy Hướng Văn Ngạn muốn đi qua chỗ họ, không khỏi khó xử, thấy Đới Húc gật đầu, anh chỉ biết thở dài, kêu người còn lại vào trong tiếp tục công việc. Hướng Văn Ngạn bất mãn nhìn hai người kia rời đi, sau đó nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, chào đón, giơ camera lên muốn chụp ảnh.
Đới Húc vội duỗi tay ý bảo hắn dừng lại: "Xin lỗi, Cục Công An có quy định không được chụp ảnh."
"Tôi nghe nói cảnh sát phòng chống ma túy cho phép chụp ảnh phỏng vấn, anh chị không phải cảnh sát sao? Tôi không biết anh chị trông như thế nào thì sao yên tâm để anh chị bảo vệ? Công việc của anh chị không phải là chạy khắp nơi thăm hỏi tin tức sao, những việc này cần gì giữ bí mật?" Bị Đới Húc ngăn cản, Hướng Văn Ngạn có chút không vui, thời điểm nói chuyện, bề ngoài thoạt nhìn là dò hỏi, thực chất lại đang châm chọc.
Đới Húc nhún vai: "Đâu chỉ chúng tôi, mỗi công dân đều có quyền riêng tư của mình, trước khi được sự đồng ý, người ngoài không thể chụp hình, đặc biệt là anh muốn chụp hình để đăng báo đúng không? Như vậy chẳng khác nào phát biểu công khai, anh là phóng viên, vấn đề này anh hiểu rõ hơn chúng tôi, đừng nói là chụp ảnh, cho dù chỉ là phỏng vấn bình thường, phóng viên các anh cũng nên trừng cầu ý kiến của người được phỏng vấn, sau khi người ta đồng ý mới tiến hành hỏi thăm đúng không? Nào có thái độ chưa nói năn gì đa đòi chụp ảnh? Hơn nữa có một việc anh nói rất đúng, mỗi ngày chúng tôi phải chạy khắp nơi thu thập chứng cứ, đây là công việc cảnh sát phá án, còn ngồi ở văn phòng chơi trò trinh thám, đó là những nghệ thuật gia!"
Hướng Văn Ngạn không ngờ bị Đới Húc chăm chọc lại, hắn nhìn Đới Húc, có hơi kinh ngạc, không ngờ người đàn ông cao to trông có vẻ thô bạo đứng trước mặt này lại phản ứng nhanh thế. Hắn nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, sau đó chỉ vào camera của mình, hỏi: "Vậy được, là tôi quá nóng nảy, bây giờ chúng ta làm lại từ đầu. Tôi muốn phỏng vấn anh chị về vụ án giết người ở lễ hội hóa trang, đúng lúc gặp được anh chị, anh chị có thể phối hợp một chút, cho tôi chụp mấy tấm ảnh không?"
"Xin lỗi, bây giờ chúng tôi còn công việc, không có thời gian nhận phỏng vấn." Chờ Hướng Văn Ngạn nói hết, Đới Húc mới không nhanh không chậm từ chối đề nghị phỏng vấn.
Hướng Văn Ngạn cho rằng bản thân khi nãy quá nóng vội khiến Đới Húc bài xích, hiện tại trưng cầu ý kiến tượng trưng xong liền có thể chính thức phỏng vấn, không ngờ đi một vòng, Đới Húc thế mà vẫn từ chối.
"Anh bảo tôi trưng cầu ý kiến, tôi trưng cầu rồi, kết quả bây giờ anh lại tỏ thái độ như vậy! Anh đúng là không tôn trọng và phối hợp với công việc của tôi, tôi là một phóng viên, tôi có trách nhiệm truyền đến người dân tin tức chân thật nhất. Cho nên làm phiền anh chị phối hợp với công việc