Truy Tìm Thiên Kim Nhà Tổng Thống

26: Ngày Hội Tẩy Não


trước sau


“Đây là ý tưởng của cậu?”
Lân Nhi cạn lời nhìn đám người đông nghẹt vây quanh bọn họ như đang tham dự một buổi talk show.
Trịnh Thanh Mây cầm loa đứng giữa nháy mắt với cô ấy.
Cô cao giọng bắt đầu hoạt động tẩy não của mình: “Các anh chị và bạn học thân mến.

Nếu những ai từng đánh nhau với tớ thì sẽ biết tớ là ai, còn với những ai chưa biết thì tớ xin tự giới thiệu.

Tớ, Trịnh Thanh Mây, là học sinh cá biệt lớp 10 – 14.”
Một đàn anh mất kiên nhẫn hét lớn: “Dài dòng quá chừng nào phát tiền đây.

Đợi nãy giờ rồi.”
Nếu mọi người nghĩ sức hút của nhóm năm người Trịnh Thanh Mây đủ để triệu tập học sinh toàn trường thì bạn đã lầm.
Không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được.
Đây là châm ngôn của Trịnh Thanh Mây.
Hứa Định Kiên trợn tròn mắt nhìn gần 2000 học sinh trước mắt, ngoài mặt tươi cười tự tin nhưng lại lén nói nhỏ vào tai Trịnh Thanh Mây: “Ba mẹ cậu cho cậu nhiều tiền vậy à?”
Cô thản nhiên lắc đầu: “Ở đâu ra?”
Nụ cười mỉm trên môi anh không giữ được nữa, cả gương mặt cứng đờ chỉ trong phút chốc: “Cái gì? Rồi xong việc tiền đâu trả cho họ?”
“Này cậu làm gì đó?”

Thấy Hứa Định Kiên chuẩn bị rời đi, cô vội vàng hỏi giật lại.
Anh không những không dừng, thậm chí bước đi còn nhanh hơn: “Nhiêu đây người xông vào đánh cậu, tớ cũng không còn cách.

Để tớ đi trước báo với hiệu trưởng mới là cách giải quyết tốt nhất.”
Đinh Quang Lưu và Hứa Huân vô cùng ăn ý bước ra chặn đường lôi anh vào lại vòng tròn.
“Đại ca, làm người ai làm thế.

Có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chịu.

Đại ca làm tôi hơi thất vọng đấy nhé.”
Dù đã cố gắng phản kháng nhưng anh vẫn bị hai thằng bạn có tâm lôi trở về.
Trịnh Thanh Mây lên tiếng trấn an mọi người: “Các cậu yên tâm, nếu sau khi nghe tớ nói xong các cậu vẫn muốn lấy tiền, tớ nhất định sẽ đưa các cậu không thiếu một đồng.”
Bầu không khí vốn náo nhiệt phút chốc lắng xuống.
Thấy vậy, Trịnh Thanh Mây ung dung gài bẫy: “Chắc hẳn chúng ta ở đây đều rất trông chờ vào đêm văn nghệ lần này.

Nhưng tớ rất tiếc phải thông báo với các cậu do kinh phí hoạt động bị giảm một nửa, nên e rằng sẽ khiến các cậu phải thất vọng.”
Nghe tới đây, đám người bắt đầu xì xào bàn tán.
Một nam sinh lớn tiếng kháng nghị: “Chẳng phải kinh phí đã được hội phụ huynh tài trợ sao? Giảm một nửa rồi số tiền còn lại đi đâu?”
Những người còn lại cũng lên tiếng phụ họa: “Đúng vậy, tiền không để tổ chức hoạt động vậy để làm gì?”
Trịnh Thanh Mây làm bộ bất đắc dĩ thở dài: “Còn một tin buồn khác đó là chúng ta sẽ đi học vào ngày chủ nhật.

Số tiền còn lại sẽ bù vào chi phí phụ đạo hôm đó.”
“Gì vậy?”
“Muốn chúng ta học tới phát điên hay gì?”
“Đúng đó, sao có thể thế được!”
Trịnh Thanh Mây lòng thầm đắc ý chứng kiến đàn cá từng bước sa vào lưới: “Tớ cũng thấy bất bình như các cậu.

Đây cũng không phải lần đầu tiên nhà trường tự ra quyết định mà không hỏi ý kiến chúng ta.

Các cậu có nghĩ đến nếu tiếp tục như vậy, chúng ta càng bị chèn ép hơn nữa mà vẫn không thể phản kháng?”
Trịnh Thanh Mây hùng hồn nói lời đanh thép: “Đây là cơ hội để chúng ta chứng minh cho nhà trường thấy ý kiến của chúng ta vô cùng quan trọng.

Nếu các bạn đồng ý với đề xuất này thì…”

Vừa nói, cô vừa giơ tay ra hiệu cho bốn người còn lại ôm chồng giấy truyền cho mọi người.
Trịnh Thanh Mây tiếp tục: “Đây là thư đề nghị hủy bỏ quyết định giảm kinh phí hoạt động xuân và

tổ chức phụ đạo chủ nhật.

Cơ hội duy nhất của chúng ta đã đến, điều này sẽ quyết định tương lai của chính chúng ta.

Mong các cậu suy xét kỹ lưỡng.”
Đúng lúc này, Vương Long nghe lời thúc giục của Lưu Mộng Nhiên đột nhiệt cất cao giọng: “Còn tiền của chúng tôi đâu? Hay cậu chỉ nói cho có.”
Đinh Quang Lưu tức giận muốn xông lên đấm đối phương một trận nhưng lại bị Hứa Huân và Hứa Định Kiên cản lại.
Anh bực bội chửi thề: “Mẹ nó! Hai cậu ngăn tớ làm gì? Để tớ dạy nó một bài học.”
Trịnh Thanh Mây quay sang nhìn Lân Nhi.
Lân Nhi hiểu ý ghé tai Đinh Quang Lưu nói gì đó, cuối cùng đối phương cũng bình tĩnh lại.
Trịnh Thanh Mây không chút né tránh, dường như mọi việc đều nằm trong dự liệu của cô: “Tớ sẵn sàng đưa tiền cho các cậu.

Nhưng các cậu phải nghĩ đến việc nếu các cậu nhận tiền, phía nhà trường sẽ hiểu lầm toàn bộ chữ ký của các cậu đều do tớ mua chuộc mà ra.

Và mọi chuyện vẫn sẽ không được giải quyết, thậm chí một người sẵn sàng đứng lên vì quyền lợi của chúng ta như tớ lại bị kỷ luật.

Các cậu mong muốn điều này xảy ra sao? Nếu các cậu muốn thì… Lân Nhi, cậu trả tiền cho mọi người đi.”
Bốn người bạn ngỡ ngàng chứng kiến Trịnh Thanh Mây chém gió, nói còn hay hơn hát.
Nếu không phải biết hết mọi chuyện có thể chính họ cũng bị xoay lòng vòng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, buổi talk show đã đạt được mục đích cuối cùng của nó.
“Không xong rồi hiệu trưởng!”
Đinh Quang Cung quên cả gõ cửa, gấp gáp chạy vào báo tin.

Hiệu trưởng đang bưng tách trà lên uống, bị tiếng kêu của đối phương làm giật mình đổ nước ra bàn.
Ông cau mày: “Có chuyện gì?”
Đinh Quang Cung vội vã báo cáo: “Điện thoại hội đồng trường reo liên tục, hội phụ huynh lẫn học sinh trường đều yêu cầu hủy bỏ học phụ đạo chủ nhật, bảo toàn kinh phí đêm văn nghệ.

Gần 90% học sinh toàn trường ký giấy biểu tình.”
Hiệu trưởng phất tay: “Không phải toàn bộ, cậu sốt sắng làm gì.

Vài hôm nữa sẽ lắng xuống thôi.”
Đinh Quang Cung không vì vậy mà bớt lo: “Không được đâu hiệu trưởng.

Bộ giáo dục đã ra quyết định xử phạt chúng ta vì làm trái quy định giáo dục quốc gia.

Nếu không hủy bỏ ngay có thể ngài sẽ bị cách chức.”
Hiệu trưởng nghe xong tái mặt.
Quyết định ban xuống vội vã, hủy bỏ cũng chóng vánh.
Lần biểu tình này của học sinh trường Thanh Tân đã gây ra tiếng vang không hề nhỏ đối với ngành giáo dục toàn quốc.
Sự kiện trở thành tiền đề để thành lập hiệp hội vì quyền lợi của học sinh, sinh viên hay còn gọi tắt là hội học sinh sau này..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện