Mai Truyền Kỳ không biết bộ dạng chật vật ‘chạy trốn’ của mình đã bị quân đội bảy tinh cầu truyền phát mỗi một góc bên trong phi thuyền.
Mất đi kính phòng hộ màng tai của cậu bị tiếng pháo chấn phá, đôi mắt sắp bị khói lửa hun đến sắp không mở nổi, trong mắt đều đầy nước, hít thở một hơi cũng bị khói làm sặc sắp không thở nổi.
Mai Truyền Kỳ nhanh chóng lấy kính phòng hộ dự bị trong cơ giáp, lấy đồ chụp tai và mặt nạ dưỡng khí đeo vào.
Đồng thời, vô cùng mừng vì có tòa đại lâu phía sau chặn đạn pháo lại, nếu không, cậu đã sớm bỏ mạng.
Đột nhiên, xa xa truyền đến âm thanh đạn pháo oanh tạc.
Mai Truyền Kỳ nhìn xuyên qua ngọn lửa, lúc ẩn lúc hiện thấy pháo đài căn cứ bị người phá hủy.
Cậu thở ra, là quân đội phái người chi viện.
——
Trên phi thuyền màu trắng, đám người Kiều Lạc thấy căn cứ bị quang pháo phá hủy cũng không phản ứng bao nhiêu, chỉ cần nổ chết Mai Truyền Kỳ là được.
“Lão đại, người của quân đội công kích chúng ta.
”
Kiều Lạc lập tức hạ lệnh: “Đánh trả, tăng nhanh tốc độ.
”
“Dạ.
”
Ngay sau đó, có người không tin hô to: “Lão đại, Mai Truyền Kỳ không chết!”
“Cái gì?” Dưới làn đạn như mưa bão, vậy mà lại không chết?
Kiều Lạc trợn mắt giận dữ nhìn màn hình, lửa đạn công kích ít lại, khói lửa dần dần tản đi, làm mọi người nhìn thấy cơ giáp cồng kềnh vẫn cứ hoạt bác nhảy loạn dưới đất chạy trốn.
Nhất thời, mọi người hai mắt đỏ hồng.
Chi Sá giận dữ: “Con mẹ nó nhà hắn mạng thật lớn.
”
Kiều Lạc mắt đầy lệ khí, không thể dễ dàng buông tha Mai Truyền Kỳ như vậy: “Phóng ra trăm chiếc máy không người lái oanh tạc Mai Truyền Kỳ.
”
“Dạ.
”
Mọi người vào cabin điều khiển phi thuyền, phóng ra trăm chiếc máy bay không người lái, song, số lượng rời đi tựa hồ không chỉ trăm chiếc, thậm chí còn có cái không phải máy bay không người lái.
Đại Nhĩ từ trên màn ảnh nhìn thấy không phải máy bay không người lái, còn có người điều khiển cơ giáp, đó là một cơ giáp vô cùng quen thuộc.
Hắn kinh hãi: “Lão đại, Nộ Chuy tự mình khởi động cơ giáp rời phi thuyền.
”
“Cái gì?”
Kiều Lạc nhăn chặt mày, chuyển xem màn hình bên trái, nhìn thấy một chiếc cơ giáp màu đỏ cõng cự chuy bay xuống căn cứ.
Hắn nhanh chóng nối cuộc trò chuyện: “Nộ Chuy, ngươi trở lại cho ta.
”
“Lão đại, ta giết chết Mai Truyền Kỳ sẽ trở lại.
” Nộ Chuy vội ngắt cuộc trò chuyện, tăng nhanh tốc độ nhằm về phía Mai Truyền Kỳ.
“Nộ Chuy? Nộ Chuy?” Kiều Lạc tức giận dùng sức đá một chân ghế bên cạnh.
——
Ở cửa khoáng động, Phong Tĩnh Đằng cùng Ô Lãng bọn họ nhìn thấy tiểu phi tàu bay tới, từ cơ giáp đi ra, bảo các nô lệ xếp hàng tới cửa.
Thế nhưng, tiểu phi tàu vừa đáp xuống, đám đó lệ liền chen lấn muốn vào bên trong tiểu phi tàu.
Phong Tĩnh Đằng gầm lên: “Nếu các ngươi không xếp hàng, phi thuyền sẽ không mở.
”
Các nô lệ vừa nghe, vội vàng xếp thành hàng đi lên.
Sa Lệ lần nữa lên tiếng trào phúng: “Chẳng phải có người không muốn rời khỏi đây sao? Chẳng phải không muốn người của quân đội cứu viện sao? Đã như vậy, còn gấp gáp chen lên phi thuyền chi thế, cứ ở đây chờ chết thì không phải tốt hơn à.
”
Đám nô lệ cúi đầu, đều không dám nhìn binh lính đến cứu bọn họ.
Phong Tĩnh Đằng quay người nhìn về phía nơi đạn pháo đánh vào, vô cùng lo lắng cho bạn lữ mình có sao không.
Ô Lãng chào hỏi binh lính trên thuyền, kính lễ hỏi: “Xin chào, tôi là sĩ quan Diroya tinh cầu, xin cho hỏi một chút, đám người kia tại sao không công kích chúng tôi, ngược lại vẫn luôn công kích chỗ đất trống bên kia?”
Binh lính nói rằng: “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, tôi chỉ nghe nói có một người gọi là Mai Truyền Kỳ điều khiển cơ giáp đem tất cả đạn pháo dẫn tới chỗ mình a.
”
Đồng tử Phong Tĩnh Đằng co rụt lại.
Ô Lãng hít vào một ngụm khí lạnh.
Lỗ Nghị híp mắt một cái.
Những nô lệ xếp hàng phía trước lên phi thuyền cúi đầu xuống đến không thể thấp hơn.
Phong Tĩnh Đằng bỗng chốc xoay người, đi hướng chiếc tiểu phi tàu thứ hai, kéo binh lính đang ngồi bên trong ra ngoài, lập tức khởi động phi tàu phóng về hướng Mai Truyền Kỳ.
Sĩ quan lo lắng hô to: “A! A! A! Phi thuyền của tôi.
”
Phong Tĩnh Đằng rất nhanh tìm được Mai Truyền Kỳ, bất quá, phía sau có thật nhiều máy không người lái cùng cơ giáp đuổi theo đánh giết.
Anh nhanh chóng vọt qua, đứng trước trọng hình cơ giáp: “Lên đây.
”
Mai Truyền Kỳ nghe giọng Phong Tĩnh Đằng, nhanh chóng leo lên phi tàu, dùng tứ chi kẹp chặt thân tàu.
Phong Tĩnh Đằng lập tức thay đổi phương hướng, hướng phi thuyền tinh cầu bọn họ bay đi.
Mai Truyền Kỳ thả lỏng một hơi, máy bay không người lái cùng cơ giáp đuổi theo phía sau đều bị chiến cơ quân đội chặn lại.
Phi tàu đột nhiên ngừng lại.
Mai Truyền Kỳ suýt nữa ngã xuống.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy một chiếc cơ giáp màu đỏ chặn trước mặt.
Mai Truyền Kỳ xem qua tài liệu, biết cơ giáp cõng cự chuy chính là của Nộ Chuy, lập tức hướng đối phương xạ kích.
Nộ Chuy nhanh chóng lóe lên, nã pháo về phía bọn họ: “Mai Truyền Kỳ, hôm nay mày đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này.
”
Tốc độ tay Phong Tĩnh Đằng vô cùng nhanh, phản ứng nhạy bén mà nhấn nút điều khiển.
Thân phi tàu trầm xuống, Mai Truyền Kỳ nhanh chóng ôm chặt lại, sau đó, phi tàu lập tức vọt qua bên cạnh cơ giáp, bay nhanh như sao băng.
Mai Truyền Kỳ cảm thấy mặt mình dường như bị gió quật biến hình.
Cơ giáp sau lưng không chịu buông tha, mãnh liệt nã pháo về phía bọn họ.
Phi tàu tránh trái tránh phải.
Mai Truyền Kỳ ổn định thân thể, từ từ xoay người, đối mặt với cơ giáp Nộ Chuy, nã pháo xạ kích, bắn trúng đạn pháo bay tới, cũng phá huỷ hai nòng pháo trên người cơ giáp.
Nộ Chuy quét nhìn dữ liệu cơ giáp trong màn hình, trong đó có hai chỗ bị hư hỏng nặng, không thể sử dụng được.
Hắn tức giận đỏ mắt, toàn lực nổ súng, chỉ vì muốn bắn trúng Mai Truyền Kỳ.
Phong Tĩnh Đằng thông qua màn hình nhìn thấy lửa đạn phóng tới, tăng nhanh tốc độ né tránh.
Mai Truyền Kỳ trên phi tàu cảm thấy mình sắp bị quật bay ra ngoài, phi tàu bỗng vươn mình, tứ chi cũng không thể ôm được thân phi tàu, người liền rơi xuống, đồng thời, Nộ Chuy bắn một phát bay qua đỉnh đầu cậu.
Cậu còn chưa kịp phản ứng, người liền được phi tàu vững vàng tiếp được, nhanh chóng nắm chặt lại.
Mai Truyền Kỳ nhìn xuyên qua lớp