**********
Nghe được lời này, sắc mặt của Sấu Hầu biến sắc.
Anh ta trừng mắt nhìn Lâm Mạc Huy, khuôn mặt hiện ra vẻ không thể tin được: "Lại...!lại là cậu sao?”
“Cậu...!cậu làm sao tìm đến đây được?”
Cậu chủ Phùng cau mày: “Anh Hầu, anh quen sao?”
Sấu Hầu lập tức nói: “Cậu chủ Phùng, đây chính là người mà tôi đã từng nói với cậu, con dế nhỏ ở thành phố Hải Tân.”
“Anh Hầu, giải quyết nhanh chóng, đừng làm ảnh hưởng đến tâm trạng của ông đây!”
Sấu Hầu lập tức gật đầu: “Vâng! Cậu chủ Phùng”
Anh ta đứng dậy, chỉ về phía Lâm Mạc Huy mắng: “Tên khốn này, con mẹ mày thật sự có bản lĩnh đó, tìm được đến tận đây?”
“Nhưng mà, mày tìm được nơi này thì làm sao?”
“Nói cho mày biết, ở thành phố Hải Tân, mày còn có chút bản lĩnh.
“Nhưng mà, đây không phải là thành phố Hải Tân, con mẹ mày cho dù mày có là rồng cũng nằm xuống cho ông, là hổ cũng phải quỳ xuống cho ông.
“Bây giờ cho mày một cơ hội, quỹ xuống, xin lỗi các cậu chủ và cậu chủ Phùng, ông đây chặt hai chân chó của mày, chuyện này coi như xong.”
“Nếu không, có tin hôm nay ông mày lóc não mày xuống đây không?” Lâm Mạc Huy lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Dập đầu xin lỗi, chuyện này cũng không giải quyết được.”
“Anh! Nhất định phải chết.”
Sấu Hầu không khỏi bật cười: "Ai yo! Con mẹ mày thật biết cách bốc phét mà."
“Muốn tạo chết? Dựa vào cái gì chứ?”
“Mày cũng không mở to mắt chó mày ra, xem xem hiện tại là tình hình như thế nào sao?”
“Chỉ dựa vào thứ rác rưởi như mày, còn dám nói lời ngông cuồng như vậy, có tin ông đây…."
Anh ta còn chưa nói hết, Lâm Mạc Huy trực tiếp giơ tay, bóp cổ của anh ta.
Mọi người xung quanh trở nên ồn ào, một người đàn ông đập nát chai rượu về phía Lâm Mạc Huy: “Mẹ kiếp, mày còn dám động thủ?”
“Ông đây giết