Lâm Mạc Huy nhún vai tỏ vẻ bất lực.
Đổi với thái độ của bố mẹ vợ anh đã quen rồi.
Hứa Thanh Mây nóng nảy: "Bố, sao bố lại nói thế chứ?" "Lâm Mạc Huy không phải là có lòng tốt mới nói câu này sao, sao lại là trêu tức bố được?"
Hứa Đình Hùng cả gian nói: "Ai bắt cậu ta nói?" "Bố bắt cậu ta nói sao?" "Cậu ta cũng đánh giá bản thân cao quá rồi, bản thân chẳng là cái thá gì, cậu ta có quyền lên tiếng ở đây sao?" "Đến nhà gái ở rể, có biết nghĩa là gì không?" "Cũng giống như người phụ nữ được gả đi ở cổ đại" "Ăn cơm không thể lên bàn, cha mẹ chồng nói chỉ có thể nghe theo, đây gọi là phép tắc, hiểu chưa?"
Hứa Thanh Mây tức giận: "Bố, đã là thời đại gì rồi chứ!" "Hai bọn con là vợ chồng thì quan hệ cũng bình đẳng." "Bố là bề trên, chúng con kính trọng bố là điều nên làm." "Nhưng mà bố cũng phải có thái độ của một bề trên chứ." "Bổ đừng cho rằng người khác luôn phải cúi đầu trước bố có được không?" "Anh ấy kết hôn với con rồi thì sẽ bình đẳng với mọi người, anh ấy sẽ không phải cúi đầu trước bất kỳ ai đâu!"
Hứa Đình Hùng nổi nóng: "Ý của con là sao?" "À ra là theo như con nói thi sau này chúng ta phải cung kính với cậu ta à?" "Có cần sau này bố gặp cậu ta liên dứt khoát hành đại lễ bải ba cái cúi người chín lần, dập đầu vài cái không?" Hứa Thanh Mây không biết nói gì thêm: "Bổ, con đầu có nói như vậy!" "Ý của con là Lâm Mạc Huy tôn trong bố, ít nhất bố cũng phải có chút tôn trọng anh ấy chứ!"
Hứa Đình Hùng rống lên giận dữ: "Dựa vào đâu mà bố phải tôn trọng cậu ta chứ?" "Một kẻ bỏ đi ở nhà chúng ta ăn bám, cái thứ trùng hút máu, cái đồ rác rưởi, bổ còn phải tôn trọng cậu ta sao?" "Cho dù trên đường có tùy tiện kéo một tên ăn mày cũng tốt hơn cậu ta nhiều, chỉ ít người ta còn tự lực cánh sinh, tự xin cơm để ăn, cậu ta thì được tích sự gì chứ?" Hứa Thanh Mây tức giận đến nỗi nước mắt ứa ra: "Bổ.. Sao bố lại nói như vậy..." "Lâm Mạc Huy có chỗ nào không tốt chứ, anh ấy ăn bám chỗ nào!" "Mấy năm nay anh ấy tự mình làm việc, tự mình kiếm tiền, bố mẹ không thấy sao?"
Phương Như Nguyệt thấy thế liền vội hòa giải: "Được rồi được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa." "Ông Hùng, ông có thể đừng vừa gặp mặt con gái liền cãi nhau được không?" "Thanh Mây, con cũng vậy, con cũng biết tính tình bố con không thể nhường ông ấy một chút sao?" Hứa Đình Hùng giật giật khóe miệng, cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Phương Như Nguyệt nói: "Được rồi, nói chuyện chính đi." "Thanh Mây, mẹ với bố con đi dạo qua một vòng tìm được mấy mặt bằng không tồi." "Như vậy đi, con gái qua thẻ cho bố mẹ 35 tỷ, bố mẹ chuẩn bị rồi hôm nay sẽ bắt đầu đi bàn chuyện mặt bằng!" Hứa Thanh Mây vừa nghe thấy câu này, nhất thời không biết nên nói gì. "Mẹ, hôm nay sợ là không được..."
Hứa Thanh Mây vừa muốn giải thích thì sắc mặt Phương Như Nguyệt liền thay đổi: "Tại sao không được?" "Chúng ta đã nói xong cái rồi mà, sao nào, con muốn lật long ha?"
Sau đó Phương Như Nguyệt lại trừng mắt với Lâm Mạc Huy nổi giận nói: "Có phải là cậu lại đầu độc con gái tôi không?" "Lâm Mạc Huy, rốt cuộc tôi chọc giận cậu chỗ nào chứ, cậu nhất định phải hại tôi như vậy sao?" "Không phải là tôi chỉ mở một cửa tiệm thôi sao, cậu dựa vào đầu mà không để cho con gái tôi đầu tư vốn cho tôi?" Vẻ mặt Lâm Mạc Huy mờ mịt, mình làm cái gì chứ? Hứa Thanh Mây vôi nói: "Mẹ, mẹ nghĩ gì vậy?" "Chuyện này không có liên quan gì tới Lâm Mạc Huy, là công ty xảy ra chuyện rồi!"
Hứa Đình Hùng vội la lên: "Công ty xảy ra chuyện rồi?" Hứa Thanh Mây bất đắc dĩ nói ra chuyện của công ty. Nghe xong Hứa Đình Hùng và Phương Như Nguyệt trực tiếp lú lần đi.
Công ty là hi vọng lớn nhất của bọn họ, nếu công ty sụp đổ rồi thì bọn họ chẳng phải quay lại cuộc sống nghèo khổ trước đây sao?
Sau một lúc lâu, Hứa Đình Hùng đột nhiên tức giận nói: "Tôi đã nói rồi mà! Tôi đã nói rồi mà!" "Tôi đã nói không thể dac tội được với Hiệp hội Y dược mà!" "Mấy người không nghe lời tôi nói, cho mình là đúng, tự cao "Bây giờ thi tốt rồi, người ta sắp chỉnh lại chúng ta rồi, tôi tự đại." xem mấy người làm thế nào được!" "Hi vọng cả một đời của nhà ta cứ như vậy mà bị hủy trên tay mấy người thôi, mấy người thật sự có bản lĩnh đấy!" Hứa Thanh Mây vội nói: "Bố, đó không phải là vấn đề đặc tội hay không đắc tội!" "Bố biết Hiệp hội Y dược muốn làm gì không?" "Bọn họ muốn một nửa sản nghiệp nhà chúng ta đấy!" Hửa Đình Hùng ngây người: "Cái g... một