Từ Bi Điện

Chương 18


trước sau

 
Hoàng Thái hậu của các triều đại đều ở Từ Ninh cung, Thái hậu bây giờ cũng không ngoại lệ.
 
Nhà mẹ đẻ của Thái hậu mang họ Giang, đời cha làm quan cực lớn, lúc bà ta ở khuê phòng chính là nhân tuyển Thái tử phi nội định. Vừa đến khi tiên đế Thuần Tông gia đăng cơ, được lệnh của Hiển Vinh Thái hậu sắc phong thành Hoàng hậu, Giang Hoàng hậu ngồi ở hậu vị tại Khôn Ninh cung ròng rã hai mươi năm, cả đời này có thể xuôi chèo mát mái.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cuộc đời quá bình thản không có điểm nhấn, Giang Hoàng hậu quản lý hậu cung không quá thành thạo, nhưng cũng may bà bà (mẹ chồng) sống lâu. Trước kia Hiển Vinh Thái hậu sống đến năm Cảnh Hi thứ mười bảy mới qua đời, Giang Hoàng hậu thật sự ra dáng nhân vật chính nhưng cũng chỉ có thời gian ba năm ngắn ngủi.
 
Tình cảnh ba năm không đủ để một Hoàng hậu quen nổi đóa trưởng thành. Vào ngày thăng lên làm Thái hậu, bà ta không chịu dời cung, ngồi trong Khôn Ninh cung nổi trận lôi đình, vỗ bàn quăng chén hét to: “Ta là Hoàng hậu, ta không làm Thái hậu!” Sau đó bà ta khóc tiên đế, trách tiên đế để bà ta làm quả phụ, bà ta vốn vẫn luôn ngồi trên vị trí Hoàng hậu này, dù sao thì Hoàng hậu nghe trẻ hơn Thái hậu, năm đó bà ta mới ba mươi tám, lên làm Thái hậu sẽ thành già, cũng coi như lưu luyến tuổi trẻ.
 
Sau này vẫn là các nguyên lão Nội các hợp lực khuyên can, bà ta mới miễn cưỡng nhường lại Khôn Ninh cung, nhưng nhìn Từ Ninh cung này thế nào cũng cảm thấy không vừa mắt, thậm chí bà ta còn có một suy nghĩ trong đầu, muốn lấy bảng hiệu Khôn Ninh cung xuống. Lại là một trận sóng to gió lớn, không ai tán thành với cách làm của bà ta, dù sao thì lễ nghi không thể bỏ, Càn và Khôn vốn là một cặp, tương lai Hoàng đế thành thân, tấm biển kia chính là dành cho Hoàng hậu tân nhiệm. Giang Thái hậu không có cách nào khác ngoài việc cho người lấy giấy che kín nửa dưới chữ Từ (慈) trong Từ Ninh cung, biến thành Tư (兹) Ninh cung. Chữ Từ mất đi chữ tâm (心), cũng không biết là bà ta đang phát tiết sự bất mãn của mình hay đang thầm châm biếm Hoàng đế không có hiếu tâm.
 
Lương Ngộ nhận lời truyền triệu của Thái hậu thì bỏ công vụ trong tay xuống, vòng qua bức tường phù điêu liền thấy người tuyết được đắp rất lớn bên trong viện phía Tây, hình thù quái dị, trước ngực cắm một nhánh phất trần, mang mũ cánh chuồn mệnh quan. Thái hậu quen mỉa mai người khác, nơi này cũng có thêm một ý nghĩa, xem ra tin tức hắn vào triều thảo luận chính sự cũng đã sớm truyền vào Từ Ninh cung rồi.
 
Hắn hừ một cái, nhấc áo bào leo lên bậc thang. Người trực trước điện nhìn thấy hắn thì dồn dập hành lễ, hắn ngẩng đầu rảo bước vào bậc cửa, Thái hậu đang ở buồng sưởi phía Đông, hắn còn chưa đến mà trên mặt bà ta đã treo sẵn ý cười.
 

“Thần xin thỉnh an Thái hậu.” Cung nữ vén rèm lên, hắn đi vào, hướng về phía người trên giường phía Nam vái chào: “Hôm nay Thái hậu thật hăng hái, lúc thần vừa mới đến đã trông thấy người tuyết trong sân, đắp lên có mấy phần năng động.”
 
Thái hậu đang sờ con mèo trắng của bà ta, bàn tay kia đeo vòng tay long phượng vàng ròng khảm ngọc, được bảo dưỡng giống như sứ tinh thông thủy, từ từ chậm rãi vuốt lưng con mèo, nghe thấy lời hắn nói, bà ta giương mắt thoáng nhìn, cười lạnh: “Là mấy tiểu tử phía dưới rảnh rỗi đến nhàm chán nên đắp chơi. Lúc đầu có một cơn gió thổi rớt đầu nó, ta cho người lộn ngược mũ cánh chuồn đội lên cho nó, nếu nó có thể chịu đựng thì có thể bảo vệ được đầu; nếu không ép được thì có thể thấy là mệnh hèn phúc mỏng, không có phúc phần để sống.”
 
Lương Ngộ nghe ra được hàm ý trong lời nói của bà ta, Giang Thái hậu luôn có tính tình nghiêm khắc khô khan như vậy, nếu như ngày nào đó bà ta có thể dễ nói chuyện thì đó nhất định là do mặt trời mọc từ đằng Tây.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Tạm thời nhẫn nhịn bà ta, dù sao thì Hoàng đế cũng chưa tự mình chấp chính, trên tình cảnh vẫn cần vị Thái hậu này chống đỡ, cho dù hắn có nghe ra lời nói ẩn giấu sự châm chọc thì cũng chỉ có thể cười trừ.
 
“Đây là Thái hậu nương nương từ bi, thứ đồ mỗi khi mặt trời vừa mọc liền trở về với đất trời, không đáng để nương nương phí sức lớn như vậy. Hôm qua tuyết rơi quá lớn, sáng nay các cung đều sai khiến tiểu hỏa giả quét sạch, nghĩ là người trước mặt nương nương làm việc hết sức, vậy mà lại ở Từ Ninh cung pha trò ra vẻ lanh lợi, tất cả đều do thần quản giáo không hiệu quả, lát nữa thần nhất định sẽ dạy dỗ đàng hoàng.”
 
Hắn cũng có biết cắn ngược, Thái hậu bị hắn chiếu tướng một quân, trên mặt lập tức hậm hực, lạnh giọng nói không cần vội: “Hôm nay làm phiền Hán thần đại giá không phải là vì chuyện người tuyết này, ta nghe nói lúc trên triều Hoàng đế ban chỉ cho phép ngươi sau này vào triều bàn luận chính sự rồi? Chuyện tốt lớn như thế, còn chưa chúc mừng Hán thần nữa.”
 
Lương Ngộ vội nói không dám: “Đây là ân điển của Thái hậu nương nương và Hoàng thượng, thần vô đức vô năng, toàn bộ dựa vào các chủ tử vun trồng. Thật ra việc này thần đã từ chối một lần nhưng Hoàng thượng có suy nghĩ của Hoàng thượng, mỗi lần đề bản của nơi khác được nộp cũng phải đưa vào nơi sao chép rồi đến Nội các Ti Lễ giám, quả thực phiền phức nhưng có thần ở đây thì đã tiết kiệm được hai tay hai chân hơn.”
 

Thái hậu nhếch môi cười một tiếng: “Thì ra đề bản của nơi khác cũng không cần các loại nha môn duyệt lại, toàn bộ do một mình Ti Lễ giám của người định đoạt ư? Hoàng đế à, bây giờ càng thêm tiền đồ, không giống tiên đế, trước khi ban bố một đạo chính lệnh đều sầu đến mức ngủ cũng không ngon giấc, cần phải cân nhắc liên tục mới dám thực hiện, chỉ sợ có lỗi với cơ nghiệp tổ tông. Hoàng đế là thiếu niên thiên tử, thủ đoạn làm việc nóng nảy mạnh mẽ, nghiễm nhiên là muốn áp đảo tiên đế rồi, được được được…” Bà ta vừa nói vừa ngừng cười, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Lương Ngộ nói: “Nếu Hoàng đế đã trọng dụng Hán thần thì Hán thần cần phải thật tâm đền đáp chủ tử mới được. Lúc trước Cao Tông Hoàng đế lên ngôi, Nội các và Ti Lễ giám liền hỗ trợ nhau trong ngoài, chưa từng nghe nói Ti Lễ giám áp chế Nội các. Không nói xa xôi, chỉ nói lúc cha nuôi Uông Chẩn của ngươi còn ở đây, hai nha môn cũng bình an vô sự, làm sao mà Uông Chẩn vừa rớt đài liền thay đổi rồi? Đông Xưởng của ngươi liên tiếp giam hai vị Đại học sĩ của Nội các, làm cho phu nhân người ta đến khóc lóc trước mặt ta, Hán thần bá đạo như vậy sợ là không ổn đâu?”
 
Trong lòng Lương Ngộ đã rõ, hai ngày nay Ti Lễ giám hành động không ngừng chắc chắn sẽ kinh động đến bà ta. Gốc rễ của bà ta với Nội các sâu xa hơn với Ti Lễ giám rất nhiều, lúc trước chọn lập Sở vương làm Thái tử xem như là một lần duy nhất đạt thành nhận thức chung với nhau. Sau này Hoàng đế kế vị, Giang Thái hậu vẫn luôn bất mãn, có lẽ phải hỏi lòng bà ta, sợ là rất hối hận vì đã đưa ra quyết định như thế này. Nhưng chẳng có cách nào, bây giờ ván đã đóng thuyền rồi, chỉ cần Hoàng đế tại vị ngay thẳng, chỉ cần Ti Lễ giám dốc hết sức ủng hộ Hoàng đế, vậy thì không ai có thể làm gì Hoàng đế.
 
Nhưng mà vị Thái hậu hưởng phúc hơn nửa đời này không thoải mái, muốn gây thêm chuyện, chuyện này thì bất cứ ai cũng không ngăn cản được. Lương Ngộ bị bà ta chất vấn thẳng mặt cũng không nổi cáu, hắn vẫn luôn ung dung làm dáng, chắp tay nói: “Nương nương bớt giận, cho phép thần hồi bẩm. Đông Xưởng bắt người trước giờ đều dựa vào luật lệ của Đại Nghiệp mà làm việc, tháng trước có người vụng trộm kẹp mật báo vào trong đề bản, tham tấu Đại học sĩ Hạ Liên Thu của Nội các viết thơ châm biếm, sau khi Hoàng thượng biết được thì tức giận, lệnh cho Đông Xưởng tra rõ, lúc này mới có chuyện giam giữ Hạ Liên Thu. Sau đó Hạ Liên Thu ở trong ngục khai báo, hai câu thơ này của ông ta là tái bút cho Tống Kinh Đường, nếu đã lại dính dáng đến Tống đại nhân thì không thể thiếu việc phải mời Tống đại nhân đến công đường trả lời xét hỏi.”
 
Cũng coi như là nói rất có lý có cứ, có mũi có mắt, đáng tiếc là Thái hậu cũng không tin hắn, bà ta giơ tay đuổi mèo từ trên gối xuống, khẽ nói: “Ngươi cho rằng ta không biết thủ đoạn cao cường của Đông Tập Sự Xưởng của các ngươi, người có trong sạch hơn nữa khi vào nha môn của các ngươi cũng có thể bôi cho

người đó một thân bùn đất, người đã qua tay Hán vệ các ngươi còn có bộ dáng sạch sẽ sao? Hiện nay hai vị đại nhân xem như là chịu thua rồi, muốn lật lại bản án cũng không thể, bản án mà Đông Xưởng các ngươi làm qua, trên dưới triều chính không ai dám nhận, đây là bản lĩnh của các ngươi. Có điều trong lòng ta sáng như gương, Hạ Liên Thu vào ngục là bởi vì hắn vạch tội Ti Lễ giám, Tống Kinh Đường bị liên lụy là bởi vì hắn đưa chân dung vào Từ Ninh cung ta, có phải thế không?” Bà ta dứt lời cũng không đợi hắn đáp lại, than thở: “Hoàng đến đến tuổi đại hôn, tục ngữ nói thành gia lập nghiệp, thành gia trước mới dễ dựng nên sự nghiệp lẫy lừng. Mặc dù hắn không phải do ta sinh ra nhưng ta cũng thương hắn như con ruột, nhưng dựa vào tình thế hiện nay, thế mà Hoàng đế lại như không muốn hỏi ta chuyện tuyển Hậu. Chuyện này vô cùng kỳ quái, thiên hạ kết hôn đều theo lệnh của cha mẹ, Hoàng đế cho dù lớn như trời thì cũng không thể vượt qua cấp bậc này, Hán thần nói xem có phải nên theo đạo lý không?”
 
Tính tình của Lương Ngộ cẩn thận kín kẽ không một lỗ hổng, hắn không bởi vì Thái hậu dùng lời áp đảo liền lật bài. Hắn dịch tay, hơi khom người một cái nói: “Điều nương nương suy nghĩ chỉ là hiểu lầm rồi, Đông Xưởng đuổi bắt Tống Kinh Đường là do dựa vào lời khai của phạm nhân, dường như đều không liên quan gì đến chuyện chân dung. Thần chưởng quản Ti Lễ giám, tất cả trên dưới trong cung phàm là có một chuyện thần không biết, đó là thần thất trách, nên tự xin phạt. Nội các đưa chân dung đến Từ Ninh cung, chuyện này vốn dĩ không có vấn đề gì, Thái hậu vì Hoàng thượng mà lựa chọn nhân tuyển Hoàng hậu cũng là bổn phận nên làm, thần chỉ nghe lệnh Thái hậu mà làm việc, nào có đạo lý cản trở từ bên trong chứ!”
 
Giang Thái hậu càng nghe thì càng thấy vừa ý, mặc kệ có phải là lời trong lòng hắn hay không, dù sao thì bà ta cũng đợi câu nói này.
 
“Rất tốt, chỉ cần Hán thần trung thành xã tắc, vậy ta liền yên tâm rồi.” Bà ta vừa nói vừa đưa ánh mắt về phía nữ quan bên cạnh, rất nhanh một cuốn chân dung đã được đưa đến trước mặt Lương Ngộ: “Đây là tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư Tôn Tri Đồng, nhân phẩm tài học đều  tốt số một, theo ta thấy thì rất có phong phạm của mẫu nghi thiên hạ. Hoàng đế trẻ tuổi, chỉ sợ nhìn người không chuẩn, bởi vậy hôm nay ta chỉ gọi Hán thần đến, ngươi là đại bạn của Hoàng đến, từ nhỏ cùng hắn lớn lên, hắn cũng nguyện ý nghe ngươi. Ngươi nhìn xem, cô nương này có được hay không?”
 

Có được hay không, phàm là chuyện Giang Thái hậu quyết định thì có chỗ nào cho người ta nói một tiếng không được!
 
Lương Ngộ mở bức tranh nhìn thoáng qua, thật ra dựa vào tranh thì có thể nhìn ra được chính là chân dung của Nguyệt Hồi, cũng là người ôn nhu nhã nhặn động lòng người. Quan trọng là không phải cô nương dáng dấp thế nào mà là xuất thân của cô nương ấy, là bối cảnh gia thế sau lưng nàng ta.
 
Phu nhân của Hộ bộ Thượng thư Tôn Tri Đồng là chị em bạn dì của Giang Thái hậu, vậy thì tiểu thư Tôn gia kia chính là cháu gái nhà mẹ đẻ của Thái hậu. Trong hậu cung vốn chính là như thế, một người lôi kéo một người, hận không thể khiến Hoàng hậu đời nào cũng là người trong nhà. Giang Thái hậu có chủ ý gì, sao hắn có thể không biết được, bởi vậy hắn một lần nữa chậm rãi cuộn tròn bức tranh lại, cười nói: “Ánh mắt của Thái hậu nương nương là độc đáo nhất, thần nhìn thấy cũng rất tốt.”
 
Giang Thái hậu vui mừng: “Nếu đã như thế thì cũng gọi Hoàng đế xem một cái?”
 
Đây là lời khách sáo, trước khi Hoàng đế tự mình chấp chính, hôn nữ nào có chỗ nào được tự mình quyết định. Chẳng qua là Thái hậu thông báo một tiếng, Hoàng đế “Cẩn tuân ý chỉ của mẫu hậu”, là được.
 
Lương Ngộ giỏi về phỏng đoán tính khí con người, hắn có thể đi đến hôm nay đương nhiên cũng không phải là người đấu đá bừa bãi. Có đôi khi Thái hậu cũng rất thích sự hiểu ý của hắn, ví dụ như trước đó cả gan đến thuyết phục, từng câu từng chữ đều là cả hai cùng có lợi, nếu chỉ nghe lời ngoài miệng của hắn, thật sự là vô cùng dẻo miệng, càng làm cho người ta tin phục.
 
Lúc này cũng không ngoại lệ, hắn lập tức nói trúng tâm tư Thái hậu: “Vạn Tuế gia trẻ tuổi, quả thật như lời Thái hậu nói, chỉ sợ là nhìn người không chuẩn, rốt cuộc vẫn cần mẫu hậu quan tâm nhiều hơn. Bình thường thần cũng có chút lui tới với quan viên trong triều, Tôn đại nhân làm người thận trọng, gia giáo tất cũng nghiêm khắc, cô nương ấy để ở đâu cũng đều là trăm dặm mới tìm được một người, chẳng trách Thái hậu thích. Theo cái nhìn nông cạn của thần, nếu Thái hậu nhìn trúng thì định ra như vậy cũng không quá đáng, Hoàng thượng há lại không tuân theo đạo lý tập tục cũ?”
 
Những lời này của hắn dỗ Giang Thái hậu hưởng thụ, bà ta đã sớm biết cuối cùng hắn cũng sẽ làm việc theo ý của bà ta, nhưng lúc này Lương Ngộ sảng khoái như vậy llaji khiến cho cho bà ta sinh lòng hoài nghi. Bà ta liếc nhìn hắn, người kia đã quen làm khuôn mặt kính cẩn nghe theo, càng là người chịu nhục như vậy thì càng có thể làm việc lớn. Bà ta cười cười: “Hán thần thật sự giống như ta nghĩ sao? Đừng dùng kế hoãn binh, lát sau lại bảo Hoàng đế ầm ĩ ra chuyện gì đấy.”
 
Lương Ngộ vội nói không dám: “Vạn Tuế gia xưa nay hiếu thuận, các đời đế vương của Đại Nghiệp chúng ta cũng lấy nhân hiếu trị thiên hạ, không thể đến đời Vạn Tuế gia thì lại thay đổi gia phong. Trước đó chủ tử cũng đã nhắc với thần chuyện lập Hậu, thần nghe ra ý tứ trong lời nói của chủ tử thì là phải xin Thái hậu làm chủ.” Nói xong hắn cẩn thận mỉm cười: “Nói câu đi quá giới hạn, trước lập Hậu sau tự mình chấp chính, đây là quy củ mà tổ tông quyết định, Vạn Tuế gia cũng biết được lợi và hại trong đó. Thần hầu hạ Vạn Tuế gia từ nhỏ, một lòng suy nghĩ vì Vạn Tuế gia, cho dù chủ tử có vài suy nghĩ khác thì thần cũng sẽ tự khuyên can, xin Thái hậu nương nương yên tâm.”

 
Thoạt đầu Giang Thái hậu căng mình đến mức thân thể thẳng tắp, đến lúc này mới thả lỏng, miễn cưỡng dựa vào chỗ tựa lưng bằng gấm: “Vậy được, chuyện đại hôn của Hoàng đế do Ti Lễ giám chưởng quản, ngươi chuẩn bị chuyện này trước, đợi ta và Thủ phụ* hợp nghị thì mệnh Nội các thiết kế sơ bộ, đến lúc đó giao ngươi và Trương Hằng cùng đến Tôn gia tuyên triệu, dù sao thì lập Hậu cũng là việc lớn, như vậy cũng sẽ tỏ vẻ trang trọng.”
 
*Thủ phụ là chức danh chính thức của Viện trưởng nhà Minh và Quân sư nhà Thanh.
 
Giang Thái hậu đã có biện pháp chuẩn bị, cho dù đã ổn thỏa ở chỗ Lương Ngộ rồi nhưng bà ta tuyệt đối chưa thể yên tâm, chỉ có thể để Nội các cùng xử lý việc này mới có thể cam đoan hoàn toàn làm theo chủ trương của bà ta. Bà ta đã không chịu thua kém cả một đời, tuy Hoàng đế là nhi tử thuận tiện nhặt được nhưng bà ta vẫn phải sử dụng quyền lợi của mẫu hậu. Hiện nay chuyện này đã giải quyết xong rồi, bà ta rất cao hứng, vừa phấn chấn, quay đầu dặn dò cung nhân bên ngoài: “Bảo bọn họ gắn chặt đầu người tuyết đi, cho nó thêm một cái vòng cổ.”
 
Lương Ngộ thầm cười, khom người chắp tay hành lễ rồi lại đi lui ra khỏi buồng sưởi.
 
Bên ngoài Từ Ninh cung, Dương Ngu Lỗ thấy hắn đi ra thì vội vàng tiến lên đón, nhỏ giọng hỏi: “Lão tổ tông, là vì chuyện chân dung sao?”
 
Lương Ngộ vừa đi vừa nói: “Chân dung chỉ là kíp nổ, phía sau còn có chuyện lập Hậu nữa.” Nói rồi bước chân của hắn chậm lại, nghiêng đầu dặn dò: “Hôm nay Từ Ninh cung muốn triệu kiến Nội các, cứ thả người vào, qua hôm nay liền chặt đứt con đường Nội các gặp mặt Thái hậu.”
 
Dương Ngu Lỗ vội đáp vâng, nhe răng cười nói: “Đến lúc nên lập ra quy củ rồi, một đám nam nhân ra ra vào vào Từ Ninh cung dù sao cũng không phải chuyện hay. Thái hậu quả phụ không có gì làm, cũng phải chú ý danh tiếng mới được.”
 
Lương Ngộ nghe thế thì bật cười, hắn nhăn mũi liếc hắn ta một cái, mắng một tiếng “Đồ khỉ con”.
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện