Từ Bi Điện

Chương 21


trước sau

 
Nguyệt Hồi ngập ngừng, do dự nói: “Muội là vì tốt cho huynh, bình thường sống qua ngày, tìm người chân thật là được, nương nương trong cung này đều là chim tơ vàng trên chân có dây xích, bọn họ không thể rời khỏi nơi này, rời đi thì phải chết. Nam nhân cưới thê tử làm gì, không phải là muốn về nhà làm nóng bếp ấm giường, có người cùng ăn cơm đi ngủ sao, nếu huynh và những lão nương nương kia… như vậy, không tốt.”
 
Lương Ngộ bật cười: “Muội còn biết cái này?”
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyệt Hồi nói đương nhiên: “Muội cũng không phải là trẻ con, huynh cưới một người một cách đứng đắn đi, đừng tìm quả phụ để dụ dỗ, để cho người ta nói thì trách là khó nghe.”
 
Lương Ngộ cố ý trêu nàng: “Trong cung và bên ngoài không giống nhau, những người kia là thái phi, từng hầu hạ tiên đế gia. Từng thiếu giám một xem đây là vinh quang, người kết đôi càng có thân phận thì bọn họ càng có thể diện.”
 
“Đây thì tính là có thể diện gì chứ, tìm người một lòng một dạ không được sao?” Nàng có chút sốt ruột, mình chỉ có một ca ca ruột như vậy, đương nhiên là mong muốn mong đợi hắn tốt. Nàng khoa tay múa chân: “Huynh khó khăn lắm mới đi đến ngày hôm nay, tranh giành phần thể diện này là để cùng thái phi bỏ trốn sao? Trong cung nhiều mắt nhìn vào như vậy, các chủ tử không làm khó dễ thì còn tốt, lỡ như có người cố tình nói xấu, tai họa liền ập lên đầu, không đáng biết bao!”
 
Nàng suy nghĩ rất chu toàn, chững chạc đàng hoàng, giống như trời sắp sập tới nơi vậy Lương Ngộ một mình xông qua nhiều năm, bây giờ đã có thành tựu, người bên cạnh đều vắt óc tìm kế để tâng bốc, nếu nói đến tri kỷ thì một người cũng khó tìm. Trong công việc thì có người chia sẻ nhưng gặp việc tư thì không có ai thương lượng, cũng chỉ có muội muội này là sợ hắn đi nhầm đường, tự tìm phiền toái cho mình.
 
Làm khó cho một tấm lòng của nàng, hắn khẽ thở một hơi, nhạt giọng nói: “Muội yên tâm, ca ca không hồ đồ như vậy. Tình yêu nam nữ đối với người như huynh mà nói, ngay cả suy nghĩ một chút cũng không nên, lúc này huynh cũng không có suy nghĩ đó…” Hắn lắc đầu: “Vẫn chưa phải lúc, cách việc không to toan còn xa đấy.”
Cuối cùng Nguyệt Hồi cũng yên tâm rồi, nói chuyện với người thông minh chính là tốt, hắn biết nên làm gì không nên làm gì, không giống như những người đi một con đường đến mù quáng, nhắc đến một chữ “tình” thì Đông Tây Nam Bắc đều không nhận nữa, vì yêu mà chết, những cái khác thì mặc kệ.
 
Dưới chân nàng bước nhanh, cười nói: “Dù sao thì muội cũng tiến cung rồi, huynh đừng sợ cô đơn, muội ở bên cạnh huynh này.”
 
Lương Ngộ gật đầu: “Nhịn thêm một vài ngày, để huynh suy nghĩ cách một chút, sớm đưa muội ra ngoài.”
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyệt Hồi cảm thấy nhập gia tùy tục, nàng cũng không vội ngóng trông rời khỏi nơi này. Nàng liền đi theo sau lưng hắn, dọc theo đường hành lang đi về phía trước, tuyết bị giẫm dưới chân vang lên tiếng giòn giã, mùa đông ngày ngắn đêm dài, giờ Thân mới ra, hoàng hôn đã mơ hồ đến rồi.
 
Hoa viên của Từ Ninh cung rất lớn, bọn họ đi vào từ cửa hông, vào canh giờ này gần như là không có ai ở hoa viên, chỉ có Hàm Nhược quán bởi vì Thái hậu muốn lễ Phật mà đã sớm treo đèn lồng. Bây giờ người gác cổng trong cung toàn bộ do Ti Lễ giám sai khiến, cung nhân thái giám phòng thủ hôm nay đều là người đã được sắp xếp trước đó, bởi vậy nên cho dù Lương Ngộ tự mình đến thì cũng sẽ không để lộ ra được một chút tiếng gió.
 
Thừa Lương đứng thẳng dưới mái hiên, thấy người xuất hiện thì vội vàng tiến lên ứng phó, hắn ta rũ tay nói: “Thời gian gần đến rồi, lão tổ tông, mời.”
 
Lương Ngộ nhấc áo bào rảo bước tiến vào Hàm Nhược quán, am thờ Phật lớn có mái sơ sài sơn vàng được xây giáp với ba mặt tường cao, giống như là trong nơi phú quý thối nát vô biên gạt ra một nơi thanh tịnh, đây là nơi duy nhất không nhiễm bụi trần trong nơi coi trọng vật chất này. Trong điện đốt đàn hương quanh năm, hắn cũng không thích mùi hương này, ở giữa là đỉnh lò ba chân mạ vàng, có khói xanh lượn lờ xuyên qua nắp bay lên, mùi hương quá nồng nặc ngửi vào khiến cho người ta choáng đầu, hắn lấy ra tấm khăn từ trong tay áo che miệng mũi lại, quay đầu giương cằm với Nguyệt Hồi, ra hiệu cho nàng đi vào chỗ sâu bên trong.
 
Cái gọi là phòng nhỏ thật đúng là nhỏ đến mức xứng với cái tên, ước chừng giống như cỗ kiệu hơi lớn một chút, hai người ngồi đối diện nhau đều phải ngồi bó gối. Nguyệt Hồi lách người đi vào, vốn tưởng rằng một mình nàng ở lại là được, không nghĩ tới Lương Ngộ cũng cùng vào theo. Nàng ơ một tiếng: “Huynh không cần…” Lời còn chưa nói hết liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng vang đánh nhịp, là tiếng bãi giá của Từ Ninh cung, Thái hậu lão nương nương tới lễ Phật rồi.
 
Thừa Lương nhanh chóng che cửa nhỏ lại, khóa lại ở bên ngoài, trong lòng vẫn luôn cười trộm, cây sắt vạn năm nói không chừng là sắp nở hoa rồi. Chưởng ấn đại nhân cực kỳ để ý đến cô nương này, mấy năm nay tìm người ở khắp nơi, hao tổn sức lực rất lớn. Nếu như nói là người thân thì nhìn dáng vẻ của bọn họ cũng không giống là người một nhà. Rốt cuộc là nguyên do gì, nói không chừng hai vị này trước kia đã định thân, bây giờ Chưởng ấn có quyền thế nên đặc biệt tìm về để nối lại tiền duyên đó!
 
Cùng vào một căn phòng nhỏ để phát triển tình cảm, đây là sự hiếu kính của thuộc hạ đối với cấp trên. Thừa Lương còn ngóng trông được thăng lên làm Chấp bút đây, phỏng đoán tâm tư cấp trên nhiều một chút, chỉ cần vỗ đúng mông ngựa thì con đường tiếp theo liền dễ đi rồi.
 
Bên ngoài cửa điện, Thái hậu đã tới rồi, hắn ta bước lên phía trước nghênh đón, ở Ti Lễ giám, hắn ta cũng coi như là một nhân vật, Thái hậu thấy hắn ta ở đây thì ồ một tiếng nói: “Hôm nay mặt trời mọc từ phía Tây sao, Lạc thiếu giám là người bận rộn, sao lại làm phiền ngươi ở chỗ này hầu hạ chứ?”
 
Thừa Lương cười xòa, khom eo nói: “Nương nương đừng làm nô tài thẹn thùng nữa, nô tài thì có thể tính là người bận rộn gì, chỉ nghe sai khiến làm việc mà thôi. Lần trước Lý nương nương nói, bàn thờ Phật phía Tây u ám, nô tài đặc biệt tới xem xem, chờ trời vừa sáng liền sai người tới sơn lại. Hơn nữa nô tài biết hôm nay Thái hậu nương nương muốn lễ Phật nên càng đặc biệt cung kính chờ đợi, chờ hầu hạ nương nương rồi lại đi.”
 
Thái hậu cười lạnh một tiếng: “Cũng đừng làm trễ nải công việc của ngươi.”
 
“Nào có.” Thừa Lương châm hương trên nến, hai tay nâng lên cho Thái hậu hiện ra sự tôn kính, cười nói: “Thái hậu nương nương là chủ tử, nô tài hầu hạ chủ tử là lẽ bất di bất dịch, cho dù lão tử đánh chết mẫu thân thì sự việc cũng phải chuyển ra sau, chờ nô tài hầu hạ nương nương xong rồi lại nói.”
 

Nói lời nịnh nọt đến đẹp đã, đây là bản lĩnh của nghề làm thái giám, Nguyệt Hồi trong căn phòng nhỏ nhìn Lương Ngộ một cái, biểu thị sự tán thưởng với tài khéo đưa đẩy của Ti Lễ giám.
 
Lưỡi thái giám dài ba tấc, Lương Ngộ đã sớm nghe đến lỗ tai mọc kén, hắn chỉ đưa mắt ra hiệu về phía nàng, để nàng cẩn thận phỏng đoán âm điệu giọng nói của Thái hậu, đừng quên mục đích tới đây.
 
Nguyệt Hồi hiểu ý, nàng áp vào khe cửa cẩn thận phân biệt, giọng nói của Thái hậu vẫn là giọng nói trẻ tuổi, nghĩ là được bảo dưỡng rất tốt, cùng lắm là như tuổi hai mươi lăm hai mươi sáu. Có điều giọng điệu của mỗi người không giống nhau, Thái hậu thích kéo dài, giọng nói như thế này có loại hương vị lười biếng ngạo mạn, mặc kệ là thân phận cao quý cỡ nào thì đều rất không làm

cho người ta thích.
 
Bên ngoài còn đang hùa theo nói chuyện, Thái hậu hỏi Thừa Lương, Lương Chưởng ấn có chuẩn bị xúc tiến việc Hoàng đế đại hôn hay không: “Ví dụ như tam thư lục lễ ở dân gian, thiên tử lập Hậu lễ tiết rườm rà. Hôm nay Nội các yết kiến, ta cũng đã dặn dò Trương Thủ phụ, nếu như có chuyện gì không quyết định chắc chắn được thì bảo Chưởng ấn các ngươi thương nghị với Trương Hằng là được.”
 
Thừa Lương nói vâng: “Đời này của chúng ta mặc dù không có tự tay đảm nhiệm nhưng dáng vẻ lão đầu trong nha môn thì vẫn còn, không xảy ra sự cố được, xin nương nương yên tâm. Hiện nay đang dự tính danh mục lễ vậy, chờ mọi thứ được chuẩn bị sẵn sàng rồi liền đưa cho nương nương xem qua.”
 
Thái hậu đáp một tiếng: “Hoàng đế bên kia…”
 
Thừa Lương cười thành một đóa hoa: “Người mà nương nương nhìn trúng thì còn có gì để nói, Vạn Tuế gia đương nhiên là thích.”
 
Mặc kệ lời này là thật hay giả thì cũng giống như tiếng ném tiền vào nước, Thái hậu cũng cao hứng.
“Được, ngươi đi đi.” Thái hậu xoay người, ma ma trước mặt đã sắp xếp xong dụng cụ lễ Phật tiến lên đỡ bà ta, bà ta ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, một tay cầm kiền trĩ* lắc lắc: “Nơi này không cần ngươi hầu hạ, chuyện lập Hậu ngươi để ý một chút, nếu như làm thuận lợi thì ta thay ngươi tiến cử hiền tài, để Chưởng ấn của các ngươi thăng ngươi lên làm Chấp bút.”
 
*Kiền trĩ

 

Thừa Lương ầy một tiếng, đáp lời vô cùng vang dội.
 
Những người không phận sự trong Phật đường đều tản đi rồi, Nguyệt Hồi xuyên qua khe cửa nhỏ xíu nhìn thấy Thái hậu ngồi trong một mảnh ánh sáng vàng tinh khiết, vừa đếm tràng hạt vừa đọc kinh văn. Nàng nghe tiếng rồi phỏng theo, bình thường ba năm câu nói là đã có cơ sở, thao thao bất tuyệt cân nhắc đắn đo như thế này thì lúc đến thời gian sử dụng nhất định có thể khiến cho người ta nghe mà không ra manh mối.
 
Lương Ngộ nhẹ giọng hỏi: “Thế nào? Có thể được không?”
 
Nàng nhe răng cười một tiếng: “Hán thần hỏi như vậy, xem ra là không tin ai gia.” Giọng nói chính là của Thái hậu.
 
Lương Ngộ bất đắc dĩ: Ở trong kịch mới tự xưng là ‘ai gia’, Thái hậu là người có phúc đỉnh đỉnh trong thiên hạ, là mẫu hậu của Hoàng đế, có gì để mà ‘bi thương*’.”
 
*Chữ “ai” trong “ai gia” có nghĩa là bi thương, đau xót, đau thương.
 
Nguyệt Hồi nhún vai một cái: “Nam nhân đều chết rồi, có thể không ‘ai’ à. Nếu không phải nhàn rỗi quá sinh nhàm chán thì ai mà muốn ngồi trong Phật đường gõ mõ chứ.”
 
Dù sao thì nàng có cách nhìn của nàng, chỉ cần lúc thực sự gặp mặt thì đừng tung ra cái “Ai gia” là được. Lương Ngộ cũng không nói nhiều, lễ Phật phải hao phí một khoảng thời gian, ngồi chơi cũng là ngồi chơi, thế là hắn cởi chuỗi Bồ Đề trên cổ tay, chậm rãi thiền định trong tiếng tụng kinh của Thái hậu.
 
Nguyệt Hồi là người không có tuệ căn gì, cũng chưa từng có ý định kết Phật duyên, nàng buồn bực ngán ngẩm ngồi nửa ngày, ngáp một cái lại một cái. Đến cuối cùng nàng thực sự buồn ngủ đến mức không mở mắt nổi nữa, liền có xu thế nghiêng qua dựa vào đầu vai của ca ca chợp mắt.
 
Nàng vừa mới dựa vào Lương Ngộ liền phát hiện ra, vì để dựa vào cho thoải mái mà nàng còn cố ý lấy mũ xuống. Cái đầu nho nhỏ ủi vào nơi cổ của hắn, hắn hơi xoay đầu, mái tóc rối bời kia liền đâm vào mặt hắn.
 
Nha đầu này xưa nay không chú ý gì, tính tình dửng dưng, nếu không phải ỷ vào dáng dấp tốt thì đoán chừng là cẩu thả giống như hán tử. Hắn không còn cách nào, lại không thể động nên chỉ có một đôi mắt là tự do, ánh mắt rơi vào trên nóc điện. Trong Hàm Nhược quán dùng khung trang trí hải mạn hoa cỏ, tường của căn phòng nhỏ này không được xây đến nóc, có lẽ là do bên ngoài có hun khói của lửa, phía trên bàn thờ Phật có màu giống như ngọc tỷ, màu đậm hơn so với màu trên đỉnh này.
 
Hắn bắt đầu suy nghĩ, chờ đến khi trời ấm lên thì nên cho người xử lý lại một lần nữa. Còn có ngày mai phải sắp xếp tình hình cho tốt, Trương Hằng là người của đảng Thái hậu hàng thật giá thật, Từ Ninh cung đã ban ra mệnh lệnh, chỉ có chính miệng Thái hậu truyền lệnh mới có thể lật ngược lại…
 
Bỗng nhiên “Rù” một tiếng, vang lên bên tai hắn, bởi vì cách rất gần nên nghe thấy càng rõ ràng. Hắn giật mình, trong lòng nghi ngờ có phải là Nguyệt Hồi ngáy ngủ hay không, hắn nín thở tập trung đợi thêm một lát, tiếng tiếp theo càng thêm vang. Hắn cuống quýt lấy tay che miệng mũi nàng lại, Nguyệt Hồi giãy giụa giống như rơi xuống nước, nàng ngẩng đầu lên, không giải thích được mà nhìn hắn.

 
Tiếng tụng kinh bên ngoài cuối cùng cũng dừng lại, tiếng bước chân phức tạp đi tới đi lui, Nguyệt Hồi ghé vào khe cửa nhìn, người hầu của Từ Ninh cung đi vào tiếp tế, đợi Thái hậu lại dâng lên hương lên thần Phật một vòng, lúc này mới khều đèn lồng, tiền hô hậu ủng mà đi ra khỏi quán.
 
Đèn dưới mái hiên đã tắt, chỉ có một ngọn đèn trước Phật là cháy, tỏa ra một chút ánh sáng yếu ớt.
 
“Vừa rồi huynh che miệng muội làm gì?” Nguyệt Hồi nhỏ giọng hỏi hắn: “Dọa muội giật mình.”
 
Giọng điệu Lương Ngộ bình thản: “Muội ngáy ngủ, huynh sợ kinh động đến Thái hậu.”
 
Khuôn mặt Nguyệt Hồi đỏ lên: “Muội ngáy ngủ? Không thể nào, Tiểu Tứ nói xưa nay muội không ngáy ngủ.”
 
“Đó là bởi vì hắn ta ngáy còn to hơn muội.” Lương Ngộ đứng dậy nhìn ra bên ngoài, cửa được khóa lại từ bên ngoài nên phải đợi Thừa Lương tới mới ra ngoài được.
 
Nhưng mà đợi một hồi lâu cũng không thấy có người đến, Nguyệt Hồi có chút lo lắng: “Thủ hạ kia của huynh, không phải là quên chúng ta ở đây rồi chứ! Thái hậu đều đi rồi, còn không mở cửa cho chúng ta?”
 
Lương Ngộ từ trước đến nay bình tĩnh vững chãi, bị khóa lại cũng không nóng nảy. Thuộc hạ làm việc rất đáng tin, nhất thời chậm trễ, không phải bị chủ tử nào đó kéo chân thì chính là tự cho rằng thông minh mà cố ý kéo dài.
 
“Sẽ đến, chờ một lát nữa.” Hắn lại một lần nữa ngồi xuống.
 
Nguyệt Hồi lại bắt đầu lo bò trắng răng: “Trời lạnh như vậy, ngay cả đệm giường cũng không có, ban đêm sẽ chết cóng. Hơn nữa nơi này nhỏ như vậy, ngay cả nằm xuống cũng không dễ dàng, không có cách nào qua đêm được. Không phải huynh nói muội ngủ ngáy sao, hai chúng ta không thể cùng ngủ được..”
 
Thật ra nàng ở trước mặt ca ca miệng nói thoải mái đã quen, lúc mới vừa nhận thân còn kiêng kỵ hắn, bây giờ nàng hoàn toàn không biết cái gì gọi là e ngại nữa. Do bẩm sinh mà nàng gần gũi một cách tự nhiên, thân thiết như tim gần tin, giống như khi còn bé vậy.
 
Nhưng mà nhắc tới cũng lạ, không biết có phải là do không gian chật chội hay không mà nàng nói xong lại không được tự nhiên. Sợ ca ca không thích nàng bàn bạc lung tung, nàng vụng trộm quan sát hắn, vẻ mặt hắn như thường, chỉ rũ mắt xuống, nhàn nhã mà kéo tay áo tì bà.
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện