Từ Bi Điện

Chương 33


trước sau

 
Bên trong Từ Ninh cung bên kia, bởi vì tức giận mà Thái hậu đã đập nát vụn đồ bài trí trong điện.
 
“Gọi bọn chúng tới đây, rốt cuộc là tên nào gây ra sự cố! Mở miệng thì một tiếng tuân theo ý chỉ của Thái hậu, Thái hậu bây giờ đang chẳng hay biết gì đây, thế là tuân chỉ của ai!” Giang Thái hậu vừa nói vừa nhặt một cái đĩa ngà voi mạ vàng lên đập xuống, đập đồ bằng vàng bạc thì không vỡ được, nó quay tròn một đường lăn đến trước cửa điện, tiếng gào thét của Thái hậu vẫn còn tiếp tục, giọng điệu vặn vẹo: “Tốt, thật sự là tốt! Tôn ta làm mẫu hậu, tôn ta làm Thái hậu, tất cả đều theo ý nghĩ của Thái hậu mà làm chuẩn, kết quả thì sao? Hoàng đế thật sự là người có chí, nhi tử ngoan của Mộ Dung gia, ngoài miệng thì nói lời dễ nghe, chuyện làm ra thì hoàn toàn không để ta vào mắt! Còn có Lương Ngộ, thứ chó đó ở trước mặt ta vỗ ngực bảo đảm, Hoàng thượng trẻ tuổi không có chủ trương, tất cả muốn mẫu hậu làm chủ, ai ngờ quay đầu liền thay đổi người! Trương Hằng đâu? Lương Ngộ đâu?”
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thái giám quản sự ở ngoài cửa nơm nớp lo sợ nói: “Hồi bẩm nương nương, đã sai người đi truyền tới, xin nương nương đợi một chút.”
 
Trước đó Thái hậu đã phát tác một trận, bây giờ đập đồ mệt mỏi rồi thì đặt mông ngồi trên nam khang, nhìn mớ bừa bộn đầy đất vừa phẫn hận vừa uất ức.
 
Bà ta thật sự không rõ, Lương Ngộ và Hoàng đế có cùng quan điểm, toàn tâm thu xếp tôn nữ của Từ Túc làm Hậu thì thôi đi, vậy Trương Hằng xưa nay là người của bà ta, vì sao cũng phản lại bà ta? Trước đó bà ta còn đặc biệt truyền ông ta đến nói chuyện, khi đó cũng không nhìn ra ông ta có chỗ nào không đồng ý, cớ gì mà ra ngoài liền làm trái lại? Chẳng lẽ là thật sự bởi vì tiên đế không còn nữa, Hoàng đế mắt thấy sắp tự mình chấp chính nên tỳ bà cũng buông* sao?
 
*(1) Nguyên văn là 琵琶别抱, xuất xứ từ hai câu thơ dưới đây trong tác phẩm “Tỳ bà hành” của Bạch Cư Dị:
                      千呼萬喚始出來 
                      Mời mọc mãi thấy người bỡ ngỡ,
                      猶抱琵琶半遮面 
                      Tay ôm đàn che nửa mặt hoa.     
 
琵琶别抱 là câu thành ngữ chỉ người phụ nữ quay lưng với chồng/người tình để đến với tình yêu khác (hoặc người góa phụ đã hai lần đò)
 
Những chính khách* này quả nhiên không phải là thứ tốt, gió chiều nào thổi chiều đó, còn phù chính cái gì, trị nước cái gì! Chờ bọn họ tới, bà ta cũng phải hỏi kỹ càng xem có phải bọn họ thật sự không coi Thái hậu ra gì không. Muốn ép bà ta thì bà ta liền làm theo Vũ Liệt Hoàng hậu của tiền triều, phế đi Hoàng đế bất hiếu bất kính, bất nhân bất nghĩa này!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của truyen5z. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
*Ý chỉ những người hoạt động chính trị.
 
Ma ma bên cạnh không ngừng khuyên lơn, nói rằng có lẽ là có chỗ nào đó sai sót rồi, xin Thái hậu bớt giận, chờ người đến rồi hẵng định đoạt. Tính tình Giang Thái hậu hễ châm vào là cháy ngay, nào có chịu được cơn giận này. Bà ta ngồi không yên, lại xoay quanh tại chỗ, không dễ gì mới nghe thấy quản sự ở cửa điện đi vào thông truyền, nói là Trương Thủ phụ đến, bà ta hướng ra ngoài trừng mắt: “Lương Ngộ đâu? Đừng nói là đã làm ra việc trái với lương tâm nên sợ đến mức không dám tới gặp ta chứ!”

 
Lúc này tiểu thái giám tiến vào hồi bẩm, hắn ta khom gối nói Lương Chưởng ấn ở đã ra ngoài cung tuần sát kiểm tra Cẩm Y vệ rồi, đã phái người đi thông truyền, chỉ là hồi cung trễ một chút.
 
Thái hậu cười gằn: “Ngược lại là cực kỳ khéo, sau khi Nội các ban phong chiếu thư, hắn lại đi tuần sát Cẩm Y vê, đi thật đúng lúc.”
 
Trương Hằng đi vào, nhìn thấy căn phòng vốn dĩ đẹp đẽ này như gặp cuồng phong thì không khỏi lo sợ không yên.
 
Ông ta biết tính tình của Thái hậu, không vừa ý là luôn đập bàn đập ghế, thích quấy nhiễu khắp nơi không yên ổn. Hôm nay không biết lại va chạm ở chỗ nào mà phát tác còn dữ dội hơn trước kia. Ông ta cúi đầu nhìn, dưới mặt đất đầy mảnh vỡ của đồ sức cùng với trái cây bánh ngọt, cho nên ngay cả chân cũng không hạ xuống được. Ông ta suy tính nhiều lần, ước lượng bước chân lớn nhỏ, dọc theo bên rìa mà đi tới, cuối cùng đến trước giường đất. Ông ta vừa chắp tay thi lễ, còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe Thái hậu nặng nề xì một tiếng khinh miệt.
 
Trương Thủ phụ giật mình, Thái hậu chưa đến bốn mươi sáu, xì người ta một cái thật ra cũng không coi là chuyện lớn. Nữ nhân đến bốn mươi tuổi, tính tình càng xấu hơn trước kia, làm thần tử thì không có cách nào khác, chỉ có thể nhận lấy.
 
Trương Hằng càng thêm khom eo: “Hồi nương nương, hôm nay đã ban chiếu thư phong Hậu,  lễ tiết cần thiết theo quy định cũng đã giao cho Từ gia. Ti Thiên giám đã định thời gian, thần cố ý mang theo, cung thỉnh Thái hậu nương nương xem qua.”
 
Hai tay ông ta nâng một tờ giấy đỏ thẫm đính kim kính trình lên trên, ma ma bên cạnh Thái hậu nhận lấy, lại chuyển qua trình lên cho Thái hậu. Kết quả Thái hậu nắm tờ giấy kia, ngả cả nhìn cũng không nhìn đã xé tan thành từng mảnh, hung hăng quăng trước mặt ông ta: “Xem qua, qua cái chân chó ngươi!”
 
Trương Hằng kinh ngạc nhìn sang, bởi vì phẫn nộ mà khuôn mặt Thái hậu trắng bệch, trông khuôn mặt đó lại có chút dữ tợn. Ông ta ngập ngừng, chắp tay nói: “Không biết thần có chỗ nào không thỏa đáng, chọc cho Thái hậu tức giận như vậy?”
 
Thái hậu bỗng nhiên đứng dậy, bóng dáng đó đã chặn lại hơn một nửa ánh sáng từ cửa sổ phía Nam, bà ta chỉ vào mũi Trương Hằng mắng: “Trương Thủ phụ thật sự là đã làm được một chuyện tốt, cho rằng ta đã lui khỏi vị trí Thái hậu liền cùng Lương Ngộ đến lừa ta. Lương Ngộ kia là cái thá gì, chỉ là một nội quan, ngược lại khiến cho Thủ phụ đương triều là ngươi cụp đuôi nịnh nọt, ta đều cảm thấy mất mặt thay ngươi!”
 
Trương Hằng bị một trận chửi mắng khó hiểu này làm cho mờ mịt, tuy rằng bây giờ quả thật Nội các đã bị Ti Lễ giám áp chế nhưng nếu chỉ trích ông ta cụp đuôi nịnh nọt Lương Ngộ, vậy thì đó là sự vũ nhục mà Thủ phụ đại thần không thể thừa nhận.
 
Ông ta có chút bực mình, miễn cưỡng bình ổn cơn giận nói: “Nếu thần có chỗ nào không thỏa đáng thì Thái hậu cứ dạy bảo, nhưng cho dù có chết thì cũng phải để thần làm quỷ rõ ràng. Thái hậu tuyên thần đến, không nói ra tội trạng mà một mực chỉ trích, thần tự hỏi có chuyện nào thần cũng làm việc dựa theo chỉ thị của Thái hậu, đến tột cùng là có chỗ nào sai sót, vẫn xin Thái hậu chỉ rõ.”
 
Thái hậu bị năng lực nghĩ rõ ràng nhưng lại giả hồ đồ này của ông ta làm cho tức giận không nhẹ, cũng không muốn nhiều lời với ông ta nữa, bà ta vừa đưa tay chỉ về phía ông ta vừa nói với Trân ma ma ở đối diện: “Hắn muốn làm quỷ rõ ràng, ngươi nói cho hắn biết, nói cho hắn biết…”
 

Trân ma ma nói vâng rồi hướng về phía Trương Hằng khom eo nói: “Thủ phụ đại nhân, trước kia Thái hậu nương nương từng tự mình thông báo với ngài, muốn lập cô nương Tôn gia làm Hậu. Hôm nay Nội các của các ngài ban chỉ, người bỗng nhiên biến thành cô nương của nhà Từ Thái phó, cuối cùng là có chuyện gì?”
 
Trương Hằng trong nháy mắt có chút hoảng hốt, ông ta kinh ngạc nói: “Cô nương Tôn gia… không phải cô nương Từ gia sao?”
 
Thái hậu trừng hai mắt lên nói: “Ngươi đừng có giả vờ ngớ ngẩn cho ta, cô nương Tôn gia cô nương Từ gia cái gì! Ngay từ đầu đã nói là cô nương Tôn gia, khi nào thì dính dáng đến cô nương Từ gia!”
 
Lần này Trương Hằng quả thật ngơ ngác rồi, chân tay ông ta luống cuống, ông ta nói: “Nương nương cố ý triệu kiến thần, rõ ràng nói là cô nương Từ gia mà, sao lúc này lại đổi thành cô nương Tôn gia?” Đầu óc ông ta choáng váng, cảm thấy phải vén lại chuyện này từ đầu. Thái hậu gấp đến độ muốn ăn thịt người, ông ta xua tay không ngừng, đỡ trán nói: “Lần đầu nương nương truyền thần đến Từ Ninh cung, quả thật nói là tiểu thư là Tôn Thượng thư, nhưng sau đó lại truyền thần đến Hàm Nhược quán, đổi thành tôn nữ của Từ Thái phó. Không phải nương nương nói mơ thấy tiên đế, tiên đế bảo nương nương thuận theo tâm ý của Hoàng thượng sao, còn muốn để nữ quyến vừa độ tuổi của nhà quan viên tứ phẩm trở lên ứng tuyển. Ngoài ta còn muốn ban phát ân chỉ cho các phiên, để muội muội hoặc khuê nữ của các phiên vương tiến cung… những điều này nương nương lại quên hay sao?”
 
Giang Thái hậu nghe được thì trực tiếp nhíu mày: “Trương Thủ phụ, ngươi bị điên hay là bị bóng đè?  Khi nào thì ta truyền ngươi  đến Hàm Nhược quán, khi nào thì mơ thấy tiên đế gia? Đường đường là Thủ phụ, vì để thoát tội mà lấy loại lời này để lừa gạt, ngươi cũng không sợ tai bay vạ gió.”
 
Thái hậu không thừa nhận, Trương Hằng lâm vào hoàn cảnh hết đường chối cãi, ông ta nhớ đi nhớ lại tình hình lúc đó, lúc ấy ngoại trừ việc không hiểu vì sao Thái hậu bỗng nhiên thay đổi chủ ý thì cũng không có chỗ nào khả nghi.
 
Đại não ông ta phình ra, ông ta lẩm bẩm nói: “Không sai được, thần nghe được thật sự, sao có thể lầm chứ! Tuy thần đã có tuổi nhưng tuyệt đối sẽ không hoa mắt ù tai đến mức này, trừ phi trong đó có trò quỷ, có người mượn danh nghĩa của Thái hậu, giả truyền ý chỉ của Thái hậu.”
 
Giống như đã nói toạc ra một huyền cơ kỳ lạ, trong điện nhất thời yên tĩnh lại, không có ai nói gì thêm. Hồi lâu Thái hậu mới xùy một tiếng: “Có phải giọng nói của ta hay không mà Trương Thủ phụ không phân biệt được?”
 
Trương Hằng chần chừ một lúc: “Hôm đó truyền triệu trong Hàm Nhược quán, Thái hậu cũng không lộ diện, là cách rèm lên tiếng nói với thần. Nhưng thần dám chắc chắn,

đó chính là âm thanh giọng điệu của Thái hậu nương nương, không sai lấy nửa phần.”
 
“Nói như vậy, trong cung đã xuất hiện người tài ba rồi, có thể mượn danh nghĩa của ta để giả truyền ý chỉ?” Bà ta vừa nói vừa mỉm cười một cái: “Lời này Trương Thủ phụ tin không?”
 
Trương Hằng nâng tay, liếm môi nói: “Nương nương không biết, thật ra trong dân gian thật sự có người như vậy, sở trường về kỹ thuật miệng có thể bắt chước tiếng kêu của động vật và tiếng người, nếu như thật sự có người giả giọng của Thái hậu để truyền đạo ý chỉ giả kia thì cũng không có gì kỳ lạ.”
 
Lại là một hồi im lặng, mũi dùi lập tức nhắm vào Lương Ngộ. Nếu như thật sự người dám làm trò này trong thâm cung này thì ngoại trừ Lương Ngộ, không có người thứ hai.
 

Thái hậu dựa vào gối, nhắm đôi mắt chua xót lại, thở dài một hơi nói: “Bây giờ ván đã đóng thuyền, quả thật không có cách nào sửa lại nhân tuyển Hoàng hậu nữa, nhưng không thể bỏ qua chuyện này như vậy được. Ngươi sai người bí mật tra cho ta, trong cung có Ti Lễ giám trấn giữ, không tra ra được đầu mối, liền ở trong thành, tra toàn bộ vùng Trực Lệ đi. Ta cũng phải xem xem, đến tột cùng là ai có thể có năng lực lớn như thế.”
 
Trương Hằng nhận mệnh rồi rời khỏi Từ Ninh cung, ông ta vừa đi về phía Nam vừa lắc đầu, chuyện này nói cho cùng cũng quá quỷ quái rồi, ngay cả bản thân ông ta cũng cảm thấy không thể tra ra được đầu mối.
 
Lương Ngộ đi vào từ Long Tông môn đưa mắt nhìn Trương Hằng đi về phía Nam, đoán chừng thế lửa bớt đi rồi, lúc này hắn mới đi vào Từ Ninh cung, ít nhất Thái hậu cũng có thể cho người ta nói hai câu.
 
Thế là hắn không nhanh không chậm, dương dương bước vào cửa cung, quả nhiên không ngoài dự đoán, bên trong Tư Ninh cung không còn thể thống gì nữa. Thái hậu thấy hắn đến cũng không cho sắc mặt tốt, tất cả lửa giận thuận lý thành chương mà lại đổ lên người hắn.
 
Một phen chất vấn lưu loát, cuối cùng vững tin là có người giả mạo bà ta. Lương Ngộ yên tĩnh chịu mắng, cũng yên tĩnh nghe hết lời khẳng định của Thái hậu, cuối cùng hắn cân nhắc từng câu từng chữ mà nói: “Nương nương, thần quả thật từng nghe nói có người có kỹ thuật miệng, nhưng bình thường đều bắt chước chim thú là đa số, nghĩ rằng khả năng không ơn. Huống hồ từ lúc tiên đế mất đi, Trương Thủ phủ chỉ luôn nhận ý chỉ của nương nương, Thủ phụ đại nhân nên biết rõ giọng nói của nương nương mới đúng, có người có thể lừa gạt được Trương Thủ phụ, nương nương tin sao?” Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Chuyện ban chiếu, nương nương trách tội, thần không dám kêu oan, nhưng xin nương nương minh giám, thần vẫn luôn chuẩn bị thủ tục nạp thái*, còn lại tất cả đều nghe theo ý của Thủ phụ đại nhân. Thủ phụ nói Tôn gia thì là Tôn gia, Từ gia thì là Từ gia, thần chỉ biết làm theo. Nhưng bây giờ có chỗ sai sót, thần cũng có lỗi, nguyện gánh trách nhiệm cùng giải quyết lỗi thất trách.”
 
*Trong lễ tục hôn nhân truyền thống, “nạp thái” có ý nghĩa là “thu nạp những sính lễ mà nhà trai mang đến để thưa chuyện với nhà gái”, là lễ đầu tiên trong trình tự “lục lễ”.
 
Lương Ngộ đi đến ngày hôm nay, gió to sóng lớn gì cũng đã gặp, luyện được bản lĩnh nói chuyện có thể xưng là tuyệt vời.
 
Cái gì gọi là cùng nhau giải quyết thất trách? Là sai vì đã nghe theo lời của Trương Hằng, là sơ xuất trong việc giám sát, cho dù là luận tội thì cũng là Trương Hằng làm chủ hắn làm phụ, hoàn toàn không có cách nào thương tổn tới hắn. Thái hậu đã trút lửa giận một lần, đến lúc này thì tâm lực quá mệt mỏi, cũng không còn sức lý luận với hắn, bà ta chỉ nói: “Hán thần không cần lấy chỗ sơ hở để cho mình thoát tội, bây giờ nếu ta nghe theo ý kiến của ngươi thì giả sử có giáng tội, đến cùng nên tính lên đầu ai?”
 
Lương Ngộ hơi khom eo: “Nương nương, Trương Thủ phụ và Từ Thái phó vốn cùng tuổi, lúc trước cùng nhau vào Kinh đi thi, một đường vào làm quan, nương nương có biết chuyện này không? Tuy nói có khi chính kiến không hợp nhau nhưng quan hệ cá nhân vẫn tính là không tệ, nương nương chỉ nghi ngờ thần nhưng xưa nay chưa từng nghi ngờ Trương Thủ phụ ư?”
 
Quả nhiên Thái hậu không nói, hắn dùng dăm ba câu đã chỉ ra chỗ khả nghi nhất. Trương Hằng cũng coi như là cáo già, đến tột cùng là hạng người gì mới có thể lừa được ông ta? Thái hậu dựa vào đệm vạn phúc vạn thọ, ánh mắt xoay chuyển rồi rơi lên trên mặt Lương Ngộ: “Ngươi nói là, trên đời không có ai học được giống như đúc như vậy?”
 
Lương Ngộ nói: “Nếu có thì nhất định là thần tiên.”
 
Thái hậu lạnh lùng nhìn qua hắn, hừ một tiếng nói: “Mặc kệ là tiên hay là quỷ, ta đã lệnh cho Trương Hằng tra rõ chuyện này, Đại Nghiệp chúng ta nhân tài đất linh, nói không chừng có người mượn bản lĩnh cao cường này để tác quái đấy. Nếu như thật sự có người này thì không được, không bắt được để hành quyết thì hậu hoạn vô tận.”
 
Lương Ngộ nói vâng, hắn ngẫm nghĩ rồi lại chắp tay: “Chuyện tra rõ, nương nương bàn giao cho Trương Thủ phụ thì không bằng giao cho thần. Thủ phụ đại nhân là văn nhân, chuyện xử lý chính vụ trong triều, không giống như thần, chuyện vụn vặt gì cũng làm, Hán vệ bên dưới vốn là vì phân ưu cho chủ tử mà lập nên.”
 
Thái hậu cũng không ngốc, nếu như Trương Hằng nói thật, vậy giao cho Lương Ngộ chẳng phải là để hắn tự tra bản thân?
 
Giang Thái hậu nói không cầm: “Ngoại trừ Hán vệ, còn có nha môn của Tam Pháp ti*, bọn họ cũng có thể làm việc được, dù sao thì cũng không tiện mọi chuyện đều làm phiền Hán thần.”

 
*Thời nhà Hán lấy Đình úy, Ngự Sử trung thừa và Ti Lệ giáo úy làm ba hội đồng của cơ quan tư pháp, xưng là Tam Pháp ti.
 
Lương Ngộ nghe như vậy thì không kiên trì nữa, hắn xoa cằm nói: “Nếu như thế thì mời nha môn Tam Pháp ti di, nếu như có chỗ cần giúp đỡ thì thần lại phái Hán vệ đi.”
 
Thái hậu nghe kiện cáo đầy đầu, bây giờ cũng nghĩ không ra đầu mối, cuối cùng bà ta xua tay áo đuổi hắn đi.
 
Thái giám cung nữ hầu hạ trong Từ Ninh cung bận bịu thu dọn mảnh vỡ dưới đất, Trân ma ma ở bên cạnh đúng lúc can gián, khẽ nói: “Chủ tử, ta nghe Lương Chưởng ẩn nói cũng không phải là không có lý.”
 
Thái hậu xưa nay tín nhiệm Trân ma ma, bà ta quay đầu nhìn một cái: “Ngươi nói là…”
 
“Trước kia quả thật Nội các dựa vào Thái hậu, nhưng bây giờ Hoàng thượng sắp tự mình chấp chính, Trương Hằng không hẳn là sẽ không có dự định khác. Lập tôn nữ Từ gia làm Hậu, đây nhất định là ý tứ của Hoàng thượng, Trương Thủ phụ sợ không tiện khai báo trước mặt người nên mới có lời nói vô căn cứ như vậy. Cái gì mà người có kỹ thuật miệng, lời này nô tỳ không tin, dù sao gạo cũng đã nấu thành cơm, mở miệng ra nói bậy một hơi, người cũng không thể làm gì được hắn.”
 
Thái hậu nghe, sách vừa nhặt để lại trên bàn lại bị hất xuống mặt đất: “Trương Hằng, ta thật sự nhìn lầm hắn rồi!”
 
Tiếng nói của Thái hậu từ trong Từ Ninh cung mơ hồ truyền tới, Lương Ngộ kéo môi cười một tiếng rồi cất nước ra khỏi cửa cung.
 
Dương Ngu Lỗ cùng mấy giám thừa rũ tay áo đi đến nghênh đón, thấy sắc mặt hắn như thường, bọn họ đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
 
“Phái Phiên tử ở Đông Xưởng ra ngoài, tra Cẩm Y vệ uống rượu ở Thiên Hương lâu vào ngày mồng tám tháng chạp năm ngoái. Bắt được thì hỏi chính xác, đừng để lại người sống.” Hắn vừa đi vừa dặn dò, suy nghĩ một chút lại nói: “Lúc này Trương Hằng giống như con ruồi mất đầu, để một quan văn tra án, chỉ sợ sẽ làm khó chết Trương Thủ phụ. Nhân lúc ông ta hết cách phân thân, lấy danh nghĩa Từ Thái phó, gióng trống khua chiêng đưa tạ lễ đến phủ ông ta. Không đến nửa ngày, tin tức này sẽ được truyền đến tai thái hậu, đến lúc đó cho Trương Thủ phụ có trăm cái miệng thì chỉ sợ cũng nói không rõ.”
 
Bố cục của Chưởng ấn luôn tinh vi, Dương Ngu Lỗ cười nói vâng, hắn ta lại đè thấp giọng nói hồi bẩm: “Người trước kia hầu hạ trong Hàm Nhược quán đều được điều đến hành cung và hoàng trang rồi, cho dù Thái hậu gặng hỏi cũng không hỏi ra được nguồn gốc.”
 
Lương Ngộ ừm một tiếng, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, mắt thấy đến trưa rồi, hắn chỉnh lại dải lụa ở trước ngực. Mây đen trong Từ Ninh cung mang theo sấm chớp, phát ra chỉ trong một thoáng, Thái hậu có tôn quý hơn nữa cũng đã không còn người nghe lời răm rắp nữa, lại đáng là gì!
 
Hắn chắp tay chậm rãi đi về phía trước, thoải mái thổ nạp* hai cái. Tính toán thời gian, chưa tới mấy ngày nữa là qua năm mới rồi, đến lúc đó trời đất tổ chức đại yến, Hoàng đế sẽ mời cả nhà Từ Thái phó tiến cung. Nha đầu Nguyệt Hồi toàn cơ bắp kia, gặp được Từ Hoàng hậu có lẽ sẽ tỉnh táo lại.
 
*Nhà tu tiên nhả cái cũ ra, nuốt cái mới vào gọi là thổ nạp. Phần này editor không hiểu lắm, có ai có cao kiến gì hemmm
 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện