Hôm nay Đình Phong đưa Tiểu Bảo Bảo đi khám tổng quát.Diệu Hàm cũng đi theo anh nhưng chỉ dám đứng ở ngoài.
Đình Phong thấy vậy thì hỏi cô:- Em sao vậy ?- Tôi đứng đợi ngoài này, khi nào có kết quả thì anh bảo tôi biết với nhé !- Em sợ điều gì ? Có tôi ở đây, em không phải lo lắng điều gì hết !Thế rồi Đình Phong nắm chặt tay cô dẫn đi.
Vào bên trong thì đã có bố mẹ anh ở đó với Tiểu Bảo Bảo rồi.Mẹ anh thấy cô thì cau mặt lại tỏ ý không hài lòng:- Cô đến đây làm gì ? Ở đây đâu có việc của cô.- Chỉ là … cháu muốn biết sức khoẻ của Tiểu Bảo Bảo … vì Tiểu Bảo Bảo bị như vậy cũng là lỗi của cháu ạ.- Giờ cô mới chịu nhận lỗi, mà tầm này cô nhận thì có ý nghĩa gì nữa.
Mời cô về cho.Đình Phong không chịu được cách nói chuyện của mẹ đối với Diệu Hàm nên đã lên tiếng:- Mẹ, đủ rồi !- Ừm, con giờ thì có coi mẹ ra gì nữa đâu.
Công tôi nuôi anh lớn đến từng này cũng chẳng là gì.- Mẹ thôi đi, đây là bệnh viện.Bố Đình Phong cũng thêm vào:- Nếu bà còn như vậy thì tôi đưa bà về, đừng có gây thêm rắc rối nữa.- Haha, ông cũng đang trách tôi.Rồi bà quay sang Diệu Hàm và nói mỉa mai:“Cô vừa lòng rồi chứ, tất cả theo phe cô rồi đấy !”Diệu Hàm cảm thấy rất buồn, cô quay sang nói với Đình Phong:“Tôi ra ngoài đợi, có gì anh báo cho tôi biết nhé, cảm ơn !”Rồi cô nói với bố mẹ Đình Phong:“Cháu xin phép hai bác cháu ra ngoài ạ !”“Ừm” - Bố Đình Phong đáp lại.“Nói từ nãy bây giờ mới chịu đi” - Mẹ anh tiếp tục xỉa xói.Diệu Hàm vội vã rời khỏi phòng.
Ra tới bên ngoài cô vì tủi thân quá mà bật khóc.
Cô không biết mình đã làm gì để mẹ anh không thích cô ra mặt như vậy.Đình Phong cũng đi theo sau cô:- Sao lại ra đây khóc ?- Tôi đâu có khóc đâu.- Mắt đỏ hết lên rồi kìa.- …- Diệu Hàm, em không phải sợ điều gì cả, tôi sẽ bảo vệ em, hiểu chứ ?- Sao anh lại ra đây ?- Tôi không muốn để em một mình.- Còn Tiểu Bảo Bảo thì sao ?- Nó có ông bà nội lo rồi.- Ừm … cảm ơn anh !- Đừng bao giờ nói cảm ơn tôi, vì những gì tôi làm đều là tự nguyện.Đình Phong ôm lấy cô vào lòng, dịu dàng nói nhỏ:“Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố !”Nghe tới đây Diệu Hàm bắt đầu khóc nức nở.
Bao nhiêu uất ức trong cô bấy lâu nay đều được xả ra hết.
Cô không thể gồng mình lên được nữa.Cô khóc rất nhiều, khóc ướt hết một mảng áo trước ngực của anh.Đình Phong chỉ ôm cô, vỗ về cô.Cái ôm này anh muốn cô hiểu rằng:Anh sẵn sàng bên cạnh cô, sẵn sàng bảo vệ, chăm sóc cô.Anh muốn cô được sống thật với cảm xúc của chính mình.
Cô có thể yếu đuối, nhạy cảm trước mặt anh.- Đình Phong !- Ừm …- Tôi từng làm chuyện gì có lỗi với anh không ?- Chưa từng.- …- Diệu Hàm !- …- Trước mắt tôi, em hãy cứ thoải mái là chính mình.
Đừng cố gồng mình lên làm gì cả.Rồi kết quả của Tiểu Bảo Bảo cũng có, cậu bé không sao cả nhưng mẹ anh muốn cho Tiểu Bảo Bảo ở lại để theo dõi thêm.
Bà muốn nếu có gì bất thường xảy ra với cháu nội của mình thì sẽ được cấp cứu kịp thời.Đình Phong đưa Diệu Hàm về nhà.
Thấy cô vẫn còn lo lắng, anh an ủi cô:- Tiểu Bảo Bảo không sao, khi nào nó xuất viện, tôi sẽ đưa nó qua đây chơi với em.
Đừng quá lo lắng.- Ừm.
Cảm ơn.- Đừng nói cảm ơn tôi.- …- Em nghỉ ngơi một lát đi, tối qua tôi biết em không ngủ được.
Tôi ở bên ngoài làm việc một lát.- Ừm.Từ hôm Tiểu Bảo Bảo xảy ra chuyện, anh biết trong cô rất bất an.
Đêm khi anh ôm cô ngủ, anh biết nhiều lần cô đều bị giật mình rồi tỉnh giấc.Đình Phong cứ tự nhiên