Thẩm Phức là được người lay tỉnh.
Lúc tỉnh lại, trời vẫn còn tối đen, lọt vào tầm mắt là cành lá xanh um, từng mảnh từng mảnh đen kịt.
Người lay cậu tỉnh là Dương Linh, Dương Linh lúc giằng co cùng Chương Chấn Lộ, sườn eo trúng một phát súng, nhưng viên đạn chỉ xượt qua, không thương tổn đến chỗ yếu hại, trước mắt xem ra coi như hành động vẫn thuận tiện.
Thẩm Phức chống tay muốn ngồi dậy, lúc này mới phát hiện, phía dưới cậu còn một người nữa, là Lục Ký Minh hai mắt nhắm nghiền.
Thẩm Phức sợ tới mức tay khuỵu xuống, do dự một chút, duỗi tay tới kiểm tra mạch đập của hắn.
Chẳng trách lúc Thẩm Phức rơi từ vách núi xuống, vài lần cảm thấy mình sắp bị văng đi, luôn có đôi tay kéo cậu lại.
Lục Ký Minh lót dưới cậu, may mà trên mặt đất có lá rụng chồng chất bao năm mới giúp hắn không bị thương tới nội tạng.
Chỉ là trên người hắn còn cắm nguyên con dao, Thẩm Phức đâm.
Lúc đâm một dao này, Thẩm Phức không đâm vào mấy chỗ quan trọng ở ngực, bụng, cậu cố ý dịch hướng dao xuống, đâm vào bên sườn bụng, nhìn bên ngoài có vẻ nặng, nhưng thực ra không hề thương tới nội tạng.
Cậu đâm cũng khống chế lực rất nhiều, dao đâm không sâu, trên thực tế chỉ tổn hại tới da thịt bên ngoài.
Dương Linh nhìn qua trầm ổn đáng tin cậy, mang tới cảm giác tương tự như Tần Nhạn, chỉ là so ra còn lớn tuổi hơn Tần Nhạn một chút.
[Tui cứ cảm thấy Tần Nhạn trong manhua vẽ hơi bị già quá thì phải]
"Tôi ở phụ cận tìm được Chương tiểu thư ngất xỉu, đầu va đập bị thương rồi, phải mau chóng tìm bác sĩ xin thuốc mới được, đại thiếu cũng vậy."
Thẩm Phức gật đầu, lúc này trừ bỏ nghe y, cũng không có lựa chọn nào khác.
Có thể được sắp xếp ẩn núp bên người Chương Chấn Lộ, ý nhất định cũng là tâm phúc của Lục Ký Minh.
So với Dương Linh, Thẩm Phức thon gầy hơn chút, không khiêng nổi Lục Ký Minh cao to lại còn bất tỉnh kia, vì thế liền tới cõng Chương Yến Hồi, Dương Linh đỡ Lục Ký Minh, đi phía trước dẫn đường.
Vất vả lắm mới xuống tới chân núi, Thẩm Phức cảm thấy thân thể mình sắp rời thành từng mảnh rồi.
Dưới chân núi có quân đội Tấn Trung đóng quân, chỉ cần nhìn thấy người, hai người ngất xỉu này liền được cứu rồi.
"Từ từ ——" Dương Linh đột nhiên nói.
Thẩm Phức vội vàng đứng yên, dựng tai lên cẩn thận nghe, trừ bỏ tiếng côn trùng kêu trong núi, còn có vũ khí rền từng trận, dưới chân mơ hồ truyền đến chấn động.
"Là tiếng súng." Dương Linh cau mày nói.
Trái tim Thẩm Phức vừa buông lỏng một nửa lại treo lên, kỳ đà cản mũi lại ở đâu chạy ra vậy, chẳng lẽ là cứu binh mà Chương Chấn Lộ chờ mãi không đến, giờ mới tới ư? Trên chiến trường cũng có thể trì hoãn như thế cơ á? Hay là nói ngồi xem hai bên trai cò đánh nhau, tới làm ngư ông đắc lợi?
"Nếu không đợi chút?" Thẩm Phức nói, "Đại thiếu dẫn theo nhiều nhân mã như vậy tới đây, binh hùng tướng mạnh, hẳn là sẽ không rơi vào thế hạ phong."
Đoàn người dừng bước chân, tỉ mỉ chờ đợi.
Mãi đến khi chân trời hửng sáng, dãy núi trùng điệp lộ ra đường nét nhấp nhô, động tĩnh giao chiến mới dần dần hoãn lại tới.
Suốt quá trình chờ đợi, hai người ngất xỉu vẫn như cũ không có động tĩnh gì, Lục Ký Minh nằm thẳng trên mặt đất, quần áo đã bị chà đạp hư không ra hình dáng gì, trên mặt cũng dính không ít bùn, hắn vẫn luôn cau mày, lúc ngất xỉu cũng là một bộ dáng tâm sự nặng nề.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Phức thấy Lục Ký Minh lưu lạc đến mức chật vật như vậy, có chút không biết nên khóc hay nên cười, không tự giác mà liền vươn tay, muốn giúp hắn lau sạch bùn dính trên mặt.
"Đi thôi." Dương Linh nói.
Thẩm Phức vội vàng thu tay về, đáp: "Được."
Cậu vốn định mang theo hai người bị thương trở về thành, ai biết Dương Linh có chủ trương riêng, dẫn theo Thẩm Phức tới một nơi hẻo lánh ở chân núi, quẹo tới bảy tám lần mới tới.
Thấp thoáng sau rừng rậm, thế mà có một căn nhà nhỏ, nhìn qua rách nát bất kham, đã lâu không có hơi người, lúc đẩy cửa vào, bụi mù mịt phả vào mặt Thẩm Phức.
Bên trong có giường có bàn, đồ dùng nhà bếp lương khô đầy đủ hết, nhìn qua là mới bày trí, đơn giản nhưng không đơn sơ.
Dương Linh giải thích: "Đại thiếu bố trí lúc trước."
Thỏ khôn có ba hang.
Dương Linh đặt Lục Ký Minh vào giường, từ trong phòng tìm ra một hộp thuốc rất lớn, đồ vật bên trong đầy đủ cả.
Y là thủ hạ của Lục Ký Minh, đương nhiên sẽ lo cho chủ tử trước, Thẩm Phức thấy Chương Yến Hồi đáng thương, từ trên giường lấy xuống một chiếc chăn mềm trải xuống đất, sau dó mới đặt Chương Yến Hồi nằm lên đó.
"Anh biết trị thương sao?" Thẩm Phức hỏi.
"Có biết một chút," Dương Linh khiêm tốn nói, "sau đầu Chương tiểu thư có máu bầm, là nội thương, tôi không có biện pháp động tới, phải mang nàng trở về tìm bác sĩ mới được.
Đại thiếu là ngoại thương, tôi muốn rút con dao ra trước để cầm máu, phiền cậu lại đây một chút, giúp tôi đè đại thiếu lại, tránh để giãy giụa sẽ làm miệng vết thương lớn hơn."
Ngữ khí y bình đạm, trên mặt biểu tình bình tĩnh, nhưng lại khiến Thẩm Phức nghe xong đầu đầy mồ hôi.
Không đợi Thẩm Phức chuẩn bị, Dương Linh đã dùng kéo cắt áo Lục Ký Minh, tay đặt trên cán dao, Thẩm Phức vội vàng qua tới, ấn cánh tay Lục Ký Minh xuống.
Hẳn là đau lắm, Dương Linh mới động một chút, trán Lục Ký Minh đã đầy mồ hôi, hắn bắt đầu giãy giụa.
Thẩm Phức tay mắt lanh lẹ, từ hòm thuốc lấy một cuộn băng gạc, nhét vào miệng Lục Ký Minh, hai tay giữ chặt bờ vai hắn.
Thẩm Phức cơ hồ dùng hết sức lực toàn thân, ngăn cản Lục Ký Minh giãy giụa.
Dương Linh nhãn lực tinh tường, quyết đoán mà rút đao, không đợi máu tươi trào ra, lập tức dùng băng gạc gắt gao che lại vết dao, dù đã nhẹ tay, nhưng vẫn rất đau.
Lục Ký Minh giãy giụa không ngừng, Thẩm Phức giữ hắn tới mức cả người cậu toàn là mồ hôi, căng thẳng đến mồ hôi cùng không dám lau.
Dương Linh nhìn qua là thật sự có bản lĩnh, quyết đoán cầm máu, tiêu độc, sau đó khâu lại.
Dương Linh cũng mồ hôi đầy đầu, nhưng thanh âm vững vàng như cũ: "Vốn là phải gây tê, nhưng hiện tại điều kiện không cho phép, chờ lát nữa lúc khâu lại, đoán chừng đại thiếu sẽ giãy đến lợi hại, cậu đè lại."
Mới chỉ nghĩ thôi, Thẩm Phức đã thấy đau rồi.
Toàn bộ quá trình khâu lại ước chừng mười lăm phút, Lục Ký Minh đau tới mức cổ cùng cánh tay nổi đầy gân xanh, Thẩm Phức gắt gao đè hắn lại, dùng sức tê hết cả chân tay, chờ đến khâu xong, sắc trời đã sáng hẳn, Dương Linh một khắc cũng không ngừng, thu thập tốt đồ đạc, dặn dò nói: "Khả năng sẽ bị sốt, nhớ cho đại thiếu uống thuốc đúng giờ."
Thẩm Phức nhạy bén hỏi: "Anh đi đâu?"
"Tôi trở về quan sát tình huống, đưa cả Chương tiểu thư về.
Từ lúc đại soái mất quyền hành, trong quân nhân