Tư Hôn Mật Ái - Bà Xã VIP

Quyển 2 - Chương 68 - Người yêu kiếp trước và bà xã kiếp này đều là em


trước sau

Khoé miệng Chử Đồng khẽ co lại , hoàn toàn không nghĩ tới Giản Trì Hoài sẽ hỏi ra một câu như vậy , cô cúi thấp đầu không nói , cảm thấy thật là mất thể diện .

Trưởng khoa ngược lại cũng hết sức chân thành nghiêm túc trả lời vấn đề này , " việc này , thật sự thì cũng không phụ thuộc nhiều vào số lần quan hệ , nếu muốn chính xác , hai người có thể dùng que thử kiểm tra kỳ rụng trứng . "

" tóm lại một câu , bản thân chúng tôi không có vấn đề gì phải không ? "

" ừ . "

Giản Trì Hoài gật đầu một cái , khẽ đẩy bả vai Chử Đồng , " đi . "

Cô không kịp chờ đợi liền chạy theo Giản Trì Hoài đi ra ngoài , hai người ra khỏi bệnh viện , Chử Đồng đứng trước mặt Giản Trì Hoài , " bác sĩ đã nói hết rồi , thân thể chúng ta khỏe mạnh không có vấn đề gì , lần này đã vừa ý chưa ? "

Giản Trì Hoài không nói nhiều , cắm đầu đi thẳng tới chỗ chiếc xe của mình , Chử Đồng ngồi vào trong xe , tầm mắt cô rơi về phía kính chiếu hậu , nhìn thấy bệnh viện đang từ từ thu nhỏ lại trong mắt , Chử Đồng nhìn đồng hồ , " quay về công ty nhé ? Em còn cả đống công việc đấy . "

Một câu hỏi nói ra , lại đợi thật lâu không thấy Giản Trì Hoài đáp lại , Chử Đồng nghiêng mặt sang một bên nhìn anh , thấy bộ dáng của Giản Trì Hoài như đang yên lặng suy ngẫm , một tay anh chống cằm , cửa sổ xe cũng hoàn toàn mở rộng ra , cô tiến tới gọi anh một tiếng , " này , nghe thấy lời em nói không ? "

Ánh mắt Giản Trì Hoài hướng về phía cô liếc một cái , sau đó quay lại nhìn chăm chú về phía xa xa , Chử Đồng nhìn nhìn , đây không phải là biểu lộ rõ ràng không thèm để ý tới người khác sao ? " Giản Trì Hoài , em cũng đã nghe lời cùng anh đi đến bệnh viện , anh không có lý do gì để không thèm ngó tới em ? "

" anh đưa em trở về công ty , im lặng một chút đi . " anh bây giờ một câu nói cũng không muốn phí phạm .

Chử Đồng thắt dây an toàn xong , cô lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra , sau đó gọi điện thoại để giao phó công việc , Giản Trì Hoài nghe được mấy câu , lỗ tai dường như cũng muốn đóng thành kén , anh ấn mở nhạc bên trong xe lên , ngón tay đè xuống một cái nút không buông , âm lượng thẳng tắp tăng vọt lên , cuối cùng hoàn toàn át hẳn đi giọng nói của Chử Đồng . " alo , mình nói cậu có nghe thấy không ? Đúng vậy , chính là phỏng vấn chuyện đó ...... Alo ! "

Chử Đồng nghiêng đầu nhìn anh , " em đang gọi điện thoại đấy . "

Giản Trì Hoài mắt nhìn thẳng về phía trước , đường nét góc cạnh gò má nghiêm nghị lạnh lẽo tựa như một kiệt tác được điêu khắc ra từ tảng băng , Chử Đồng vươn tay tắt nhạc đi , " khó chịu cái gì . "

Người đàn ông lái xe chạy thẳng đến trước cửa Dịch Lục Soát , sau khi dừng lại hẳn thì quay mặt ra ngoài cửa sổ , Chử Đồng đẩy cửa xe ra bước xuống , vừa khéo mấy đồng nghiệp quen biết đi ngang qua , cũng đều biết mối quan hệ giữa Chử Đồng và Giản Trì Hoài , bọn họ nhiệt tình chào hỏi , " ông chủ , bà chủ ! "

Chử Đồng ngượng ngùng mỉm cười , quay đầu lại nhìn Giản Trì Hoài , người đàn ông lại đảo tay lái , một câu cũng không thèm nói cứ như vậy mà kiêu ngạo quay cái đuôi xe lại rời đi . Chử Đồng há hốc mồm , chỉ có thể chỉ chỉ về phía chỗ Giản Trì Hoài đã rời đi , mắt nhìn mấy đồng nghiệp kia , " anh ấy đang bận . "

Xem ra tên Giản Trì Hoài này thật sự là bị kích động không nhẹ đâu .

Tan việc , Chử Đồng ghé thăm chỗ ở của Chử Nguyệt Tình , trong tay cô xách từng bao lớn bao nhỏ , đi tới cổng ngôi biệt thự , Chử Đồng ấn vang chuông cửa , nhưng ấn cả nửa ngày vẫn không thấy có người ra mở cửa . Cô chỉ có thể gọi điện thoại cho chị của mình , Chử Nguyệt Tình bước xuống lầu , thấy người giúp việc đang ở trong phòng ăn , mà tiếng chuông cửa rõ ràng đang truyền tới , trừ khi tai của bà ta bị điếc . Chử Nguyệt Tình nhìn hướng ra phía ngoài . " dì ơi , tại sao không mở cửa ? "

Người giúp việc kia đang quay lưng về phía Chử Nguyệt Tình , ban đầu cũng không biết là cô đã xuống , nghe thấy tiếng hỏi chuyện , bà giật mình , vội vàng quay người lại , " Thiếu , Thiếu phu nhân . "

" em gái của tôi tới , có phải dì không nghe thấy tiếng chuông cửa hay không . "

Người giúp việc hiểu rõ , nếu như bà chối rằng không nghe thấy , câu này cũng quá giả tạo đi , vẻ mặt bà lúng túng , " dạ không phải . "

" vậy thì vì cái gì ? "

" là ý của Cố tiên sinh . "

" cái gì ? " Chử Nguyệt Tình không che giấu được giật mình trên mặt , " Thanh Hồi nói với bà như thế nào ? "

" Cố tiên sinh nói Thiếu phu nhân ngài mới mang thai , ba tháng đầu cần phải tĩnh dưỡng , ngài ấy nói rằng dù biết tình cảm của hai chị em ngài rất thân thiết , nhưng không hy vọng Chử tiểu thư tới đây quấy rầy nhiều , dặn tôi để ý ngăn lại , Cố tiên sinh đây cũng là vì sức khoẻ của ngài . " người giúp việc nơm nớp lo sợ nói xong , sau đó nhìn hướng ra phía ngoài , " Chử tiểu thư vẫn còn đang ở bên ngoài , ngài không tiện đi lại nhiều , để tôi ra mở cửa . "

Người giúp việc bước nhanh ra cổng biệt thự , Chử Đồng hướng vào trong liếc nhìn , người giúp việc vội vàng cười giả lả rồi nói , " Chử tiểu thư , thật ngại quá , thật ngại quá , tôi đang làm việc ở bên trong , đi ra chậm . "

" không sao . " Chử Đồng xách túi đang đặt ở dưới đất lên bước vào trong . Cô tới đây cũng không có chuyện gì quan trọng , chỉ là mang tới một ít thức ăn cho Chử Nguyệt Tình , hai chị em trò chuyện được mấy câu , Chử Đồng liền đi về .

Lúc Cố Thanh Hồi trở về , thấy trên bàn trà để một đống túi , " ai đã tới vậy ? "

Người giúp việc cảm thấy bị kẹp ở giữa , thật khó khăn mới nói thành lời , " là Chử tiểu thư . "

Lúc Chử Nguyệt Tình ở trong phòng đã nhìn thấy Cố Thanh Hồi trở về , cô lúc này đang bước xuống lầu , nghe được cuộc trò chuyện của hai người , cô dừng lại bước chân , " là em bảo Đồng Đồng tới đây . "

Cố Thanh Hồi tiến lên đón cô , " hôm nay có ngoan ngoãn ngủ trưa không ? "

" dạ có , " Chử Nguyệt Tình vươn tay ra đặt vào trong lòng bàn tay anh , " Thanh Hồi , có phải anh không thích Đồng Đồng không ? "

" tại sao lại nói như vậy ? "

Người giúp việc đã quay vào làm việc trong phòng bếp , Chử Nguyệt Tình cũng không muốn nhắc tới nguyên văn lời nói của bà , " Đồng Đồng nhấn chuông cửa cả nửa ngày , dì cũng không mở cửa cho nó , lúc ấy em đang ở trong phòng , biết rõ dì không thể nào không nghe thấy . "

Cố Thanh Hồi đỡ cô ngồi xuống ghế sa lon , " tại sao anh lại có thể không thích em ấy được , chẳng qua là thân thể em yếu ớt , đứa con đầu lòng của chúng ta anh coi như bảo bối quý giá , anh muốn em yên tĩnh dưỡng thai . "

" thân thể của em không có vấn đề gì đâu , " Chử Nguyệt Tình vỗ nhẹ lên mu bàn tay Cố Thanh Hồi , " anh đừng quá lo lắng cho em . "

Cố Thanh Hồi cười cười , Chử Nguyệt Tình cũng cảm thấy bản thân nghĩ quá nhiều rồi , bọn họ đều là lần đầu tiên làm cha mẹ , Cố Thanh Hồi suy tính thận trọng như thế , Chử Nguyệt Tình cũng có thể hiểu được . Ăn xong cơm tối , hai người định đi lên lầu , Chử Nguyệt Tình đi được hai bước , chợt cảm thấy không thoải mái , " a , Thanh Hồi ......"

" sao vậy ? " Cố Thanh Hồi khẩn trương nắm chặt lấy bàn tay cô , " chỗ nào không thoải mái ? "

" bụng có chút đau . "

Cố Thanh Hồi vừa nghe xong , bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch , không nói hai lời liền ẵm cô đi ra ngoài , anh lái xe cũng không dám chạy quá nhanh , đi thẳng tới bệnh viện chăm sóc bà mẹ và trẻ em tư nhân danh tiếng nhất ở Tây Thành . Sau khi làm một loạt kiểm tra , kết quả là Chử Nguyệt Tình thể chất vốn đã suy yếu , mang thai đứa bé này lại thêm phần suy nhược , hiện tại đã có dấu hiệu sảy thai , nhất định phải nằm viện để giữ thai ngay từ bây giờ . Chử Nguyệt Tình khẩn trương ôm chặt bụng của mình , " hôm qua tôi mới làm kiểm tra xong , còn nói là không sao mà . "

" tình trạng thân thể của cô so với người khác không giống nhau , bản thân một khi đã mang thai sẽ rình rập đầy những nguy hiểm không thể lường trước được , nhưng cô yên tâm đi , cô cứ an ổn ở đây mà dưỡng thai ......"

Chử Nguyệt Tình vừa nghe xong , trong lòng có chút sốt ruột , " tôi không thể ở nhà dưỡng được sao ? "

" cô cần phải nằm viện , bên này chúng tôi có thiết bị dụng dụ y tế tốt nhất để xử lý mọi tình huống , vì đứa bé , người mẹ phải cố gắng chịu đựng vậy . "

Cố Thanh Hồi nắm lấy tay của cô , " hoàn cảnh ở đây không tệ , có phòng riêng, có TV , anh sẽ ở đây với em . "

Chử Nguyệt Tình ngược lại không phải vì lo sợ bị buồn chán , cô muốn nói lại thôi , nhưng cuối cùng vẫn hỏi ra lời , " chi phí nhập viện , có phải rất đắt hay không ? "

Bệnh viện này là của tư nhân , nghe nói khu nội trú là dựa theo tiêu chuẩn của khách sạn năm sao , Cố Thanh Hồi vươn tay ra đặt lên đầu vai cô , " Nguyệt Tình , những chuyện này em không cần phải quan tâm , em chỉ cần tĩnh dưỡng thật tốt , an toàn mà sinh con của chúng ta ra được là tốt rồi . "

Cố Thanh Hồi lập tức đi làm thủ tục nhập viện cho Chử Nguyệt Tình , bác sĩ gọi riêng anh ra ngoài hành lang đi dạo trò chuyện một lát , " ngài xem , dùng thuốc men loại nào ? "

" dĩ nhiên là phải tốt nhất , quan trọng nhất là không có tác dụng phụ . "

Bác sĩ gật đầu , " đây cũng chính là đề nghị tôi muốn nói với ngài , dù sao tình trạng thân thể của phu nhân cũng không tốt . "

Cố Thanh Hồi liếc nhìn tờ hóa đơn trong tay , anh đã ứng trước mười vạn , tiếp theo là chi phí giữ thai và sinh nở của Chử Nguyệt Tình , cộng thêm thời gian ở cữ, chăm sóc nuôi dưỡng em bé đều sẽ là một khoản không nhỏ . Cố Thanh Hồi không cho phép bảo bối của anh sau này sẽ thiếu thốn giống như anh , anh nhất định sẽ cho con của anh một môi trường tốt nhất, giáo dục tốt nhất . Nhưng mà , những chuyện này đều cần phải có tài chính vững mạnh hỗ trợ .

Chử Đồng về đến nhà , Giản Trì Hoài đã ăn xong cơm tối , cô tùy tiện ăn vài miếng qua loa rồi đi lên lầu , điện thoại di động vang lên âm báo tin nhắn , Chử Đồng mở ra xem , là người trung gian trước đây đã liên lạc có tin mới . Tinh thần cô chấn động , ngón tay ngay lập tức chạm vào mấy ký tự , " có phải tìm được thận thích hợp không ? "

Bên kia , một hàng chữ rất nhanh đáp lại , " việc tìm thận thích hợp không phải là vấn đề , chúng tôi đang thăm dò liên lạc khắp nơi , chỉ là gần đây bị theo dõi rất chặt , vì thế về mặt giá cả cần phải tăng lên . "

" tiền không thành vấn đề , chỉ cần cứu được mạng của con gái tôi , bao nhiêu tiền tôi cũng tình nguyện bỏ ra . " Chử Đồng gõ lên từng câu từng chữ .

" giữ liên lạc , một khi xác định được thận thích hợp , sẽ lập tức thông báo cho ngài . "

Chử Đồng trả lời lại một chữ , " được . "

Giản Trì Hoài từ bên ngoài ban công đi vào , Chử Đồng cũng không chắc chắn được anh đã trở lại bình thường hay chưa , cô không bước tiến lên phía trước , chỉ vén chăn lên rồi

nằm dài trên giường , nếu đã khinh người , vậy thì chiến tranh lạnh .

Giản Trì Hoài cũng lên giường theo , hai người đều dựa lưng vào đầu giường bọc da thật , Chử Đồng cầm điện thoại di động quét lên quét xuống tra tài liệu , còn Giản Trì Hoài thì cầm quyển sách lật tới lật lui , hai người yên lặng không nói , một hồi lâu sau , Giản Trì Hoài chợt đem cuốn sách ném lên tủ đầu giường , anh nhấc chăn lên sau đó lật người một cái áp lên người Chử Đồng .

" Giản Trì Hoài , bác sĩ đã nói , mang thai không liên quan đến số lần , lại nói muốn tinh nhiều tinh khoẻ , anh làm như vậy sẽ giảm sút tỷ lệ chất lượng . "

Hai tay người đàn ông vén áo của cô lên , " lần này không liên quan gì đến chuyện con cái , chỉ đơn giản là nhu cầu sinh lý của anh . "

Chử Đồng đè bàn tay anh lại , " vẫn còn bực bội có phải không ? "

Giản Trì Hoài nhìn hướng cô , " giờ mới biết ? "

" anh nghĩ em bị mù sao ? " Chử Đồng gạt tay của anh ra , sau đó hai tay giữ chặt vạt áo , " chuyện như vậy , ai cũng không sai , có đúng không ? "

Tầm mắt người đàn ông ngắm thật sâu vào trong con ngươi của Chử Đồng , hai tay anh nâng lên áp vào mặt của cô , " trong bất cứ chuyện gì , anh cũng thói quen duy trì cảm giác vượt trội hơn so với người khác , chuyện này đương nhiên không phải là lỗi của người nào cả , nhưng anh cuối cùng vẫn không thể gạt đi được cái ý nghĩ này ? "

" anh cái tên đầu bò này , cứ đòi chui vào trong sừng nhọn chui thành như vậy ? " ( cứng đầu, chỉ thích để ý chuyện vụn vặt )

" em cho anh chui một cái , anh sẽ không nghĩ tới nữa . "

Chử Đồng vỗ mạnh lên ngực của anh , " anh có thể đứng đắn một chút được không ? "

Giản Trì Hoài rũ đầu xuống , dùng đầu mũi cọ cọ lên chóp mũi Chử Đồng , động tác thân mật vô cùng , " hẳn nên khen ngợi sự ăn ý của em đối với anh một chút , những suy nghĩ đó của anh , em trái lại hiểu rất mau . "

" anh nói anh xem , so đo với người ta làm cái gì, chỉ là may mắn thôi mà , ai cũng không rảnh đi lấy chuyện này ra để đánh giá anh đâu , đúng không ? " Chử Đồng an ủi anh , " lại nói về mặt năng lực của anh , không phải đã có em chứng minh cho anh rồi sao ? "

Giản Trì Hoài nghe được câu này , chân mày không khỏi nâng lên , anh cười cười cắn vào bả vai Chử Đồng , " quên chuyện canh trứng đi , chúng ta sẽ làm theo cách của chúng ta , cách một ngày làm một ngày , anh cũng không tin là xác suất sẽ không lớn hơn . "

" hả ? " Chử Đồng kêu lên . " vậy cũng không thể coi là phiền phức nhỏ đâu , cái tần suất này thật sự là muốn gây chết người ! "

" anh có chừng mực , vừa khéo không chết em được . "

Chử Đồng bắt chước động tác ban nãy của anh , cắn vào bả vai anh một cái , " muốn nói chuyện đàng hoàng với anh cũng không được . "

Ngón tay người đàn ông rơi vào thắt lưng cô , đầu ngón tay nhẹ cù , Chử Đồng cười lên khanh khách , " đừng , em sợ nhột . " anh chọc cô được mấy cái , cô liền giãy giụa cầu xin tha thứ , " đừng mà , buông tay , được rồi , em không nói , không nói ......"

Hai tay Giản Trì Hoài đổi thành vòng chặt hông của cô , hai tay Chử Đồng choàng lên cổ anh , " Giản Trì Hoài , nhân dịp lúc con còn chưa tới , chúng ta hãy hưởng thụ thế giới của hai người cho thật đã đi , em còn chưa tận hưởng đủ đâu . Nếu sau này sinh được một bé gái , mang đến người yêu kiếp trước của anh , anh còn phải không ngừng suy tính xem làm thế nào để lạnh nhạt với em đây . "

" sẽ không , " người đàn ông ngược lại nói rất nghiêm túc , " người yêu kiếp trước và bà xã kiếp này đều là em , không ai có thể tới tranh sủng của em được đâu . "

Chử Đồng hé miệng mỉm cười , " ai muốn tranh sủng với em , em liền đánh nó , con trai hay con gái cũng đều không được . "

" giáo dục bằng đòn roi không ổn , anh không cho phép . " Giản Trì Hoài trả lời cô .

Chử Đồng rất thích nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc này của anh , cô cố ý trêu chọc anh , " em càng muốn đánh , không nghe lời sẽ hung hăng cầm thước kẻ quất nó , đặc biệt là con gái , nếu nó dám bám lấy anh nhõng nhẽo với anh , em sẽ lôi nó ra , cho nó ngủ với bảo mẫu . "

" không được , " Giản Trì Hoài tưởng tượng ra con gái trong tương lai , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng với cái miệng bi bô , không tránh khỏi ngay cả ánh mắt cũng trở nên dịu dàng , " nó sẽ ngủ với anh . "

" anh nói thật hay giả vậy ? " Chử Đồng không hài lòng lên tiếng .

" thật , nó có thể ngủ ở bên trái anh ......"

" chậc, chậc " Chử Đồng khó tin nhìn vào mắt anh , " anh làm thật đấy à ? Thường ngày vẫn luôn mồm bảo nhu cầu sinh lý của mình quá cao cần được giải toả , anh còn có thể mang con ngủ bên cạnh ? "

" đương nhiên , vừa khéo biên độ động tác khá lớn , còn có thể đưa nôi cho nó nữa . "

"......"

Chử Đồng biết tin Chử Nguyệt Tình nằm viện , còn là nghe được từ trong miệng của Lý Tĩnh Hương , cô sốt ruột lo lắng chạy tới bệnh viện , ba mẹ đều đang ở trong phòng bệnh , Chử Đồng liếc nhìn Chử Nguyệt Tình , thấy sắc mặt cô cũng coi như là ổn , " chị , chị nằm viện tại sao không nói cho em biết ? "

" Thanh Hồi cầm điện thoại di động của chị , nói là phụ nữ có thai không nên sử dụng . "

Chử Đồng nhẹ gật đầu , biết được Chử Nguyệt Tình chỉ ở đây để giữ thai , không có vấn đề gì quá lớn , cô cũng yên lòng . Rời khỏi phòng bệnh , đi ra ngoài vừa khéo gặp được Cố Thanh Hồi , Chử Đồng gọi anh lại , " anh rể . "

Cố Thanh Hồi hướng cô nhẹ gật đầu , " em đến rồi à . "

" anh rể , em biết rõ chi phí khám bệnh ở đây là một khoản không nhỏ , em đã bàn bạc với Giản Trì Hoài rồi , số tiền này để bọn em chi trả . "

Cố Thanh Hồi mặt không biểu cảm, " không cần , anh đã để dành tiền , cám ơn em . "

Chử Đồng cũng biết sẽ nghe được câu trả lời như thế này , cô thu lại nét vui vẻ trên mặt , " anh rể , em đã sớm coi anh như người thân của mình , nếu đã như vậy , có mấy lời em sẽ thẳng thắn nói ra cho rõ ràng . "

" em muốn nói gì ? " Cố Thanh Hồi từ trên cao nhìn xuống về phía cô .

" anh rể , có phải anh rất ghét em hay không ? "

Thần sắc trên mặt Cố Thanh Hồi không hề biến đổi , " tại sao lại hỏi như vậy ? "

" chị của em nhập viện chuyện lớn như vậy , anh chỉ duy nhất không báo cho một mình em biết , còn nữa, lúc em tới biệt thự của anh , người giúp việc rõ ràng đang ở bên trong cũng không mở cửa cho em , em muốn biết tại sao . "

Khoé miệng Cố Thanh Hồi nhẹ câu siết lên , thần sắc trong mắt tỏ ra xa cách , rõ ràng cho thấy không muốn nói thêm một câu nào với ai nữa , " Chử Đồng , em nghĩ nhiều rồi , chuyện mở cửa anh không hề biết gì hết , chưa gọi điện thoại cho em là ý của chị em , cô ấy sợ bọn em lo lắng . "

" thật sự là như vậy ư ? "

Cố Thanh Hồi đáp , " đương nhiên rồi . "

Chử Đồng cười cười , tỏ ra thoải mái , " được rồi , chắc là do em nghĩ nhiều quá . "

Ban đêm , mọi người trong phòng bệnh đều đã đi hết . Chử Nguyệt Tình vừa châm cứu xong , cô đang nằm nghiêng , Cố Thanh Hồi dùng bông gòn lau nhẹ lên vết kim cho cô , kim này đâm vào rất chậm , nhưng lại đau đớn vô cùng , Cố Thanh Hồi chờ sau khi cô nằm xuống lại , sờ sờ đầu của cô , " muốn ăn chút gì không ? "

" em muốn ăn cháo . "

" vậy em ngủ một lát , anh chạy đi mua . " Chử Nguyệt Tình ngoan ngoãn nhắm mắt lại , Cố Thanh Hồi ra khỏi bệnh viện , lái xe rời đi .

Trong một ngôi biệt thự ở ngoại ô .

Một chiếc xe hiện đại màu đen dừng lại ở trước cổng , sau đó một người đàn ông có thân hình cao lớn bước ra từ trong xe , anh hẳn là chủ nhân của ngôi biệt thự này , ấn vào khoá cổng nhận diện vân tay rồi tiến vào , anh đi tới trước cửa , gõ một tiếng dài hai tiếng ngắn , sau khi gõ xong ba tiếng lên cánh cửa thì có người mở ra .

Người đàn ông nhấc chân lên bước vào trong , đôi mắt của anh sắc bén có thần , ánh đèn trong phòng mờ ảo , nhưng con ngươi của người đàn ông lại lộ ra một loại tàn nhẫn lan tràn , anh đi thẳng vào trong nhà , xem ra cực kỳ quen thuộc đối với nơi này .

Một người phụ nữ trẻ tuổi bước tới , " bên kia lại đang thúc giục , hy vọng có thể mau chóng sớm tìm được thận thích hợp . "

Người đàn ông nhận lấy tài liệu quét mắt , " đã điều tra đối chiếu thông tin chưa ? "

" dạ rồi , ở bệnh viện thành phố quả thật có một bệnh nhân như vậy , mười sáu tuổi , bị nhiễm trùng đường tiểu , nhà rất giàu có , bọn họ sẽ trả cho trung gian một trăm năm mươi vạn . "

Ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm vào tấm hình trên hồ sơ bệnh án , " gần đây phóng viên và cảnh sát cũng bám chặt không buông , nhất định phải thận trọng , thà vứt bỏ đơn hàng chứ không thể dấn thân vào nguy hiểm . "

" tài liệu này chắc chắn là thật , ngài cứ yên tâm , đi theo ngài nhiều năm như vậy , tôi biết phải cẩn thận . "

Ngón tay người đàn ông vuốt ve mấy cái trên hồ sơ bệnh án , " đợi sau khi tìm được thận thích hợp , tung tin tức ra , đem giá cả nâng lên hai mươi phần trăm . "

" dạ . " người phụ nữ nhìn về phía anh , " thật ra thì ngài không cần phải tự mình tới đây , tôi biết ngài gần đây rất bận rộn . "

" bận rộn cũng không thể bỏ mặc chuyện bên này được , trên đầu chúng ta treo một cây đao , nếu như vào lúc nó rơi xuống, chúng ta lại không đề phòng chút nào , tất cả đều phải chết . " người đàn ông đi lên lầu , nhưng chỉ ở lại khoảng mười phút liền rời đi ngay .

Lúc đi ra khỏi biệt thự , bên ngoài trời đang mưa , hơn nữa mưa rất to , anh ngay cả ô cũng không cầm theo , áo khoác vest trông đã ướt đẫm .

Bệnh viện .

Cố Thanh Hồi cầm hộp cháo bước vào , Chử Nguyệt Tình mới vừa thức dậy, đang mở TV ra xem , thấy người đàn ông đi tới , cô cau mày , " bên ngoài trời mưa à ? "

" ừ , mưa rất lớn . "

" anh cũng thật là , không mang theo ô sao ? "

Cố Thanh Hồi đặt hộp cháo lên tủ đầu giường , Chử Nguyệt Tình sờ sờ đầu vai anh , " anh nhìn một chút đi , đồ Tây cũng ướt nhẹp . "

" không sao . " ánh mắt Cố Thanh Hồi dịu dàng , đỡ cô ngồi dậy , " tới đây , ăn cháo trước đã . "

Chử Nguyệt Tình muốn giữ thai , chuyện đám cưới đương nhiên phải trì hoãn lại , ít nhất cũng phải sang năm mới có thể cử hành . Trong nháy mắt đã tới cuối năm , tiệc tất niên của Dịch Lục Soát cũng được tổ chức long trọng hoành tráng đúng hạn như mọi lần . Nghe nói , lần này không chỉ riêng nhân viên nội bộ công ty , còn có các nghệ sĩ của Dịch Lục Soát cũng sẽ tham dự vào buổi tiệc này để tăng thêm phần khí thế .

Chử Đồng đứng trước tấm gương thử quần áo , " mạnh nữa , mạnh nữa , Giản Trì Hoài , sức lực bình thường của anh vứt đi đâu hết rồi ? "

Giản Trì Hoài nào dám lại dùng sức , anh nhìn chằm chằm vào hông của Chử Đồng , " còn tiếp tục siết chặt nữa , em sẽ là rắn thành tinh . "

" rắn thành tinh thì mới đẹp , đến lúc đó những ngôi sao kia xuất hiện , người nào người nấy vóc dáng cao gầy thon gọn , em không thể thua kém được . "

Giản Trì Hoài giúp cô kéo dây kéo lên , Chử Đồng hít sâu một cái , " không tệ , đẹp lắm . " ánh mắt cô xuyên qua tấm gương nhìn về phía Giản Trì Hoài , " nghe nói tiệc tất niên lần này , còn có mấy giải bốc thăm trúng thưởng , hy vọng số của em sẽ may mắn một chút . "

" em là bà chủ , dù có trúng thưởng cũng không đến lượt em nhận đâu . "

" em vẫn là nhân viên của bộ phận đời sống mà , anh đến lúc đó còn phải lên sân khấu phát biểu đúng không ? Vậy ngàn vạn lần đừng nhắc tới em nha . "

Giản Trì Hoài mặc xong quần áo , " em là người có công đóng góp lớn nhất cho công ty sao ? Còn muốn anh đọc tên khen ngợi em ? "

Tiệc tất niên hôm nay , các cô gái từng người một đều ăn mặc trang điểm xinh đẹp , Tần Tần chen vào chỗ bộ phận đời sống , lôi kéo tay của Chử Đồng hưng phấn nói . " Giang Ý Duy cũng tới kìa . "

" mình biết . "

Tần Tần vỗ nhẹ lên môi của mình , " quên mất cậu bây giờ là bà chủ mà . "

Chử Đồng mang đôi giày cao gót nhìn về phía xa xa , Tần Tần tỏ vẻ háo hức , " ước gì được đứng ở khoảng cách gần để nhìn những ngôi sao kia một chút , cậu biết không ? Người tên Lâu Mộc Ngôn trước kia , bây giờ nổi tiếng vô cùng trong giới giải trí , cô ấy cũng sẽ tới . "

" vẫn muốn chạy tới tận thảm đỏ có phải không ? "

" đúng vậy , mọi người ở bộ phận giải trí đều hào hứng chen tới vây xem rồi . "

Chử Đồng kéo cổ tay Tần Tần lại , " đi , chúng ta cũng đi . "

" không được , cậu ở bộ phận đời sống mà . "

" cậu quên rồi à , mình là bà chủ , có chỗ nào mình không thể đi được ? " Chử Đồng nắm cổ tay Tần Tần chen sâu vào bên trong , không khí bên ngoài được đẩy lên tới cao trào, sôi nổi hừng hực , hẳn là một ngôi sao lớn sắp xuất hiện chăng ?

Chử Đồng nhón chân lên , liền nhìn thấy dáng người cao lớn của Giản Trì Hoài cực kỳ nổi bật , chỉ là tay trái tay phải của anh chia ra mỗi bên đều được một người phụ nữ khoác tay . Chử Đồng chăm chú nhìn thật kỹ , một người là Giang Ý Duy , người còn lại là Lâu Mộc Ngôn .

Giang Ý Duy mỉm cười quyến rũ , vẫy tay chào hỏi những người bên cạnh , Lâu Mộc Ngôn cũng thế , người đàn ông đứng giữa khí chất ngạo nghễ oai phong , dáng vẻ như thể đang nắm gọn trong tay tất cả hạnh phúc của nhân gian . Lâu Mộc Ngôn tựa sát vào anh , Giang Ý Duy thu tay lại sau đó hướng cô ta liếc nhìn , ánh mắt của hai người chạm vào nhau , cũng có thể gọi là toé ra tia lửa tanh tách .


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện