Cả người Túc Kỳ không ngừng run lẩy bẩy, kinh hãi khi bất giác nghĩ tới những gì khủng khiếp nhất mà em gái Tử San đáng thương của mình đã phải đau đớn trải qua.
Trái tim cô như bị ai bóp nát, nếu không có vòng tay âu yếm của Hoắc Kiến Trương ôm lấy, chắc hẳn Túc Kỳ đã ngã khuỵu.
Khi Tử San trở về nhà sau gần một năm bận học, lần đầu gặp lại cô, thái độ của Tử San có chút lạ khiến Túc Kỳ chột dạ.
- Tử San, em bị cảm hay sao?
Tử San vội vàng lắc đầu cười khì, kiếm cớ chống chế:
- Em bị viêm dây thanh quản, sợ mọi người lo lắng nên không dám báo về.
Cũng may có Huệ Phi giúp đỡ giải quyết ổn thỏa, cha mẹ và chị đừng lo lắng quá!
Kể từ khi trở về nhà, Tử San trở nên năng động hẳn.
Thỉnh thoảng tự ra sân làm cỏ vườn, hăng hái giúp đỡ việc nhà cho cha mẹ.
Lúc đó, ông bà Vương chỉ nghĩ như thế này, con gái học ở môi trường giáo dục thật tốt, tính cách trầm tĩnh đáng lo ngại đã được thay đổi hẳn.
Túc Kỳ phải tăng ca nhiều nên tương đối bận rộn, ít khi về nhà.
Khi khách sạn điều chuyển nhân viên đi nơi khác cách nhà khá xa, Túc Kỳ quyết định thuê nhà trọ ở.
Mặc dù điều kiện không tốt nhưng cũng đủ để Túc Kỳ sinh hoạt qua ngày.
- Kỳ Kỳ, em đã nhớ ra mọi chuyện từ khi nào?
Ánh mắt sắc lẻm của Hoắc Kiến Trương vẫn nhìn chằm chằm về phía cặp vợ chồng thâm hiểm trước mắt.
Suýt chút nữa họ đã là bố mẹ chồng của anh, là người vợ đầu ấp tay gối của anh cơ đấy.
Thử nhìn mà xem, những khuôn mặt méo mó vặn vẹo không có nhân tính kia đang làm cái trò hề gì vậy? Gϊếŧ chết một mạng người oan ức đáng thương, đẩy Túc Kỳ vào vòng xoáy oan oan tương báo, công kích anh báo thù cho con gái rượu của họ.
Hoắc Kiến Trương nghiễm nhiên trở thành bù nhìn, thay họ đẩy gia đình Túc Kỳ vào bước đường cùng như thế này.
Túc Kỳ bám chặt cánh tay anh, gằn giọng nói rõ từng tiếng:
- Đêm Huệ Phi xảy ra tai nạn, em đã trở về phòng an toàn.
Nhưng thuộc hạ của lão già đó đã phục sẵn ở trong phòng, đánh ngất em, đem em tới hiện trường vụ án.
Xác chết bị bầm dập mặt mũi tới mức biến dạng kia chắc chắn là người giúp việc xấu số thế mạng.
Mọi chuyện hoàn toàn vỡ lở.
Ông bà Vương hoàn toàn gục ngã, đau đớn gào khóc gọi tên Tử San tội nghiệp.
Túc Kỳ nhớ ra tất cả, hiểu được thái độ lạnh nhạt và ghét bỏ của Vương Tử San kia từ đâu mà có.
Thậm chí, khi cô bị chúng đánh tới chấn thương vùng đầu, Huệ Phi còn lén lút tiêm thêm thuốc suy giảm trí nhớ cho cô, hòng để Túc Kỳ cả đời này quên đi sự việc xảy ra, trở thành tội