Bên trong phần livestream lại nổ tung.
【 Người này so những thứ loạn thất bát tao hồi nãy tốt hơn nhiều, vì sao không cho qua? 】
【 Đoán chừng là tổ tiết mục có nội tình đi, học viên đều sắp xếp hêt rồi.
Không nghĩ tới Giang ảnh đế cũng sẽ làm loại sự tình này 】
Fan hâm mộ của Giang Du Sâm không cam lòng yếu thế:
【 Giang thần tài không làm chuyện mờ ám này đâu!! 】
【 Anti-fan xem lại quy định giùm cái? Mới nói một câu không thông qua là có nội tình rồi? Hoàn An Nhàn nói thân thể cậu ta cứng nhắc sao không nói? 】
【 Lầu trên gây sự là vì là thuỷ quân của Lâm Giác sao.】
【 Không nghĩ đến các người vừa vào vòng đầu tiên liền bị loại ha? Cho chừa tính kiêu ngạo.】
Cũng có fan lý trí đứng ra duy trì trật tự:
【 Mọi người hãy tin tưởng vào năng lực nghiệp vụ của Giang thần.
Chúng ta yên lặng xem, yên lặng ủng hộ là được rồi 】
【 Không sai không sai, Giang thần tham gia chương trình thật vất vả, chúng ta chuyên chú xem là được rồi 】
…
Trong màn đạn loạn thất bát tao, len ra một dòng mưa đạn lẻ loi màu trắng.
【 Cái kia… Chỉ có tôi cảm thấy, thầy giáo nghiêm khắc × tiểu thịt tươi mềm mại rất dễ thương sao? Tính tình của anh trai nhỏ trắng trẻo này xem ra rất tốt, bị thầy giáo nghiêm khắc hung hăng bắt nạt cũng không dám cãi lại… 】
Đây chính là điều đám fan hâm mộ không thể nhịn được, ai chẳng biết Giang Du Sâm ở trong giới nhiều năm như vậy nhưng lại chưa từng dính chút scandal?
【 Fan CP cút ngay! 】
【 Cứ ảo tưởng đi, Giang thần không cần, từ chối ship CP! 】
…
Ở phòng khảo hạch bên này, Ô Khang Đức sững sờ, xác nhận lại: “Chính là nói… Chờ quyết định sao?”
Trái tim Lâm giác đột nhiên chùng xuống, tay bên người không tự giác nắm thành quyền.
« Hí Cốt » không tuyển diễn viên, tất cả mọi người là người mới, trình độ cao thấp không đều.
Mấu chốt không phải trình độ, mà là giáo viên khách mời cảm thấy bạn có tiềm lực không, có nguyện ý dẫn dắt ngươi không, hoặc là nói thẳng ra là có muốn nhìn thấy bạn hay không.
Cho nên nghĩa là… Giang Du Sâm không muốn nhìn thấy cậu sao?
Mỗi khách mời đều có một phiếu bãi bỏ quyết định, cho nên khi nghe Giang Du Sâm nói muốn chờ định lại, mặc dù Hoàn An Nhàn thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không nói cái gì.
Cũng đúng, quan điểm mỗi người khác nhau, dù sao cũng là hợp tác nguyên một mùa chương trình, vẫn nên lựa chọn người khiến tất cả mọi người thoải mái.
Ô Khang Đức cũng nghĩ giống thế, nói với Lâm Giác còn đứng ở giữa: “Vậy được rồi, Lâm Giác, cậu đến khu chờ định được không? Chúng ta rất chờ mong biểu hiện cậu ở vòng tiếp theo.”
Lâm Giác hung hăng cắn môi, cúi đầu xuống, như chạy trốn mà đi đến khu chờ quyết định, không muốn để Giang Du Sâm nhìn thấy biểu cảm thất thố của mình.
Nhìn bóng lưng Lâm Giác có chút cô đơn, ánh mắt Giang Du Sâm khẽ nhúc nhích.
Nhưng nghĩ tới lời Lâm Lãng nói trong Wechat, đôi mắt anh khôi phục lại bình tĩnh.
Nếu quả thật đúng như Lâm Lãng nói, anh cũng hi vọng Lâm Giác sớm tỉnh táo lại một chút.
Ngành giải trí không phải là một vũng bùn nông.
Ô Khang Đức đứng lên, tổng kết lại với đám người dưới đài: “Tốt, như vậy vòng khảo hạch chúng ta tạm thời kết thúc.
Buổi chiều, năm học viên chờ quyết định sẽ đến tranh đoạt hai cái ghế còn lại, học viên đã thông qua cũng có thể đến quan sát.
Nhưng bất cứ lúc nào các bạn cũng có thể bị yêu cầu diễn, nếu như diễn không đặt cũng sẽ có khả năng bị loại.
Phương châm của chúng tôi luôn luôn là thà thiếu chứ không lấy bừa.”
Không ngoài dự đoán, các học viên đồng loạit hít một ngụm khí lạnh.
Ô Khang Đức vừa đánh vừa xoa: “Hôm nay mọi người đều vất vả rồi.
Đoàn làm phim đã chuẩn bị cho mọi người bữa ăn thịnh soạn, tất cả mọi người ngồi trước xe ăn cơm đi.”
“Cảm ơn Ô đạo.”
“Các lão sư đều vất vả.”
Các học viên từng người cúi người tạm biệt giáo viên khách mời rồi tốp năm tốp ba kết bạn rời đi.
Lâm Giác cũng thở sâu, sửa sang y phục của mình.
Mặc dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, cũng biết trình độ của mình, nhưng khi bị Giang Du Sâm chờ định, cậu vẫn khó tránh khỏi có chút uể oải.
Tiêu Ngụy Nhạc đi đến bên người Lâm Giác, vỗ vỗ bờ vai của cậu: “Đi thôi.”
Lâm Giác im lặng không lên tiếng gật đầu, đi theo tiêu Ngụy Nhạc cùng đi ra ngoài cửa.
Tiêu Ngụy Nhạc bá cổ Lâm Giác: “Không sao đâu, nếu lần này không được thì để lần sau.”
“Ừm.”
Ngữ khí Lâm Giác đặc biệt sa sút, trong lòng Tiêu Ngụy Nhạc lộp bộp một tiếng, thu hồi vẻ cà lơ phất phơ: “Ài!!! Cậu đừng như vậy mà! Không phải Hoàn lão sư còn khen cậu sao! Cậu phải tin tưởng thực lực của bản thân chứ!”
Lâm Giác cũng biết Tiêu Ngụy Nhạc là thật tâm an ủi cậu.
Không muốn để y lo lắng, Lâm Giác thu hồi vẻ uể oải trên mặt, cứng nhắc nặn ra một nụ cười: “Tôi không sao, yên tâm đi.”
“Ai.” Tiêu Ngụy Nhạc thở dài một hơi, “Tôi thật sự cảm thấy cậu diễn vẫn được, thật đó!”
Tiêu Ngụy Nhạc vừa ôm lấy Lâm Giác vừa đi ra khỏi phòng khảo hạch.
Trên ghế khách mời, Giang Du Sâm vẫn luôn trầm mặc nhìn bóng lưng hai người rời đi, cho đến bọn họ hoàn toàn biến mất ở sau cửa.
Nếu như anh nhớ không lầm, người học viên tên Tiêu Ngụy Nhạc kia, danh tiếng không tốt lắm.
Lâm Giác làm sao lại ở một chỗ với y?
Ô Khang Đức cũng là bạn tốt của Giang Du Sâm trong giới, hai người cũng hợp tác qua nhiều lần.
Đợi cho đến khi mọi người đều đi hết, hắn xích lại gần, dò hỏi: “Ài, tôi cảm thấy cái cậu tên Lâm Giác kia không tệ nha, cậu… Không thích cậu ta?”
“Không có.”
Giang Du Sâm thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói, “Đi thôi, đi ăn cơm.”
*
Cơm tối được sắp xếp ở một nhà khách sạn năm sao bên cạnh Ảnh Thị Thành, là kiểu tự chọn.
Trên thực tế Lâm giác không có khẩu vị gì, chỉ tùy tiện kẹp một chút đồ ăn, qua loa ăn hai ngụm, liền để xuống đũa.
“Tôi ăn no rồi, tôi về xe trước.”
Lâm Giác trực tiếp từ bàn ăn bên cạnh đứng lên, nhanh chân đi ra ngoài cửa.
“Ài!”
Tiêu Ngụy Nhạc ở một bên muốn đưa tay cản cậu lại, nhưng ngón tay xẹt qua quần áo Lâm Giác, rồi lại buông xuống.
Y nhìn thân ảnh cô đơn của Lâm Giác, yên lặng thu cánh tay về, thở dài một hơi thật sâu, thấp giọng nói: “Chúc cậu may mắn.”
Trở lại xe, bên trong không có ai, thậm chí đèn đều không bật.
Ánh sáng trong xe không tốt lắm, Lâm Giác lẻ loi trơ trọi ngồi bên trong, ánh mắt có chút mơ hồ.
Cậu trở về chỗ ngồi, dựa vào ghế, ngửa đầu nhìn chằm chằm trần xe, ánh mắt trống rỗng, trong lòng lại đầy ắp ngàn vạn suy nghĩ.
Giang Du Sâm thật sự cảm thấy diễn kỹ của cậu không tốt sao?
Hay là đã phát hiện những tâm tư nhỏ bé kia của cậu, đã chán ghét cậu rồi?
Lâm Giác bỗng nhiên ngồi dậy, không dám nghĩ tiếp.
Đầu óc của cậu rối thành một đoàn, loạn xạ mặc áo khoác vào, cầm sổ ghi chép của mình chạy ra xe.
Lâm Giác thuận đường tản bộ, bất tri bất giác đi tới vườn cây nhỏ phía sau khách sạn.
Cách cửa sổ khách sạn to lớn lộng lẫy, có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người nhốn nháo bên trong.
Lâm Giác ngửa đầu nhìn ánh đèn bên trong, quần áo bị gió thổi phồng lên.
Trong khoảng thời gian này, chính là lúc cậu cách Giang Du Sâm gần nhất.
Chỉ cần vẫn còn một chút cơ hội, cậu không muốn từ bỏ.
Vườn hoa trong khách sạn này có cái hồ nhân tạo vừa lớn vừa rộng, gió thổi rất mạnh khiến cho mặt hồ rung động.
Gió lạnh táp vào làm Lâm Giác thanh tỉnh không ít, cậu thở sâu, hít gió lạnh vào trong phổi, hít đến hơi đau đớn.
Cậu đi lên cầu gỗ, đến bên cái đình nhỏ nằm chính giữa, lẻ loi trơ trọi mà mở ra sổ ghi chép của mình.
*
Một giờ rưỡi chiều.
Giang Du Sâm và Ô Khang Đức ăn cơm trưa xong, chậm rãi đi ra khách sạn.
Vừa ra cửa, Ô Khang Đức liền che kín áo khoác: “Mùa đông ở thành phố B lạnh quá đi mất.”
Giang Du Sâm gật gật đầu, cũng cài cúc áo lên.
Vẫn chưa tới thời gian khởi quay buổi chiều, hai người cũng dọc theo khách sạn vừa tản bộ vừa nói chuyện.
Ánh mặt trời ngày đông sáng rỡ, thân ảnh Giang Du Sâm thẳng tắp lại cao gầy, hai tay hờ hững cắm vào túi bên cạnh áo khoác, trông đẹp đến lạnh lùng.
Ô Khang Đức lắc đầu,