Chưa bao giờ Mỹ Thần nghĩ tới khả năng kết hôn, nếu như nhất định kết hôn, thì cũng phải có một hôn lễ long trọng, mới xứng đáng cưới thần minh đẹp nhất núi Thánh.
Nhưng Zeus hoàn toàn là vì trả thù mới ép hôn cho Venus và Hephaistos, làm sao có thể để ý đến hôn sự của bọn họ.
Zeus ra lệnh cho hai vị thần kết hôn vào ngày hôm nay, không kịp chuẩn bị, càng không vì con trai Hephaistos này mà nôn ra một phân tiền, chính là cố ý nhục nhã Venus.
Không có hôn lễ, không có sính lễ, không có tuyên thệ, tất cả quá trình hôn lễ bị bỏ qua toàn bộ, chỉ có chúng thần tụ tập ở Điện Thần Vương cùng nhau ăn một bữa cơm, kết hôn đơn giản lại cẩu thả.
Các vị thần tràn đầy không cam lòng, ăn không biết vị, không ai là chúc phúc chân thành.
Giống như một trò đùa trẻ con chơi gia đình, chỉ tổ chức tiệc rượu không có giấy chứng nhận, danh bất chính, ngôn bất thuận.
Nhưng không có gì chính ngôn thuận hơn khi được Thần Vương ban hôn, qua ngày hôm nay, Mỹ Thần và Thần lửa chính thức được núi Thánh công nhận là một đôi.
Mặc dù trong lòng rất nhiều thần không phục, cũng không muốn thừa nhận, nhưng không có ai dám phản bác Thần Vương chỉ hôn.
Đối với Mỹ Thần mà nói, thật sự là chịu uất ức lớn.
Chẳng qua Venus cũng không quá để ý, vốn là vì tình bạn nên cậu mới đáp ứng hôn sự này.
Hephaistos là một người bạn tốt của cậu, cậu không muốn Hephaistos mất mặt trước các vị thần và bị cười nhạo trước khi cậu đồng ý.
Bản thân Venus không coi trọng đám cưới này, cũng không quan tâm đến việc tổ chức long trọng hay qua loa.
Hôn nhân không có tác dụng ràng buộc nào đối với Thần tình yêu, trong mắt Venus chính là không khí, không quan trọng bằng bạn thân.
Để cho bạn thân không đau lòng khổ sở, cậu hoàn toàn có thể đưa ra hôn nhân của mình, thậm chí điều này trong mắt cậu không tính là hy sinh.
Hephaistos không giống như Venus.
Hắn chỉ biết Venus thỉnh cầu Zeus ban hôn cho bọn họ, hôm nay Venus còn ở trước mặt các vị thần bảo vệ hắn.
Venus nói hắn xứng đáng được yêu thích, cậu ấy thích hắn và sẵn sàng kết hôn với hắn.
Hephaistos trống rỗng trong khoảnh khắc đó.
Hắn là một vị thần rất tự ti, luôn luôn xui xẻo, không tin rằng hắn có thể nhận được tình yêu của Thần tình yêu.
Nhưng lúc này đây, hình như Nữ Thần may mắn đã thật sự quan tâm hắn.
Nếu cái này không được tính là tình yêu, vậy tình yêu là gì?
Sau khi không thể tin được, Hephaistos vui mừng khôn xiết.
Trong lòng hắn âm thầm thề, nhất định phải đối tốt với Venus cả đời.
Trước hết không thể chậm trễ hôn lễ, hắn muốn thiết kế một tòa cung điện hoa lệ rộng rãi nhất, tạo ra đồ nội thất tinh xảo nhất, dùng làm phòng cưới cho bọn họ.
Sau khi kết hôn, hắn sẽ trung thành với Venus và không bao giờ tìm kiếm người yêu ở khắp mọi nơi như các vị Thần Olympus.
Venus là một vị Thần sinh sản và có thể sinh con, họ sẽ có một vài đứa con đáng yêu.
Nếu Venus sợ đau đớn không muốn sinh, họ sẽ không có con, luôn luôn sống trong thế giới của hai vị thần.
Tương lai trong trí tưởng tượng thì rất tốt, nhưng thực tế thì bước đầu tiên đã bị bẻ gãy.
Không biết vì sao Zeus nhất định ra lệnh cho bọn họ phải kết hôn ngày hôm nay, thời gian ngắn như vậy, căn bản Hephaistos không kịp chuẩn bị tốt cho hôn lễ, Venus chỉ có thể cẩu thả gả cho hắn như vậy.
Vì thế mà hắn cảm thấy áy náy, quyết tâm về sau nhất định phải tổ chức thêm một hôn lễ long trọng.
Điện Hỏa Thần.
Cung điện mới không kịp xây dựng, Hephaistos chỉ kịp dọn dẹp tẩm điện của mình.
Hắn là Thần của lửa và thợ thủ công, thông thạo kiến trúc điêu khắc, vốn cung điện đã rất xa hoa, nhưng hắn vẫn cảm thấy không xứng để Venus vào ở.
Bởi vì suốt ngày rèn sắt, Điện Hỏa Thần luôn có một mùi khói bụi không thể xua tan, bản thân Hephaistos cũng luôn đầy bụi đất.
Nhưng mỗi lần Venus đến, hắn sẽ rửa mặt sạch sẽ và xịt nước hoa đầy nhà.
Đêm nay là đêm tân hôn của bọn họ, theo lý thuyết Venus nên chuyển đến Điện Hỏa Thần.
Nếu đêm tân hôn mà chia phòng ngủ, Thần lửa lại trở thành một trò đùa sống động.
Trong tẩm điện, chàng trai đồ đỏ tóc đỏ, đôi mắt như ngọc máu rũ xuống, mặt cũng đỏ, căn bản không dám nhìn Mỹ Thần bên cạnh.
Hắn cúi thấp đầu, lộ ra nửa khuôn mặt nghiêng dưới ánh nến làm nổi bật vẻ diêm dúa lẳng lơ, rất đẹp mắt.
Chính là bộ dáng cúi đầu không nói một lời này, giống như hắn mới là con dâu nhỏ thẹn thùng xuất giá.
Venus hào phóng hơn nhiều so với hắn: "Hephaistos, anh nói chuyện đi."
Hephaistos bất an nhéo nhéo ống tay áo, một lúc lâu sau mới thấp giọng nặn ra một câu: "Xin lỗi."
Venus tò mò: "Xin lỗi cái gì?"
Giọng nói của Hephaistos càng thấp hơn: "...!Thời gian quá eo hẹp để cho cậu một đám cưới hoàn hảo, cũng không tặng sính lễ, sau này chắc chắn sẽ bù cho cậu."
Đừng nói là hoàn mỹ, thậm chí không đầy đủ, quá trình nên có cũng không có.
Hephaistos cho rằng mình không được cha yêu thích, ngay cả hôn lễ cũng không được Thần Vương để ý, ngay cả Venus cũng chịu khổ theo.
Nếu người kết hôn là Ares hoặc Apollo, có lẽ người cha đó sẽ gửi một lời chúc hào phóng đến đám cưới của họ.
Venus lại biết rõ nguyên nhân không từ Hephaistos, là đầu óc Zeus có vấn đề.
Cậu an ủi: "Không sao đâu, trước kia anh tặng tôi nhiều đồ như vậy, cái nào không phải là vô giá? Những bảo vật kia đủ để anh cưới tôi mười lần."
Những bảo vật mà Hephaistos chế tạo đều là vật quý giá, Thần Olympus mà có một món đã có thể khoe khoang một thời gian dài, nhưng hắn đều tặng cho Venus mà không cần tiền.
Hephaistos ngẩng đầu nhìn về phía cậu, lần này giọng nói rất kiên định: "Cậu là vô giá, cái gì cũng không đổi được."
Venus chớp mắt.
Hephaistos vội vàng cúi đầu trở lại: "Hôm nay cảm ơn cậu đã nói những lời kia ở Điện Thần Vương."
Mặt hắn đỏ lên, giọng nói thấp đến mức gần như không nghe thấy: "Cũng cảm ơn cậu...!Yêu thích tôi."
Venus nói, "Có gì để cảm ơn chứ, anh là người bạn tốt nhất của tôi."
Hephaistos thì thầm: "Sau đêm nay...!Không phải bạn bè, mà là vợ chồng."
Venus suy nghĩ một chút: "Không có gì khác biệt."
"Sao lại không khác?" Âm lượng của Hephaistos lập tức tăng cao, quay đầu lại, "Chuyện vợ chồng có thể làm, bạn bè không thể làm.
Tình yêu giữa vợ chồng và tình yêu giữa bạn bè cũng không giống nhau."
"Chuyện gì không thể làm? Không giống nhau chỗ nào?" Venus giống như một đứa trẻ tò mò.
Hephaistos đỏ mặt: "Giống như những gì đêm tân hôn phải làm, đó là đi lên, lên giường ngủ..."
Cái này là lên giường ngủ, hiển nhiên không phải đơn thuần đi ngủ.
Hắn cũng tin rằng Venus là một vị Thần của tình yêu, sẽ hiểu nó có nghĩa gì.
Venus lại mê man: "Nhưng bạn bè cũng có thể lên giường ngủ mà?"
Lập tức Hephaistos nói lưu loát hẳn: "Nào có ai ngủ với bạn bè?!"
Venus: "Toàn bộ núi Thánh."
Hephaistos: "..."
Đột nhiên Hephaistos lấy lại tinh thần: "Venus, cậu vẫn...!Coi tôi như một người bạn?"
Dường như Venus không phân biệt được định nghĩa bạn bè và người yêu, đột nhiên Hephaistos không chắc chắn liệu Venus có yêu mình hay không.
Venus gật đầu: "Tôi đã nói anh là bạn thân nhất của tôi."
Máu trên mặt Hephaistos phai hết.
Tâm tình nóng bỏng như lửa nóng cũng nháy mắt rơi xuống hầm băng.
"Vậy tại sao cậu lại...!đề nghị để được ban hôn?" Hephaistos miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, "Bạn bè không cần phải kết hôn."
Cảm giác trống trải không hề dễ chịu.
Venus phát hiện ra một chút không đúng từ biểu cảm mất mát của Hephaistos, nhưng cậu cũng không biết chỗ nào không đúng, chần chờ nói: "Tôi cảm thấy kết hôn cũng không phải chuyện rất quan trọng, kết để chơi đùa cũng không có gì không tốt."
"......!Hồ đồ!" Hephaistos cúi đầu mắng một tiếng, đứng dậy định đi ra ngoài.
Venus ngồi trên giường và vội vã hỏi: "Hephaistos, anh đi đâu vậy?"
Hephaistos dừng bước, nhắm mắt lại, để cho mình bình tĩnh: "Đi mời cha thu hồi mệnh lệnh đã ban ra."
Hắn rất thích Venus, rất muốn ở bên cậu, nhưng cái đó phải dựa trên tình yêu chân thành.
Venus không biết nặng nhẹ, ngây thơ gả cho hắn, hắn không thể vui vẻ tiếp nhận như vậy.
"Thần Vương sẽ không đồng ý, có thể hắn cũng sẽ trừng phạt anh." Venus nói.
Đột nhiên Hephaistos xoay người, trầm giọng hỏi: "Cái gì gọi là cũng trừng phạt tôi? Cha tôi đã phạt cậu cái gì?"
Venus do dự một lát, vẫn nói chuyện tối hôm qua ra.
Nói xong, cậu phát hiện sắc mặt Hephaistos không ổn: "Hephaistos, anh không sao chứ?"
Hephaistos trầm mặc rất lâu, mới kiềm chế lửa giận, bình tĩnh nói: "Là Zeus không ép buộc được cậu, mới gả cậu cho tôi, ông ta coi cậu là cái gì? Tại sao hôm nay cậu không nói, tại sao không nói cho mọi người biết không phải là cậu tự nguyện ——"
Nói xong lời cuối cùng, hắn vẫn không khống chế được cảm xúc, giọng điệu có chút hung dữ.
Hephaistos gọi Zeus bằng tên, đã mất đi một chút tôn kính cuối cùng đối với người cha.
"Nhưng tôi từ chối, bọn họ sẽ chỉ trích anh." Venus nhỏ giọng nói.
Ở trước mặt cậu Hephaistos vẫn luôn ôn nhu, lần đầu tiên cậu bị hung dữ, không khỏi có chút tủi thân, "Lời tôi nói hôm nay cũng không phải lừa gạt anh.
Anh rất tốt, rất đáng để được yêu thương, tôi thích anh hơn bọn họ.
Tôi có rất nhiều bạn bè, nhưng anh là người giỏi nhất."
Người bạn yêu thích của Venus là Hephaistos.
Tuy Hephaistos là Thần lửa, nhưng tính cách lại ôn nhu như nước, mùi vị trên người cũng trong suốt như nước suối.
Ngay cả khi nghe Zeus ban hôn, phản ứng đầu tiên là "Zeus coi Venus là gì", chứ không phải "Zeus coi con trai mình là gì"
Luôn luôn cân nhắc ưu tiên người khác hơn bản thân mình, đó là sự khác biệt về bản chất giữa Hephaistos và những vị thần ích kỷ trên núi Thánh.
Venus có thể ngửi thấy mùi cảm xúc khác nhau, cái này giống như hương vị của các món ăn.
Cậu thích hương vị của Hephaistos, vì vậy Hephaistos là một món ăn.
Cậu