Lại qua mấy ngày, Mục sau khi đã điều khiển đàn Huyết Trùng thành thục thì liền lập tức đem chúng nó thả ra ngoài động phủ, cơ hồ là trong phạm vi 10 dặm xung quanh thì nơi nào chúng cũng có mặt.
Bởi vì nơi này là là khu vực ngoại vi của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, cho nên có rất nhiều hồn thú sinh sống cũng như là hồn sư đi vào để lấy hồn hoàn.
Chính vì thế mà từ khi thả đàn Huyết Trùng ra ngoài thì ngày nào Mục cũng có một lượng máu vừa đủ dùng để tu luyện Huyết Chiếu Kinh.
Mặc dù Huyết Trùng của Mục ngày nào cũng hút một lượng máu lớn nhưng cũng không có ai phát hiện ra điều bất thường cả.
Bởi vì hắn đã ra lệnh chỉ hút một phần mười lượng máu của hồn sư hoặc hồn thú còn sống.
Huyết Trùng có một đặc tính đó chính là sinh vật sau khi bị nó hút máu thì sẽ tỏa ra một mùi hương làm đám Huyết Trùng vô cùng ghét, không có một con nào dám đến gần.
Cái mùi hương này sẽ kéo dài ít nhất là nửa năm.
Chính vì thế cho nên cũng không có cái chuyện một hồn sư hay một hồn thú bị hút máu quá nhiều mà dẫn đến cái chết.
Bởi vậy mà hồn sư sau khi bị Huyết Trùng hút máu cũng chỉ thấy mệt mỏi một chút, mà việc mệt mỏi khi trong rừng là hết sức bình thường, tự nhiên cũng chẳng có ai hoài nghi.
Đấy là về phần hồn sư hoặc hồn thú còn sống.
Còn khi một hồn sư chết thì đám Huyết Trùng tự nhiên sẽ hút hết sạch máu, chỉ để lại một cái xác khô.
Còn hồn thú thì đám Huyết Trùng sẽ truyền địa điểm lại cho Mục để hắn lấy về ăn.
Cũng phải thôi, để mà tu luyện Man Hoang Luyện Thể thì cái đống thức ăn tích trữ của hắn cũng không thể duy trì lâu được.
***
Bên trong động phủ.
Mục lúc này đang ngồi tu luyện, trên đỉnh đầu của hắn còn có một đám Huyết Trùng đang tập trung.
Chỉ thấy chúng nó hả cái miệng đầy răng nhọn ra, cái bụng vốn căn tròn liền xẹp xuống, một đống máu theo đó liền chảy ra, tạo ra một làn sương mỏng màu đỏ bao lấy Mục.
Hai canh giờ sau, đám Huyết Trùng phía trên cũng đã dừng phun máu ra, bởi vì bụng của chúng đã hoàn toàn trống trơn, cái lan sương mỏng kia cũng vì thế mà biến mất.
Rất nhanh, đám Huyết Trùng liền bay đi ra ngoài động phủ.
Mục sau khi tu luyện Huyết Chiếu Kinh thì liền mở mắt ra, lắc lắc cái đầu vài cái rồi mới từ từ đứng dậy, bước đi vài vòng.
Đột nhiên, hắn chợt sờ vào trong túi trữ vật, lấy ra một cái bình, từ trong cái bình, Mục lấy ra một viên đan dược màu trắng tinh, bên trên còn có mấy cái đường văn nhàn nhạt.
“Trú Nhan Đan, cũng nên phục dụng rồi.”
Nói xong, Mục liền cho viên đan vào miệng rồi nuốt.
Trú Nhan Đan, giống như tên gọi, đan dược này có tác dụng trú nhan.
Tại tu tiên giới, mặc dù tu sĩ có thọ mệnh vượt xa người thường nhưng chung quy vẫn không tránh khỏi cái cảnh bị già đi.
Làm người thì ai lại muốn bản thân mình già đi như thế, cho nên liền tìm cách chế ra cái loại đan dược này.
Sau khi phục dụng Trú Nhan Đan, lúc ban đầu thì sẽ không cảm thấy có gì thay đổi nhưng khi càng về sau thì mới thấy sự bá đạo của nó.
Bởi vì tu sĩ sau khi ăn một viên Trú Nhan Đan thì dung nhan sẽ vĩnh viễn dừng lại tại cái lúc phục dụng đan dược, về sau không thể thay đổi nữa.
Mục lúc này chính là 20 tuổi, sau khi ăn vào Trú Nhan Đan thì tự nhiên dung mạo sẽ chỉ dừng lại tại lúc hắn 20 tuổi, về sau sẽ không hề có một chút điểm khác nào.
Lại nói cái đống đan dược này ở đâu ra thì chính là trong lúc luyện Trúc Cơ Đan, vì còn dư một ít dược liệu cho nên Mục đã luyện ra bảy viên Trú Nhan Đan.
Bởi vì sau khi Trúc Cơ thành công, hắn liền vùi đầu vào tu luyện ba công pháp kia cho nên cũng quên mất, lúc này mới chợt nhớ ra, liền lấy ra phục dụng.
Quay lại hiện tại, Mục sau khi ăn vào Trú Nhan Đan thì vẫn như cũ, đi qua đi lại bên trong gian phòng, đột nhiên…
“Lại có thịt để ăn rồi!”
Nói xong, Mục liền nhanh chóng bay ra bên ngoài.
***
Xẹt…!!!
Một vệt sáng dài hai màu lục tím bay ngang qua bầu trời.
Khi nó đến gần một con suối nhỏ liền hạ xuống, trong nháy mắt đã đáp tại bên bờ suối.
Bên bờ suối, Mục lẳng lặng đứng trên Thanh Lôi Kiếm, đưa đôi mắt đỏ như máu của bản thân nhìn về phía xa.
Tại nơi hắn nhìn có hai cái xác của hai đầu hồn thú trăm năm, phía trên mỗi cái xác còn có một cái hồn hoàn màu vàng lơ lửng, như vậy có thể suy đoán là ‘đồng quy vu tận’.
— QUẢNG CÁO —
Sau khi thu hồi lại ánh mắt, Mục nhanh chóng điều khiển Thanh Lôi Kiếm bay về phía đó.
“Tử Lôi Ưng ba trăm năm, Kim Thiền bốn trăm năm, haizz, đều là thứ tốt, chỉ tiếc bị tàn phá nặng quá, thứ ăn được chỉ có một ít.”
Mục sau khi nhìn lấy hai cái xác nằm dưới đất thì có chút tiếc nuối, nhưng điều này vẫn không làm ảnh hướng tới tốc độ xử lý thi thể của hắn, chưa tới nửa canh giờ thì hai cái xác chỉ còn lại xương với phần thịt bị nát bấy.
Sau khi thu thập xong, Mục lại quay sang nhìn về phía hai cái hồn hoàn kia, mặc dù bên trong túi trữ vật của hắn có rất nhiều nội đan chưa sử dụng, nhưng nếu như tính từ lúc Trúc Cơ thành công đến nay thì Mục vẫn chưa có đi thu thập nội đan, cũng không biết tỉ lệ thành công có cao hơn hồi Luyện Khí Kỳ hay không? Với cái ý nghĩ này trong đầu, Mục liền nhanh chóng ngồi xuống ngưng tụ nội đan.
Ba canh giờ sau…
Trời lúc này đã là một màu đen vô tận, thế nhưng tại vị trí Mục ngồi lại có hai vầng sáng màu vàng rực rỡ.
Bởi vì bản thân đã đạt tới Trúc Cơ Kỳ, Mục hiện tại bằng vào thần thức cường đại của bản thân mà có thể ngưng tụ nhiều viên nội đan cùng lúc, chỉ có điều là hình như thời gian trôi qua có phần lâu hơn.
Đinh…Đinh…Đinh…!!!
Nương theo từng tiếng động vang lên, hai vầng sáng trên hai tay của Mục liền nhanh chóng ảm đạm đi, rồi dần dần tắt hẳn, để lộ ra hai viên châu màu vàng kỳ dị.
Khi hai vầng sáng đã tắt hoàn toàn, Mục liền từ bên trong nhập định tỉnh lại, hắn nhanh chóng đưa đôi mắt nhìn về hai viên nội đan trong tay.
“Hai viên nội đan cấp 2.
Như vậy chỉ cần có thần thức cường đại thì việc này dễ dàng hơn nhiều rồi, xem ra khi về phải nhanh chóng tu luyện Đại Diễn Quyết rồi.”
Mục chậm rãi nói, sau đó thì đem hai viên nội đan bỏ vào trong túi trữ vật.
Lúc này, hắn đứng dậy, nhìn về phía hai cái xác kia, từ trên tay bắn ra một quả cầu lửa đem chúng nó đốt không còn tro bụi.
Sau khi làm xong hết thảy, Mục liền chuẩn bị rời đi.
Thế nhưng…
***
“Vũ Nham, mau thức dậy, đến phiên ngươi ra canh gác rồi.” Một trung niên nhân tầm 30 tuổi đang cố đánh thức một người đang ngủ.
“Hử, Kỷ Thanh, ngươi cái gì? Đến phiên ta rồi sao, làm sao lại nhanh như vậy?” Người được gọi là Vũ Nham kia khi vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng thì liền mở miệng hỏi, bộ dáng có chút không được tự nhiên.
“Đã là nửa đêm rồi, ngươi nói xem đến chưa? Mau đi canh gác đi, đừng có lề mề nữa, để ta còn chợp mắt một chút.” Kỷ Thanh lại nói.
“Được rồi, ngươi mau đi ngủ đi!!!”
Cũng không quá lâu, ngay sau khi Kỷ Thanh đi vào trong lều ngủ thì Vũ Nham liền tỉnh táo trở lại.
Chỉ thấy hắn đi ra ngoài, ngồi bên đống lửa, tay thì lấy thêm mấy cành cây khô gần đó cho vào.
“Cái tên Kỷ Thanh cũng thật là, nếu không phải vì 50 đồng kim hồn tệ thì ta cũng chẳng thèm theo cái tên công tử bột Tư Hải kia tới cái nơi quỷ quái này.”
“Hy vọng ngày mai có thể thuận lợi giúp tên công tử bột kia thu hoạch hồn hoàn, phải mau mau trở về với mấy mỹ nhân của ta nữa.” Vũ Nham vừa tự nói, vừa cười một cách dâm tà.
Grừ…Grừ…Grừ…!!!
Bỗng nhiên, một tiếng động phát ra từ một bụi cây gần đó đã kéo Vũ Nham từ chín tầng mây trở về hiện tại.
Mặc dù vừa rồi hắn có vẻ không đứng đắn nhưng khi vào việc thì lập tức nghiêm túc trở lại, chỉ thấy hắn nhanh chóng triệu hồi ra vũ hồn của bản thân.
“Bàn Long Côn!”
Ngay lập tức, một thanh côn dài chừng một trượng liền xuất hiện trong tay của Vũ Nham, dưới chân hắn cũng nhanh chóng xuất hiện ba cái hồn