"Tối nay chúng ta ở đây, cần phải tìm được nửa tấm da dê còn lại."
***************************
Có chút mập mờ lại có chút rõ ràng, những từ ngữ như vậy vốn không nên xuất phát từ miệng một người tôn quý như Trưởng Công chúa Tần Nguyệt Dao này. Nhưng hết lần này tới lần khác nàng ấy lại nói ra như thế, thậm chí đang lúc nhiệt độ trong phòng ấm áp, nàng ấy lại trút bỏ y phục đỏ thẫm, ngồi ở trên giường dùng chăn bông che kín nửa thân thể của nàng ấy, đang đợi Lưu Lê cởi y phục để cống hiến nhiệt độ ấm áp cho nàng ấy. Nơi này vốn là thanh lâu, cho dù ngày thường cũng sẽ có người buông bỏ tất cả để đến nơi này thư giãn, huống chi Lưu Lê đến bây giờ cũng không phải là chính nhân quân tử gì. Nàng bị Sở Trần Quân cấm dục lâu như vậy, vừa nãy ở trên xe ngựa bị Tần Nguyệt Dao câu dẫn hấp dẫn đến nửa đêm như vậy, nếu không làm gì đó, sợ danh hiệu Liễu Hạ Huệ này sẽ bị phong ấn lên trên người Lưu Lê.
Dù sao, người giống như Tần Nguyệt Dao, ngay từ khi nàng gặp nàng ta đã bắt đầu có cảm giác nàng ta đặc biệt thích câu dẫn người khác, hẳn là sớm không còn lần đầu tiên rồi. Lưu Lê ở trong lòng suy đoán, nàng gần như tự mình khẳng định luôn đáp án này. Nhưng lại có chút cảm giác không được thoải mái, tựa như lễ vật của mình lại hết lần này đến lần khác bị người khác giành trước giành sau mở ra mà quấn quýt ngắm nhìn.
"Làm sao vậy? Còn phải mời ngươi cởi phục ra ngủ sao, hay là ngươi muốn ta hầu hạ ngươi đây?" Tần Nguyệt Dao giơ cánh tay lên bắt lấy vạt áo của Lưu Lê đem nàng ấy kéo đến trước giường, thấy nàng ấy vẫn đang nhìn mình mà chau mày cũng không rảnh hỏi nhiều, mười ngón tay mảnh khảnh cởi bỏ y phục của nàng ấy, chỉ để cho Lưu Lê mặc nội khố đứng ở trước mặt nàng, hai tay trong không khí từ từ phác thảo thân thể tuyệt mỹ của nàng.
Gian phòng này thực sự là quá nóng rồi!
Tần Nguyệt Dao nắm bàn tay Lưu Lê kéo nàng ngồi xuống ở bên giường, thân thể dán chặc nhau, làm cho nàng nằm xuống hai chân đặt ở bên hông của nàng ấy, hai tay không kiêng kỵ mà mà du ngoạn nửa người trên của Lưu Lê. Cảm giác thật thoải mái, Lưu Lê cứ trầm mê với sự vuốt ve như vậy, hai tay không tự chủ được đặt ở trên nhũ hoa Tần Nguyệt Dao, sự đầy đặn là cho người vuốt ve cảm thấy hài lòng. Thật sự chẳng có từ nào để có thể hình dung Tần Nguyệt Dao, nói nàng là vưu vật hoặc là yêu nghiệt đều không đủ để hình dung nàng ấy. Nhìn ra được gương mặt của nàng ấy đã từ từ ửng đỏ, cái ngẩng đầu suy mê như vậy, ngay lúc này, từ miệng nàng ấy tràn ra tiếng ngâm khẽ, làm người ta cũng không thể không bị khống chế muốn đem nàng ấy áp xuống dưới thân, đoạt lấy mà giày xéo qua lại.
"Buồn ngủ quá." Lưu lê đang lúc Tần Nguyệt Dao không ngừng vuốt ve mà cảm thấy buồn ngủ, dục vọng cùng mệt mỏi đan xen đều xâm nhập vào đầu óc của nàng, Lưu Lê bắt lấy hai tay Tần Nguyệt Dao đang đặt trên vai mình, để cho nàng ấy dán sát vào người mình, trong nháy mắt cong người ôm lấy nàng ấy, tìm lấy môi nàng ấy mà vừa hung hăng vừa giày xéo vừa mút lấy. Đúng là vẫn còn bất mãn vì chưa đủ, cứ như vậy mà cọ sát lẫn nhau, Lưu Lê đưa lưỡi vào trong thăm dò khoang miệng của nàng ấy, hút lấy những hương vị thuộc về đối phương. Cho đến khi hai người đều hít thở không thông, Lưu Lê lúc này mới không tình nguyện rời khỏi môi của Tần Nguyệt Dao, lau đó nước bọt vươn vãi ở khóe môi nàng ấy, ngậm lấy vành tai nàng ấy mà ngậm mút đến say mê.
Dục vọng vẫn còn đang thiêu đốt, nhưng Lưu Lê bởi vì buồn ngủ mà cố chấp ôm lấy Tần Nguyệt Dao, trong con mắt động tình của người đối diện mà ngủ thật say. Chẳng qua là, Tần Nguyệt Dao cũng không cho nàng ngủ quá lại, vừa tới canh ba, Lưu Lê liền bị Tần Nguyệt Dao đã sớm y phục chỉnh tề búng một cái lên mặt đánh thức, sau khi thức dậy qua loa mặc lại y phục, Lưu Lê lần nữa đem áo choàng lông thú khoác lên người nàng ấy, đi theo Tần Nguyệt Dao.
Hôm nay không đi xe ngựa mà cưỡi ngựa đi đến nơi khác. Lưu Lê không biết cưỡi ngựa, cho nên chỉ có thể ngồi ở phía sau Tần Nguyệt Dao mà ôm chặt lấy vòng eo của nàng ấy, bên tai là tiếng gió gào thét. Lúc hừng sáng, thời điểm ánh nắng mặt trời dần dần lên cao, gió lớn cũng dần dần yếu đi, Tần Nguyệt Dao tung người xuống ngựa, mang Lưu Lê đi tới cung điện nước Ảnh. Đem kim bài đưa cho thị vệ giữ cửa, thị vệ kia lập tức cung kính hướng các nàng hành lễ, mang bọn họ đi thẳng vào cung điện, đến trước đại điện của Quốc chủ.
"Ha ha ha, không nghĩ lại có cơn gió lớn nào lại đưa Nguyệt Dao muội muội thổi tới đây rồi. Nhiều năm không gặp, ngươi vẫn là mê người như vậy a!" Nam tử anh tuấn đang phê chuẩn tấu chương nhìn thấy người vừa bước vào đại điện thì tâm tình rất vui vẻ để tấu chương xuống, bước nhanh đi tới bên người Tần Nguyệt Dao, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Lưu Lê, trực tiếp lôi kéo cánh tay nàng ấy ngồi vào bên cạnh hắn, thanh âm hướng đến Lưu Lê nói: "Ngươi cũng ngồi đi."
"Ha ha, Nguyệt Dao sỡ dĩ mê người như vậy còn không phải vì để xứng đôi với vẻ anh tuấn phi phàm của Trạch ca ca ngươi đây sao?" Tần Nguyệt Dao không thèm để ý chút nào đến bàn tay của nam tử đang kéo lấy tay nàng, nở một nụ cười ngụy trang xinh đẹp.
Dẫu biết rằng Tần Nguyệt Dao là người mà ai thấy cũng đều câu dẫn, hấp dẫn người khác, nhưng hết lần này tới lần khác Lưu Lê tận mắt nhìn thấy một màn như vậy, trong tâm trở nên như bình dấm chua, tựa như bị thêu đốt đến khó chịu. Nàng nắm chặt quả đấm không ngừng hít sâu, bắt buộc đem lực chú ý của mình dời đi nơi khác, cho đến khi Tần Nguyệt Dao đứng dậy theo thói quen ôm lấy cánh tay Lưu lê, ngồi ở trên hai đùi của nàng, nàng lúc này