Hai người cưỡi ngựa, Truy Phong mỗi lần chạm xuống đất, làm rung động khiến cho thắt lưng Ô Ân cảm thấy đau nhức càng ngày càng rõ.
Diệp Chiêu kia, chân đá thật mạnh! Ô Ân ra sức mắng.
"Tích Âm, ngày khác sẽ cùng ngươi hóng gió dạo chơi, sắc trời cũng không còn sớm, ngày hôm nay nên về trước đi." Ô Ân nói.
Liễu Tích Âm nghi hoặc quay đầu nhìn lại.
"Thắt lưng ta có chút đau..." Ô Ân sờ sờ thắt lưng.
Nói ra đúng thật mất mặt...
"Phốc"
Liễu Tích Âm bị bộ dáng ngạo kiều của Ô Ân chọc cười.
"A Thanh có muốn ngồi ở phía trước hay không, dựa vào ta có thể sẽ có chút thoải mái." Liễu Tích Âm giảo hoạt cười.
Vẫn là nên bỏ đi, bị người khác nhìn thấy như thế nào nói giống...
Tây Hạ vương tại trong lòng sủng cơ, cưỡi ngựa trở về, Ô ân còn không dám nghĩ hình ảnh đẹp gì, nếu thật như vậy, đại khái ngày thứ hai trong quân doanh sẽ truyền đi khắp nơi.
Hai người quay đầu lại, cưỡi ngựa về hướng đại doanh trại.
Ban đêm, trong lều lớn của Tây Hạ vương, Ô Ân nằm sấp trên giường, hưởng thụ được người xoa bóp.
Một vết bầm tím trên lưng Ô Ân còn chưa có tiêu tán, Liễu Tích Âm ngồi bên cạnh tại thắt lưng của Ô Ân, đổ chút rượu thuốc trong lòng bàn tay xoa xoa cho tỏa nhiệt, sau đó xoa xoa ấn ấn xung quanh tại vùng bầm tím trên lưng Ô Âm.
Nằm ở trên giường mềm mại, phía sao có mỹ nhân xoa bóp.
Hạnh phúc nhân sinh, chỉ có như vậy...
Da thịt eo lưng cùng đầu ngón tay của Liễu Tích Âm chạm nhau, Ô Ân có chút tâm viên ý mã (ý chỉ trong lòng xao động chộn rộn suy nghĩ chuyện này tới chuyện kia), củi lửa trong lòng như càng thiêu đốt.
[TTS: Tâm viên ý mã là nhớ đến câu Tâm viên bất định, ý mã nam truy]
Một câu nói của Liễu Tích Âm đánh vỡ sự lâng lâng của nàng.
"A Thanh, ta nhớ lúc trước ở Hưng Khánh phủ, có mấy lần Y Nặc tìm tới ngươi để tỉ thí về cưỡi ngựa bắn cung, ngươi đều đùng đẩy."
"Ta đều thắng hắn vài lần, lại so với không có cái gì ý tứ." Ô Ân nói.
Thấy người trước mắt này ra vẻ không thể giải thích được chính mình nói, Liễu Tích Âm dùng tay ra sức ngắt nàng vài cái.
"Hí! Tích Âm, nhẹ một chút, nhẹ một chút." Ô Ân đau nhức hô lên.
"A Thanh, trước đây ở Sóc Châu, thường thường sáng sớm ngươi thường đứng lên luyện tập một chút kiếm pháp." Liễu Tích Âm nhắc nhở nói.
Rốt cục Ô Ân cũng hiểu rõ, Liễu tích Âm đây là đang ghét bỏ giá trị sức lực thấp kém của mình đây.
"Ô ô ô, bị tức phụ ghét bỏ." Ô Ân làm bộ làm tịch dúi đầu vào gối kêu gào.
Nào biết hiện tại Liễu Tích Âm không an ủi nàng, một cái tát chụp lên lưng Ô Ân, nói.
"Không cần phải vậy! Chống đỡ không bị thương là được rồi, mỗi ngày vào giờ thìn ngươi hãy luyện võ đi."
Ô Ân không gào nữa, trở mình lại, nhìn Liễu Tích Âm, không rõ vì sao Liễu Tích Âm lại nhắc đến chuyện này.
Liễu Tích Âm lộ ra dáng tươi cười trên mặt, có chút lo lắng nhìn nàng.
"A Thanh, trước đây A Chiêu trên chiến trường, ta tuy là lo lắng, nhưng mỗi khi nhớ tới một thân võ nghệ của nàng thì có chút buông lỏng lo lắng."
Thắt lưng Ô Ân còn lộ ra, Liễu Tích Âm sợ nàng cảm lạnh, giúp nàng kéo áo lại, nói:
"Ngươi ngồi ở trên vị trí này, bao nhiêu người nhìn chằm chằm ngươi, tuy nói rằng không nhất định phải tự mình ra chiến trường, cuối cùng cũng phải tự bảo vệ bản thân."
Ngày đó, mỗi một roi của Diệp Chiêu đều là một chiêu muốn lấy mạng người, Liễu Tích Âm ở phía sau nhìn thấy giống như tim muốn nhảy lên cổ họng. Tuy rằng thân pháp Ô Ân thực linh xảo, nhưng mà Liễu Tích Âm nhìn thấy được, đối với Diệp Chiêu mà nói, thân thủ của Ô Ân quá mức trúc trắc, cùng Diệp Chiêu như vậy trong núi đao biển máu các tướng lĩnh xung phong liều chết ra so chiêu, không cần qua mấy chục chiêu, chỉ cần một sai lầm nhỏ, liền thất bại.
Biết được là Liễu Tích Âm lo lắng cho mình, Ô Ân cảm thấy rất cảm động, xác thực mấy tháng gần đây cũng lười biếng. Dù sao Tây Hạ cũng không giống như Đại Tống, hoàng đế suy nhược vẫn có thể an ổn ngồi trên triều phái các tướng quân ra trận.
Ở Tây Hạ thì một Vương hậu cũng có thể tự mình lãnh binh ra chiến trường, tất cả mọi người là sùng bái cường giả, thủ lĩnh của các bộ tộc cùng các đại thần lại càng bằng lòng đi theo một đế vương dũng mãnh vô địch, giết địch vô số.
Ô Ân nói: "Khi ta đây luyện võ, Tích Âm ngươi làm cái gì?"
"Ngươi luyện võ, ta luyện vũ." Tích Âm nháy mắt mấy cái nói.
Ô Ân sửng sốt một chút mới phản ứng biết được ý tứ của Liễu Tích Âm, cười nói:
"Tích Âm, nếu ngươi ở một bên luyện vũ, ta sợ đao