Tường Vi Xinh Đẹp

Chương 35


trước sau

Nhắc tới Vương Chiêu Quân, đại gia đều nghĩ tới tứ mĩ nữ cổ đại của Trung Quốc, trong đầu tự nhiên hiện ra " Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa."

...... muốn biết chi tiết về VCQ thỉnh seach gg =.,

Tôi tìm một cái góc ở dãy thứ 3 làm chỗ ngồi, lười biếng tựa vào tường, nhìn đến người thứ 2 bước vào lớp học, mắt không khỏi sáng ngời, một cô gái xinh đẹp đáng yêu đi vào phòng học, một đôi mắt sáng ngời trong veo đưa mắt nhìn chằm chằm tôi, kiều diễm đi tới bên cạnh tôi, tươi sáng cười, ôn nhu hỏi, "Mình có thể ngồi chỗ này không?"

"Có thể." Tôi thản nhiên cười, vui vẻ đáp ứng.

Vào lúc đó, tôi đơn thuần không thể nghĩ rằng chính mình đã trêu chọc phải một cái yêu nghiệt có kiếp sống đào hoa suốt thời trung học.

Là một cô gái nếu gặp một người so với mình còn đẹp hơn, thẳng thắn nói, khẳng định nội tâm sẽ có điểm không thoải mái.

Nhưng là nếu người này yếu như hoa đào trước gió, mĩ mạo tựa như Lâm Đại Ngọc, tôi lập tức hi sinh chính mình thành tù binh.

Một cái mĩ nhân như vậy, đặc biệt nhu nhu nhược nhược như không xương, cần người chiếu cố. Kỳ thật tâm tư kín đáo, sớm đem hết thảy chuẩn bị tốt, chỉ chờ tôi tựa sâu gạo vui vẻ hưởng thụ cuộc sống trung học.

Rất nhanh, chúng tôi trở thành bạn tốt ngoài mặt, có chuyện gì đều cùng nhau ở một chỗ.

Trên lớp học cùng nhau vụng trộm viết thư truyền tay, cùng nhau làm thí nghiệm, cùng nhau sáng sớm chạy bộ đến trường, cùng nhau tan học về nhà. Cuối tuần cùng nhau dạo phố mua quần áo, cùng nhau đi siêu thị mua đồ ăn vặt và đồ dùng hằng ngày.

Làm cho tôi khó hiểu là, một cái mĩ nữ hoàn mỹ như vậy, lại không có nam sinh theo đuổi.

Chẳng lẽ nàng xinh đẹp đến mức các nam nhân không có dũng khí? Vẫn là...tôi liếc mắt nhìn bộ ngực của nàng một cái, vùng đất bằng phẳng. Chẳng lẽ trong mắt nam sinh, dáng người so với dung mạo quan trọng hơn sao?

Nghe nói đu đủ có thể nâng ngực, làm tôi mỗi ngày đều đưa một trái đu
đủ cho nàng. Nàng cười tủm tỉm nhận, linh hoạt bóc vỏ, trộn lẫn với bơ, để trên mặt bàn. Nhìn một cái bát đầy đủ hương vị như vậy, tôi thèm nhỏ dãi nhân lúc nàng quay đi không chú ý, đem toàn bộ đều ăn vụng rớt.

Dần dần tôi phát hiện, các nam sinh ánh mắt nhìn nàng đều tò mò, còn có các nữ sinh ánh mắt nhìn tôi cũng rất kỳ quái.

Học kỳ sau cha mẹ tôi luôn bận công tác.

Buổi tối một mình trong phòng tối đen là một việc thật khủng bố, nhưng là luôn ở tại nhà người thân thực không tiện.

Sau một buổi học thêm vào thứ Sáu, tôi nước mắt đáng thương oán giận kể với nàng chuyện này, nàng nhẹ nhàng xoa đầu tôi, hai tròng mắt thu thủy gợn sóng,"Như vậy đi, sau giờ học mình không có việc, mình đến nhà cậu ngủ được không?"

"Vậy nhà của cậu tính sao?"

"Không cần lo lắng, ba mẹ mình trước mắt không sống ở thành phố này."

"Nha? trước đây sao cậu không nói cho mình? Mình đây có thể yên tâm mà đến nhà cậu chơi?" Hai mắt tỏa sáng nhìn nàng.

"Cậu nha, như thế đến quấy rối. Thực làm mình lo lắng." Nàng nhíu mi, làm bộ dạng thật khó xử.

"Sao vậy? Mình làm gì có hể nhu thuận nghe lời. Không được, mình muốn đi. Cậu đến nhà của mình cũng đã vào. Đúng rồi, mình hôm nay quên mang cái đó, cảm thấy có điểm khó chịu, cậu có mang hay không?" Hạ thân có cảm giác dinh dính ngây ngấy.

Nàng mang ra trong túi sách một cái bọc nhỏ nhỏ, "Có nha."

Cầm đến, chạy hướng toa lét, còn không quên quay đầu làm cái mặt quỷ.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện