Tuyệt Đỉnh Vô Tình Tuyết Lăng

Chương 23: Gặp gỡ


trước sau

Ads “Phù, cuối cùng cũng thoát rồi. Cái thằng cha đó cũng thật quái đản, cho người ta báu vật thì không nói làm gì đi, đây lại còn làm cho cả hang động đó bỗng dưng sập đùng 1 cái. Nếu không phải chủ nhân cùng bọn ta phép thuật cao cường, e rằng…”, Hồng Hoa tức giận, chân dẫm, tay khua, mồm không ngừng nói, làm cho Hoàng Điệp không còn gì để nói về người tỷ tỷ “thanh tao” của mình nữa. Nàng khẽ thở dài rồi không ngừng tự hỏi, tại sao tỷ tỷ không bao giờ để ý đến hình tượng cơ chứ, trởi ơi, tại sao….

“Hoàng Điệp, muội làm sao mà nét mặt trông buồn cười thế. Có phải bị thương rồi không? Đấy, tiên sư cái thằng cha đấy nữa, may mà hắn chết rồi đấy, chứ nếu muội muội ta làm sao, ta nhất quyết khiến hắn biết thế nào là lễ độ”, đưa hai tay sờ lên bờ má mịn màng của Hoàng Điệp, Hồng Hoa không khỏi lo lắng, muội muội không có chuyện gì, đúng không? Muội…. muội đừng có dọa người làm tỷ tỷ này đấy

Nghe những lời nói có phần “chợ búa” của Hồng Hoa, không hiểu sao Hoàng Điệp bỗng dưng cảm thấy thật sự xúc động. Đúng vậy, đây là tỷ tỷ của ta, thô lỗ thì sao, không yểu điệu thục nữ thì sao, từ khi sinh ra đến giờ, tỷ tỷ là người lo cho ta nhất, quan tâm ta nhất. Biết tính ta điệu đà, tỷ bao giờ cũng để ta làm những việc nhẹ nhàng nhất, bao giờ cũng tìm mọi cách bảo vệ ta. Trên đời này, ngoài ta cùng chúng đệ đệ, muội muội và chủ nhân ra, ai, bất cứ ai cũng không thể chê trách tỷ tỷ ta, không có ngoại lệ

“Muội không sao. Tỷ nhìn xem, quần áo của tỷ lại rách rồi kia. Lần sau, tỷ nhớ phải cẩn thận đấy. Tỷ có biết là bộ quần áo nào đáng giá thế nào không? Nó được làm từ loại vải thượng hạng….”, nhìn đôi môi anh đào của Hoàng Điệp không ngừng chuyển động, Hồng Hoa không khỏi cảm thấy có chút lạnh sống lưng. Chết thật, sao ta lại quên con bé này nó lúc nào cũng quan tâm đến ngoại hình cơ chứ???? Cơ mà nghe nó nói liến thoắng như vậy, chứng tỏ không có việc gì, vậy là tốt, tốt rồi…

“Đại tỷ, người… khóc sao?”, để ý thấy khóe mắt Hồng Hoa có một giọt nước mắt khẽ hình thành, Dạ Cơ không khỏi ngạc nhiên. Trước giờ, ta hiếm khi thấy đại tỷ khóc, hiếm lắm. Lúc nào, tỷ ấy cũng tỏ ra mình là người mạnh mẽ, không cần bất cứ ai giúp đỡ, thật không ngờ….

“Đâu có, chẳng qua bụi bay vào mắt tỷ thôi. Mà sao muội không chú ý đến tướng công của mình, mà cứ nhìn nhìn tỷ là sao???”, thẹn quá hóa giận, Hồng Hoa không khỏi có chút lớn tiếng, khiến cho mọi người không thể không ngoái lại nhìn, khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của nàng liền chuyển đỏ. Trông thấy cảnh đó, mọi người không ai bảo ai liền cười vang, làm cho chúng yêu nơi Huyết Âm lâm càng trốn càng kỹ

“Thôi được rồi, hôm nay mọi người cũng đã mệt. Giờ tất cả hãy hồi ngọc lâu nghỉ ngơi đi. Một mình ta tự trở về cũng được, tránh kinh động đến phụ mẫu. Còn nữa, Hồng Hoa, ngươi vốn là yêu quái thuộc hệ mộc, do đó đối với cây cỏ có sự liên hệ không hề nhỏ, vào đến ngự viện trong ngọc giới, ngươi ngay lập tức trồng Thâm Tình thảo cho ta. Nên nhớ, phải khiến cho loại cỏ này phát triển tốt nhất có thể, đã rõ chưa?”

“Về phía con, Ngọc Giai, con cũng hồi ngọc lâu cho mẹ. Với công lực của con bây giờ, vẫn còn quá sớm để cho con xuất hiện tại khu rừng này, con hiểu không? Ngoan, nghe lời mẹ…”

“Vâng”

“Vâng”

Dặn dò xong xuôi, nhóm người Hồng Hoa liền nhập ngọc giới, khiến cho cả một địa phương nãy giờ còn đông đúc, hiện tại còn đúng một mình Tuyết Lăng. Khẽ mỉm cười, nàng liền phi thân lên trời, thẳng hướng lối ra mà tiến, bỏ lại sau lưng từng đợt run cầm cập của yêu quái nơi đây

----------------------------

“Hoàng huynh, huynh nói xem, hôm nay rốt cuộc huynh sẽ bắt được loại yêu quái nào??? Huynh nếu như bắt được con tiểu yêu nào dễ thương nhớ đưa cho muội nhé. Muội sẽ cho nó làm thú nuôi, dù sao dạo này trong cung cũng chả có gì vui cho muội chơi cả. Hoàng huynh, huynh đồng ý đi nhé…”, nhõng nhẽo lay lay đôi tay của nam hài trước mặt, bé gái không ngừng chớp chớp đôi mắt nai tơ, hòng thuyết phục vị ca ca yêu dấu của mình. Bé ta biết chắc rằng, không đời nào hoàng huynh sẽ không chấp thuận, tuyệt chiêu của ta đã bao giờ thất bại đâu

Quả đúng như dự liệu, nam hài kia liền nhẹ nhàng xoa đầu nàng rồi hiền từ gật đâu, “Được rồi, nếu như muội thích, huynh sẽ bắt yêu quái về cho muội chơi. Thế đã được chưa nào???”

“Thật ạk? Muội yêu hoàng huynh nhất, nhất trần đời luôn!!!”

“Cái con bé này…”, lắc đầu một cái, nam hài cầm chặt tay bé gái kia, cất bước tiến về phía trước, sau lưng hai người họ là mấy trung niên nam tử sắc mặt vẫn không chút biểu cảm như cũ, lạnh lùng quan sát tứ phía

Nấp ở một bụi cây gần đó, yêu quái trọc đầu không khỏi liếm liếm bờ môi của mình, thèm thuồng nhìn hai huynh muội ở đằng kia. Con nhãi kia ta không thể dây vào, nhưng hai đứa này thì khác. Ta cảm nhận được, thằng nhóc kia pháp lực chả đáng là bao, con bé kia lại còn không có chút xíu pháp lực nào cả, còn mấy tên nam nhân đằng sau, chỉ với 1 vài tên chiến sĩ và pháp sư cỏn con mà cũng có thể khiến ta sợ hãi sao? Nằm mơ. Để ta ra tay, bắt bọn chúng về cho các huynh đệ tẩm bổ. Ha ha…

Số ta quả thực may mắn quá mà, đại ca sai ta đi lấy nước, kết quả, thứ ta thấy lại là thịt, thịt người… Ôi, hai bọn chúng nếu ta được ăn chắc chắn mùi vị không chê vào đâu được. Chẹp chẹp… thức ăn ơi, ta đến đây

Cảm nhận được yêu khí bỗng dưng dày đặc, 6 người nam nhân nãy giờ vẫn đứng đằng sau liền chạy lên phía trước, đứng thành một vòng tròn, đem hai đứa bé kia đặt vào trong, nhằm bảo vệ an toàn cho huynh muội nọ

“Diệp tướng quân, có chuyện gì thế?”, nam hài lên tiếng hỏi, theo bản năng đưa tiểu muội của mình dấu ra sau lưng, nhằm tránh cho nàng gặp phải chuyện không may

Nam nhân họ Diệp kia nghe thấy tiếng gọi, liền quay sang vị nam tử tay cầm quyền trượng đứng sát bên cạnh mình nháy mắt ra hiệu rồi từ từ quay lưng lại, mặt đối mặt với nam hài kia, từ từ cúi người xuống, ‘‘Bẩm thái tử, Huỳnh pháp sư cảm thấy có yêu khí, rất có thể có yêu quái đang quanh quẩn nơi đây. Thần xin thái tử cùng công chúa hãy rời khỏi đây ngay, đề phòng…”

“Muốn rời khỏi đây ư? Đâu có dễ dàng như vậy. Ha ha ha…”

Lời còn chưa dứt, một đạo thanh âm vang lên, khiến cho mọi người cảm thấy nổi hết da gà, đồng thời cầm chắc vũ khí trong tay, trong lòng không khỏi tự hỏi, kẻ kia rốt cuộc là ai? Đáp lại sự tò mò của mọi người, một quả đầu nhẵn thín từ từ hiện ra, khiến cho khóe miệng mọi người có sự thay đổi. Hói… là một con yêu quái hói sao?

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người nhìn lên “nỗi đau” của mình, nam nhân trọc đầu không khỏi cảm thấy tức giận. Con bà nó, tại sao ai gặp ta cũng nhìn lên đấy đầu tiên cơ chứ? Chẳng nhẽ chưa bao giờ gặp quá kẻ trọc đầu bao giờ ak?

“Tên yêu quái xấc xược kia, ngươi có biết ngươi đang chặn đường của ai không? Đây chính là…”, Diệp tướng quân còn chưa kịp nói ra thân phận của hai đứa trẻ ở giữa vòng tròn thì cổ học ông ta bị một chiếc lông chim cắm thẳng vào, khiến cho thân hình ông ngay lập tức đổ nhào xuống, tạo thành một vũng máu, khiến cho bé gái đáng yêu không khỏi hét lên “A” một tiếng, run sợ nép vào lòng của hoàng huynh mình

“Diệp tướng quân… Ngươi, ngươi dám giết chết… Diệp tướng quân ư? Ngươi… rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”, Huỳnh pháp sư run run lên tiếng, trong lòng không khỏi run sợ. Một chiến sĩ trung đẳng cấp 4, ngay lập tức bị giết chết không lời trăn trối??? Đây… đây rốt cuộc là loại yêu quái gì???

“Ta muốn cái gì ư? Tất nhiên là ăn thịt các ngươi rồi. Đặc biệt là hai đứa bé kia, da thịt chúng có vẻ ngon lành lắm đây”, nhỏ dãi nhìn về phía huynh muội đang được một loạt chiến sĩ bảo vệ, “trọc đầu” độc ác cười cười, làm cho vị Huỳnh pháp sư kia không khỏi đổ từng đợt mồ hôi

Ta… chẳng nhẽ hôm nay ta phải chết… chết ở nơi đây ư? Ta chết không sao, nhưng nếu thái tử cùng công chúa có mệnh hệ gì, ta … ta….

“Ha ha… sợ rồi chứ gì? Nếu đã vậy thì các ngươi hãy chịu chết đi”, xông thẳng về phía đám người lạ mặt kia, “trọc đầu” hóa ra một đôi cánh đen xì cùng bộ vuốt sắc nhọn công kích, định bụng một chiêu kết liễu hết thảy, rồi sau đó mang về cho các huynh đệ thưởng thức dần

Đối mặt với cường địch, Huỳnh pháp sư bỗng dưng tiêu tán hết cơn sợ hãi trong lòng. “Đằng nào cũng chết, ta quyết liều mạng với ngươi”, giơ lên cây quyền trượng của mình, ông ta dùng pháp thuật đánh trả lại “đầu trọc”

Chứng kiến Diệp tướng quân tự nhiên chết thảm rồi Huỳnh pháp sư nhanh chóng tham chiến, tất cả những tên lính còn lại liền lấy lại bình tĩnh, đứng im tại chỗ quan sát trận đấu cũng như đảm bảo an toàn cho hai đứa bé trắng trẻo kia

Mặc dù tuổi tác cũng đã không còn trẻ, thế nhưng Huỳnh pháp sư cũng chỉ là một Trung vương cấp 3, đối mặt với “đầu trọc” 6 vạn năm công lực quả thực không hề dễ dàng. “Đầu trọc” thuộc phong hệ, vơi ưu thế là tốc độ. Từng đòn công kích của hắn nhanh, gọn, sắc, khiến cho Huỳnh pháp sư né tránh cũng chỉ được một ít, còn đâu đều tạo thành những vết xước trên cơ thể

Nếu cứ tiếp tục như thế này, ta … sẽ thua!!! Đến lúc đó không chỉ ta chết mà thái tử, công chúa cũng sẽ lành ít dữ nhiều. Như vậy, gia đình ta phải làm sao? Hoàng hâu, hoàng thượng chắc chắn sẽ trút giận lên họ. Không, hôm nay, cho dù phải chết, ta cũng phải giết chết tên yêu quái này. Như vậy, ít ra ta cũng sẽ được mọi người xót thương và sẽ đối xử tử tế với thân nhân của ta

“Tên yêu quái kia, hôm nay, ta không giết được ngươi, ta không mang họ Huỳnh”. Tụ tập tâm lực cả đời của mình vào quyền trượng, Huỳnh pháp sư đột nhiên cười lớn, mơ to đôi mắt của mình nhìn “Đầu trọc”

“Tự bạo!!!! Huỳnh pháp sư định tự bạo!!!”, 4 tên chiến sĩ đang đứng bảo vệ hai đứa bé kia không khỏi cảm thấy sợ hãi. Trời ơi, tên yêu quái kia rốt cuộc mạnh đến mức nào mà có thể khiến cho Huỳnh pháp sư dùng đến cách đó cơ chứ?’

“Hoàng huynh, Huỳnh pháp sư…”, nằm gọn trong bàn tay huynh trưởng, bé gái nức nở lên tiếng. Trong tiếng nói của bé ta tồn tại sự không tin, sự sợ hãi, những thứ mà một công chúa như nàng từ trước đến nay chưa hề trải qua. Sinh ra ở trong đế vương gia, từ bé đến lớn được phụ hoàng, mẫu hậu cưng chiều, sống trong một thế giới màu hồng tươi đẹp, làm sao bé ta có thể thích ứng với sự thật đau lòng phía trước cơ chứ?

“Tình nhi, muội yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ muội”, mặc dù pháp lực ta chẳng là bao nhưng không đời nào ta cho phép có bất cứ ai làm tổn thương đến muội muội, không đời nào

“Hoàng huynh…”

‘Thái tử, công chúa, chúng ta hãy nhanh nhanh rời khỏi nơi đây, Huỳnh pháp sư một khi tự bạo, sức phá hủy chúng thần cũng không thể lường trước được”, quỳ rạp xuống, 4 tên chiến sĩ giờ phút này đều đã mang một vẻ mặt trắng bệch, sợ hãi. Nếu như không đưa được thái tử, công chúa an toàn trở về, kết cục của bọn họ khác nào cái chết? Thậm chí còn đáng sợ hơn cái chết nhiều

Cây quyền trượng của Huỳnh pháp sư ngày càng tỏa ra thứ ánh sáng chói chang, khiến cho “đầu trọc” nhắm chặt mắt lại, trong lòng thầm rủa, tên pháp sư chết tiệt này, ngươi định làm cái gì thế không biết???

“Bùm”

Quang mang chợt lóe, một tiếng động lớn nổ vang, làm cho cảnh vật xung quanh bỗng chốc trở nên tiêu điều, hoang tàn, khiến cho 6 con người vừa rời khỏi không lâu trước đây không khỏi có chút giật mình, chết, Huỳnh pháp sư đã chết!!!

“Hoàng huynh, chúng ta trở về hoàng cung đi. Muội … muội sợ lắm. Muội không cần yêu quái nữa, không cần gì hết. Muội chỉ muốn mẫu hậu, chỉ muốn phụ hoàng thôi. Oa oa….”

“Tình muội, chúng ta sẽ ra về. Chúng ta sẽ về”

Nghe được tiếng nói của bé trai kia, 4 tên chiến sĩ còn sót lại không khỏi thở dài một tiếng. Kết thúc, cuối cùng cũng kết thúc rồi. Lẻn ra khỏi hoàng cung, mang theo hai vị thân tín của thái tử, những tưởng chuyến đi này sẽ hết sức dễ dàng, ai dè, chớp mắt một cái, lần lượt Diệp tướng quân rồi đến Huỳnh pháp sư đều đã chết! Nếu không đi nhanh, e rằng tất cả đều gặp phải vận mệnh tương tự

Đúng lúc 6 con người đó định quay người ra đi, một giọng nói ngoan độc bỗng vang lên từ phía hoang tàn kia, làm cho tất cả mọi người không thể tin vào tai mình được nữa

“Định đi ư? Đâu dễ thế. Ta đã nói rồi, hôm nay, các ngươi phải trở thành thức ăn của ta. Ha ha …”

Bụi mù tan đi, trước mắt 6 con người đang bất động kia hiện lên một thân hình to lớn với đôi cánh màu đen giương to, bao trùm tứ phía. Cái đầu của hắn bóng loáng, kèm theo chiếc mỏ nhọn ghê người, đôi mắt khát máu, làm cho tất cả không khỏi rùng mình một cái. Kền kền tinh!!! Hắn chính là một con kền kền tinh!!!!

“Hoàng huynh, chúng ta… chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Muội … muội sợ lắm”

“ Làm sao ư? Ngoan ngoãn chui vào bụng ta đi. Ha ha…”, nghe được lời thì thầm của bé gái, kền kền tinh hiểm ác cười lớn, khiến cho thân hình nhỏ xinh của bé gái đó không ngừng run rẩy

------------------------------------

Phi thân trên không, Tuyết Lăng không ngừng nghĩ lại những lời mà nam nhân si tình kia vừa nói với nàng, nhờ đó làm cho một số vấn đề nàng đang phân vân có được đáp án. Ma Long kia không đi tìm thức ăn bởi đơn giản, hắn ta không thể đi. Khi thiết lập trận pháp ngăn ngừa không gian, chắc chắn nam nhân kia cũng đã tạo nên một kết giới ngăn chặn việc rời đi của Hắc Long. Bởi nếu không có nó canh giữ, há chẳng phải ai cũng có thể xông vào thạch phòng hay sao? Như vậy, khả năng báu vật bị rơi vào tay kẻ không có năng lực là điều hoàn toàn có thể xảy ra

Còn về Thâm Tình thảo, theo như y thư trong ngọc lâu, loại cỏ kỳ diệu đó có thể cảm ứng được tâm của con người và sẽ mọc ở nơi mà mình cảm thấy phù hợp. Mối thâm tình của nam nhân đó và phu nhân của mình chắc chắn đã khiến cho Thâm Tình thảo cảm động, do vậy nó mới sinh trưởng ở nơi đây. Tuyết Lăng không khỏi cảm thấy bản thân có chút cơ duyên, ra đi, nàng chỉ cầu tìm được Thâm Tình thảo, ai ngờ, nàng còn nhận được một số bảo vật khác

Mặc dù không thể phủ nhận cơ duyên của nàng nhưng nếu như không có thực lực cùng với sự liều lĩnh, nàng sao lại có thể đánh bại Ma Long một cách đơn giản như vậy chứ? Đổi lại là người khác, chắc gì mạng đã còn mà hưởng báu vật??? Cơ duyên, nếu không có thực tài, tất chỉ rước họa sát thân!!!

Đan dược Tuyết Lăng uống vào giờ đã có tác dụng, giúp cho tâm lực của nàng khôi phục hoàn toàn, do vậy, nàng liền không hề chậm trễ. tăng hết tốc lực rời khỏi nơi đây, về với mái nhà dấu yêu của mình

Bỗng dưng, một tiếng nổ lớn khiến nàng chú ý. Rốt cuộc, đằng kia cho chuyện gì vậy? Ta qua đó xem một lát rồi đi cũng không muộn

Bay gần về phía phát ra tiếng động kia, Tuyết Lăng lặng im đứng trên một nhành cây, quan sát tình hình

Phía dưới có 7 thân ảnh, trong đó có 1 tên yêu quái, 2 tiểu hài tử cùng với 4 trung niên nam tử, 2 trong số họ giờ phút này đã nằm im trên mặt đất, máu me be bét. Bé gái nhỏ tuổi hơn trông thấy cảnh đó liền không ngừng run rẩy, sợ sệt rúc sau lưng nam hài trước mặt, lệ châu không ngừng tuôn rơi. Thấy vâyk, nam hài kia liền từng bước đi về phía trước, khuôn mặt non
nớt của nhóc ta mặc dù cũng sợ hãi nhưng xen lẫn trong đó là một tia kiên nghị, dũng cảm không thể che dấu

“Kền kền, nếu ngươi tha cho muội muội của ta, ta sẽ nguyện ý ở lại nơi đây, không hề chống cự, ngươi muốn làm gì cũng được, ta sẽ không hề phản kháng.”, nắm chặt bàn tay búp măng của mình, nam hài đó chậm rãi lên tiếng.

“Thái tử, không thể…”

“Hoàng huynh, không… hu hu..”

“Các ngươi, ai ta cũng không tha…. Ha ha ha…”

Nhìn thân hình bé nhỏ, tràn đầy kiên quyết phía dưới, hình ảnh của Khởi Tân bỗng dưng ngập tràn trong tâm trí Tuyết Lăng, làm cho trái tim của nàng có chút loạn nhịp và trở nên mềm mỏng hơn trước rất nhiều

Thế giới này vốn là kẻ mạnh ăn kẻ yếu, nếu ngươi không có thực lực, đón nhận ngươi chỉ có thể là cái chết. Tuyết Lăng cũng không phải là một người hay lo chuyện bao đồng, người không liên quan đến nàng, nàng không để tâm. Sống chết của ngươi, đối với ta, không có gì đáng phải lưu ý. Ai có thể trách nàng vô tình như thế cơ chứ?

Kiếp trước, sinh ra trong một gia đình đối với nàng không có dù chỉ một chút tình thương, rồi sau đó dấn thân vào chốn xã hội đen, nàng không biết từ lúc nào đã trở nên chai sạn. Nếu không có Ngọc Giai, không có Thế Thành, nàng chắc đã trở thành một ác ma, giết người không gớm tay. Thế nhưng, đến cuối cùng, hai con người đó, hai con người quan trọng nhất đối với nàng đều vì nàng mà chết!!! Tại sao? Tại sao ông trời lại ác với nàng như vậy? Do đó, nàng tự nhủ với lòng mình, phải trở nên mạnh, mạnh hơn nữa, phải khiến cho bất cứ kẻ nào có mưu đồ ám hại nàng, ám hại thân nhân của nàng đều phái chết, phải chết!!!

Đến kiếp này, được hưởng sự thân ái của Đoạn Trung, sự hiền từ của Vương Nhạn, sự quan tâm của Tuấn Khởi, sự chở che của Khởi Tân, nàng đã sống, sống với một tâm hồn của một con người, đúng với nghĩa của “người” chứ không còn là “con” như hồi còn là Trương Tuyết nữa.

Thoáng suy nghĩ, Tuyết Lăng cuối cùng cũng hạ quyết định, coi như vì Khởi Tân, ta hôm nay, sẽ giúp người khác một phen vậy

Kền kền tinh đang vui mừng vì thắng lợi của mình, mường tượng đến cảnh no nê thịt trẻ con thơm phức, nước dãi của hắn không ngừng tuôn trào, trông vô cùng đê tiện. Trước mặt với hắn là 4 con người với những suy nghĩ khác nhau. Quyết tâm có, sợ hãi có, không đành có, tất cả ngổn ngang, khiến cho tâm trí của bọn họ quay cuồng, rối loạn

Chợt, một thân bạch y nhỏ bé xuất hiện chính giữa bọn họ với kền kền tinh, khiến cho tất cả không khỏi phân vân, nàng từ đâu mà đến? Chẳng nhẽ lại là một con yêu quái nữa đến tranh phần sao? Một con không đủ, giờ còn đến thêm một con nữa??? Hôm nay, rốt cuộc là ngày gì cơ chứ???

Nhìn thấy nữ hài trước mặt, kền kền mở to mắt, lắp bắp không nói nên lời. Sao… sao nó lại ở đây cơ chứ??? Không phải nó đáng ra phải rời khỏi nơi này rồi sao??? Tiểu tổ tông ơi, người… người sao lại nhúng tay vào chuyện này cơ chứ??? Ta đói… đói lắm rồi! Hu hu…

“Ngươi khôn phải đối thủ của ta. Còn không mau đi”, liếc mắt về phía kẻ mồ hôi đầm đìa trước mặt mình, Tuyết Lăng lành lạnh lên tiếng. Đêm nay, ta đánh nhau đủ rồi. Có thể miễn được liền miễn đi. Dù sao ta cũng đâu phải loại người lạm sát vô cớ

“Tiểu tổ tông, người xem, cả tối nay, ta đã không có miếng thịt nào vào bụng rồi. Mãi mới kiếm được mấy miếng thịt tươi như này, bây giờ thả chúng đi, ta có chút không nỡ”, kền kền hướng Tuyết Lăng nịnh nọt, đôi cánh to lớn không ngừng cụp xuống, làm cho tất cả mọi người phía sau không thể tin vào mắt mình được nữa. Đấy… đấy có phải kẻ vừa lúc nãy lớn tiếng, ra vẻ ta đây hay không? Sao lại khác nhau một trời một vực như thế này cơ chứ???

Bé gái kia, nàng ta là ai? Sao có thể khiến cho kền kền sợ hãi như vậy ? Phải chăng là đại yêu quái ? Nghe nói đại yêu quái sống lâu năm, tính tình cổ quái, hay biến hình thành trẻ con để lừa người khác, từ đó ăn thịt họ. Nhóc con kia, phải chăng chính là … ?

Nghe được ba chữ ‘‘tiểu tổ tông’’ phát ra từ chiếc mỏ nhọn sắc của kền kền, khuôn mặt Tuyết Lăng bỗng dưng đen một mảnh. Tiểu tổ tông, ngươi nói thì ngươi cũng phải nghĩ đến bản thân chính mình chứ ? Sống mấy vạn năm, ngươi gọi ta như vậy, há chẳng phải nói ta sống đã hơn chục vạn, trăm vạn năm. Ta mới chỉ là một bé gái 6 tuổi, 6 tuổi thôi đấy….

Tuyết Lăng đâu có biết, ở trong Huyết Âm lâm, Ma Long vốn là một kẻ không ai dám động. Nay nàng đã giết được hắn, trong mắt chúng yêu nơi đây, nàng không phải tiểu tổ tông thì là gì ? Chỉ tội nghiệp cho nàng, bản thân trong mắt những người phía sau đã bị biến thành một yêu quái thích ăn thịt người từ lúc nào không hay

‘‘Còn không mau đi ? Hay để ta tiễn ngươi một đoạn’’

Nhìn thấy bàn tay của Tuyết Lăng từ từ giơ lên, kền kền ngay lập tức sợ hãi quay đầu, bay một phát vào rừng sâu, không hề quay đầu. Biết thế ta nghe lời đại ca, an phận lấy nước thôi. Thịt với chả người gì cơ chứ ? Mạng ta còn suýt nữa giữ không được !

Chứng kiến cảnh đó, 2 chiến sĩ còn sót lại không khỏi buông xuống tảng đá trong lòng của mình. May quá, hắn đi rồi, như vậy chúng ta có thể sống, có thể sống rồi… Nhưng, niềm vui sướng đó không kéo dài được bao lâu, khi thấy Tuyết Lăng từ từ quay đầu lại, bọn họ không khỏi khẩn trương, đại yêu định làm gì chúng ta ? Chẳng nhẽ lại muốn biến chúng ta thành bữa tối ??? Đừng, đừng mà….

Nhận thấy ánh mắt mọi người nhìn mình có điểm kỳ quái, Tuyết Lăng không khỏi đưa tay lên mặt mình kiểm tra. Kỳ quái, mặt ta có gì hay sao mà bọn họ lại chăm chú nhìn ta như vậy ? Mặt mũi ta cũng đâu có dữ tợn như vậy, ta cũng chỉ là một tiểu cô nương khả ái, dễ thương thôi mà, làm gì được mấy người cơ chứ ?

Nếu như nghe được những lời này của Tuyết Lăng, Ma Long ngay cả đã bị điên chắc chắn cũng đội mồ sống dậy, chỉ thẳng mặt mà nói. Ngươi mà không làm được gì ? Ngươi cái gì cũng làm được thì có!

‘‘Các ngươi còn nhìn cái gì ? Chẳng nhẽ không biết đi hay sao ? Huyết Âm lâm không phải chỗ kẻ nào cũng vào được đâu. Còn không mau trở về’’, Tuyết Lăng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí kỳ quái nơi đây. Nghe thấy vậy, tất cả không khỏi bừng tỉnh, lập tức chuẩn bị ra đi

Nhận thấy Tuyết Lăng dần dần ly khai, bé trai tuấn tú kia bỗng dưng chạy lại phía nàng, nắm chặt tay nàng mà nói, ‘‘Cảm ơn ngươi, tuy ta không biết ngươi là ai, thân phận thế nào. Nhưng ngươi cũng đã cứu Lãnh Nhu ta một mạng. Nếu có cơ hội, ngươi hãy đến Nguyệt Dạ quốc, ta sẽ đích thân cảm tạ ngươi’’

Quan sát nam hài trước mắt, Tuyết Lăng chợt nhận ra, nhóc ta hóa ra chính là Lãnh Nhu, người đã từng đến chúc mừng sinh nhật của nàng khi nàng mới đầy tuổi. Lúc đó, nàng ở trong phòng một lúc, cũng chỉ kịp thoáng nhìn qua nhóc ta mà thôi, hơn nữa thời gian trôi qua, nên lúc nãy nàng cũng không kịp nhận ra ‘‘người quen’’. Bây giờ, Lãnh Nhu cũng đã 7 – 8 tuổi với vẻ ngoài khôi ngô tuấn tú, nét mặt hiền hòa, mai sau lớn lên ắt sẽ khiến cho nữ tử trong thiên hạ một phen điên đảo.

Tuyết Lăng cười cười nhìn Lãnh Nhu, khiến cho khuôn mặt của nhóc ta bỗng dưng có chút đỏ đỏ, đáng yêu không gì tả xiết. ‘‘Ta nhất định sẽ đến. Lãnh Nhu, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp lại nhau’’

Nguyệt Dạ quốc ? 3 chữ đó khiến nàng nhớ lại hắc y lão già đã vong mạng kia. Tế tướng của Nguyệt Dạ quốc lại có thẻ bài chữ ‘‘Vô’’, xem ra nàng không thể không đến đó 1 chuyến rồi

‘‘Thật không ? Nếu như vậy, Lãnh Nhu ta sẽ ở Nguyệt Dạ quốc chờ ngươi’’, buông đôi tay của Tuyết Lăng ra, Lãnh Nhu chăm chú nhìn nàng, dường như để xác định xem nàng có nói thật hay không. Nhìn sâu vào mắt nàng, Lãnh Nhu thấy được trong đó một tia kiên nghị xen kẽ với những quang mang mà chàng không thể giải thích. Tốt quá, nàng ta sẽ đến Nguyệt Dạ quốc, tốt quá rồi

‘‘Nếu đã không còn việc gì nữa, ta xin cáo từ’’. Lời vừa dứt, ‘‘Vút’’ một tiếng, Tuyết Lăng liền biến mất, chỉ để lại trên mặt đất một chiếc khăn tay trắng muốt, không có dù chỉ một họa tiết thông thường. Nhặt chiếc khăn tay đó lên, Lãnh Nhu nhẹ nhàng cất vào trong ống tay áo, tựa như sợ rằng, nếu không cẩn thận mình sẽ làm hư một bảo vật vô giá vậy

Nhận thấy huynh trưởng của mình có chút không đươc bình thường, Lãnh Tình rón rén lại gần, đung đưa cánh tay trắng trẻo của Lãnh Nhu, ‘‘Hoàng huynh, chúng ta về đi’’

‘‘Ừ. Chúng ta đi thôi’’

Chỉ đợi có thế, 2 tên hộ vệ còn lại nhanh chóng hộ tống Lãnh Tình cùng Lãnh Nhu rời khỏi Huyết Âm lâm, chạy thẳng ra đến bìa rừng, nơi có chiếc xe ngựa xa hoa kia đứng đợi để trở về với Dạ Nguyệt quốc, trở về Lưu Ly hoàng hậu cùng Lãnh Khuyết quân vương

Ngồi trên xe ngựa, Lãnh Nhu ngẫm lại những lời Tuyết Lăng đã nói, chàng không khỏi có chút đăm chiêu. Huyết Âm lâm, đây không phải là Vạn Yêu lâm sao ? Chẳng nhẽ, có người cố tình để cho ta cùng Tình muội đến nơi đây để … ?

Ta thân là thái tử, sống cuộc sống vương giả sau bốn bức tường thành nhưng cũng đã nghe đến qua Huyết Âm lâm. Đó là nơi nào cơ chứ ? Một nơi mà chỉ có những bậc pháp sư tài năng mới dám đến. Dựa vào Diệp tướng quân cùng với Huỳnh pháp sư, mang theo ta cùng muội muội xông vào đây, chắc chắn chỉ có con đường chết

Mẫu hậu đã từng nói, Vạn Yêu lâm là chốn an toàn, do đó ta với muội muội mới lên đường, lẻn khỏi hoàng cung. Chứ nếu biết trước nơi đây là Huyết Âm lâm, ta không đời nào lại đi vào chốn này để chịu chết cả. Trước khi ra đi, đề phòng lạc đường, ta nhờ mẫu hậu vẽ lại bản đồ cho ta với việc bịa ra lý do, đó là phục vụ cho việc học sau này. Mẫu hậu chắc chắn không đời nào lại hại huynh muội chúng ta cả, như vậy, sao chúng ta lại có thể từ Vạn Yêu lâm chạy một mạch đến Huyết Âm lâm cơ chứ ?

Như vậy, bản đồ chắc chắn đã bị ngưởi giở trò !

Hôm đó, người mang đến bản đồ cho ta chính là…

Như sực nhớ ra điều gì đó, đôi mắt tinh xảo của Lãnh Nhu bỗng nhíu lại, khiến cho Lãnh Tình không khỏi có điều chú ý. Hoàng huynh đang suy nghĩ chuyện gì mà trông khẩn trương như vậy ??? Rốt cuộc, chuyện đó quan trọng như thế nào ?

Đúng rồi, hôm đấy, kẻ mang đến tấm bản đồ cho ta, chính là… Chẳng nhẽ, kẻ hại ta chính là …

Thở dài một hơi, Lãnh Nhu từ ái ôm Lãnh Tình vào lòng, ảm đạm lên tiếng, ‘‘Tình muội, chuyện hôm nay muội nhớ không được nói cho bất cứ ai biết, ngay cả phụ hoàng, mẫu hậu cũng không, nhớ chưa ? Cứ coi như chúng ta chưa bao giờ ròi khỏi hoàng cung, chưa bao giờ đi đến khu rừng này, muội nhớ lời huynh dặn chưa ?’’

‘‘Vâng’’, thật không hiểu hoàng huynh sao lại bắt ta giữ kín chuyện này cơ chứ ? Nhưng không sao, từ bé đến giờ, hoàng huynh làm bất cứ chuyện gì cũng vì muốn tốt cho ta, lần này chắc hẳn cũng không ngoại lệ. Không nói thì không nói, Lãnh Tĩnh ta cũng là người biết giữ bí mật chứ bộ

Nghe được câu trả lời của Lãnh Tình, Lãnh Nhu khẽ xoa đầu nàng, rồi để nàng dựa vào vai mình nằm ngủ. Sau khi đã biết nàng ngủ say, đôi mắt của Lãnh Nhu cũng từ từ nhắm lại, mang theo trong đó những suy nghĩ thầm kín của bản thân chàng

Bạch y tiểu hài, nàng là ai ? Hy vọng, một ngày nào đó, ta được gặp lại nàng…

Nhiều năm về sau, nhớ lại khoảnh khắc này, Lãnh Nhu cũng không ngừng tự diễu. Nếu như ta không gặp lại nàng, phải chăng tất cả mọi chuyện sẽ không xảy ra, số phận của ta cùng Tình muội sẽ không gặp phải nhiều bất trắc như vậy ? Nhưng, nếu như không gặp được nàng, cuộc đời Lãnh Nhu ta nào có được những phút giây hạnh phúc như vậy cơ chứ ?

Yêu nàng, ta không hối hận !!!

Nếu như được lựa chọn lại một lần nữa, ta vẫn sẽ chọn yêu nàng, mặc cho mọi đau khổ, mọi bi thương rồi sẽ đến…

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện