Tuyệt Đỉnh Vô Tình Tuyết Lăng

Chương 30: Gặp lại cố nhân


trước sau

Ads “Ta nói các ngươi tránh đường”

Thanh âm nữ tử non nớt vang lên, khiến cho Tuyết Lăng không khỏi nhíu mày. Giọng nói này, chính là giọng nói lúc nãy đấu giá cùng với ta…

Quay đầu về hướng phát ra âm thanh kia, trước mắt Tuyết Lăng là một nữ tử với khuôn mặt thanh tú, hiền lành, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định khác thường. Không hiểu sao, khi nhìn thấy người nữ tử ấy, Tuyết Lăng lại cảm thấy một cảm giác là lạ, hình như nàng đã gặp nàng ta ở đâu đó rồi thì phải

Xung quanh vị nữ tử non nớt ấy giờ đây là ba bốn nam nhân vẻ mặt ngả ngớn, đểu giả, lưu manh không đâu kể xiết. Trông thấy cảnh đó, Hy Đạt bỗng nắm chặt tay, giữa chốn kinh thành lại có bọn côn đồ hoành hành, hơn nữa còn ở trước mặt người ngoài, quả thực làm cho thể diện của Vĩ Đồ quốc ta bị bêu xấu mà

Hy Đạt đi về phía trước, thẳng đến chỗ đám côn đồ kia, nói, “Giữa thanh thiên bạch nhật, các ngươi cũng dám ở đây trêu ghẹo nữ nhân ư? Còn đâu vương pháp nữa”

Một tên lưu manh nhìn nhìn Hy Đạt, cười lớn, “Vương pháp ư? Ông mày chính là vương pháp. Nhãi con, đây không phải việc của ngươi, khôn hồn cút ngay”

“Ngươi… ngươi dám….”. Tức giận không nói nên lời, Hy Đạt liền dùng pháp thuật, tấn công bọn côn đồ kia. Đối diện với công kích của Hy Đạt, bọn côn đồ khinh bỉ cười cợt, rồi cũng dùng phép chống đỡ

“Choang”

Hai dòng năng lượng vỡ tan trong không trung, khiến cho dân chúng quanh đấy đứng thành vòng tròn quan sát, đồng thời tận lực tránh xa, sợ bản thân mình bị liên lụy

“Hừ, chỉ một thằng nhãi con, Hạ Liệt cấp 9 mà thôi cũng đòi anh hùng cứu mỹ nhân ư?”

“Ngươi….”

Hy Đạt lắp bắp không nói nên lời, từ trước đến nay, trong hoàng cung, khi tập luyện cùng sư phụ, người đều nói tư chất ta không đến nỗi nào. Vậy mà, lần đâu tiên ta thực chiến với kẻ địch, đòn công lại dễ dàng bị phá giải như thế ư??? Không… không thể nào….

Thật ra, 15 tuổi, đạt đến Hạ Liệt cấp 9 mà nói cũng đã là 1 điều không hề bình thường. Vậy nên, những lời sư phụ Hy Đạt nói với chàng cũng có phần đúng. Tư chất của chàng quả thực không đến nỗi nào. Chỉ hiềm, đối thủ của chàng là Trung Vương cấp 1!!! Cấp bậc chênh lệch nhau như thế, sao chàng có thể không bại cơ chứ? Nói ra, đây cũng là một cơ hội để chàng nhìn lại chính mình, bớt ảo tưởng về bản thân, từ đó cố gắng tu luyện, để có thể đạt đến một trình độ mới

Còn về việc, tại sao Hy Đạt lại là Diệt Sư chứ không phải là Thuần Sư? Từ trước đến nay, mỗi khi đến một độ tuổi nhất định, tất cả mọi người, bao gồm cả hoàng thất sẽ tiến hành lựa chọn hướng đi riêng cho mình trên con đường tu luyện. Điều này phụ thuộc vào suy nghĩ của mỗi người và thêm nữa là định hướng của gia đình mình. Từ nhỏ, Hy Đạt đã mang trong mình bầu nhiệt huyết trừ yêu diệt ma, mang lại bình an cho dân chúng, vậy nên, chàng đã lựa chọn gia nhập vào hàng Diệt Sư

Từ trước đến nay, hoàng thất các nước vô cùng quan trọng chuyện con cháu mình lựa chọn dòng pháp sư nào để tu luyện. Vì đây cũng là một cách thể hiện thái độ xem rốt cuộc bản thân mình đứng về phía đại gia tộc nào. Do vậy, để đảm bảo an toàn cho quốc gia cũng như làm cho việc ngoại giao dễ dàng, hoàng thất luôn luôn sắp xếp làm sao cho số lượng Thuần Sư và Diệt Sư của mình ngang hàng nhau, không bên nào vượt quá bên nào

Việc Hy Đạt lựa chọn Diệt Sư, điều đó cũng có nghĩa, ít nhất phải có 1 người nữa thuộc hoàng tộc bắt buộc phải đi theo dòng Thuần Sư. Vậy nên, suy cho cùng, việc lựa chọn dòng pháp sư cũng chưa hẳn phụ thuộc vào suy nghĩ bản thân mình.

Nắm chặt bàn tay của mình lại, Hy Đạt thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau, ta sẽ tiếp tục phấn đấu, tiếp tục nỗ lực, không bao giờ để cho bản thân mình chịu nỗi nhục nhã ngày hôm nay nữa….

Nhìn về phía Tuyết Lăng, thấy nàng có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, một tên côn đồ gian xảo tiến lại gần, “Tiểu mỹ nhân… đi theo ca ca đi…. Ca ca sẽ…”

Lời chưa nói hết, một nguồn lực mạnh mẽ đã vứt tên côn đồ đó bay ra xa, khiến hắn thổ huyết xong rồi ngất lịm, không nói thêm một từ, một chữ nào nữa. Chứng kiến cảnh đó, đám côn đồ còn lại sợ lại không thôi, Trung Vương cấp 1, lại dễ dàng bị đả bại thế sao??? Ma, có ma rồi…

Đỡ tên vừa bị ngất một chỗ, bọn lưu manh ba chân bốn cẳng chạy thục mạng, không thèm ngoái lại phía sau. Tuyết Lăng nhìn bộ dáng đó liền cười lạnh, rồi nhẹ nhàng đi về phía Hy Đạt, đỡ chàng đứng dậy.

“Cô nương xin dừng bước”

Giọng nữ tử non nớt lại vang lên lần nữa, khiến cho Tuyết Lăng ngoái lại nhìn. Ngay khi 4 mắt chạm nhau, nữ tử kia kinh ngạc không thôi, lắp bắp từng tiếng, “Là ngươi… chính là ngươi…”

Quan sát nét mặt của nữ tử, một khuôn mặt bé xinh bỗng chầm chậm hiện lên trong đầu nàng. Là nàng ta sao? Là nữ hài năm nào đó sao? Là muội muội của Lãnh Nhu đó sao?

“Ngươi cũng nhận ra ta rồi chứ gì? Hai lần… đã hai lần ngươi cứu ta rồi. Xem ra, chúng ta thật sự có duyên. Ta tên Lãnh Tình, ngươi tên là gì?”

Lãnh Tình ôn nhu lên tiếng, ánh mắt nàng chợt hiện lên một quang mang khác thường, một quang mang khiến cho Tuyết Lăng c không thể lý giải. Mặc dù vậy, Tuyết Lăng có thể đảm bảo một điều, nàng ta tuyệt sẽ không hại mình

“Ta tên Tuyết Lăng… Đoạn Tuyết Lăng. Ngươi đến Vĩ Đồ thành phải chăng…?”

Nhìn rõ dung mạo nữ nhân trước mặt, Hy Đạt cắt ngang, “Lãnh Tình công chúa, sao người không đi cùng với Lãnh Nhu thái tử, lại một mình dạo phố như vậy? Nếu hôm nay không có Đoạn tiểu thư đây, thật sự không biết mọi chuyện sẽ thế nào?”

Nói đến những lời cuối, Hy Đạt xấu hổ không thôi, bản thân là một thái tử lại phải để người khác cứu, ta làm sao còn mặt mũi nhìn ai cơ chứ? Hơn nữa, thực lực của Tuyết Lăng quả không thể xem thường, dù không biết giờ nàng cấp bậc ra sao nhưng ta chắc một điều, nàng… mạnh… hơn… ta

Nghe đến tên Lãnh Nhu, Tuyết Lăng trầm ngâm, vậy là hôm nay Lãnh Nhu và Lãnh Tình đều đã đến Vĩ Đồ quốc. Đây chắc hẳn là lý do tại sao lúc này Hy Đạt rời đi vội vàng như vậy? Xem ra là để tiếp đón mấy vị khách quý từ Nguyệt Dạ quốc rồi. Như vậy, hiện nay còn thiếu đúng Tần gia cùng với Thiên Lang quốc nữa thôi là đông đủ rồi. Tin rằng không qua mấy ngày nữa, bọn họ rồi cũng sẽ đến

“Đoạn tiểu thư, xem ra ta với người là bằng tuổi, Người cũng tham gia kỳ sát hạch tư cách pháp sư đi. Ta tin với thực lực của người, vượt qua kỳ sát hạch này không thành vấn đề”

Nghe được những lời khen thật lòng của Lãnh Tình, Tuyết Lăng chỉ cười không nói. Trao đổi qua loa một lúc, ba người Tuyết Lăng, Lãnh Tình, Hy Đạt cùng nhau bước về Vĩ Đồ thành

Qua những gì nghe được, cũng như Tuyết Lăng, lần này, Lãnh Tình cùng với Lãnh Nhu theo Lãnh Khuyết quân vương đi đến Vĩ Đồ, còn Lưu Ly hoàng hậu ở lại Nguyệt Dạ để thay phu quân giải quyết chính sự

Nghe đến đây, Tuyết Lăng không khỏi cười cười, Lưu Ly xem ra không phải một người đàn bà đơn giản. Bao năm nay, mặc dù Lãnh Khuyết mang tiếng là vua một nước nhưng thực quyền lại nằm ở trong tay Lưu Ly. Chuyện này không ai không biết, không ai không hiểu. Thế nhưng chính Lãnh Khuyết lại xem đó là chuyện bình thường, bởi “hoàng hậu ta giúp ta có gì mà không được?”. Cứ cái đà này, không khéo, có một ngày Nguyệt Dạ quốc sẽ đổi chủ!

Về đến Vĩ Đồ thành, một thân ảnh thanh niên chạy nhanh ra ôm lấy Lãnh Tình, thở phào lên tiếng, “Muội muội đi đâu mà giờ mới chịu quay về vậy? Lần sau nếu có đi đâu nhớ nói với ca ca một tiếng hoặc ít nhất cũng mang theo bên mình thị vệ, nhớ chưa?”

“Muội muội biết rồi, hoàng huynh không cần lo lắng. Huynh nhìn xem, đây là ai?”, Lãnh Tình kéo Tuyết Lăng về phía mình, chỉ chỉ nàng. Đem ánh mắt của mình dời về Tuyết Lăng, Lãnh Nhu lắp bắp, “Là … là nàng…”

“Đúng vậy, là ta. Lãnh Nhu thái tử, Đoạn Tuyết Lăng xin chào người”

Ngẩn người ra vài giây, Lãnh Nhu liền lấy lại tinh thần. Đoạn Tuyết Lăng… Nàng chính là tiểu thư của Đoạn gia. Là người ta cùng với phụ vương, mẫu hậu đến chúc mừng sinh thần năm đó sao? Thế gian quả thực quá nhỏ bé, quá nhỏ bé mà

Đem hết thảy tình hình nói lại cho Lãnh Nhu, hai huynh muội Lãnh Tình liền xin phép đi trước. Lúc đi, cả hai không khỏi ngoái lại nhìn Tuyết Lăng. Đối diện với hai luồng ánh mắt đấy, Tuyết Lăng chỉ đạm cười chứ không nói gì cả

Ngập tràn phân vân trong đầu, Hy Đạt cuối cùng cũng không kiềm chế được nữa, “Tuyết Lăng, nàng quen hai người bọn họ ư?”

“Cũng có thể gọi là quen biết. Bọn họ với ta mà nói cũng chỉ là ngẫu nhiên gặp mặt mà thôi”

“Ra là vậy”

Hy Đạt muốn hỏi thêm nhiều nữa nhưng nhận ra Tuyết Lăng không muốn nói về chuyện đó, chàng ta cũng không còn cách nào khác ngoài im lặng dẫn đường, đưa Tuyết Lăng về nơi nghỉ chân của mình. Xong xuôi đâu vào đấy, Hy Đạt xin phép cáo từ, rồi chạy một mạch về phía sân tập trong hoàng cung của mình, lao đầu vào luyện tập đến tận đêm khuya

------------------------

Đẩy nhẹ cửa đi vào, Hoàng Quân đảo mắt nhìn xung quanh một hồi và rồi một thân ảnh nữ tử xinh đẹp nhưng có phần gầy yếu hiện lên, khiến cho thân thể chàng chợt run run

Đang định mở miệng, một thân ảnh bé nhỏ từ bên trong chạy ra, lao thẳng vào lòng chàng, “Hoàng Quân ca ca, huynh đến rồi ư? Lại còn cả Hoàng My tỷ tỷ, Hoàng Liễu ca ca nữa. Mọi người vào đi. Mấy hôm nay mẫu hậu cũng nhớ mọi người lắm đấy”

“Hoàng Lam, ca ca biết rồi”, nói đoạn quay sang Hoàng My, Hoàng Liễu, “Chúng ta cũng vào thôi”

Hoàng Quân dắt tay Hoàng Lam, sánh bước cùng Hoàng My, Hoàng Liễu đi vào nội phòng. Nhìn thấy cảnh Hoàng Quân quấn quit lấy ca ca của mình, Hoàng My không khỏi mỉm cười. Từ khi sinh ra đến giờ, trong số tất cả mọi người, Hoàng Quân đệ thân thiết nhất với cả ca ca, ngay cả đối với phụ hoàng cũng không được như vậy. Tình cảm hai người đó quả thật đáng ghen tỵ!

“Tham kiến mẫu hậu”

Đứng trước người phụ nữ cao quý trước mắt, đám người Hoàng Quân liền quy xuống vấn an. Mộc Nhã thấy vậy liền phất tay, ý bảo bình thân. Hiểu được ý của Mộc Nhã, Hoàng Quân cùng muội muội, đệ đệ của mình đứng lên, đem ánh mắt chuyển dời đến khuôn mặt có phần tiều tụy của nàng

“Các con đến rồi đấy ak? Lại đây”

Nghe thấy giọng nói của Mộc Nhã, Hoàng My, Hoàng Liễu bỗng cảm thấy một sự đớn đau từ trong tâm khảm của mình. Mẫu hậu,… mẫu hậu… người suy yếu đến mức này ư? Người tuy không phải mẹ ruột của ta nhưng đối với ta đâu khác gì cơ chứ? Nếu không có người, e rằng trên đời đã không còn ta nữa rồi…

“Mẫu hậu…”

Òa lên hai tiếng, Hoàng My, Hoàng Liễu liền chạy đến ôm chầm lấy Mộc Nhã, để lại Hoành Quân đứng lặng im suy tư đằng sau cùng với Hoàng Lam đang nắm chặt lấy tay chàng. Đôi mắt chàng nhìn về phía Mộc
Nhã mang nhiều suy nghĩ không thể nói thành lời. Sâu thẳm trong ánh mắt đấy là bi ai, là phẫn nộ, là cảm tình mênh mông tựa biển khơi

Mộc Nhã vỗ về hai người đang nức nở trong lòng mình rồi ôn nhu hỏi thăm tình hình dạo gần đây của họ. Hoàng My, Hoàng Liễu liền đem hết tất cả mọi chuyện xảy ra gần đây nói ra hết cho nàng nghe, không chút giấu diếm. Độ chừng nửa tiếng, sau khi Mộc Nhã nghe được thấy hết những điều hai người Hoàng My nói, nàng liền bảo hai người họ dẫn Hoàng Lam ra ngoài dạo chơi, đồng thời cho tất cả đám nô tì, thái giám lui ra, để lại trong cung cấm một mình Hoàng Quân đang chất đầy tâm sự trong cõi lòng

Khi đã xác thực không còn bất kỳ ai quấy rầy, Hoàng Quân nặng nề lê từng bước chân đến bên Mộc Nhã, mạnh mẽ đem nàng ôm vào trong lòng

Vỗ vỗ lưng Hoàng Quân, Mộc Nhã mỉm cười, “Ta không sao”. Nghe được câu nói của Mộc Nhã, Hoàng Quân lại càng ôm nàng chặt hơn, dường như muốn đưa hết nỗi đau của nàng truyền vào thân thể của mình, không để sót dù chỉ một chút

“Ta không sao, thật mà”

Hoàng Quân từ từ buông Mộc Nhã ra, đôi tay chàng run run đặt trên bờ vai hao gầy của nàng, không thốt lên một từ dù là nhỏ nhất. Đôi mắt chàng nhìn thật sâu vào đôi mắt Mộc Nhã, trong đó lấp lánh những giọt lệ châu tươi đẹp, chỉ chực vỡ òa

Không… ta không để chuyện này tiếp diễn được nữa… Không thể…

Nhận thấy Hoàng Quân có chút không được bình thường, một suy nghĩ chợt lóe qua đầu Mộc Nhã, chẳng nhẽ, Hoàng Quân định….

“Hoàng Quân, đừng nói với ta rằng … “

Thanh âm nhỏ bé của Mộc Nhã bỗng bị chen ngang bởi giọng nói trầm ấm của nam tử trước mặt nàng, “Tâm – Ta – Đã – Quyết”

Nói chuyện thêm một lúc nữa, Hoàng Quân liền cáo từ Mộc Nhã ra về, trên con đường trở lại biệt phủ, bàn tay chàng trước sau nắm chặt lại, không hề buông lỏng. Đôi mắt chàng nhìn chăm chăm về phía trước, ảnh lên một tia kiên định không thể che dấu

------------------------------

Trở về cung, thái tử Thiên Lang uất ức đập phá cho xả bớt cơn uất ức trong lòng mình hôm nay. Choang choang từng tiếng thi nhau vang lên, khiến cho cả thái tử cung xao động không thôi. Nghe thấy động tĩnh lớn như vậy, một thân ảnh nữ tử quyến rũ uyển chuyển bước vào. Nhìn thấy cảnh tượng đổ nát trước mặt, nữ tử quyến rũ cười cười, “Là ai? Rốt cuộc là ai cả gan đụng đến Đằng nhi yêu dấu của ta? Nói cho mẫu phi biết đi, để mẫu phi thay con xử lý hết thẩy?”

“Mẫu phi”, Hoàng Đằng trông thấy mẫu thân của mình liền chạy lại, đem hết cơ sự chiều nay tả lại. Chỉ có điều, tất cả lỗi lầm của mình, hắn ta giấu nhẹm đi, đem tất cả đổ hết lên đầu đám người Thế Thành, đặc biệt là huynh đệ Khuynh Đình, không quên nói rằng Hoàng Quân, Hoàng My, Hoàng Liễu cũng có liên quan

Nhắc đến mấy thứ cặn bã đấy với mẫu phi, đảm bảo người sẽ không thể kiềm chế. Dù sao ba cái thứ đấy cũng đã trở thành cái gai trong mắt mẫu phi lâu lắm rồi, mẫu phi luôn muốn tìm cách dạy cho chúng một bài học. Giờ thì tốt rồi, cơ hội đó rốt cuộc cũng đã đến

Quả như dự đoán của Hoàng Đằng, mẫu phi của hắn liền nghiến răng, độc ác lên tiếng, “Lũ cặn bã đó ỷ vào con tiện nhân Mộc Nhã vẫn đang làm hoàng hậu mà tự tung tự tác. Đằng nhi, nỗi nhục hôm nay, mẫu phi sẽ thay con đòi lại. Con xác định hai kẻ trực tiếp đánh con là cặp huynh đệ song sinh kia chứ?”

“Vâng ạk, tuyệt đối chính xác. Thưa mẫu phi, theo con thấy, tên đại ca trông có vẻ vô dụng, không làm nên trò trống gì. Trong khi tên đệ đệ thì khác, hắn ta vô cùng mạnh mẽ. Mẫu phi xem xem…”

“Mẫu phi tự có cách giải quyết. Đằng nhi, giờ con hãy vào chuẩn bị tư trang, mẫu phi và phụ hoàng sẽ đưa con đến Vĩ Đồ quốc tham gia kỳ sát hạch pháp sư. Con yên tâm, trước khi đi, mẫu phi sẽ sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi chuyện. Đến khi chúng ta trở về, những kẻ dám đụng vào con…”

“Sẽ có kết cục không ra gì, đúng không mẫu phi”

“Quả xứng hài nhi của ta, giờ con hãy đi chuẩn bị đi. Mọi chuyện cứ để ta lo”

Hoàng Đằng nghe được đáp án mình muốn liền vui vẻ ra đi. Lần này, để ta xem xem rốt cuộc các ngươi lợi hại hay mẫu phi ta lợi hại. Ha ha ha… các ngươi hãy chờ chết đi… Ha ha…

Nhìn thấy nhi tử mình cao hứng rời đi, nữ tử quyến rũ liền cho gọi Hứa tướng quân sau đó âm thầm ra lệnh cho hắn ta. Nhận được mệnh lệnh của nàng, Hứa tướng quân lập tức vâng lệnh, rời đi an bài mọi thứ. Trong phòng giờ phút này chỉ còn lại một vị nữ tử quyến rũ vô ngần với khóe miệng còn đang cong lên, đôi mắt nàng mang theo ý cười cùng với một tia độc ác vô ngần hướng cửa ra vào nhìn xa xăm. Lũ sâu bọ, ta sẽ cho các ngươi biết, hậu quả của việc đụng vào hài nhi của Lữ Nhiên ta ra sao? Ha ha ha …

---------------------------------------

Cả một ngày dài mệt mỏi rốt cuộc cũng trôi qua, mặt trời mang theo tia nắng cuối cùng của mình khuất sau những áng mây hững hờ trôi trên thiên không xanh ngắt, nhường lại chỗ cho vầng trăng nhàn nhạt tự bao đời nay

Dưới ánh trăng ấy, một thân ảnh áo nâu nhẹ nhàng cất bước đi về phía căn phòng quen thuộc, đẩy nhẹ cửa đi vào. Nhìn quanh không thấy người mình cần tìm đâu cả, chàng ta cất giọng, hỏi mọi người trong phòng

“Có ai thấy ca ca của ta đâu không?”

Nghe thấy Khuynh Kỳ hỏi, Phụng Nhan yểu điệu lên tiếng, “Huynh đệ hai người lúc nào chả đi với nhau, hỏi bọn ta sao bọn ta biết được?”

Nhận thấy có điểm không đúng, Thế Thành ôn nhu nói, “Khuynh Kỳ, Khuynh Đình không phải đi dạo cùng ngươi cả buổi nay ư? Giờ sao chỉ có mình ngươi trở về?”

Nằm ngủ một bên, nghe thấy những lời của Thế Thành, Tử Y liền ngồi dậy, cơn ngái ngủ thường ngày của chàng ta tự dưng biến mất không chút dấu vết. “Khuynh Đình chẳng nhẽ xảy ra chuyện?”

“Khuynh Kỳ, ngươi nói xem, tại sao tự dưng hai người các ngươi lại không đi cùng nhau nữa?”

Nét mắt của Phụng Nhan biến đổi vì lo lắng, trời ơi, tên Khuynh Đình đấy đi đâu được cơ chứ? Không có đệ đệ của mình, hắn chẳng may … Lúc đấy thì chúng ta ai có thể cáng đáng nổi cơ chứ???

“Lúc nãy, đang đi dạo cùng nhau, đại ca ta nói hơi mệt, muốn đi về trước. Ta cũng định đưa huynh ấy về rồi nhưng huynh ấy bảo không cần, nói ta hãy cứ thư giãn đi. Ta nài nỉ mãi nhưng huynh ấy nhất quyết không chịu, nên ta đành để huynh ấy một mình đi về. Giờ ta quay lại đây vẫn không thấy huynh ấy đâu cả nên mới hỏi mọi người, chẳng nhẽ, như Tử Y nói, ca ca ta … đã xảy ra … chuyện ư?”

Khuynh Đình càng nói giọng càng run run, nhất là những chữ cuối cùng, dường như khi nói những từ đấy, chàng đã phải đối diện với sự sợ hãi kinh khủng nhất của đời mình vậy. Ca ca… rốt cuộc ca ca đang ở đâu??? Ca, huynh nhất định không có chuyện, nhất định không được có chuyện…

Đưa ánh mắt nhìn đến bàn tay của Khuynh Kỳ, Thế Thành bỗng mở to mắt, “Khuynh Kỳ, ngươi bị thương rồi”

Giơ bàn tay còn đang dinh máu của mình lên, Khuynh Kỳ lắc đầu, “Không sao. Các ngươi cũng biết rằng chút vết thương này vốn không mang lại bất kỳ thương tổn nào cho ta mà. Nói đi nói lại tất cả cũng chỉ bởi đám côn đồ khi nãy. Đang dưng đang lành lại xông vào gây sự với ta. Chắc lúc xử trí chúng, ta bị trầy xước chút”

Thế Thành ngồi dậy, nhìn ra ngoài khung cảnh đang dần trở nên tối đen hơn bao giờ hết, trầm ngâm suy nghĩ. “Chúng ta hãy chia nhau đi tìm Khuynh Kỳ thôi. Ta chỉ sợ rằng…”

Nói chưa hết câu, một tiếng hét lớn vang vọng khắp không trung, khiến cho đám Thế Thành thầm nói một câu không ổn

“Đại ca…”

Phi thân về phía âm thanh kia, gương mặt lạnh lùng của Khuynh Kỳ trở nên lo lắng hơn bao giờ hết. Đại ca, huynh nhất định không được có việc gì … nhất định đừng có việc gì…

“Chúng ta cũng đi thôi”

Cả bọn Thế Thành liền phi thân theo Khuynh Kỳ. Cả đám người ai nấy đều dùng tốc độ nhanh nhất bay về nơi phát ra tiếng hét kia. Không quá 5 phút sau, trước mặt mọi người hiện lên một cảnh tượng máu me be bét, lục phủ ngũ tạng trộn lẫn vào nhau, khiến cho những người yếu tim nếu như nhìn thấy chắc chắn sẽ phải nôn mủa

Máu… máu… ngập tràn mọi nơi!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện