Tuyệt Đỉnh Vô Tình Tuyết Lăng

Chương 7: Tiểu quái


trước sau

Ads Nương tử ơi….Rốt cuộc bao năm qua nàng đi đâu? Ta nhớ nàng, ngày ngày đêm đêm nhớ nàng. Bóng hình của nàng in dấu trong ký ức ta, mãi không phai mờ. Ta đi tìm nàng, cực khổ tìm nàng. Thế nhưng hết kẻ này đến kẻ khác ngăn trở ta, cản bước ta. Không, không ai có thể làm điều đó cả. Ta giết… ta giết… ta sẽ giết sạch những kẻ có ý định đó….

Thân hình bé nhỏ của tiểu quái khẽ nhúc nhích, đưa ánh mắt tràn đầy căm thù của nó về phía bọn người Tuyết Lăng. Trong ánh mắt của nó, giờ đây chỉ có hận thù. Ánh mắt sắc lạnh của nó khiến cho không khí trong động càng thêm nguy hiểm, làm cho tất cả mọi người không tự chủ được mà khẽ rùng mình.

Thử tưởng tượng, một hài nhi bé nhỏ, thân đầy bùa chú, máu me be bét, giương đôi mắt điên loạn về phía bạn. Cảnh tượng đó sẽ thế nào? E rằng đến cả những pháp sư từng trải nhất cũng không thể không có chút kiêng dè.

Rõ ràng chiêu Hoa thơm bướm lượn của mình đã có tác dụng, khiến cho con yêu quái kia bị thương không nhẹ. Thế nhưng sao yêu khí của nó vẫn còn nông nặc như vậy chứ? Không lẽ nào chiêu thức đó không thể hút hết yêu lực của thứ tiểu yêu kia? Không thể nào. Theo như tiểu thư nghiên cứu cùng với sách phép trong nhẫn giới, không có yêu quái nào dính chiêu này còn có thể thi khiển phép thuật. Rốt cuộc con yêu quái này là cái thứ gì cơ chứ?

Tỉ tỉ với ta quả thực đây là lần đầu tiên dùng bí kíp Tỉ muội tình thâm, thế nhưng đó cũng đâu chỉ phải là chiêu thức bình thường, làm gì có chuyện một con yêu quái không tên không tuổi có thể thoát nạn dễ dàng thế kia cơ chứ. Hơn nữa, nó cũng đã dính đòn của chúng ta chứ đâu phải là né được đâu. Vậy mà pháp lực của hắn vẫn còn đến mức kia. Lần đầu tiên trong đời, Hoàng Điệp ta gặp phải thứ yêu quái đáng sợ như thế này

Xem ra Hồng Hoa với Hoàng Điệp quả thực không phải địch thủ của “thứ đó” rồi. Đến cả liên chiêu của 2 người bọn họ cũng không hạ nổi hắn. Mặc dù hắn bị thương đó, thế nhưng trông sắc thái thì có vẻ như hắn vẫn có thể chiến đấu. Những thương tích đó lại không thể cản trở hắn, chứng tỏ đầu óc con yêu quái này không được bình thường. Chắc chắn hắn bị phong ấn lại do quá hiếu chiến. Đấu với loại này, hết sức nguy hiểm… thế nhưng Tuyết Lăng ta lại vô cùng thích thú. Xem ra đây cũng là cơ hội để gân cốt ta được hoạt động rồi

“Hồng Hoa, Hoàng Điệp. 2 ngươi lui ra. Để con tiểu yêu đấy cho ta”. Tiểu hài áo trắng phất nhẹ tà áo, khuôn mặt hiện lên nét hứng khởi không thể che giấu, khiến cho mọi người có cảm giác, lúc này đây, nàng ta đang thư thái dạo chơi, chứ không phải đối đầu với thứ quái vật đáng sợ không rõ tung tích hiện đang gào rú trước mặt

“Tiểu thư”. Nghe được lời của tiểu nữ áo trắng, hai nữ tử đứng trước mặt nàng không khỏi ngạc nhiên, phân vân liệu không biết mình có nghe nhầm điều gì không nữa.

Chẳng nhẽ người không tin tưởng chúng ta? Đúng là con yêu quái kia thực sự có đôi chút lợi hại, thế nhưng đâu có nghĩa là tỉ muội ta không thể giải quyết nó. Tiểu thư, người… người không phải thất vọng vì bản lĩnh của chúng ta đó chứ

Hai nha đầu khờ này, với bản lĩnh của các ngươi, nếu đấu đến ta sống ngươi chết, nhất định sẽ giành phần thắng, nhưng nếu các ngươi chết rồi, lấy ai hầu hạ ta? Bao năm qua chúng ta ở bên nhau, tình cảm đâu phải không có. Ta vốn đã coi các ngươi là người nha, mà trước nay, Tuyết Lăng ta không cho phép bất cứ ai làm tổn hại đến người thân của mình

“Coi như đây là một dịp tốt để ta kiểm tra thực lực bản thân đi. Có được không?”

“…” Tiểu thư vừa hỏi bọn họ sao? Từ bé đến nay, ngươi luôn tự chủ trong tất cả mọi việc, không khi nào hỏi qua ý kiến của bất kỳ ai hết. Hôm nay, ngươi lại thông qua ý kiến của hai tỉ muội chúng ta ư? Người.. người thật sự xem trọng chúng ta đến thế sao?

Không biết hai nữ tử xinh đẹp kia nghĩ gì mà đôi mắt hai nàng ấp ủ lệ châu, chỉ trực tuôn trào. Nhìn thấy cảnh đó, Tử Vân cùng Đán Thần nãy giờ vẫn đang năm ở góc động, không khỏi phân vân, chỉ là một câu hỏi thôi mà, có cần thiết phải như thế không? Xem ra thiên hạ nói cũng có phần đúng, những con người mĩ mạo xuất chúng, thần kinh đều có vấn đề

Tiểu quái thấy mọi người không chút để ý đến mình, nộ khí xung thiên, liền xông thẳng vào tiểu hài áo trắng trước mặt ra đòn công kích. Một bàn tay búp măng giơ lên cao, xuất ra hỏa công, bắn trực tiếp vào khuôn mặt nhỏ xinh, ngây thơ đang đứng đó nở nụ cười hết sức thiên chân

Dùng lá chắn chống đỡ ngọn lửa bập bùng trước mặt, Tuyết Lăng nét mặt không hề thay đổi, ngạo nghễ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mây, óng ánh tựa lụa phất phơ trong gió, hướng yêu quái miệng không ngừng lầm bầm hai chữ “nương tử” trước mặt, nở một nụ cười tươi rói tựa đóa hoa mới nở

Mắt thấy đòn tấn công của mình bị hóa giải hết sức dễ dàng, tiểu quái liền vận yêu lực, đánh một đòn thủy công về phía nha đầu đang hết sức thảnh thơi kia, kết hợp với hỏa công vừa xong, tạo thành một chiêu “Phong Hỏa kết hợp”, khiến cho lá chắn của bạch y hài tử kia trong nháy mắt bị tan biến, không để lại dù chỉ 1 chút dấu vết

Con yêu quái này quả thực không tầm thường. Đến cả lá chắn của ta cũng có thể phá vỡ. Nếu để tỉ muộ Hồng Hoa tiếp tục tham chiến, chỉ e lưỡng bại câu thương. Xem ra đã đến lúc ta phải dùng những chiêu thức bao năm qua tu luyện trong nhẫn giới ra dùng rồi. Tiểu quái ak, coi như ngươi may mắn đi, được làm người thử đòn của ta

“Cửu Thiên Huyền Nữ thức thứ nhất – Trảm yêu trừ ma”

Theo hiệu lệnh của Tuyết Lăng, một luồng ánh sáng ngũ sắc bao phủ hang động, bước ra từ luồng hào quang đầy vẻ mị hoặc đó là năm nữ nhân khoác trên mình năm bộ y phục vàng, xanh lá, xanh nước biển, đỏ, đen. Mở to mắt ngọc, 5 nữ nhân đó ngay lập tức tiến sát, bao vây tiểu yêu theo 1 vòng tròn khép kín.

5 nàng tượng trưng cho ngũ hành: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Vậy nên những đòn tấn công thuộc 5 yếu tố trên đều bị vô hiệu hóa. Khiến cho pháp thuật của tiểu yêu dù có cường đại đến đâu chăng nữa cũng vô tác dụng. Chưa hết, vòng tròn của 5 nữ nhân đó còn hút cạn yêu khí, huyết khí có trong mình của yêu quái thuộc những yếu tố đó, làm cho chúng từ từ tan biến, không chút cơ hội phản kháng

Về cơ bản, đòn tấn công này so với “Hoa thơm bướm lượn” của tỉ muội Hồng Hoa là cùng một cách thức, giam giữ rồi giết yêu quái bằng cách làm cạn kiệt ma lực của chúng. Thế nhưng, nếu “Hoa thơm bướm lượn” sử dụng mê lực, khiến cho đối phương mất cảnh giác thì “Trảm yêu trừ ma” lại làm cho địch thủ dù muốn cũng không thể chống đỡ được. Vậy nên, đòn tấn công của Tuyết Lăng còn đáng sợ hơn liên thủ của hai người kia một bậc

Ánh sáng dần tan, 5 nữ nhân kia nhẹ tan biến, để lại trên mặt đất một tiểu yêu nằm im, không động đậy. Hừ, nếu đã là yêu quái, trúng chiêu này, ta không tin mi còn toàn
mạng. Đáng tiếc, ngươi cũng có tố chất đấy, nhưng nếu ngươi đã đối đầu với ta, chết là con đường phía trước duy nhất của ngươi

Tuyết Lăng nhè nhẹ nụ cười, từ từ tiến gần đến “thi thể” máu me be bét đang phủ phục dưới đất kia, trong mắt toát lên một tia vui mừng không thể kìm chế. Mặc dù đã luyện mấy năm nay nhưng ta cũng không ngờ rằng Huyền Thiên Thần Nữ này thật sự sức mạnh khiến người người kinh ngạc. Đây mới là chiêu thứ nhất thôi, còn các chiêu khác, không hiểu sẽ còn kì diệu đến mức nào nữa. Nếu ta luyện được hết thì… lúc đó sẽ không còn ai có thể hãm hại gia đình của ta nữa rồi

Đắm chìm trong cảm giác chiến thắng cùng suy nghĩ về Đoạn gia thân yêu của mình, bạch y hài tử không để ý đến một đôi bàn tay ếm đầy bùa chú đang hướng cổ nàng tiến tới, mang theo lực sát thương không nhỏ

“Tiểu thư, cẩn thận”. Thấy tình hình nguy hiểm trước mắt, hai thân ảnh 1 hồng 1 vàng không còn suy nghĩ gì nữa, cố hết sức mình phi thân đến bảo vệ chủ nhân của họ. Thế nhưng, tốc độ của họ so với tiểu yêu kia còn kém một phần, đôi bàn tay tràn đấy máu kia ngày càng lại gần Tuyết Lăng, ngập tràn sát khí

Lúc này đây, tiểu nữ tử đó cũng đã cảm thấy nguy hiểm cận kề, trấn định tinh thần ra đòn phòng thủ thì đã bị tiểu quái dùng bùa chú trên người trói lại, không thể phản kháng. Đôi bàn tay của yêu quái càng ngày càng tiến gần đến chiếc cổ trắng ngần của tiểu hài trước mặt. Nàng ta ra sức vùng vẫy, cố gắng sử dụng pháp thuật của mình hòng thoát thân. Thế nhưng, những lá bùa này vốn được dùng để chế ngự yêu nghiệt trước mặt, đâu phải dễ dàng phá vỡ như thế. Chưa kể, sau một thời gian dài lưu tại trên thân thể tiểu quái, những là bùa đó đã trở thành một phần cơ thể của hắn, khiến cho việc thoát khỏi nó lại khó càng thêm khó

Thấy mạng sống của tiểu thư mình nguy hiểm cận kề, Hồng Hoa cùng Hoàng Điệp liên tiếp dùng phép thuật tiến công thủ phạm, tiếc rằng, hắn không thèm mảy may để ý đến những chiêu thức đó. Máu chảy ào ào từ những đòn đánh đó, thuốm đẫm chiếc áo rách rưới khoác tạm trên người, khiến cho giờ đây tiểu quái trông không khác nào sứ giả chết chóc của Diêm Vương gia

Mặc cho đớn đau ngập tràn thân thể, đôi bàn tay đó vẫn chầm chậm tiến lại gần nạn nhân xinh đẹp đang oán hận trừng mắt ngọc vào hắn.

Tuyết Lăng ta sao lại thông minh 3 năm, dại 1 giờ thế này. Cứ nghĩ rằng đáng ra hắn phải bị tiêu diệt bởi đòn tấn công cực đại kia mà quên không kiếm tra lại lần nữa. Không thể được, ta không thể chết tại đây được. Khó khăn lắm ta mới có được một gia đình đúng nghĩa, ta chưa tận hưởng hết cảm giác hạnh phúc đó, sao ta có thể bỏ mạng nơi đây được. Không… KHÔNG

Vận hết sức bình sinh của mình, Tuyết Lăng cuối cùng đã có thể tự giải phóng mình khỏi lớp lớp bùa chú của yêu nghiệt kia, tiếc thay, đôi bàn tay hắn đã nhanh hơn nàng một nhịp, đưa thân thể nàng… ôm trọn vào tấm thân chứa đầy thương tích của hắn

Hành động đầy bất ngờ của hắn khiến cho tất cả những người được chứng kiến không khỏi một phen hóa đá. Đây… đây là sao? Một phút trước, chính hắn còn đang dùng hết sức bình sinh của mình, dồn ta vào chỗ chết, sao giờ hắn lại ôm ta vào lòng? Rốt cuộc đây là sao? Ta biết rằng mình cũng có nhan sắc, thế nhưng đâu đến mức khiến cho một tên yêu quái mất tri mất giác động lòng chứ? Chưa kể, giờ ta mới 6 tuổi thôi mà? …

Tiểu thư quả thật không phải người đơn giản. Chỉ chưa đầy nửa tiếng giao chiến cùng tiểu quái, người đã đưa hắn vào lưới tình rồi. Ai bảo rằng tiểu thư nhà ta không có sức quyến rũ cơ chứ? Các ngươi nhìn đi, nhìn đi, đến cả một kẻ thần kinh không bình thường còn không thể cầm lòng trước người nữa cơ mà

Tiểu thư đúng là đáng khiến cả người và yêu ghen tỵ mà. Người ta truyền tụng rằng, ta cùng tỷ tỷ là quốc sắc thiên hương, bất cứ ai gặp cũng đều thần hồn điên đảo. Thế nhưng ta tự thấy rằng, so với tiểu thư ta không là gì hết

Tiểu nha đầu này thật sự là đào hoa ak nha. Có câu nói, không đánh không quen nhau. Không ngờ hôm nay Tử Vân ta lại được kiếm chứng tận mắt. Mà đâu phải là quen không đâu. Riêng cái ôm kia thôi cũng đủ chứng minh rằng, tình cảm của thứ không rõ tung tích kia đối với nàng không hề bình thường. Đán Thần với ta, thi thoảng mới dám có những hành vi thân mật quá mức thân thiết như thế thou. Nếu nói không có cảm tình, họa chăng ngốc mới tin

Thật là, giữa thanh thiên bạch nhật, sao lại có thể làm những hành vi đáng xấu hổ như thế chứ. Ta cùng lắm mới chỉ dám ôm Tử Vân khi không có ai, còn đây, trước mặt bao nhiêu con người, hai người bọn họ lại có thể…. Chẹp, xã hội đảo điên… xã hội đảo điên rồi

Nếu như hành động bất chợt của tiểu yêu làm cho mọi người một phen kinh ngạc thì những lời hắn thốt ra làm cho không ai có thể không tặng cho đất mẹ thân yêu một cái ôm trìu mến.

“Nương tử, cuối cùng, ta cùng tìm thấy nàng rồi”

Mùi hương này, đúng thực là nàng rồi. Nương. Ông trời có mắt mà. Nương tử, nàng có biết rằng, ta cực khổ thế nào không? Vì nàng, ta đêm nhớ ngày mong, thời gian trôi qua, đối với ta như một cực hình khi không có dáng hình nàng bên cạnh. Lần này, nàng đừng bao giờ rời bỏ ta nữa nhé. Bất cứ ai, chỉ cần có ý định chia cách đôi ta, ta thề sẽ cho kẻ đó hối hận vì sao mình được sinh ra trên cõi đời này

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện