Tuyệt Đỉnh Vô Tình Tuyết Lăng

Chương 91: Chống lại Hydra


trước sau

Hồng Hoa, Hoàng Điệp, Dạ Nguyệt, Dạ Cơ, Yên Chi, Khuynh Vũ, Bạch Băng, Tú Sinh, Đán Tử Y, Hồng Phụng Nhan, Khuynh Đình, Khuynh Kỳ, Đoạn Ngọc Giai, Nhật Vy cùng lúc xuất hiện. Vẻ mặt ai nấy sợ hãi, lo lắng khi đối diện với yêu lực hung hãn của Hydra trước mặt

Sức mạnh này … sức mạnh này … là của Thượng cổ thần yêu đó ư???

Quả thật … quả thật … quá … quá mạnh…

Nhật Vy nhìn không thấy Thế Thành liền cất giọng hỏi Ngọc Giai, “Công tử, công tử đâu vậy … tiểu thư?”

Ngọc Giai lấy tay đặt nhẹ lên ngực mình, “Nó đang ở trong đây này”

Đán Thần lồm cồm bò dậy, thuật lại sơ qua tình huống cho mọi người biết, không sót một chi tiết nào cả. Dĩ nhiên là ngoại trừ lúc chàng bị ngất xỉu

“Thiên la địa võng”

“Hỏa giới chú”

Đòn kết hợp của Hồng Tuyết và Tử Vân có khả năng giết chết bất kỳ Trung Yêu cấp 8, thậm chí là cả cấp 9. Thế nhưng, đối diện với Hydra, nó chẳng khác nào là trò con nít

Hydra dùng đầu quất mạnh. Hồng Tuyết, Tử Vân mất thăng bằng, hướng thẳng mặt đất mà rơi

Đán Thần nuốt đan dược của Dạ Nguyệt, phi thân lên đón lấy thân thể mềm mại của Tử Vân. Dạ Cơ ôm chầm lấy Hồng Tuyết giữa không trung, căm thù nhìn Hydra

Sức mạnh áp đảo của Hydra phút chốc khiến cho mọi người cảm thấy, đây sẽ là một trận chiến vô cùng tàn khốc, và rất có thể, bọn họ sẽ chẳng thể trở về

Sợ hãi ư? Có ai không sợ?

Nhất là khi đối diện với cái chết?

Đúng vậy, họ sợ chết! Nhưng lúc này, thứ lấn át hết toàn bộ nỗi sợ của họ, chính là oán hận!

Họ hận vì Hydra đã nuốt chửng lấy Tuyết Lăng của họ

Họ hận vì sao bản thân không đủ năng lực bảo vệ nàng, bảo vệ người con gái quan trọng nhất đối với họ

Họ hận vì sao khi đứng trước Hydra, họ lại sợ hãi đến vậy

Họ hận … hận … hận …

Tất cả mọi người tề tựu đông đủ dưới mặt đất. Ai nấy đều dùng ánh mắt tràn ngập quyết tâm dán chặt lên thân thể khổng lồ của Hydra

Thân thể họ run run nhưng chân không chùn, gối không quỵ

Họ không thể lùi! Họ không được phép lùi!

Bởi nếu họ lùi, mẹ của họ, chủ nhân của họ, tiểu thư của họ, Thánh chủ của họ sẽ chết!

Người con gái cao ngạo, độc ác, vô tình, người con gái trước nay đối đãi họ bằng cả con tim tràn đầy yêu thương, người con gái mang lại cho họ mái ấm gia đình, sẽ chết

Không! Nàng không thể chết!!!

Đoạn Tuyết Lăng tuyệt không thể chết!!!

Tóc ngọc tung bay, Ngọc Giai kiên định nhìn Hydra khổng lồ phía trước, chậm rãi cất lời, “Trong số các ngươi, ai muốn rời đi, ta đều không phản đối, chẳng níu giữ. Bởi ta biết, nếu có ở đây, mẹ cũng sẽ làm giống ta mà thôi. Trận này, ta … không chắc mình có thể chiến thắng … vậy nên …”

Mẹ … con sẽ cứu mẹ … bằng tất cả mọi giá!

Hồng Hoa rút ra cây Quyền trượng Hoa hồng, tay chống nạnh nói, “Ngọc Giai, tiểu thư đối với ta ơn trọng hơn núi. Ta làm sao có thể bỏ mặc người trong cơn nguy khốn. Hơn nữa, cái thứ quái vật kinh tởm này có thể làm gì được ta cơ chứ?”

Hoàng Điệp phe phẩy Phượng Hoàng phiến, kiêu sa tiếp, “Nếu ai muốn thoái lui, hãy nói, đừng ngại. Còn ta, ta sẽ cùng với tỷ tỷ, đi theo tiểu thư đến tận cuối con đường”

Phục y như hỏa, Dạ Nguyệt mỉm cười, “Chủ nhân từng nói, phàm làm việc gì, chúng ta cũng cần phải giữ lấy tính mạng cho bản thân. Mạng còn, tất cả còn. Mạng mất, tất cả mất. Nếu biết chúng ta liều chết để cứu nàng, nàng chắc chắn sẽ tức giận, sẽ trừng phạt chúng ta. Hình phạt đó, Dạ Nguyệt ta, vui vẻ chấp nhận”

Bé trai với đôi mắt ngây thơ nhưng chứa trong đó sự trưởng thành, từng trải trước tuổi, nắm chặt lấy tay nữ tử áo trắng với đôi mắt ngập nước, hốc mắt đỏ hoe, “Nương tử, nàng có sợ không?”

Nước mắt chậm rãi lăn dài trên gò má Dạ Cơ, “Có tướng công ở cạnh, thiếp không sợ gì cả”

Đán Thần ôm lấy Tử Vân trong lòng, giọng điệu ôn nhu, ẩn chứa trong đó không biết bao nhiêu ái tình, “Vân muội, nàng nói, nếu chủ nhân biết chúng ta không lựa chọn rời đi, nàng sẽ nói gì?”

Khuôn mặt lạnh lùng của Tử Vân khẽ hiện một tia trào phúng, “Nàng sẽ nói chúng ta là hai kẻ khờ. Cũng tốt. Làm kẻ khờ cũng có cái vui của kẻ khờ”

Yên Chi hiện nguyên hình là cửu vỹ hồ ly khổng lồ. Khuynh Vũ ngồi chắc trên lưng nàng, không hề có dấu hiệu sẽ đi xuống, “Nếu không có chủ nhân, ta và Yên Chi đã chẳng sống đến ngày hôm nay. Sách thánh hiền ta đọc đã nhiều, nếu như không làm theo chúng, sống cũng chẳng khác gì chết. Có các huynh đệ tỷ muội ở đây, ta không sợ. Yên Chi, còn nàng?”

Bờ má Yên Chi đỏ rực, không phải vì xấu hổ như mọi lần mà là vì hưng phấn, vì quyết tâm giải cứu lấy nữ chủ nhân bé nhỏ của nàng, “Dù chúng ta có cãi nhau tới đâu chăng nữa, chàng vẫn mãi là nhà của thiếp. Ở đâu có Vũ ca, ở đó có Yên Chi. Không bao giờ thay đổi. Chẳng bao giờ đổi khác”

Khăn che mặt của Bạch Băng phấp phới, khiến mọi người thấp thoáng nhìn thấy nụ cười điềm đạm trên khóe môi hồng tươi của nàng, “Chủ nhân rồi sẽ không tha cho chúng ta đâu. Muội đoan chắc luôn đấy”

Tuy mới gia nhập nhẫn giới chưa bao lâu nhưng Tú Sinh chưa một khắc, chưa một giây nghĩ tới chuyện rời xa nơi này. Chàng đã lang thang, đã phiêu bạt đủ rồi. Đã đến lúc, chàng cần một chỗ dừng chân. Nay, nếu rời đi, chàng sẽ đi đâu? Chàng biết đi đâu?

Thế gian rộng lớn nhưng ở đâu cho chàng tình thương như tại ngọc lâu, tại nhẫn giới cơ chứ?

Chà sát hai đôi găng tay vào nhau, Tú Sinh kiên định cất lời, “Ở đây bụi bẩn quá đi, chúng ta nhanh nhanh làm xong việc rồi còn quay về … nhà nữa chứ”

Đúng vậy, nhà!

Ngọc lâu, chính là, nhà của chàng!

Hồng Phụng Nhan yểu điệu lấy tay chỉnh lại mái tóc thướt tha của mình, “Xinh đẹp như ta, không bao giờ có chuyện bỏ mạng ở cái nơi xấu xí, đen đúa như này được”

Nét ngái ngủ của Đán Tử Y hoàn toàn biến mất, “Y Y ta trước khi thành thân với Phụng Nhan ca ca, không có chuyện chết”

Khuynh Đình rụt rè núp sau Khuynh Kỳ, “Ta … không đi đâu … nếu như không có … đệ đệ …”

Khuynh Kỳ lặng lẽ gật đầu, “Ta cũng vậy. Không có ca ca, ta sẽ không rời đi”

Nhật Vy vung vẩy tay áo dài thượt của mình, nhìn Ngọc Giai vui vẻ nói, “Tiểu thư, tiểu yêu sẽ bảo vệ người, sẽ bảo vệ công tử. Người đừng lo”. Mẹ dạy ta có ơn tất báo, có thù tất trả. Ta thân làm nam nhi, sao có thể bỏ mặc tiểu thư Ngọc Giai cho được? Mẹ mà biết thì đánh đòn ta chết mất

Mọi người nhìn nhau, đồng loạt cười lớn

Đời này, Tuyết Lăng không thu nhận lầm người, không đối đãi tử tế với nhầm người …

Đó … âu cũng là … một cái phúc …

Hydra rống lớn một tiếng. 7 chiếc đầu của nó lao tới tấn công đám người trước mặt

“Lần này xem ra chúng ta thật sự phải dùng đến nó rồi”

Hồng Hoa nắm chặt lấy tay Hoàng Điệp, phi thân lên trời cao, “Tỷ muội tình thâm thức thứ ba – Hoa tiền điệp hạ”

Những bông hoa mang sắc hồng tươi thắm phủ kín cả một khoảng trời. Dưới đất, hàng đàn bướm sặc sỡ sắc màu vây kín Hydra. Cánh hoa mỏng manh là thế nhưng thực chất, chúng sắc hơn dao, nhọn hơn kiếm. Cánh bướm xinh đẹp mang theo phấn là chất độc ăn mòn, thẩm thấu qua vết thương hở, từ đó phá từ trong phá ra, khiến cho đối thủ vỡ tan mạch máu mà chết

Đầu Hydra cảm nhận được sự đáng sợ của chiêu thức trên, liền ra sức tránh né, không để bản thân chịu phải thương tổn nào. Một chiếc khác, luồn ra phía sau, nhe hàm răng sắc nhọn cắm thẳng vào đôi bàn tay của Hồng Hoa, Hoàng Điệp, toan phá vỡ hợp công của họ

Dạ Nguyệt nhún người, dùng lụa quấn chặt lấy đầu Hydra, ngăn cản ý định của nó

“Phượng vũ cửu thiên”

Lửa hừng hực cháy, thiêu đốt lớp vảy rắn chắc của Hydra. Hydra nuốt toàn bộ lửa của Dạ Nguyệt vào mồm rồi dùng đuôi quất mạnh chàng

Chàng lùi lại, hạ thân dưới đất. Lụa đỏ bao quanh thân thể chàng

“Phượng hoàng quy thiên”

Chiêu thức này được Dạ Nguyệt tạo nên dựa trên vũ khúc của Tuyết Lăng và Lãnh Tình tại Vỹ Đồ quốc năm xưa. Thân thể chàng rực lửa, bước chân chàng uyển chuyển, đôi tay chàng nhẹ nhàng mà dứt khoát công kích Hydra

Nếu đã không thể đánh xa, vậy thì ta sẽ cận chiến!

Bạch Băng hét, “Dạ Nguyệt huynh, để muội giúp huynh. Thiên biến vạn hóa”. Một Dạ Nguyệt được bao trùm bởi những ngọn lửa hung hãn nữa xuất hiện, tấn công Hydra

Hồng Hoa thả tay Hoàng Điệp, hướng Quyền trượng Hoa Hồng về phía chiếc đầu vừa né tránh “Hoa tiền điệp hạ” và ra đòn, “Cuồng hoa trong gió”

Những cánh hoa hồng tươi tắn tựa như một cơn lốc xoáy, hung hãn bắn thẳng về phía đầu Hydra, đẩy nó về đám bướm hoa phía dưới

Hoàng Điệp phe phẩy Phượng Hoàng phiến, ưu nhã mỉm cười, “Thoang thoảng mùi hương”

Hương thơm có tác dụng khiến địch thủ bất động quấn quít xung quanh đầu Hydra khiến nó chịu toàn bộ tổn thương của “Cuồng hoa trong gió” và “Hoa tiền điệp hạ”

Chiếc đầu khác đang bận đối phó với hai thân ảnh rực cháy của Bạch Băng và Dạ Nguyệt

Dạ Cơ đứng im trên mặt đất, giơ tay thẳng hướng thân hình Hydra, “Hấp lực đại pháp”. Yêu lực của Hydra dũng mãnh tựa thủy triều tràn vào người nàng. Mồ hôi nàng tuôn như suối, sắc mặt có đôi chút nhợt nhạt

Một khi đã thi triển “Hấp lực đại pháp”, nàng buộc phải đứng im, không được phép cử động. Cũng tức là, trong lúc đó, nàng trở thành một mục tiêu tấn công vô cùng dễ dàng!

Tóc vàng xõa tung trong gió, Tú Sinh dùng con mắt còn lại của mình quan sát tình hình, nhận thấy điểm yếu chết người của Dạ Cơ, liền đi tới bên nàng, cất giọng trấn an, “Có đệ ở đây, tỷ đừng lo. Đệ sẽ bảo vệ tỷ. Luyện pháp hộ thân”

Những sợi dây xích màu trắng trong tay chàng chuyển sang vàng óng, theo hiệu lệnh của chủ nhân, kết thành một chiếc lồng chim kiên cố, bảo vệ Dạ Cơ và bản thân chàng trước phản đòn của Hydra

Sở trường của Tú Sinh trước nay chưa bao giờ là tấn công. Cái chàng giỏi là phòng thủ. Bao năm ở bên ngoài chịu đói, chịu khổ cùng phụ thân, dựa vào công lực thấp kém của mình, chàng có thể đánh thắng mấy người?

Biết được điều đó, chàng cố gắng không ngừng luyện tập, đẩy cao năng lực phòng thủ của mình, giúp mình và phụ thân có thể sống sót, đợi ngày trùng phùng với tỷ tỷ chàng chưa một lần nhìn thấy của mình. Tuy lực phòng thủ của chàng đã được củng cố nhưng trên đời này, có thứ gì là vô địch?

Lần đó, đụng phải tên nhện yêu cụt tay trái, chẳng phải chàng suýt đánh mất sinh mạng đó ư? Không biết tên yêu quái đó hiện giờ ra sao? Hắn có còn sống hay đã bị nuốt chửng, hạ sát rồi?

Hình ảnh Tử Vân không hiểu sao lại xuất hiện trong đầu Tú Sinh. Chính chàng cũng không hiểu được, sao mỗi lần nhìn nàng, bản thân lại nhớ tới tên nhện yêu vô tình ngày đó

“Vạn Diệp trận”

Cơn mưa lá xối xả đổ xuống, tạo thành những hình nhân bằng lá đấm, đá chiếc đầu khác của Hydra. Hydra bắn ra quả cầu năng lượng đen kịt phá nát chúng. Nhưng đó chưa phải là chấm dứt. Từng đợt, từng đợt hình nhân nối tiếp nhau xuất hiện, quấy nhiều đầu Hydra không ngừng không nghỉ

Một chiếc đầu khác thấy thế liền tấn công Hồng Tuyết, giải phóng cho đồng bọn của mình

“Vạn kiếm quy tông”

“Thiên la địa võng”

Kiếm khí, huyết chỉ của Đán Thần, Tử Vân cản bước Hydra, bảo vệ Hồng Tuyết. Đầu Hydra quan sát Tử Vân, Đán Thần rồi hung hãn há miệng, cắn mạnh vào tay Đán Thần, đồng thời hất Tử Vân ngã xuống mặt đất

Cái khoảnh khắc hàm răng của Hydra và da thịt Đán Thần chạm vào nhau, một luồng sáng màu vàng chói mắt lóe lên

Tóc vàng, da vàng, đôi tay thon dài trở thành đôi trường kiếm sắc nhọn. Đán Thần lại giống như cái ngày Tử Vân đối chiến Tử Tề, trở thành một vũ khí sống với sức mạnh khó lường

Khác chăng, lần này, khuôn mặt chàng điềm tĩnh hơn, tựa như trải qua một lần sử dụng, một lần mất ý thức, một lần thập tử nhất sinh, chàng đã có thể phần nào kiểm soát sức mạnh này của bản thân, sức mạnh mà ngay đến chàng cũng không biết gọi là gì cũng như nguồn gốc của nó

Nhật Vy run rẩy, sợ hãi nhìn Đán Thần. Không biết vì lý do gì, mỗi khi ở gần Đán Thần, Nhật Vy luôn cảm thấy bất an một cách kỳ lạ, dẫu rằng chàng ta chưa bao giờ uy hiếp, dọa nạt gì chàng

Bình thường đã vậy, lúc này, nỗi sợ hãi đó còn tăng gấp nhiều nhiều lần

Nếu không phải vì bản thân nhận thấy tính nghiêm trọng, nguy hiểm cuả trận đấu trước mắt, Nhật Vy có khi đã ngồi im trên mặt đất, không thể cựa quậy lâu rồi

Tử Vân lo lắng ngồi dậy nhìn Đán Thần, “Thần lang … chàng …”

Hiểu được điều Tử Vân định nói, Đán Thần cất giọng trấn an, “Ta không sao” rồi dùng tay phản công, đẩy lùi đầu Hydra

“Yêu vỹ loạn thiên”

9 chiếc đuôi khổng lồ của Yên Chi từ tám phương tứ hướng tấn công Hydra. Một chiếc đầu Hydra lao tới, nhắm vào thân hình thư sinh cưỡi trên lưng nàng. Yên Chi đảo người, nhe răng nanh sắc nhọn gầm gừ cảnh cáo Hydra

Hydra dĩ nhiên không coi Yên Chi là cái đinh gì, vẫn ngang nhiên tấn công Khuynh Vũ. Khoảng cách giữa nó và chàng càng lúc càng gần, Khuynh Vũ nhắm mắt, tập trung tinh thần, xem xem rốt cuộc nó đang có suy nghĩ gì

Nhưng, cái chàng nhận lại, chỉ là sự trống rỗng

Trống rỗng đến cùng cực

Chiếc đầu này … không có suy nghĩ ...

Hay nói cách khác, nó chỉ đang hoạt động theo bản năng … bản năng sinh tồn của thú dữ

Bản năng sinh tồn của Thượng cổ thần yêu

Nếu chiếc đầu này không có suy nghĩ, vậy rốt cuộc, cái nào có?

Khuynh Vũ nhìn cả 7 chiếc đầu của Hydra, chàng nhận thấy chúng không hề có một điểm khác biệt nào cả. Dường như, chúng là một nhưng cũng không phải là một. Vậy … vậy … đâu là thứ điều khiển chúng?

Kể cả có hành động theo bản năng, vẫn phải có một bộ óc! Một trí não!

Trí não của Hydra, rốt cuộc là đâu?

“Xà muôn nẻo lối”

Tất cả số tóc rắn trên đầu Phụng Nhan tỏa ra, trên dưới trái phải tấn công Hydra. Chỉ một phát cắn, tất cả sẽ chấm dứt. Hydra, ngươi nên nhớ, Medusa ta không phải dạng dễ bắt nạt!

Một chiếc đầu Hydra há rộng miệng, cắn đứt số tóc rắn trước mặt nó

Thân thể mềm mại của Phụng Nhan chịu chấn động vô cùng lớn. Để có thể có mái tóc suôn dài mềm mượt, công lao chàng bỏ ra là không hề nhỏ. Từ đồ chàng ăn, thảo dược chàng dùng, thời gian gội, chăm sóc tóc … không có gì là chàng không lao tâm khổ tứ thực hiện

Vậy mà … chỉ trong chớp mắt … chỉ trong chớp mắt …

Phụng Nhan trườn xa khỏi Hydra một đoạn, gương mặt ngập tràn căm thù, “Đồ chết tiệt … Hôm nay Hồng Phụng Nhan ta không giết được ngươi, ta thề … ta thề …”

Lửa giận như thể thiêu đốt Phụng Nhan khiến cho chàng không sao nói hết câu. Đến lúc này, chàng cũng chẳng quan tâm nhiều đến thế

Phụng Nhan quất mạnh roi, kết hợp với tóc rắn, lượn vòng vòng xung quanh đầu Hydra, nhằm làm cho nó phân tâm, vừa tìm cơ hội gây thương tích vừa đảm bảo sự an toàn cho mái tóc dấu yêu của chàng

Thế nhưng, cách này xem ra không khả quan khi đối thủ của Phụng Nhan không chỉ có một cái đầu. Lượn tới lượn lui, tóc rắn của chàng không đụng độ cái đầu này thì lại phải đối đầu cái đầu khác của Hydra

Phụng Nhan nghiến răng ken két, “Chết tiệt … Hai con dơi kia, còn không mau cùng ta hợp công. Các ngươi định đợi tới lúc ta rụng hết tóc thì mới động thủ sao?”

Khuynh Kỳ lạnh lùng nói, “Tóc của Medusa rụng rồi lại mọc lại ngay tức thì. Ngươi rụng hết tóc được sao?”

“Nếu như có thời gian ở đó xỉa xói ta thì tấn công đi. Ta không muốn bản thân lại phải chăm sóc tóc lại từ đầu đâu”

Khuynh Đình nhìn nam tử sở hữu khuôn ngực nhỏ nhắn, trắng trẻo trước mặt không khỏi mỉm cười. Quả thật, ngay cả khi đã trở về chân thân là Medusa Nam, Phụng Nhan trông vẫn chẳng khác nào nữ nhi … mà nếu có khác … thì chỉ có … cái mà ai cũng biết rồi đấy …

“Vuốt dơi tất sát”

Cánh dơi mọc ra sau lưng, Khuynh Đình cùng Khuynh Kỳ lao tới, dùng móng tay thoạt nhìn mong manh nhưng thực ra vô cùng sắc bén, đâm từng nhát, chém từng đường vào người Hydra

“Choang”

Bộ móng tay của Khuynh Kỳ vỡ vụn. Khuynh Đình xoay người, dùng cánh dơi bảo vệ đệ đệ mình rồi dùng móng tay tạo thành khoảng cách giữa hai chàng và Hydra rồi từ từ thoái lui

Móng tay chàng tuy chưa vỡ nát như Khuynh Kỳ nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có những đường rạn nứt xuất hiện trên thân

Lớp vảy của Hydra … quả không thể xem thường …

Cũng may, giống với tóc của Medusa, móng tay hai chàng cũng nhanh chóng phục hồi, như chưa hề chịu tổn thương

Đán Tử Y hiện nguyên hình là Băng Ca. Đôi mắt lạnh lẽo của nàng quan sát Hydra, quan sát màn đấu võ vừa rồi của Phụng Nhan và nó, quan sát những đau khổ nó gây nên cho chàng. Bàn tay nàng nắm chặt thành quyền

Đả thương Phụng Nhan ca ca … Không thể dung thứ!!!

“Băng khúc chấn thiên”

Giọng hát nàng vang lên khắp nơi kết giới. Mặt hồ dưới thân Hydra đóng băng dày đặc, giam hãm thân thể nó, làm cho nó không thể tự do di chuyển

Chưa hết, hơi nước trong không khí, trên những chiếc đầu dữ tợn của Hydra đông đặc lại. Hydra, giờ đây không khác nào một bức tượng bằng băng khổng lồ

Phụng Nhan vui mừng nói, “Y Y của ta là giỏi nhất … Y Y của ta quả thật là giỏi nhất”

Đáy mắt Tử Y nồng ấm khác thường. Nét lạnh lẽo vừa rồi của nàng biến mất không chút dấu vết khiến người khác trộm nghĩ, không biết có phải mình vừa nhìn nhầm rồi không

“Rắc”

Băng giá do Băng Ca mang lại nứt nẻ từng đường, từng đường, chậm rãi lan tỏa khắp nơi khắp chốn trên thân hình Hydra và rồi …

“Choang”

Hàng trăm, hàng ngàn mảnh băng vỡ bắn tứ phía, tạo thành những vết thương lớn bé khác nhau trên người của cả đám Hồng Hoa

Ngọc Giai vỗ mạnh đôi cánh trắng muốt, bay lên trời cao, trực diện đối đầu với Hydra, không chút sợ hãi

“Mẹ, con gái tới cứu mẹ đây”

Mái tóc xanh ngọc của nàng dài ra, dài ra, dài thẳng xuống mặt đất dưới chân, tính sơ qua cũng phải mấy chục mét

“Thủy phát”

Những sợi tóc, theo lệnh của Ngọc Giai, kết thành kiếm, thành gươm, thành kích, thành giáo, thành muôn loại vũ khí người đời có thể sử dụng, đồng loạt công kích toàn bộ 7 chiếc đầu của Hydra, củng cố thêm sức mạnh đòn công trước đó của mọi người

“Thủy mã thượng thiên”

Những con ngựa nước to khỏe lao mạnh tới thân hình đồ sộ của Hydra

Phụng Nhan nói, “Ngọc Giai, để ta giúp ngươi” rồi ném chiếc roi trong tay về hướng thủy mã đang phi. Rời khỏi tay Phụng Nhan, roi da biến thành tiểu xà, nhỏ bé nhưng sở hữu lực sát thương không hề nhỏ. Nhe hàm răng nanh chứa kịch độc của mình, tiểu xà cắn mạnh vào lớp vảy trên người Hydra

“Rắc”

Răng tiểu xà vỡ vụn

“Bùm”

Thủy mã đánh mạnh vào Hydra, biến mất không chút dấu vết

Tỉnh dậy sau cơn chấn động bản thân vừa mới nhận, Tuyết Lăng cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Nàng lấy tay xoa xoa hai bên trán, mất vài phút mới định hình được chuyện gì đã xảy ra. Hình ảnh chiếc đầu Hydra mở rộng miệng nuốt chửng nàng hiện lên, làm cho Tuyết Lăng khẽ rùng mình

Lúc này, khi thần trí đã hoàn toàn phục hồi, Tuyết Lăng mới đưa mắt quan sát không gian xung quanh. Bao phủ toàn thân, tầm mắt nàng là một sắc đen tuyền tựa màn đêm, tĩnh mịch, không chút ánh sáng, chẳng chút âm thanh

Thậm chí, thứ duy nhất Tuyết Lăng nghe thấy, chính là nhịp đập của con tim mình

Tim ta còn đập … tức là … ta còn sống!

Nếu ta còn sống … vậy thì … nơi đây là … là …

Tuyết Lăng hét to, “CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG?”. Đáp lại nàng chỉ là sự im lặng, một sự im lặng tuyệt đối

Không có tiếng vang?

Cũng tức không gian này không có điểm cuối?

Không có điểm cuối cũng tức … vô hạn???

Ta phải thoát khỏi nơi đây!

Ta nhất định phải thoát khỏi nơi đây!

Ta không thể ở đây mãi được!

Không! Ta không thể ở đây được!!!

Màn đêm đen kịt khiến cho Tuyết Lăng không xác định được phương hướng của mình. Nàng phi thân lên trên không biết bao lâu, chạy thục mạng trên mặt đất không biết bao hồi, phía trước nàng vẫn là một sắc đen vô tận

Nàng đấm. Nàng đá. Nàng dùng phép thuật công kích. Tất cả đều vô vọng

Không có bất kỳ vật thể nào quanh quẩn bên cạnh nàng

Nàng! Hoàn Toàn! Đơn Độc!

“Trảm yêu trừ ma”

5 nữ nhân xuất hiện rồi biến mất nhanh hơn chớp, còn không kịp tạo nên kể cả một tia sáng le lói

“Phong ba bão táp”

“Thiên tru địa diệt”

“Thiên hoang địa lão”

Màn đêm vô tận nuốt chửng phép thuật Tuyết Lăng

Sắc đen thăm thẳm bao trùm thân thể nàng

Tuyết Lăng cảm thấy bản thân sao mà bất lực đến thế. Nàng gào, nàng hét, nàng muốn tháo chạy khỏi bóng tối, tháo chạy khỏi sự cô đơn đến cùng cực này để trở về bên người thân, trở về bên những đứa con, trở về nhẫn giới với gia đình thứ hai của mình

Tại sao chỉ có mình ta chốn này?

Tại sao nơi bóng đêm này chỉ lẻ loi mình ta?

Tại sao chỉ có …?

Khoan!Khoan!

Một tia sáng lóe lên trong đầu Tuyết Lăng

Đúng rồi!

Tại sao nơi bóng đêm này chỉ có mình ta?!?

Tại sao mọi thứ đều tan biến mà sao ta vẫn tồn tại?

Tại sao trong màn đêm như mực này, ta vẫn có thể nhìn thấy ta?

Tại sao?!?

Tuyết Lăng dùng tay xé rách một mảng y phục rồi ném ra xa. Mảnh vải nhanh chóng biến mất không chút vết tích

Chẳng nhẽ cơ thể ta … có điều gì … đặc biệt?

Đám người Hồng Hoa tập trung lại một chỗ, cẩn trọng quan sát tình huống trước mặt. Bọn họ tuy ai nấy đều tự tin vào sức mạnh của bản thân, nhưng họ biết, đứng trước Hydra sức mạnh kinh người, họ cũng chẳng khác gì những tiểu yêu vô hại, thậm chí, nếu muốn, Hydra có thể giết chết họ bất cứ lúc nào

Do đó, họ vừa phải chia nhau ra công kích từng chiếc đầu của Hydra, vừa phải hợp công với nhau, vừa phải đảm bảo an toàn cho bản thân cũng như những người khác

Nếu thiếu đi sức lực của dù chỉ 1 người, rất có khả năng, tất cả họ sẽ gặp phải họa sát thân!

“Vút”

7 chiếc đầu của Hydra, với những thương tổn gần như không đáng kể, lao mạnh về phía đám Hồng Hoa

“Hồng hoa chi bích”

Bức tường hoa hồng mọc lên từ mặt đất nhanh chóng bị Hydra phá nát

“Phụt”

Hồng Hoa phun ra một ngụm máu đào, ngã trên mặt đất. Lo lắng cho tỷ tỷ của mình, tâm trí của Hoàng Điệp không còn được tập trung như trước. Đầu Hydra xông tới, đẩy mạnh Hoàng Điệp nằm ngay sát Hồng Hoa

Thân thể Dạ Nguyệt vốn được tạo thành từ bạch ngọc ngâm trong hàn băng vĩnh cửu, vải của chàng thấm đẫm máu của phượng hoàng lửa. Một thứ chí hàn, một thứ chí nhiệt. Để cả hai thứ đó cùng tồn tại, tỷ lệ giữa chúng phải luôn luôn cân bằng. Không được nhiều quá, không được ít quá

Bởi một khi, sự cân bằng này mất đi, hai thứ đó sẽ tự triệt tiêu, đồng nghĩa với việc, sinh mệnh của Dạ Nguyệt tự tan biến!

“Phượng vũ cửu thiên” là chiêu thức khiến cho y phục của Dạ Nguyệt bốc cháy, khiến cho nhiệt độ cơ thể chàng tăng cao. Nếu sử dụng liên tục trong thời gian dài, sẽ khiến cho tỷ lệ giữa hàn và nhiệt của chàng mất cân bằng, khiến cho chàng nguy hiểm đến tính mạng!

Để bảo vệ tính mạng, cơ thể chàng khi đến giới hạn sẽ tự động giải trừ “Phượng vũ cửu thiên”. Đấy cũng chính là cơ chế sinh tồn của Dạ Nguyệt!

Lửa trên thân Dạ Nguyệt tan biến. Nhân cơ hội đó, Hydra đâm sầm vào người chàng, làm cho chàng tạm thời bất động

“Dạ Nguyệt huynh”

Bạch Băng trừng mắt nhìn Hydra, không hề chần chừ dùng “Thế giới gương” giữ chân nó. “Thế giới gương” lợi dụng hình ảnh phản chiếu của nàng, đánh lạc hướng, cầm chân địch thủ bằng cách khiến chúng phân vân, không phân biệt được đâu là thật đâu là giả

Đối với những yêu quái khác, đây quả thực là một chiêu thức cực kỳ hiệu quả. Nhưng đối với kẻ có 7 cái đầu, kẻ có khả năng tấn công đồng loạt 7 hướng, tác dụng của nó giảm đi đáng kể

“Choang”

“Thế giới gương” vụn vỡ, thân thể Bạch Băng chịu tổn thương không nhỏ. Nàng ngã vào người Dạ Nguyệt, nằm im không cử động

Yêu lực Hydra cuồn cuộn tràn vào người Dạ Cơ. Cơ thể, hay nói chính xác hơn, linh hồn nàng chính là một vật chứa. Yêu lực của Hydra là vật bị chứa. Trước tới nay, vật chứa chỉ có thể chứa thứ bé hơn, hoặc cùng lắm là bằng nó. Chứ không bao giờ là vật lớn hơn nó

Nếu gắng sức, vật bị chứa sẽ phá hủy vật chứa!

Dạ Cơ biết cực hạn của bản thân sắp tới. Giờ đây, nếu muốn tiếp tục hấp thụ yêu lực của Hydra, nàng cần phải tĩnh tâm, chuyển hóa số yêu lực đã hấp thụ được thành năng lượng tinh khiết rồi chuyển chúng sang các vật chứa khác

Nhưng, với tình hình trước mắt, nàng có thể tĩnh tâm sao?

“Bùm”

Dạ Cơ bắn mạnh về phía sau. Tú Sinh chỉ kịp kêu 1 tiếng “Tỷ tỷ” rồi cũng bị Hydra dùng đầu phá tan lồng chim được kết bằng xích sắt, hạ gục chàng

Mọi chuyện xảy tới quá nhanh khiến cho mọi người không kịp phản ứng. Đến khi nhận thức lại, 6 người trong số họ đã hoàn toàn mất khả năng chiến đấu

Tuy chưa bị nguy hiểm tới tính mạng nhưng chừng đó cũng quá đủ để khiến những người khác lâm vào hoàn cảnh khó khăn

14 người còn chưa thể gây khó khăn cho Hydra, nay chỉ còn 6, tình thế không cần nói cũng biết là không hề khả quan một chút nào cả!

Hydra há miệng. Một hắc cầu khổng lồ bắn mạnh về phía Tử Vân. Đán Thần dùng tay chém đứt đôi hắc cầu. Cánh tay chàng run rẩy từng hồi, uy lực của hắc cầu thật không thể khinh thường

Đán Thần khụy chân, bàn tay chống trên mặt đất, từng giọt mồ hôi nhỏ giọt trên khuôn mặt thanh tú của chàng. Do chưa thể hoàn toàn điều khiển sức mạnh kỳ bí này, sức lực chàng bỏ ra để kiểm soát, vận hành nó không hề nhỏ

Nếu càng kéo dài, mọi việc chỉ càng thêm bất lợi!

Ánh mắt chàng lộ vẻ kiên định như trường sơn. Chàng biết, chàng không thể tháo lui, chàng không thể dừng lại, lại càng không thể ngã xuống. Chàng phải cứu được chủ nhân, phải bình an cùng mọi người rời khỏi đây, cùng trở về với mái nhà ngọc lâu của mình

Kim quang từ thân thể chàng tỏa lên sáng ngời. Những cành cây, chiếc lá vương vãi trên mặt đất đám chìm trong cái ánh sáng chói mắt đó, nhanh chóng chuyển vàng, lơ lửng trong không trung. Chúng giờ đã không còn là gỗ, là lá, mà tất cả đã trở thành kim loại sắc nhọn, vô tình

Đán Thần mở to mắt, không tin được điều mình nhìn thấy. Hydra lại một lần nữa tấn công. Chàng không còn thời gian để mà suy nghĩ nhiều, cái chàng cần làm bây giờ là tiếp tục chiến đấu

“Sát”

Vất tay một cái, toàn bộ số cành cây, lá rụng sắc bén tuân theo mệnh lệnh của chàng bay thẳng về phía Hydra

“Thiên la địa võng”

Huyết chỉ cùng kim châm của Tử Vân bao vây Hydra, khiến nó bất động, hứng trọn toàn bộ đòn tấn công của Đán Thần

7 chiếc đầu của Hydra gào rú giận giữ. 7 hắc cầu đen kịt phản công tới tấp

“Hỏa giới chú”

“Vạn Diệp trận”

Hình nhân bằng lá cây của Hồng Tuyết rực cháy. Lực tấn công, phòng thủ của chúng tăng mạnh, từ tứ phía cầm chân Hydra

Hắc cầu Hydra bắn mạnh về phía Hồng Tuyết. Yên Chi dùng đuôi quấn lây thân thể chàng, kéo về phía mình. Tử Vân phi thân lên trời cao, dùng huyết chỉ kết thành mạng nhện khổng lồ

“Bùm”

Mạng nhện của Tử Vân nổ tung trước sức mạnh của hắc cầu. Cơ thể nàng vì vậy lãnh trọn khối năng lượng mang màu của đêm do Hydra tạo thành

“Vân muội”

Đán Thần xoay người, toan lao về phía nàng. Hydra dùng đuôi từ đằng sau đánh lại. Thân thể Đán Thần tạo thành một đường vòng cung trên không trung, nặng nề tiếp đất. Mái tóc vàng, làn da vàng của chàng chậm rãi biến mất, khôi phục lại diện mạo như xưa

Chứng kiến cha mẹ mình bị Hydra đả thương, Tử Y bừng bừng nộ khí. Mặc kệ hậu quả bản thân sẽ phải gánh chịu, nàng tung toàn bộ sức mạnh của mình, phản kích Hydra

Phụng Nhan trườn về phía Hồng Tuyết, cùng với Yên Chi, Ngọc Giai từ xa dùng đuôi, dùng tóc yểm trợ Tử Y. Ám khí của Nhật Vy nhẹ, mỏng nhưng bén nhọn không ngừng phân tán sự chú ý của Hydra, bảo đảm an toàn của Tử Y

Huynh đệ Khuynh Đình, Khuynh Kỳ bay tới, móng tay lấp lánh trong không trung, từng đường từng đường chém trên người Hydra

Hồng Tuyết ném mạnh toàn bộ số ngân phiếu có trong tay áo của mình về phía trước, che khuất phần nào tầm nhìn của Hydra. Nhìn số ngân phiếu lả tả trước mặt, với mệnh giá nhỏ nhất cũng tính bằng lượng vàng, sắc mặt Hồng Tuyết không có bất kỳ biểu cảm nào cả

Không tiếc nuối, chẳng
đau lòng

Ta chặt chẽ chuyện tiền bạc, là vì muốn đem lại cho mọi người nơi ngọc lâu, những thân nhân đáng quý của ta, cuộc sống sung túc, chẳng cần lo nghĩ. Nay chủ nhân nếu không còn, tổ ấm của chúng ta không còn, tiền tài với ta còn có tác dụng gì nữa?

Không có nương tử, không có huynh đệ tỉ muội, không có chủ nhân, chúng chỉ là rác

Chỉ là rác mà thôi!

“Thổ Trấn pháp”

Hồng Tuyết đặt mạnh hai lá bùa xuống mặt đất. Nền đất rung chuyển từng hồi dữ dội

“Răng … rắc”

Khuynh Đình túm lấy Tử Y, cùng với Khuynh Kỳ lùi ra xa. Chàng biết, đòn thế sắp tới của tứ bá bá, không hề đơn giản!

Từng khe hở lan tràn trên mặt đất, mạnh mẽ, hung bạo, với tốc độ nhanh đến chóng mặt, bao quanh Hydra. Từ dưới lòng đất sâu không thấy đáy, một bàn tay khổng lồ, kết thành từ đất đá lởm chởm, nắm chặt lại, nuốt trọn thân ảnh Hydra chính giữa lòng bàn tay

“Thủy chú”

Nước hung hăng thấm đẫm bàn tay ngoại cỡ đằng xa, kết hợp với khí lạnh Tử Y tỏa ra, đông cứng lại, tạo thành một cái kén thoạt trông không khác nào đại thụ nghìn tuổi, vây hãm Hydra!

Phụng Nhan thỏa mãn cười vui, “Đáng kiếp. Ai bảo dám làm hỏng tóc ta!”

Khuynh Vũ tựa vững trên lưng Yên Chi, “Nàng có thể đưa ta lại gần Hydra được không? Ta muốn xem xem, rốt cuộc thần trí của nó là ở đâu?”

Yên Chi đang phân vân không biết có nên đồng ý hay không thì cảnh tượng bình yên trước mắt nàng đột ngột tan biến

“Ầm”

Kén, vỡ tan, thành hằng hà sa số, đất đá

Tuyết Lăng trầm ngâm một lúc rồi dùng tâm lực, cắt mạnh một đường trên cổ tay mình. Máu tong tỏng chảy xuống, thấm hồng lớp bạch y của nàng

Kỳ lạ thay, nơi nào máu nàng chảy xuống, những tia sáng le lói hiện lên trong không gian đen tối

Dây chuyền Bạch Phụng nhận thấy cơ thể chủ tử bị thương liền nhanh chóng dùng năng lực của mình, chữa lành vết thương cho Tuyết Lăng

Thấy vết cắt đã lành, Tuyết Lăng lại dùng tay cắt mạnh một đường

Cổ tay chảy máu. Vết cắt lại lành. Máu lại chảy. Vết cắt lại lành

Cứ như vậy, hết lần này tới lần khác

Tuyết Lăng chầm chậm bước đi, dùng máu thắp sáng từng nơi mình đi qua

Nàng không biết mình đã đi bao lâu, không biết máu đã chảy nhiều thế nào. Nàng chỉ biết, không gian trước mặt nàng rộng rãi một cách đáng sợ. Tia sáng le lói thắp bằng máu của nàng tựa như ánh lửa đêm đông, soi đường cho nàng đi tiếp

Khuôn mặt nàng nhợt nhạt, bước chân nàng mỏi nhức, máu nàng chảy không ngừng. Cơ thể nàng muốn buông xuôi, muốn gục xuống nhưng ý chí nàng không cho phép nàng làm như vậy

Nàng còn phải trở về, còn phải gặp lại người nhà, còn phải gặp lại bạn bè nàng

Và nàng còn phải, gặp lại người nam tử ấy, gặp lại người mà bấy lâu nàng thương nhớ

Nàng không thể gục ngã! Nhất là vào lúc này!

Đi mãi, đi mãi, chợt, giọt máu đỏ tươi rơi ra từ cổ tay nàng ngừng chạm đất. Trái lại, chúng bị một lực hút vô cùng mạnh hút đi, nhanh chóng biến mất trước tầm mắt nàng

Ánh mắt Tuyết Lăng bừng lên niềm vui sướng. Quên cả đau đớn, quên cả mệt mỏi, nàng dùng móng tay rạch một đường dài trên cổ tay trắng tuyết của mình. Máu tuôn từng đợt xối xả không ngừng

Lực hút kỳ bí kia lại xuất hiện, tham lam giằng lấy chất lỏng đỏ tươi của nàng

Tuyết Lăng mỉm cười, “Cuối cùng cũng đến” rồi dùng hết sức mình, bay về phía lực hút đó, đồng thời rạch sâu vào động mạch cho máu tiếp tục chảy, giúp nàng không bị mất dấu

Khoảng cách giữa nàng và lực hút bí ẩn đó nhỏ dần, nhỏ dần và rốt cuộc, cũng bằng 0

Tiếng khóc rưng rức phát ra ở phía dưới khiến Tuyết Lăng dừng bước

Hạ thân xuống đất, nàng trông thấy giữa màu đen thăm thẳm loang lổ những vệt sáng tí hon, không gì khác chính là do những vệt máu của nàng tạo thành

Đi về phía tiếng khóc phát ra, cũng là nơi vẫn không ngừng hút lấy những giọt máu của nàng, Tuyết Lăng thấy mờ mờ trong bóng tối một thứ gì đó, hay nói đúng hơn, là một ai đó

Không chắc đó là người, là ma hay là yêu

Không chắc đó là nam, là nữ, là già hay là trẻ

Nàng không chắc một điều gì hết

Nàng chỉ biết rằng, ít nhất là ở trong này, nàng không hề cô đơn

Những vệt sáng loang lổ trên dưới trái phải trong cái không gian vô định không thể làm rõ hơn về “người” nàng đang nhìn

Tuyết Lăng định đi về phía “người” đó thì chợt, một nguồn năng lượng mạnh mẽ phát ra, khiến cho hô hấp của nàng trở nên khó khăn bội phần

Nàng lùi về sau 3 bước, khi uy áp của nguồn năng lượng kỳ lạ đó đã bớt được phần nào, liền chậm rãi nói, “Đừng lo, ta không làm hại ngươi đâu…” rồi giơ bàn tay vấy máu của mình lên đằng trước, “Ngươi … có phải … đang đói … không?”

Tiếng khóc dừng lại

Thân thể khẽ động đậy

Tuyết Lăng rạch cổ tay, để máu chảy tong tỏng xuống dưới, “Nếu đói, ngươi … cứ ăn đi … Ta không ngại đâu …”

Im lặng

Một mảng im lặng bao trùm không gian loang lổ giữa đen và trắng

Tuyết Lặng bước một bước, “Ngươi đói lắm đúng không? Đó là lý do ngươi khóc, không phải sao?”

Im lặng

Tuyết Lăng bước thêm bước nữa, “Đừng lo, ta không hại ngươi đâu … Ta thề đó … Ta chỉ là … không muốn ở một mình trong cái chốn này thôi …”

Im lặng

Tuyết Lăng lại đi thêm hai bước, “Ta tên Tuyết Lăng … Đoạn Tuyết Lăng … Ngươi tên là gì …?”

Uy áp nặng nề bóp chặt lấy ngực nàng. Tuyết Lăng lùi 1 bước về phía sau, uy áp liền biến mất

Máu từ cổ tay nàng bay về phía “người”. Tuyết Lăng khẽ nhíu mày nhưng tuyệt nhiên không nói một lời

“Ngươi … tên là gì …?” Lặp lại câu hỏi của mình, Tuyết Lăng mong sao ít nhất cũng nghe được một chút thanh âm nào đó. Ở trong cái nơi không ánh sáng, chẳng màu sắc, không tiếng động này, nàng sao mà thèm khát một chút tiếng nói không phải của mình

Nếu giờ này có đại ca ở đây thì tốt, ít ra ta không phải lo về việc quá mức im lặng thế này

Tuyết Lăng thấy “người” không có phản ứng gì liền đi thêm 3 bước nữa, “Ta không hại ngươi đâu … Đừng sợ”

Không phản ứng tức là ngầm đồng ý!

Tuyết Lăng đi tiếp, khi nào cảm thấy uy áp tỏa ra thì nàng lùi bước. Đợi một thời gian, nàng lại tiếp tục đi

Việc đó cứ lặp đi lặp lại …

Và sau cùng … nàng cũng đã đi tới trước mặt “người”

Máu nhỏ giọt, thắp lên chút ánh sáng le lói, giúp Tuyết Lăng nhìn rõ “người”

Phản lực của phép thuật tác động mạnh lên Hồng Tuyết. Một ngụm chất lỏng đỏ tươi phụt ra từ mồm chàng. Điều tiếp theo mọi người biết là thân thể chàng bất động ngã xuống bên cạnh nương tử của mình, Dạ Cơ

Khuynh Vũ lo lắng lên tiếng, “Đại tỷ, nhị tỷ, tam ca, tứ ca, tứ tỷ, ngũ ca, ngũ tỷ, thất muội, bát đệ đều … không thể chiến đấu được nữa? Chỉ còn lại chúng ta … thế này …thế này … Yên Chi, ta xin nàng, bằng mọi giá phải đưa ta tiếp cận Hydra. Chỉ cần có thể đọc được suy nghĩ của nó, ta sẽ biết được điểm yếu chúng ta có thể lợi dụng là gì!”

Yên Chi từ trước tới nay, chưa bao giờ đành lòng để Vũ ca của nàng lâm vào nguy hiểm, dù cho tình huống đó là gì chăng nữa. Nhưng ngày hôm nay, đứng trước đối thủ quá mức bá đạo như Hydra, nàng thật sự … thật sự …

Biết được sự giằng xé bên trong Yên Chi, Khuynh Vũ ôn nhu tiếp, “Tin ta … Yên Chi … ta sẽ không sao … tuyệt đối sẽ không sao …”

Bàn tay Khuynh Đình buốt lạnh. Nhìn sang Tử Y, chàng phát hiện, ánh mắt nàng không biết tự khi nào đã trở nên trống rỗng, vô hồn

Phụng Nhan hốt hoảng nói, “Y Y …”

Tử Y lao như một con thú điên về phía Hydra. Thần trí đã mất, bản năng khát máu trỗi dậy, đối diện với kẻ địch mạnh bạo, Tử Y sao có thể đứng yên một chỗ?

Hydra há to miệng, toan nuốt chửng lấy Tử Y. Phụng Nhan trườn với tốc độ nhanh nhất của mình về phía Tử Y, theo sau là Khuynh Kỳ yểm trợ, cứu lấy tính mạng của nàng

Tử Y khi đã mất lý trí, sẽ trở thành một cỗ máy giết người không ghê tay!

Bình thường, điều Phụng Nhan lo sợ là Tử Y sẽ không thể lấy lại thần trí của mình. Nhưng hôm nay thì khác, chàng sợ nàng ta sẽ trở thành miếng mồi ngon cho Hydra!

Khuynh Đình hóa thành dơi, đánh lạc hướng sự chú ý của Hydra. 7 chiếc đầu của Hydra gào to một tiếng rồi đồng loạt trút cơn giận của mình lên những người trước mặt

Phụng Nhan dùng đuôi rắn quấn chặt lấy Tử Y. Khuynh Kỳ định nắm lấy tay Phụng Nhan rồi kéo hai người họ cách xa Hydra thì thân thể chàng bị 7 chiếc đầu của nó bao vây

Tóc rắn của Phụng Nhan thấy chủ nhân mình gặp nguy hiểm liền nhe nanh cảnh cáo Hydra

Khuynh Đình hiện nguyên hình, điên cuồng xông vào giữa những chiếc đầu Hydra, “Kẻ nào làm hại đệ đệ ta, giết không tha!”

Chàng quay lưng, từ ái ôm chặt Khuynh Kỳ vào lòng. Khuôn mặt chàng giờ đây vẫn là nét ngây thơ, hiền lành như mọi ngày, nhưng không hiểu sao, trông thấy nó, Phụng Nhan lại cảm thấy sợ hãi vô cùng

“Ta sẽ bảo vệ đệ … đệ đừng lo …”

Ánh sáng đen lóe lên, che kín cả kết giới rộng lớn

“Ầm”

Khuynh Đình, Khuynh Kỳ, Phụng Nhan, Tử Y bất tỉnh nằm trên mặt đất

Một chiếc đầu của Hydra rụng xuống. Hai chiếc đầu mới lại mọc lên, hung hãn nhìn Yên Chi, Khuynh Vũ, Nhật Vy, Ngọc Giai, những người cuối cùng còn có khả năng chiến đấu

Ngọc Giai không chút sợ hãi đập cánh, bay lên trời cao, “Thủy mã thượng thiên”

Nhật Vy thoắt ẩn thoắt hiện, tung hằng hà sa số ám khí từ trong tay áo dài của mình, cùng với Ngọc Giai tấn công Hydra

Yên Chi dùng đuôi kéo đám Khuynh Đình bất tỉnh về chỗ mình, đề phòng Hydra biến họ thành bữa ăn ngon lành

Đầu Hydra lao về phía Ngọc Giai, toan nuốt chửng nàng thì chợt dừng lại giữa không trung. Nhìn ngang ngó dọc nàng một hồi, nó liền chuyển hướng về phía Nhật Vy

“Thế là thế nào?”, Ngọc Giai phân vân

Là Assassin King, tức vua sát thủ, Nhật Vy có khả năng che giấu hơi thở, dễ dàng trà trộn vào bất kỳ cảnh vật nào, tựa tắc kè hoa, làm cho kẻ thù khó bề xác định vị trí của chàng, từ đó tìm cơ hội thuận tiện, kết liễu chúng

Đó là một kỹ năng vô cùng đáng sợ, một trong những nguyên do chính khiến cho người người thèm khát sở hữu Assassin King. Nhưng, với một người có phần hậu đậu như Nhật Vy, có thể phát huy toàn bộ sức mạnh đó sao?

Quả nhiên, đang yên đang lành lẩn trốn giữa những tảng đá, chàng trượt chân, ngã nhào xuống đất, tự mình làm bại lộ vị trí của mình

Ngọc Giai thấy vậy liền khẽ lắc đầu rồi tức thì xông tới giải cứu chàng

Đuôi Hydra quất mạnh. Nhật Vy và Ngọc Giai hoàn toàn mất khả năng chiến đấu

14 người, nay chỉ còn lại 2 là Yên Chi và Khuynh Vũ còn có thể tiếp tục công kích Hydra

Trong đó, Khuynh Vũ không hề biết chút pháp thuật nào cả!

Một tình thế quá sức tuyệt vời dành cho những nam thanh nữ tú tới từ ngọc lâu

Khuynh Vũ ôm chặt lấy cổ Yên Chi, “Nàng có sợ không?”

Yên Chi vui vẻ lắc đầu, “Có chàng ở bên, thiếp không sợ gì cả”

Nhắm chặt mắt lại, tụ tập yêu lực của mình, Yên Chi bắt đầu vận hành toàn bộ sức mạnh của Thiên Ngọc châu

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từng tảng đá to bằng nắm đấm rơi từ trên trời xuống. Sắc trời tối đen, gió gào rít ghê người, kết thành lốc xoáy mạnh bạo, tấn công Hydra

Nhân cơ hội đó, Yên Chi dùng toàn bộ tốc lực tiếp cận Hydra, để Khuynh Vũ có thể đọc được suy nghĩ của nó, từ đó tìm ra điểm yếu, chế ngự đó, thậm chí là giết chết nó, giải cứu chủ nhân!

Khi chỉ còn cách Hydra một đoạn ngắn, chiếc đuôi to lớn của nó khẽ quất mạnh về phía Yên Chi. Yên Chi mở to mồm, dùng răng nanh ngoạm chặt lấy đuôi Hydra

Khuynh Vũ nhảy xuống khỏi Yên Chi, chạy bộ về phía Hydra

Là 1 thư sinh trói gà không chặt, sức lực chàng có không nhiều. Nếu không phải suốt từ đầu tới giờ, chàng luôn ngồi trên lưng Yên Chi, giờ này chàng làm gì còn sức mà chạy?

Bắp chân mỏi nhừ, hơi thở dồn dập, Khuynh Vũ dùng tất cả sức bình sinh mình có, nhắm mắt nhắm mũi chạy thục mạng tới gần Hydra

Lúc này đây, chàng là hy vọng cuối cùng mà Yên Chi … không … mà tất cả mọi người, mà chủ nhân … có

Ta … không thể … gục ở đây … được

Không … thể … được …

Trước mắt Tuyết Lăng là một đứa bé tuổi tầm 6 – 7, ngũ quan thanh tú với phục trang nặng nề, rườm rà được kết thành từ những lớp vải khổ lớn tinh xảo, kéo dài trên mặt đất

Bộ quần áo ấy thực sự rất đẹp. So với nó, hoàng bào, phụng bào của đương kim thánh thượng, của mẫu nghi thiên hạ quả thật chỉ là mớ vải vụi không hơn không kém

Chỉ có điều, một đứa bé con khoác lên mình thứ quần áo này, không phải là có một chút … khổ ư?

Tuyết Lăng chợt nhớ lại lời Hoàng Điệp từng nói

“Thế gian này, con người ta mặc đồ không phải vì thoải mái. Bởi, thoải mái nhất chính là không mặc gì cả. Nhưng không phải con người ta hàng ngày vẫn khoác y phục lên mình đó ư? Lý do tại sao? Vì họ muốn thể hiện đẳng cấp, thể hiện cái tôi qua cái họ khoác lên mình. Có những bộ quần áo, mặc vào rồi, đứng cũng khổ, ngồi cũng khổ, đi lại càng khổ nhưng không phải vẫn có biết bao con người tranh giành, mong sao được một lần mặc chúng ư? Đứng trước y phục, thoải mái chỉ là yếu tố phụ của phụ mà thôi!”

Không biết nếu giờ Hoàng Điệp ở đây, nàng ta sẽ thế nào? Đôi khi là xông tới, dùng mọi cách để có được thứ phục y đứa bé này đang mặc ấy chứ!

Tuyết Lăng nhìn đứa bé một hồi, không xác định được nó là trai hay là gái nên chỉ có thể tạm gọi nó là bé con, “Bé con, bé đang làm gì ở đây đấy?”

Bé con đưa mắt nhìn Tuyết Lăng, “Ngươi … là … ai…?”

Tuyết Lăng mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh bé con, “Tỷ tỷ tên Tuyết Lăng, Đoạn Tuyết Lăng. Còn bé con, bé con tên gì?”

Bé con không trả lời câu hỏi Tuyết Lăng đặt ra mà chỉ nói, “Trên người ngươi có mùi hương rất quen thuộc. Hơn nữa, không chỉ một. Ta và ngươi đã gặp nhau bao giờ chưa?”

Tuyết Lăng đáp, “Theo tỷ nhớ thì chưa. Bé con, lúc nãy tỷ thấy bé con khóc, bé con đói sao?”

Bé con lắc đầu, lấy tay vén lớp đuôi y phục lên, làm lộ ra cẳng chân bé nhỏ, trắng trẻo với những vết máu đỏ ngầu, da dẻ xước xát chưa có dấu hiệu lành lại, “Ta … đau … lắm …”

Mắt Tuyết Lăng đỏ ngầu lên vì giận dữ. Là kẻ khốn kiếp nào đang tâm ra tay tàn độc với một đứa bé con như này cơ chứ? Thật đúng là đồ không có lương tâm!!!

Nàng đưa cánh tay còn đang rỉ máu của mình về phía bé con, ôn nhu nói, “Bé con, bé con nếu như còn đau ... hãy lấy máu của tỷ tỷ mà uống. Tỷ tỷ không sao đâu. Bé con đừng lo”

Bản năng mẫu tử của Tuyết Lăng nổi lên. Nhìn đứa bé bị thương như này, có mấy ai mà không đau, mà không xót. Là người thì sao? Là yêu thì sao? Ra tay tổn thương đứa bé như này, kẻ nào nhẫn tâm đến thế? Nếu Thành nhi, Giai nhi của ta mà cũng bị thương như này … ta … thật không dám nghĩ tới bản thân mình sẽ làm gì nữa?

Thế gian này, có bà mẹ nào không đau xót khi thấy đứa con mình dứt ruột đẻ ra, đứa con mình coi như trân châu đá quý bị kẻ khác đánh đập, bị kẻ khác chà đạp, vùi dập cơ chứ?

Con ta, ta không đánh thì không có bất kỳ kẻ nào được phép đánh cả!

Bé con nhìn Tuyết Lăng, đáy mắt không khỏi hiện lên chút ngạc nhiên, sau chuyển thành biết ơn, cảm kích và cuối cùng là vui vẻ tột cùng, “Cho ta ư? Thật sao?”

“Thật! Tỷ tỷ nói dối bé con làm gì?”

Bé con giơ tay khiến từng dòng máu tươi tràn sức sống của Tuyết Lăng nhập vào thân thể mình. Cảm giá đau buốt tràn ngập tâm can Tuyết Lăng nhưng vẻ mặt nàng trước sau như một, vẫn hiền từ quan sát bé con

Trải qua không biết bao lâu, thương thế của bé con rốt cuộc cũng hoàn toàn lành lặn. Tuyết Lăng thấy thế không khỏi suy nghĩ, máu mình từ khi nào có tác dụng chữa bệnh vậy? Nhưng rồi nàng lại cười trừ, xóa bỏ ý nghĩ trong đầu. Bé con là yêu quái, cần máu người để tồn tại, chữa thương. Nếu không phái máu ta thì cũng là máu người khác

Ta hà cớ gì phải nghĩ máu mình có gì đó khác biệt, hơn người cơ chứ?

Ta, sau cùng, cũng chỉ là một bé gái tuổi vừa tròn 15 mà thôi

Ánh sáng le lói từ những giọt máu của Tuyết Lăng nhỏ xuống không đủ để cho nàng hoàn toàn trông thấy diện mạo của bé con

Không gian nơi này rộng dường như là vô hạn. E là dùng toàn bộ máu của bản thân mình cũng không thể làm sáng cả nơi đây. Giá mà … giá mà …

Bé con tò mò hỏi, “Ngươi đang nghĩ gì thế?”

Tuyết Lăng hiền từ xoa đầu bé con, “Tỷ tỷ chỉ là đang nghĩ, nếu nơi đây sáng sủa hơn thì thật tốt biết mấy”

Bé con đứng dậy, thủng thẳng nói, “Ta no rồi, hết đau rồi” rồi hất mạnh tay, màu đen thăm thẳm hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một màu trắng tinh khiết, trắng đến mức không thể trắng hơn được nữa

Tuyết Lăng ngồi đó, mặt mày xinh đẹp với tà bạch y trong trẻo như hòa làm một với không gian rộng lớn không có bất kỳ ai khác, bất kỳ thứ gì khác ngoài nàng và bé con

Lúc này đây, nàng mới có thể hoàn toàn ngắm nhìn gương mặt bé con. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng ngũ quan bé con thanh tú, da trắng môi hồng, tóc đen tuyền dài quá gót chân, phục y lộng lẫy, biến nhóc ta trở thành điểm nhấn rạng ngời của khung cảnh chốn này

Nhìn cử động dễ dàng, thậm chí không hề tốn dù chỉ một chút sức lực của bé con trong bộ quần áo nặng nề, vương giả, Tuyết Lăng biết sức mạnh của bé con không tầm thường

Chỉ có điều, tại sao bé con lại ở nơi đây?

Còn nữa, nơi đây là đâu?

Chẳng nhẽ lại là … ở trong …?

Bé con đứng giữa màu trắng tinh khôi, trải dài quá tầm mắt, dường như không có điểm cuối, trông sao mà đơn côi, lạc lõng đến nhói lòng như vậy

Tuyết Lăng không kiềm chế được, lao tới, ôm bé con vào lòng, gắng sức truyền chút hơi ấm của mình vào thân thể bé con, hy vọng khỏa lấp đi nỗi buồn bã ánh lên trong đáy mắt bé

“Trước là vì … ta bị thương … đau quá nên nơi đây … mới đen xì … như vậy … Nay ta khỏi rồi … ngươi … thật là … thật là …”

Giọng bé con ngắt quãng. Hốc mắt bé con đỏ ngầu

“Bé con, đi với tỷ tỷ có được không? Đi với tỷ, sẽ không ai có thể bắt nạt bé con, không ai có thể làm tổn thương bé con được nữa. Đi với tỷ, bé con sẽ không còn phải chịu cảnh cô đơn, chịu cảnh một mình sầu thương như này nữa. Đi với tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ chăm sóc bé con tốt nhất có thể. Đi với tỷ tỷ, có được không, bé con?”

Cô đơn là thứ cảm giác vô cùng đáng sợ. Nó khiến cho con người ta cảm thấy thế gian rộng lớn này chỉ có một mình ta, chỉ ta mà thôi. Cái cảm giác đó, ta đã nếm trải qua. Ta đã nếm trải qua rất nhiều lần rồi

Ta không muốn bé con cũng phải trải qua điều đó

Ta không muốn bé con trở thành một Trương Tuyết thứ hai

Ta không muốn … ta thật không muốn …

“Nơi đây là nơi nào, ngươi còn không biết? Lại còn muốn dẫn ta rời đi ư?”

“Tỷ tỷ không quan tâm. Tỷ tỷ chắc chắn sẽ tìm được cách rời khỏi nơi đây. Bé con, đi với tỷ tỷ đi, có được không?”

Cảm nhận được tình cảm chân thành của Tuyết Lăng dành cho mình, nội tâm bé con rung động từng hồi mạnh mẽ. Không phải bé con không muốn rời đi, mà là … bé con còn có việc phải làm … bé con còn phải … bé con không thể chậm trễ … không thể … chậm trễ …

Bé con quay người, đôi con ngươi phút chốc chuyển thành màu đỏ rực, “Ta … rất … muốn … chỉ có điều … ta … ngươi … có thể chờ ta … chờ ta … được không …?”

Đối diện với ánh mắt kiên định của bé con, Tuyết Lăng biết mình chẳng thể cưỡng cầu, thay đổi tâm ý của nhóc ta, “Tỷ tỷ chờ … bé con, bé con phải nhất định đến tìm tỷ tỷ … tỷ tỷ sẽ đợi bé con … sẽ không bao giờ lãng quên bé con … Bé con … hứa với tỷ … nhất định phải đến tìm tỷ … hứa với tỷ đi … bé con”

“Ta hứa”

Ngón út hai người móc vào nhau. Một lời đã định, thề không lãng quên!

Tuyết Lăng mải miết với những xúc cảm của mình với bé con mà không hề để ý, từ nãy tới giờ, nhẫn ngọc trên tay nàng không ngừng rung rinh, khe khẽ tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt

Lấy từ trong người ra thẻ bài khắc chữ Đoạn, Tuyết Lăng nghẹn ngào nói, “Giữ lấy nó, khi nào cần tìm ta, hãy giơ nó cho bất kỳ ai, họ sẽ chỉ cho bé con đường đến Đoạn phủ”

Thiên hạ này, có kẻ nào dám động vào người mang lệnh bài Đoạn gia? Có kẻ nào không biết Đoạn gia chỗ nào?

Có nó trong tay, bé con sẽ không chịu tủi nhục nào nữa cả!

Bé con cầm chắc lệnh bài Đoạn gia trong tay, “Ngươi nói ngươi tên Tuyết Lăng? Tuyết Lăng, cái tên này, ta nhớ” rồi lấy từ tay áo ra viên chân trâu chứa con giun đất với những đường rằn ri màu đỏ, sở hữu hàm răng nhọn tua tủa, và một sợi chỉ đỏ đưa cho Tuyết Lăng, “Hai thứ đồ chơi này, ta tặng ngươi”

Tuyết Lăng buộc sợi chỉ đỏ lên tay cổ tay mình, đồng thời nhét trân châu vào tay áo. Chỉ đỏ mờ dần rồi tan biến

Bé con nói, “Có chỉ đỏ, ta sẽ biết được ngươi ở đâu. Vậy nên, đừng nghĩ tới chuyện thất hứa”

Tuyết Lăng nghẹn ngào nói, “Không đâu…”

Bé con ngây thơ mỉm cười, “Ngươi đi đi … Hẹn gặp … lại …”

Tuyết Lăng nhìn bé con, nhìn không gian trắng xóa quanh thân, ngập ngừng giây lát rồi mở lời, “Bé con … có phải … bé con là …”

Lời còn chưa dứt, Tuyết Lăng chỉ thấy bé con hất tay một cái, cánh cửa được bao quanh bởi 8 chiếc đầu Hydra xuất hiện, hút lấy thân thể nàng

Giây lát sau, Tuyết Lăng và cánh cửa bí ẩn biến mất khỏi không gian trắng tinh, để lại một mình bé con đứng đó, đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình

“Tuyết Lăng … ta nhất định … sẽ nhớ rõ … cái tên này …”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện