Phó Hi khom nửa người, lúc đang kéo cổ áo ra thì bị tập kích.
Cổ tay trái bị túm lấy, chai nước suối rơi xuống đất, nước bắn lên tung tóe, Phó Hi tức giận: “Mẹ nó, mày là ai…”Ngẩng đầu được một nửa, lời nói dừng lại bên miệng, cả người cô cứng đờ, duy trì tư thế khom nửa người, tay phải vẫn đang kéo cổ áo.
Ngơ ngác, ngẩn người, đờ đẫn.
Anh đứng trước mặt cô, rất gần, miệng đang ngậm điếu thuốc, áo khoác nằm yên trên cánh tay, ống quần tây thẳng tắp, cứ như dùng dao cắt ra.
Áo sơ mi đen, cổ áo hơi mở, không có cà vạt hay nơ, trong sự lộn xộn xen lẫn vẻ gợi cảm đầy phóng túng.
Anh đứng đó, cô khom người.
Tầm mắt của Phó Hi vừa hay có thể ngắm nhìn được chiếc cằm tinh tế của anh vào mắt, hầu kết cử động lên xuống.
Cô không kiềm được bèn liếm môi, trong lòng có một con thú đang kêu gào, nhất thời nhìn anh đầy mê đắm.
Vốn dĩ Lục Chinh không chắc là cô, không những đứng xa lại còn cúi đầu suốt, nhưng càng nhìn càng thấy quen, nhất là cái khí thế kia, động tác uống nước còn thô hơn đàn ông, e rằng chẳng có mấy cô gái dám rửa mặt ngay trên đường giống cô, còn học cái trò kéo cổ áo cho gió lùa vào nữa chứ?Rõ ràng mặt mày con chó con này không tệ, vóc người lại cao, tuy ngực hơi nhỏ nhưng không ảnh hưởng đến chiếc chân dài, vậy mà cứ đứng ngay đầu đường, như một đóa hoa yêu kiều của mùa hè, trêu ong ghẹo bướm.
Những người đi ngang qua cô, không ai không quay đầu lại nhìn.
Từ góc Lục Chinh đứng có thể nhìn thấy hai quả đào nhỏ được gói trong áo ngực màu đen thông qua cổ áo đang bi kéo ra.
Không đủ màu mỡ, nhưng hình dáng trông lại rất thích mắt.
Nảy sinh tâm niệm, đầu ngón tay khẽ run lên, thậm chí có niềm thôi thúc muốn dùng lòng bàn tay của mình tỉ mỉ vuốt ve chúng.
Anh cảm thấy mình bị ma nhập rồi…“Chậc, mắt anh nhìn vào đâu đấy hả?” Phó Hi đứng thẳng người, sự gợi cảm nơi vòng một cũng biến mất theo, không xấu hổ, không giận dữ, mà dùng một ánh mắt chế giễu nhìn anh.
Lục Chinh không vội đáp mà tiến về trước, thu hẹp khoảng cách của hai người.
Phó Hi nhướng mày, khẽ nghiêng người ra sau, anh vươn tay đỡ lấy, bàn tay dán chặt vào eo cô, ôm trọn cả người cô vào lòng.
Dựa vào tai thì thầm: “Không phải cô để lộ ra để tôi xem à?”Phó Hi kinh ngạc, cứ như lần đầu quen biết người này, nghiêng đầu nhìn anh, bất ngờ đụng phải đôi con ngươi sâu trầm nghiêm nghị.
“Chẹp, không ngờ anh cũng biến chòng ghẹo con gái đấy chứ nhỉ?”Ngón trỏ khẽ cử động, vuốt ve bờ eo của Phó Hi.
“Sao anh lại ở đây?”“Tiếp khách.
”“Ai mà có mặt mũi dữ vậy, có thể khiến anh phải đích thân ra mặt?”“Người trong công việc làm ăn.
”Phó Hi chớp mắt, ngửi từ ngực lên đến cằm, cau mày: “Uống rượu rồi?”“Không say.
”“Người say mới nói bản thân mình không say.
”“Cho nên cô cảm thấy tôi say rồi?” Trong mắt của anh là một mảnh đen nhánh.
Phó Hi không hề né tránh mà trừng mắt nhìn lại, “Nếu không, sao cứ nói nhảm suốt vậy?”“Nói nhảm?”“Không phải à?”Bị siết mạnh, Phó Hi hít vào một ngụm khí lạnh, eo của cô sắp gãy rồi!“Anh làm gì đó?” Cô bị đau nên khá tức giận, càng giận người này ỷ vào việc uống có vài ly rồi mượn rượu làm càn, thô bạo, không biết thương hoa tiếc ngọc.
Eo của phụ nữ là để cho anh bóp như thế à?Đồ ngốc!“Không thích tôi sờ à?” Anh cười, một lớp sương mù phủ kín mắt, cất lên những lời trêu chọc nhẹ nhàng.
Đấy, say thật rồi!Nếu là lúc bình thường, sao anh có thể chủ động ôm cô, không dùng một tay đánh bay cô là đã may lắm rồi, còn hy vọng anh có thể phong hoa tuyết nguyệt, thức thời?Cũng chỉ có uống say mới có thể nhìn thấy một Lục Chinh như thế này.
Biết trêu chọc, biết chơi trò mờ ám, càng đùa giỡn không biết giới hạn, càng khiến người ta mê mẩn từ trong xương cốt.
Vậy… có phải có thể làm một vài chuyện bình thường không dám làm? Lòng Đàm Hi chợt động, tay bắt đầu tiến về trước thăm dò, từ từ tìm kiếm.
Ví dụ…Lồng ngực này cứng quá, còn cường tráng hơn tưởng tượng.
Màu da thật đẹp, là màu trung hòa giữa màu đồng cổ và màu cà phê, màu sắc vừa thích hợp, đậm hơn thì thô mà nhạt hơn thì ẻo lả.
Sống mũi cao dài, cắn một cái cũng khiến cô ê hết răng.
Phó Hi được nước làm tới, càng ngày càng càn quấy, ánh mắt lóe sáng, còn rực rỡ hơn cả kim cương.
Chắc là do say thật nên Lục Chinh cũng để mặc cô, đôi mắt đen lạnh lại bị sự mơ màng xóa đi những sắc bén thường ngày, xuất hiện vài phần dịu dàng hiếm thấy.
Anh đứng đó như trụ sắt, bàn tay ôm lấy eo cô không buông, có hơi ấu trĩ, có hơi cứng đầu, lại giống như một con chó sói đang bảo vệ thức ăn của mình.
Rất muốn đẩy ngã, hung hăng giày vò, làm sao đây?Mỗi một tế bào trên người Phó Hi đều đang kêu lên đầy điên cuồng.
Những đốm lửa nhỏ được cất giấu cũng không thể kiềm chế được, dâng cao lên đầy mạnh mẽ, lan ra nhanh chóng, không thể chống cự!Thậm chí, cô đã quên, lúc này đang là ban ngày ban mặt, bản thân vẫn còn đang đứng ở trên một con đường đầy người qua lại, lúc nào cũng đều có thể bị người ta chú ý đến.
Đến khi nghe thấy một tiếng ho hẹ, Phó Hi mới đột nhiên bừng tỉnh.
Một người đàn ông trông nho nhã lịch sự đứng ở một nơi không xa, nhìn cô, hoặc nói đúng hơn là