(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hầu như tất cả mọi người đều hướng về phía Phượng phủ, ngóng trông xem ở nơi đó có truyền ra tin tức gì không. Chỉ có điều nếu như không phải là Phượng phủ cố ý để lộ tin tức ra ngoài thì bọn họ có muốn nghe ngóng cũng không thể nghe ngóng được.Bởi vì cho dù là thị vệ, người hầu hay những tên sai vặt trong Phượng phủ đều được chọn lựa một cách nghiêm ngặt. Hơn nữa có người nói, người hầu hay sai vặt, cũng được phân thành nội viện và ngoại viện, người của ngoại viện không thể đặt chân vào nội viện, họ chỉ được phép hầu hạ ở một vài chỗ phía trước hậu viện thôi.Vì vậy nếu như không phải bọn họ cố ý để lộ thì tin tức của Phượng phủ sẽ vĩnh viễn không lọt ra ngoài.Nhưng việc Phượng Tiêu bị ám sát thì cả thành đều biết, cũng có đại phu từng khám bệnh cho ông nói rằng ông không sống được qua đêm nay. Vậy thì cho dù ngày hôm nay ông ấy sống hay chết thì có lẽ Phượng phủ sẽ truyền tin ra ngoài, vì vậy bọn họ chỉ cần tin tức đó truyền ra là có thể biết rõ được mọi việc.Nhưng tin tức này mãi cho đến giữa trưa mới được truyền ra.“Cái gì? Phượng Tiêu không chết mà bị hôn mê trở thành hoạt tử nhân (người thực vật) sao? Vậy thì so với đã chết có gì khác biệt chứ?”“Là không chết được, nghe nói dược tễ được chuyển đến từ chợ đen đã bảo toàn được mạng của hắn, nhưng do lục phủ ngũ tạng đã trúng độc hơn nữa xương ngực bị gẫy nát khiến toàn bộ ngũ tạng bị tổn hại nên mới rơi vào hôn mê, nghe nói không có cơ hội tỉnh lại nữa.”Nghe được lời đó, một người hỏi: “Là thật hay giả vậy? Ông ấy thật sự đã thành người thực vật sao? Vậy không bằng cứ thế mà chết đi...”“Còn không phải sao? Ngươi nghĩ xem ông ấy đường đường là một vị tướng quân uy phong, là một cao thủ Võ Tông mà bây giờ lại trở thành bộ dạng này, thật đúng là sống không bằng chết mà.” Một người khác thở dài, lắc đầu tiếc nuối nói.“Ôi chao! Nếu như Phượng tướng quân ngã xuống thì Phượng phủ này e rằng...”Tên còn lại nghe thấy vậy liền nở nụ cười nói: “Phượng phủ có như thế nào thì cũng không liên quan đến chúng ta. Từ xưa