Ánh mắt của họ đối với Dương Ân đã trở nên hoàn toàn khác, không chỉ xem hắn là một người ngang hàng, mà thậm chí còn xem hắn như một nhân vật ở đẳng cấp cao hơn họ với một ánh mắt đầy kính sợ.
Tất cả mọi người đang đứng đây đều có cảnh giới vương giả, đều là tướng quân, dù sao cũng có địa vị cao hơn Dương Ân, nhưng Dương Ân bây giờ lại có thêm thân phận dược vương, thân phận này ngay lập tức có thể ngồi ở trên đầu bọn họ, ngay cả nguyên soái Phần Thiên Hùng cũng không thể không chú trọng đối đãi.
Tất cả bọn họ không ai là không muốn tiến xa hơn một bước, không ai là không muốn lấy được địa vương đan ở trong đỉnh đồng kia, nhưng không có ai trong số bọn họ có khả năng đoạt lấy được nó, cho nên bọn họ cũng chỉ có thể hỏi xin Dương Ân, hay nói cách khác, chỉ cần một câu nói của Dương Ân liền có thể quyết định được việc bọn họ có thể gia tăng thực lực trong một thời gian ngắn hay không.
Tất cả đều phải làm hài lòng Dương Ân, đây là lúc mà sự chệnh lệch thân phận bắt đầu xuất hiện.
Tất nhiên, bọn họ cũng có thể không coi trọng Dương Ân, nhưng ngay sau khi thân phận của Dương Ân được công khai, thì một số lượng lớn các vương giả đã chạy đến muốn tạo quan hệ.
Chuyện này cũng đã từng xảy ra với các vị dược vương đại sư khác, dược vương đại sư ra vào đều có tới mấy vị vương giả hộ tống, ngay cả bậc vương tước trong triều cũng không có được sự tiếp đãi như vậy, gặp hoàng thượng vẫn có thể ngồi ngang hàng để bàn chuyện, có thể thấy được địa vị của dược vương tôn quý đến cỡ nào.
Những binh sĩ bên dưới không được nhìn thấy đan dược bên trong đỉnh đồng, nhưng rất nhiều tướng lĩnh khác đã chúc mừng rồi thì làm sao họ dám do dự, cho nên tất cả đều đồng thanh hô lên: "Chúc mừng đoàn trưởng Dương đã đạt được thành tựu của dược vương!"
Tiếng hoan hô tiếp nối hết đợt này đến đợt khác, lan đến mọi ngóc ngách của quân doanh.
Dương Ân đã trở thành dược vương, đây là một sự thật không thể chối cãi.
Dương Ân trong lòng vô cùng vui sướng, đồng thời cũng rất thích cảm giác được người người ủng hộ, dã tâm trong lòng hắn dần dần nảy sinh, nhưng hắn đã tạm thời kiềm nén ưu tư, lấy ba viên đan dược ra ngoài, đưa một viên cho hoa hồng Tử thần, nhẹ nhàng nói: "Đoàn trưởng Hoa Hồng, viên đan dược này ta dùng làm sính lễ đưa cho cô, cô thấy thế nào?"
Đám đông sững sờ, không ai nghĩ rằng Dương Ân lại dám cầu hôn hoa hồng Tử thần ở đây, dũng khí này thực sự đáng khen ngợi.
Hoa hồng Tử thần đúng là một đóa hoa đầy gai nhọn, trong quân có biết bao nhiêu người cũng không dám mon men có ý đồ với nàng ta, những kẻ làm điều đó đều đã bị đánh thành phế vật, hoặc là bị giết chết, căn bản không có kết quả gì tốt.
Nhưng mà, Dương Ân bây giờ lại là một chuyện khác, trên đời này lại có cô gái từ chối một vị dược vương trẻ tuổi đầy triển vọng như vậy sao?
Hoa hồng Tử thần ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã hồi phục tinh thần lại nói: "Không thể nào!"
Dương Ân lập tức ôm tim, tỏ vẻ đau khổ nói: "Trái tim của ta đau quá!"
Phần Thiên Hùng không nhịn được liền lên tiếng: "Hoa