Mộng Băng Tuyết không hề ngạc nhiên khi nghe thấy quyết định của Dương Ân, linh hồn của cô ta đã hoàn toàn hồi phục, cô ta cũng biết Dương Ân là người có chủ kiến, nếu hắn thật sự đồng ý đi theo mình thì cô ta mới cảm thấy kỳ lạ.
“Huynh ở lại đây rất nguy hiểm!”, Mộng Băng Tuyết nhấn mạnh.
“Nàng nghĩ ta sẽ để ý chuyện đó sao?”, Dương Ân trả lời, dừng lại một lúc rồi hắn nói tiếp: “Ta đã quen với việc chiến đấu bên bờ vực sinh tử rồi, điều duy nhất ta lo lắng chính là gia đình của ta”.
Mộng Băng Tuyết khẽ nhíu mày nói: “Ta sẽ về núi Côn Lôn một chuyến, đợi giải quyết xong hết những chuyện trước đây, ta sẽ đón thúc thúc và dì lên núi Côn Lôn”.
Dương Ân lắc đầu: “Ta xin nhận ý tốt của Băng Tuyết, nhưng đây chắc chắn không phải một lựa chọn tốt.
Nàng đã mất tích nhiều năm, nếu như nàng không trở về thì chắc chắn núi Nga Mi cũng sẽ truyền tin tức của nàng về, ta nghĩ sẽ có người không muốn thấy nàng quay lại!”
“Bọn họ không muốn ta quay lại, ta cứ quay lại đấy, ta còn nhiều chuyện phải tính toán sạch sẽ với gã kia!”, vẻ mặt Mộng Băng Tuyết lộ ra vẻ kiên quyết.
“Ừm, vậy thì chúc nàng may mắn.
Mong rằng chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại, cảm ơn nàng đã bảo vệ ta trong khoảng thời gian vừa qua!”, Dương Ân vô cùng chân thành nói.
Trong lòng Mộng Băng Tuyết cảm thấy bứt rứt, tại sao cô ta lại phải rời bỏ Dương Ân chứ? So với người đàn ông trước kia, Dương Ân khiến cô ta cảm thấy chân thật hơn.
Khoảng thời gian vừa, cô ta và hắn luôn luôn bên cạnh nhau, cô ta cũng hiểu rõ Dương Ân là người đàn ông như thế nào.
Trong mắt cô ta, xuất thân của Dương Ân bình thường nhưng hắn lại có trái tim phi thường.
Hắn trọng tình trọng nghĩa, hiếu thuận với cha mẹ, kiên cường bất khuất, là một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất.
Dù hiện giờ hắn còn khá yếu nhưng tốc độ tiến bộ thì không ai có thể so sánh được, dù là Thiên Kiêu hàng đầu trong giới siêu phàm, huống chi hắn vẫn là một thiên dược sư, điều này thật sự phi thường.
Mộng Băng Tuyết khẳng định Dương Ân sẽ tỏa sáng trong tương lai, hóa ra bóng hình trong lòng cô ta đã dần bị Dương Ân thay thế, cô ta cũng muốn tiến lên giới siêu phàm cùng Dương Ân để hai người có thể ở bên nhau mãi mãi.
Mộng Băng Tuyết chuyển chủ đề: “Huynh thật sự không nên tha cho đám người Tử Tiêu các! Sau khi bọn họ trở về, chắc chắn đám người đó sẽ mang lại hậu hoạ khôn lường, cho dù đám người vượt ra ngoài cảnh giới Thiên Ngư kia không dám trắng trợn đến địa bàn của núi Nga Mi nhưng bọn họ sẽ có thủ đoạn để đối phó với huynh.
Huynh tìm một chỗ rồi trốn kỹ, đến khi nào thăng cấp đến cảnh giới cao hơn hãy nói tiếp.
Nếu như sau này huynh muốn đến Tử Tiêu các, nếu không đạt tới cảnh giới Long Biến, thậm chí là cao hơn thì huynh đừng đi, huynh đi như vậy chỉ có đường chết”.
Cảnh giới Long Biến là cảnh giới trên Thiên Ngư, Dương Ân còn cách cảnh giới này xa lắm.
Rất nhiều người bị mắc kẹt ở cảnh giới Địa Hải không thể đột phá đến cảnh giới Thiên Ngư,