Hạ Phong Thần đưa Ngữ Nhi về, quay lại căn hộ của mình bỗng thấy trống trải.
Mới vừa nãy còn hai người tíu tít giờ một mình đứng giữa nhà làm Hạ Phong Thần thấy cô đơn.
Trước kia thì không sao, từ khi có được Phương Ngữ Nhi, anh chỉ luôn muốn cô bên cạnh mình.
Anh lại đi lấy xe, thẳng hướng Hạ gia mà đi tới.
***
Tại Hạ gia.
Hạ Thanh Tùng đang lười nhác ngồi trên sofa phòng khách bấm điện thoại mặc cho ti vi bật để không.
Hạ Phong Thần bước vào cửa nhìn thấy thế nhắc nhở:
- Em không xem ti vi thì tắt đi, em có biết mình đang lãng phí tài nguyên không?
Hạ Thanh Tùng thấy nay đã muộn mà anh trai lại về nhà, ném điện thoại sang một bên, sấn sổ hỏi:
- Ế, nay anh về muộn vậy.
Kể em nghe đi, vụ hẹn hò của anh thế nào vậy, bà chị nào may mắn lọt vào mắt xanh của anh trai em đây?
Hạ Phong Thần không thèm quan tâm cậu, anh cởi áo khoác đưa cho người làm cất, còn mình ung dung ngồi xuống uống nước:
- Không phải việc của em.
Đi ngủ đi!
Hạ phu nhân đang trên phòng thì thấy người làm báo thiếu gia về.
Bà khoác áo đi xuống xem sao.
Vừa tới đầu cầu thang nhìn xuống, bà bèn trách móc:
- Cũng biết đường mà về cơ đấy, tưởng con quên bà mẹ già này rồi!
Hạ Phong Thần liền tới đầu cầu thang, vừa hay bà đi tới, anh đỡ bà, tay xoa xoa vai mẹ mình:
- Chẳng phải con về rồi sao.
Bố ngủ rồi ạ, sao mẹ còn chưa đi nghỉ?
- Bố con ngủ rồi, mẹ thì chưa.
Ngủ sao ngon được, khi thằng con trai nuôi hết hơi, có bạn gái còn chả thèm báo với bà già này một câu, liên lạc thì không được.
Hạ Thanh Tùng lúc này cũng chêm vào:
- Con hỏi mà anh ý không tiết lộ tí nào.
Lúc này Hạ Phong Thần mới cười cười:
- Giờ chưa thích hợp, sau này mọi người sẽ biết thôi!
Hạ phu nhân nghe và vui trong lòng:
- Thật hả?
Hạ Phong Thần gật gật đầu.
Bà bèn rối rít:
- Là ai? Con cuối cùng cũng chịu để mắt tới phụ nữ rồi đấy à.
Mẹ có quen không?
Hạ Phong Thần nhấp một ngụm nước:
- Có quen, mẹ đoán xem!
Hạ phu nhân nghe vậy liền lục lọi trí nhớ để nghĩ về mấy cô con gái của những gia đình có qua lại với Hạ gia, nhưng nghĩ mãi không ra được.
Hạ Phong Thần trước nay