Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
Editor: Nguyệt Ảnh
[hệ thống, phiền toái rà quét những quần áo này một chút.
]
Ngón tay mềm mại của Nguyễn Đường nắm chặt bộ quần áo kia, trên mặt là biểu tình phẫn nộ hiếm thấy, cậu cắn môi, ánh mắt từng chút lạnh xuống.
Ngày thường Bùi Nặc thích ôm cậu, điều này không thể tránh khỏi sẽ chạm trực tiếp vào quần áo, hơn nữa rất nhiều lần Bùi Nặc đều ngửi thấy mùi thuốc này, nhưng là cậu không có để trong lòng.
Cậu cơ hồ có thể xác định, Lâm Ải dùng chính là phương pháp này, từng chút một dẫn độc tới trên người Bùi Nặc.
Mà chính cậu, bởi vì không có trực tiếp chạm vào quần áo cho nên cũng không bị lây dính loại độc này, cộng thêm Bùi Nặc cũng không quá thích hương vị này, dẫn tới thời gian cậu mặc những bộ đồ đó rất ngắn, thế cho nên qua thời gian dài cũng không có bị trúng độc giống nguyên chủ.
[ký chủ, tôi đã rà quét cả bộ quần áo, ở chỗ cổ tay áo phát hiện một chút dấu vết, hẳn là dính vào loại nước thuốc nào đó có tính bay hơi, vị thuốc kia hẳn là đến từ nơi này.
]
[tôi lấy một chút tàn lưu dư lại trên vải phân tích thành phần một chút, bên trong có một bộ phận quả thật khớp với độc tố trong thân thể Bùi Nặc.
]
Nguyễn Đường lật lật cổ tay áo, nơi đó đã nhìn không ra dấu vết gì.
Bởi vì nửa giai đoạn trị liệu lúc đầu là dùng thuốc điều trị thân thể, mỗi lần Lâm Ải đều sẽ cho bắt mạch cho cậu, sau đó căn cứ vào thể trạng của cậu điều chỉnh phương thuốc một chút.
Trong lúc bắt mạch, Lâm Ải không thể tránh khỏi sẽ chạm vào cổ tay áo Nguyễn Đường.
Đại khái chính là lúc ấy, Lâm Ải đem độc dính vào cổ tay áo cậu.
Tính tình Nguyễn Đường thực mềm, nhưng không đại biểu cậu không tức giận, Lâm Ải chạm vào điểm mấu chốt không thể đụng nhất sâu trong nội tâm cậu, cái này làm cho Nguyễn Đường hiếm thấy có chút bực bội cùng phẫn nộ.
Cậu hận không thể ngay lập tức bắt lấy Lâm Ải, để Lâm Ải cũng nếm thử đau đớn Bùi Nặc phải thừa nhận.
Nhưng cậu cũng rõ ràng, chính mình hiện tại không thực lực gì, để đối phó được Lâm Ải thật sự còn kém xa.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Đường lại có chút suy sụp, hắn vê góc áo của mình, tai thỏ đều mềm oặt rũ xuống, uể oải ỉu xìu, ngữ khí có chút tự trách, "Nếu tôi lại cẩn thận một chút thì tốt rồi.
"
Cậu quá ngu ngốc, liền nhiệm vụ cũng làm không tốt.
Hệ thống đang định an ủi ký chủ của mình hai câu, theo dõi đột nhiên quét tới Bùi Nặc nằm một bên trên giường, mí mắt run rẩy, tựa hồ muốn tỉnh lại.
Nó ngậm miệng, an an tĩnh tĩnh lui xuống.
Nguyễn Đường ma ma mũi chân mình, cả người uể oải cơ hồ mắt thường có thể thấy được, đỉnh đầu cậu như mọc một đám mây đen nho nhỏ, không ngừng tưới nước trên đầu cậu.
Bùi Nặc vừa mở mắt ra đã thấy Bánh Ngọt Nhỏ của mình đưa lưng về phía mình, co thành một đoàn, trông như một con thỏ mềm oặt ướt dầm dề, nắm nắm móng vuốt nhỏ, nhìn rất không vui.
Hắn giật giật thân thể, nửa ngồi dậy, cúi người tiến đến phía sau Nguyễn Đường, duỗi tay ra, cơ hồ ôm cả người Nguyễn Đường vào trong lòng ngực mình.
Đuôi tóc Bùi Nặc đảo qua bả vai Nguyễn Đường, hô hấp ướt nóng một chút phun tới trên má Nguyễn Đường, hắn cầm móng vuốt thỏ của Nguyễn Đường, nhéo nhéo, "Làm sao không vui?"
Nghe được thanh âm Bùi Nặc, Nguyễn Đường lập tức tỉnh táo lại.
Cậu đột nhiên quay đầu, nhìn Bùi Nặc không khỏi ngây người trong nháy mắt, sau một lúc lâu cậu mới giống như chịu ủy khuất lao vào lòng ngực Bùi Nặc, thanh âm cậu rầu rĩ, mang theo một chút giọng mũi, "Không phải không vui.
"
Cậu rõ ràng vừa mới còn có thể trấn định tự nhiên phỏng đoán hung thủ cùng hệ thống, nhưng khi vừa thấy Bùi Nặc tỉnh, lại nhịn không được.
Như là chịu thiên đại ủy khuất, muốn chui vào trong lòng ngực Bùi Nặc khóc.
Cậu không muốn Bùi Nặc chết, cũng không muốn mất đi Bùi Nặc.
Bùi Nặc nhẹ giọng dỗ cậu, "Có phải lại tự trách hay không, cảm thấy chính mình vô dụng, không chăm sóc tốt cho ta?"
Nguyễn Đường