Sau ngày hôm đó, Khả Hân cuối cùng cũng vẫn phải trở về nhà Mặc Lăng Vũ.
Song cả hai cũng chẳng xảy ra cãi vã hay bất kì xung đột nào.
Bởi vốn dĩ hai người bọn họ còn không gặp được mặt nhau, mỗi người một công việc.
Hơn cả là Khả Hân đang bắt đầu nổi tiếng, cô phải chạy vô số hợp đồng quảng cáo, cả vai diễn Phụng Tư Hân cũng đang gấp rút đi tới những phân cảnh cuối cùng.
Tuy hai người không gặp nhau nhưng Mặc Lăng Vũ vẫn nhớ lời mình mà cho cô nhiệm vụ để làm mỗi ngày.
Anh sắp xếp mỗi ngày một người được phái đến để dạy cô đủ thứ.
Thứ hai học múa, nhảy; thứ ba học mười loại ngôn ngữ phổ biến nhất; thứ tư lại tiếp tục học bắn súng các loại vũ khí cơ bản; thứ năm tiếp tục học về quản trị kinh doanh, ngoại giao; thứ sáu cuối cùng là học boxing cùng Nguyệt Chân.
Nói chung nghe thôi cũng đủ mệt chứ đừng nói là có thể thực hiện đầy đủ.
Trong lòng Khả Hân suốt những ngày vừa rồi luôn phải đặt ra một câu hỏi: “Rốt cuộc là anh ta muốn làm cái quái gì? Những buổi huấn luyện kia là muốn bức cô trở thành một cô vệ sĩ toàn năng sao?”
Vậy nhưng cô cũng không hề phản kháng lại những điều đó.
Không bởi vì cô sợ anh mà không dám bật lại, chẳng qua là cô thấy những chuyện đó cũng vô cùng cần thiết để cô giúp cô trở lên càng hoàn hảo.
Thời gian mấy ngày vừa rồi cô bỏ ra không hề trở lên vô nghĩa.
Tuy có chút quá sức đối với cô nhưng Khả Hân cuối cũng cũng vấn hoàn thành nhanh chóng.
Tới hôm nay là thứ sáu, cô sẽ gặp mặt Nguyệt Chân tại câu lặp bộ boxing như lời hẹn.
“Chân chị ổn chưa vậy?”
Khả Hân hỏi thăm Nguyệt Chân.
“Ổn rồi ổn rồi, nhưng cô liệu có ổn không đấy, mấy hôm nay tôi không đi cùng cô được.
Hay là tôi đi cùng cô nhé?”
Suốt mấy ngày qua chạy quảng cáo hay bất kì hoạt động gì cô đều phải đi một mình chứ không hề có người đại diện đi theo cùng.
Thế nhưng cô cũng vẫn chưa có một lời than vãn.
“Thôi thôi, dẹp cái suy nghĩ của chị đi nhé, với cái chân này của chị chỉ càng khiến tôi mệt mỏi thêm mà thôi.
Chị cứ khỏi trước đi rồi muốn gì thì muốn.”
Điều này cũng tốt cho Nguyệt Chân vì ngoài gãy chân ra cô còn có cả nội thương nữa, bệnh tình của Nguyệt Chân cong nghiêm trọng hơn so với những gì Khả Hân tưởng tượng.
Thế nhưng Nguyệt Chân lại bắt đầu nổi cáu:
“Ý cô là chê tôi phiền chứ gì? Được rồi, vậy thì đi ra đằng kia squat 200 cái cho tôi!”
Khả Hân cũng không nói gì, liền đi ra squat như lời Nguyệt Chân nói.
Còn Nguyệt Chân thì vừa tức vừa dõi theo Khả Hân mà nhìn.
Cô ngồi xuống một cái ghế gần đó rồi nhìn cái chân của mình, tự nhiên lại càng thấy tức hơn.
Có lẽ đã rất lâu rồi cô không được vận động nên cảm thấy vô cùng cáu giận.
Lúc này một dáng người khỏe khoắn với nét mặt rạng rỡ bước tới, anh ta bước lại gần Nguyệt Chân.
“Chân Chân yêu ới.”
Nghe giọng điệu mắc ói này Nguyệt Chân liền biết là tên nào đang nói.
Nhưng chân cô thế này lại không thể làm gì.
“Mạnh Thành Lang anh tốt nhất tránh xa tôi ra, tôi không có hứng đùa với anh.”
Nguyệt Chân đã tỏ rõ thái độ khó chịu nhưng Mạnh Thành Lang vẫn một mực chai mặt ra ở lại.
“Em đang bị thương, để tôi chăm sóc cho em đi.
Đừng đuổi tôi đi như thế.”
Nguyệt Chân lần này không nói gì nữa, liền trực tiếp ném thẳng vào mặt hắn ta cái cốc sứ trên bàn, khiến anh ta vô cùng bất ngờ lùi về sau rồi ngã nhào.
Máu từ trên đầu cũng chảy xuống.
“Tôi nói anh cút! Anh bị thiểu năng à?”
Chuyện này cũng đả động tới Khả Hân đang đứng bên góc phía xa luyện tập, cô cũng thấy Nguyệt Chân có hơi chút nóng giận quá rồi…
“Được rồi, tôi sẽ tránh mặt em cho em vui vẻ một chút vậy.”
Rồi Mạnh Thành Lang ủ rũ rời khỏi đó, Nguyệt Chân vẫn không thôi tức giận mà cau mày.
Một anh chàng nào đó đang tập tạ gần đó cũng bất bình thay cho Mạnh Thành Lang:
“Tội cậu ta thật đấy, rõ ràng quan tâm Nguyệt tỷ như thế mà lại suốt ngày bị phũ, đã vậy còn bị ăn đòn thường xuyên nữa.”
Khả Hân nghe thấy lời này của anh ta thì biết anh ta đang nói với mình, cô lắc lắc đầu không đồng tình với ý kiến của anh.
“Không, tôi thấy chị ấy chắc chắn là có lý do riêng.”
“Cô quen chị ấy bao lâu rồi mà nói hay vậy? Cô vốn không biết gì cả.” Anh chàng kia có vẻ không đồng ý với lời nói này của cô.
“Sắp được một tháng rồi.
Tôi chỉ biết những điều tôi hiểu, còn anh thì hiểu được bao nhiêu?” Khả Hân cũng nhanh chóng đáp trả.
“Haha, tôi năm nay hai mươi tuổi, tính ra cũng đã hai mươi năm tôi ở với Nguyệt Chân chị tôi rồi.
Cô nói xem tôi hiểu được bao nhiêu đây?”
Anh ta cười lớn trước câu hỏi dường như lố lăng của cô.
“Anh biết nhiều như thế thì biết tôi là ai và tên gì