“Nghe chưa? Hết một nữ chính tai tiếng đầy mình, bây giờ lại có thêm một nữ phụ vô danh rồi.”
“Cái gì? Thật đấy à? Đạo Diễn thực sự không đổi sao? Có khi nào chưa cho ra mắt phim đã bị người ta đánh sập phim trường không? Tôi thấy nguy hiểm quá.”
Mấy lời của đám người đang thao thao bất tuyệt, toàn bộ đều thu vào trong tai của Khả Hân.
Cô không nói, tiếp tục lật tờ kịch bản một cách vô định..
“Thật lòng tôi cũng không hiểu sao Đạo Diễn Thiệu lại làm ăn cẩu thả như thế chứ.
Cô có vẻ không biết đấy thôi, người ta đang mong chờ cái bộ phim này lắm đấy.
Nhưng mà là chờ mong để đồng loạt đánh giá một sao, nghe có hề hước không?”.
“Bọn họ gào không được nên muốn phá, fan nguyên tác vốn đã không ưa chuyển thể, bây giờ lại càng có cớ để mắng chửi.”
“Giờ thì hay rồi, trên diễn đàn người người mắng chửi, nhà nhà mắng nhiếc, mỗi người một miệng, hợp thành một bản hợp xướng rồi.”
Khả Hân nghe mấy lời này tới chán chê, vốn chẳng muốn nghe nữa, nên nhanh chóng đứng dậy rời đi.
Cô lại vào nhà vệ sinh, rửa mặt cho tỉnh táo.
Từ sáng tới giờ cô đáng ra phải tràn đầy sức sống, nhưng lại vì nghe mấy lời như tụng kinh gọi hồn, nhắc trực tiếp tới tên mình kia mà không đỡ được hàng lông mi muốn khép xuống nghỉ ngơi.
Lại chính vì như vậy muốn vào nhà vệ sinh, lại chính vì thế gặp được một người.
“Chào cô.”
Người kia nói tông giọng cao, mắt nhìn sắc bén, môi khẽ mỉm cười kinh diễm, trông như chế nhạo, nhìn cô mà nhắm tới.
Khả Hân không biết người kia đang nói với mình nên chỉ nghe tiếng không nghe hình, tự đoán được đó là một nữ nhân, đầu không ngẩng mà đứng đó rửa tay.
“Cho hỏi thính giác chị ổn chứ?”
Lúc này Khả Hân ngẩng đầu, trước mặt là một cô gái trạc tuổi cô, nhan sắc mỏng manh tựa hồ, lại như vẻ khó với lấy, thanh cao lạnh lùng.
Cô hơi ngơ ra, sau đó mới nhấp môi nói:
“Cô là đang nói tôi à?”
Thiếu nữ kia mỉm cười thân thiện, lại khẽ gật đầu đoan trang.
“Vâng, tôi là muốn chào hỏi với chị đấy.
Chị gái!”
Hai chữ chị gái này Khả Hân nghe không lọt tai, với cô mà nói, không phải ai cũng có thể thốt ra hai từ chị gái này.
“Cô là cái thá gì mà đòi xưng chị em với tôi? Cút nhanh trước khi tôi nổi cáu.”
Khả Hân không biết vì điều gì, nhìn thấy cô gái trước mắt đặc biệt ngứa mắt.
Giống như cô ta chuẩn bị rình cắp miếng ăn của mình vậy.
Trông đáng ghét vô cùng.
“Ơ, em đâu có làm gì đâu, chỉ là em muốn học hỏi tiền bối một chút, em từng xem một bộ phim của chị rồi, em đặc đặc biệt biệt ngưỡng mộ chị thôi mà.
Sao chị lại quát em thế…”
Dáng vẻ đáng thương này, ôi, phải đúng là một tầm cao mới, cô cuối cùng cũng được mở mang tầm mắt, cuối cùng cũng biết thế nào là một đóa bạch liên thực thụ.
“Ở đây ngoài tôi và cô ra chẳng có ai hết, cô đóng kịch cho ai coi? Tôi nghĩ cô lên soi lại bản thân trong cái bồn cầu đi, để biết bản thân trông buồn nôn thế nào.”
Khả Hân buông lời khiếm nhã, hoàn toàn không để ý tới thái độ của người kia, nhưng cô ta vẫn cứ mặt dày, bày ra bộ mặt lương thiện như thánh mẫu rủ lòng từ bi.
“Thôi bỏ đi, em từng nghe qua chị là người tính khí không tốt, em bắt chuyện với chị trước là do em sai.
Em xin lỗi, được chưa?”
Đúng là nhìn ai ghét thì bản thân đều cảm thấy như đang trông thấy bùn đất tanh tưởi, lời cô ta nói cũng trở thành cô xấu xa, cô sai bét nhè.
Nghe mà muốn động tay động chân.
Nhưng cũng may, cô ta bỏ