Vậy thì người đó vì sợ bị Đại Bưu tiết lộ thân phận của mình sao?
“Là Thằng Hề!” Nghĩ đến đây Giang Thành đột nhiên kêu lên, khiến cho toàn bộ người có mặt ở lúc đó đều giật mình.
“Anh làm sao vậy Giang Thành, anh có ý gì? Thằng Hề liên quan đến chuyện này sao?” Dương Lạc tò mò hỏi.
Giang Thành gật đầu: “Không sai, Thằng Hề nhất định có liên quan đến chuyện này, hơn nữa người mà Đại Bưu vẫn luôn liên lạc không ai khác chính là Thằng Hề.”
Toàn bộ mọi người có mặt trong phòng đều ngạc nhiên khi nghe Giang Thành nói vậy.
Phạm Minh thấy tò mò hỏi: “Thằng Hề là ai.”.
Ngôn Tình Hay
Sự việc phát triển đến nước này, Giang Thành không thể không nói cho Phạm Minh biết về toàn bộ liên quan đến Thằng Hề.
Phạm Minh vô cùng kinh ngạc khi biết được những gì đội cảnh sát hành sự thành phố Trung Châu trải qua đều bắt đầu từ Thằng Hề.
“Đây không phải ngang nhiên muốn đối đầu với cảnh sát sao? Thằng Hề rốt cuộc là ai tại sao lại nhắm vào anh?” Phạm Minh tò mò nhìn Giang Thành hỏi.
Giang Thành lắc đầu: “Nếu như tôi biết được gã đó là ai, tôi nhất định sẽ lập tức bắt gã về quy án, chứ không phải như bây giờ để gã ta lộng hành bên ngoài xã hội.”
“Vậy trong vụ án này daturaline mà anh luôn nhắc đến chính là do Thằng Hề sản xuất sao?” Phạm Minh hỏi.
“Đúng vậy, daturaline đã xuất hiện ở thành phố Trung Châu trước đó một khoảng thời gian ngắn, không chỉ có daturaline mà còn có virus CVH2-6.”
Đột nhiên một số lượng thông tin lớn liên tiếp ra vào trong đầu Phạm Minh.
Sau khi biết được trong con gái Phỉ Nhiễm của Giang Thành đang mắc virus CVH2-6, Phạm Minh bỗng cảm thấy sợ hãi.
Nghĩ đến bây giờ một mình con gái của Giang Thành đang phải ở bệnh viện Trung Châu tiến hành trị liệu, Phạm Minh có chút lo lắng.
Vì vậy Giang Thành đến trợ giúp cho thành phố S lần này đã phải bỏ lại con gái của mình.
Nghĩ đến đây khiến cho Phạm Minh muốn nhanh chóng kết thúc vụ án này.
Chỉ có như vậy Giang Thành mới tranh thủ về thành phố Trung Châu để chăm sóc Phỉ Nhiễm được.
Nhưng bây giờ vụ án diễn biến đến mức này, ba hung thủ sát hạt Lan Lan đã được tìm thấy, nhưng nếu thật sự giống như lời Giang Thành nói thì chuyện này có liên quan đến Thằng Hề.
Người duy nhất vẫn luôn giữ liên lạc với Thằng Hề là Đại Bưu, bây giờ cũng chết rồi.
Không biết Báo Tử và Lão Hổ có quen biết gì với gã ta hay không?
Nghĩ đến đây Phạm Minh vội vàng đi đến phòng thẩm vấn Lão Hổ, bởi vì trước đây Giang Thành cũng đã từng hỏi Báo Tử nhưng gã không hề biết về sự tồn tại của Thằng Hề.
Phạm Minh không nói cho Lão Hổ biết về chuyện Đại Bưu đã chết.
Mà đem toàn bộ chứng cứ anh ta thu thập được trong những ngày qua bày ra trước mặt Lão Hổ.
Mục đích của việc làm này là để cho Lão Hổ tự xác nhận là bản thân đã không còn cách nào có thể thoát khỏi đội cảnh sát hình sự.
Nhưng Lão Hổ vẫn ngạo mạn như trước.
“Toàn bộ tứ chi của Lan Lan đã được tìm thấy.
Bây giờ đã có đủ bằng chứng chứng minh ba người các anh hành hạ và sỉ nhục nạn nhân, đồng thời là người đã giết Lan Lan.”
Phạm Minh vừa dứt lời Lão Hổ đã phá lên cười: “Mặc kệ bọn mày có bằng chứng gì, nhưng mày nói hành hạ và sỉ nhục là sao?”
Biểu cảm của Lão Hổ trở nên khó nhìn, có vẻ như Lão Hổ biết rõ những chuyện bản thân đã làm, nhưng cảnh sát làm sao có thể biết được chúng đối xử với Lan Lan thế nào?
Bây giờ khả năng duy nhất có thể là Đại Bưu và Báo Tử đã tiết lộ ra.
Phạm Minh cười nói: “Ơ, anh vẫn chưa biết sao, không có ai nói cho anh à? Người anh em Báo Tử của anh đã nói toàn bộ vụ án cho chúng tôi biết rồi.”
Lão Hổ sốc khi nghe những gì Phạm Minh nói: “Báo Tử, sao mày có thể làm như vậy, mày lại dám phản bội bọn tao.”
“Sự việc đã đến bước này, tôi đoán rằng tội danh của anh bây giờ đã được quyết định.
Tôi tin rằng bản án của anh sẽ có trong vòng hai ngày nữa, đến lúc đó là tù chung thân hay tử hình, chúng tôi cũng không chắc.”
Nghe thấy lời Phạm Minh nói, sắc mặt Lão Hổ càng trở nên khó nhìn hơn, sau đó hoảng hốt ngẩng đầu lên nhìn Phạm Minh.
“Nếu như mày đã có đủ chứng cứ rồi, vậy mày còn đến tìm tao là có ý gì.
Nếu như Báo Tử đã nói hết cho chúng mày, vậy chúng mày còn tìm đến tao làm gì.”
Thấy Lão Hổ vẫn còn ngoan cố, trong lòng Phạm Minh cũng cảm thấy khó chịu, muốn dập tắt cái tính khí đó của Lão Hổ.
“Tôi tìm anh là vì còn một chuyện khác muốn nói cho anh biết.
Đó là đại ca của các anh Đại Bưu đã chết rồi.”
“Mày nói cái gì?” Lão Hổ không dám tin vào tai mình khi nghe được tin này.
Vài ngày trước không phải vẫn còn sống sờ sờ ở trong đồn cảnh sát hình sự sao, sao có thể chết được?
“Rốt cuộc bọn mày đã làm gì anh ấy? Tao sẽ không bỏ qua cho bọn mày.
Nếu như tao có chết cũng sẽ quấn lấy bọn mày, rốt cuộc bọn mày đã làm gì Đại Bưu.”
Giang Thành ở bên ngoài nghe được đột nhiên xông vào phòng thẩm vấn, sắc mặt vô cùng khó nhìn: “Mày cho rằng đội cảnh sát hình sự bọn tao có thể làm gì với Đại Bưu?”
Lão Hổ đột nhiên chết sững khi nghe được câu hỏi của Giang Thành.
Chẳng lẽ không phải cảnh sát hình sự hại Đại Bưu sao?
“Tao nói cho mày biết, tội danh của bọn mày đã được quyết định.
Không cần biết là tù chung thân hay tử hình, nhưng đều là mức án cao nhất.
Bọn tao không cần phải ra tay với Đại Bưu.”
Lời nói của Giang Thành trở nên gấp gáp: “Lão Hổ, mày nghĩ kỹ xem rốt cuộc có ai đang uy hiếp tính mạng bọn mày hay không.”
Nghe được lời Giang Thành nói, Lão Hổ bỗng rơi vào trầm tư: “Vậy ý bọn mày là Đại Bưu đã bị người khác giết? Vậy rốt cuộc Đại Bưu đã chết kiểu gì?”
Nhìn thấy vẻ mặt không hề biết gì của Lão Hổ, Giang Thành cũng không biết nên nói thế nào.
Cuối cùng