Nghe thấy Nựu Nựu nói thế, Giang Thành ngẩn người, đây không phải là một trong những triệu chứng của virus CVH2-6 sao?
Sau khi bị nhiễm virus CVH2-6, sẽ trở nên vô cùng thông minh, bởi vì con virus này sẽ làm thay đổi kết cấu của não bộ.
Giang Thành vội vàng hỏi: Gần đây cháu có ăn phải vật gì giống như một loại thuốc không?
Nựu Nựu nghe vậy thì nhíu mày: Cháu cũng không nhớ rõ lắm, nhưng mà việc này có liên quan đến bệnh của cháu sao?
Không nhớ rõ sao? Giang Thành thấy kì lạ, một người bình thường không nhớ được một ngày ba bữa mình đã ăn gì cũng không có gì lạ, nhưng chẳng lẽ ngay cả một vật giống như thuốc mà cũng không nhớ rõ được?
Giang Thành nghi ngờ có lẽ Nựu Nựu cũng mất trí nhớ như Phỉ Nhiễm, bởi vì ảnh hưởng của virus CVH2-6 rất mạnh, dẫn đến trí nhớ bị hao tổn.
Giang Thành thầm nghĩ xem ra chuyện này chỉ đành hỏi lại với bố mẹ của Nựu Nựu, là bố mẹ, đương nhiên sẽ quan tâm đến những chuyện này.
Giang Thành vừa dứt lời liền quay người đi ra khỏi phòng bệnh, nhìn thấy Lục Hạo và bố mẹ Nựu Nựu đứng chung một chỗ.
Tôi có vài vấn đề muốn hỏi hai người, mong hai người có thể nhớ lại thật kỹ càng, rồi nói lại chi tiết với tôi.
Giang Thành nghiêm túc nói.
Mẹ của Nựu Nựu thấy vẻ mặt của Giang Thành khá nghiêm túc, trong lòng có chút hoảng loạn: Vâng, anh cứ việc hỏi, chỉ cần là chuyện chúng tôi biết, chúng tôi nhất định đều nói hết.
Trước tiên, tôi nghe nói lúc trước thành tích học tập của Nựu Nựu không được tốt lắm, nhưng về sau thành tích bỗng nhiên tăng lên, có chuyện này sao?
Nghe Giang Thành nói thế, gương mặt mẹ của Nựu Nựu thậm chí có chút tự hào: Đúng vậy, đứa nhỏ này lúc học tiểu học, thành tích đúng là rối tinh rối mù.
Mãi cho đến lúc học trung học, thành tích đột nhiên thay đổi, chúng tôi rất vui mừng.
Nghe nói như thế, Giang Thành nhẹ gật đầu: Thành tích đột nhiên thay đổi tốt hơn sao? Hay là hai người cho cô bé đi học thêm hay là thuê gia sư.
Không có.
Mẹ Nựu Nựu vội vàng cười trả lời: Đứa nhỏ này giống như là trước khi học trung học đầu óc chưa thông suốt, thành tích học tập bỗng nhiên tăng cao, nhưng không có đi học thêm.
Có lẽ tình huống này, trong mắt bố mẹ Nựu Nựu là niềm tự hào, nhưng trong mắt của Giang Thành, ngược lại là một mối lo.
Còn một vấn đề nữa, gần đây Nựu Nựu có uống loại thuốc gì không? Giang Thành tiếp tục hỏi.
Thuốc? Không có, đứa nhỏ này bình thường sức khỏe rất tốt, không bị bệnh gì cả.
Mẹ Nựu Nựu vội vàng trả lời.
Lục Hạo nhìn vẻ mặt của Giang Thành lúc này, cảm thấy sự việc có gì đó không ổn, liền kéo Giang Thành sang một bên.
"Đội trưởng Giang, anh hỏi mấy câu vừa rồi là có ý gì? Sao tôi nghe mấy vấn đề mà anh hỏi đều giống với tình huống của Phỉ Nhiễm vậy?
Chỉ thấy Giang Thành gật gật đầu: Chuyện này vẫn chưa thể xác định, nhưng trước mắt xem xét tình hình và biểu hiện của Nựu Nựu thật sự khá giống với Phỉ Nhiễm.
Ý của anh là Nựu Nựu bị nhiễm virus CVH2-6 sao? Chắc là không phải đâu, vừa rồi chị dâu và anh trai tôi không phải cũng đã nói cô bé gần đây không uống thuốc gì cả.
Lục Hạo vội vàng sốt sắng trả lời.
Cậu cũng không cần quá lo lắng, chuyện này trước tiên đừng nói với bố mẹ Nựu Nựu, bây giờ tôi mới chỉ nghi ngờ thôi.
Giang Thành nói, nhẹ nhàng vỗ vai Lục Hạo: Cậu không cần lo lắng, chẳng qua tôi mới thấy những triệu chứng này khá là giống thôi.
Giang Thành nói xong, Lục Hạo bỗng nhiên nghĩ ra gì đó: Tôi nhớ lúc phát hiện virus CVH2-6, cũng không phải là thuốc, mà là kẹo.
Lục Hạo nhắc đến, Giang Thành lập tức nhớ ra, chuyện này trừ trước đến giờ, trong tiềm thức của Giang Thành, virus CVH2-6 là hình dạng một viên thuốc.
Suýt chút nữa Giang Thành quên lúc trước Phỉ Nhiễm vẫn hay dùng một hộp sắt để đựng đủ lại bánh kẹo.
Đúng, cậu nói đúng, tôi suýt nữa quên mất chuyện này.
Giang Thành nói, vội vàng đi đến trước mặt bố mẹ Nựu Nựu một lần nữa.
Hai người nói bình thường Nựu Nựu không uống thuốc, vậy bình thường cô bé có ăn đồ ăn vặt gì không? Giang Thành vội vàng hỏi.
Bố mẹ Nựu Nựu bối rối: "Trẻ con mà, đồ ăn vặt như khoai tây chiên, bánh kẹo, những thứ này chúng tôi không quá để ý tới.
Giang Thành nghe hai chữ bánh kẹo không khỏi nhíu mày.
Vội vàng gọi điện thoại cho Dương Lạc: Dương Lạc, cậu gửi ảnh chụp viên kẹo lúc trước cho tôi.
Hai phút sau, Giang Thành nhận được hình ảnh, liền giơ ra trước mặt bố mẹ Nựu Nựu, hỏi: Kẹo giống như thế này, Nựu Nựu đã từng ăn chưa?
Chỉ thấy bố mẹ Nựu Nựu tò mò nhìn một lúc lâu: Đây không phải là kẹo bình thường mà trẻ con hay ăn sao?
Nghe được đáp án này, Giang Thành hiểu ấn tượng của bố mẹ Nựu Nựu đối với kẹo có virus CVH2-6 cũng chỉ dừng lại trên phương diện đồ ăn vặt mà thôi.
Giang Thành lại cầm hình ảnh đi tới trước mặt Nựu Nựu hỏi: Nựu Nựu, cháu đã từng ăn loại kẹo này chưa? Cháu nghĩ kỹ lại xem.
Nựu Nựu cẩn thận nhìn bức ảnh, trầm ngâm suy nghĩ: Hình như đã từng ăn rồi, nhưng cũng không giống với kẹo lắm.
Nghe thấy Nựu Nựu nói thế, Giang Thành kinh hãi: Không giống với kẹo, vậy thứ cháu ăn là gì?
Đúng lúc này bố mẹ Nựu Nựu đi vào trong phòng bệnh: "Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, hình như là lúc trước tôi mua kẹo vitamin cho Nựu Nựu.
Kẹo vitamin? Giang Thành có chút không hiểu, kẹo có liên quan gì đến vitamin.
Là như vậy, lúc trước